Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nghĩa Hiệp Chi Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát sa mạc đêm muộn rít lên qua những khe hẹp của các bức tường đất nứt nẻ tại Hắc Y Phường, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy hoang dã. Gió cuộn cát vàng đập rầm rập vào những mái ngói xập xệ, tạo nên những âm thanh hỗn loạn như tiếng vạn quỷ gào rú. Dưới bóng tối nhập nhẹm của những chiếc đèn lồng giấy dầu rách nát treo đung đưa trước hiên các sòng bạc và tửu quán, một bóng người lầm lũi bước đi.


Thẩm Hàn Châu kéo sụp vành mũ nón lá rách nát xuống sâu hơn, che khuất hoàn toàn khuôn mặt tái nhợt hốc hác của mình. Lồng ngực anh khẽ phập phồng, mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác bỏng rát âm ỉ từ đan điền rạn nứt. Cánh tay trái của anh, bọc kín dưới lớp băng gạc tẩm dược hoạt huyết màu đen tuyền, hoàn toàn bất động và tê liệt. Ba cây châm bạc khóa mạch cắm sâu ở bả vai trái lạnh buốt như băng đá, ghim chặt luồng ma khí cuồng bạo của Lệ Vô Cực không cho lan vào tâm mạch. Tay phải anh, gầy guộc nhưng đầy những vết chai sạn của năm tháng luyện kiếm, đang đặt hờ lên chuôi thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ dắt bên hông. Hông bên kia, thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân được bọc kỹ trong lớp vải thô rách ghì chặt vào tấm lưng đơn độc.


Anh đang bám theo dấu vết của biểu ca phản bội Liễu Vô Song hướng về phía sòng bạc ngầm lớn nhất của Hắc Hổ Bang. Sát ý lạnh lùng trong lòng anh như một dòng sông băng cuộn chảy dưới lòng đất, nén chặt và chờ đợi thời cơ bùng phát. Thế nhưng, khi bước qua một ngõ cụt tối tăm nằm sát một trạm trung chuyển hàng lậu của hắc bang, bước chân của Hàn Châu đột ngột khựng lại.


"Rầm! Bịch!"


"A...!"


Một tiếng thét non nớt, đau đớn vang lên, lập tức bị tiếng gió rít của roi da xé rách không khí dập tắt.


"Thằng ranh con ăn mày này! Gan chó nhà mày lớn thật! Dám bén mảng đến gần xe hàng lậu của Hắc Hổ Bang để trộm đồ à?"


Một giọng nói thô bạo, khàn đặc vì rượu vang lên từ góc tối của ngõ cụt. Hàn Châu khẽ nghiêng đầu, nấp sau bóng một chiếc xe đẩy gỗ cũ kỹ dính đầy bùn đất. Qua kẽ hở của đống hòm xiểng, anh nhìn thấy ba tên nhị lưu võ giả của Hắc Hổ Bang, mặt mũi bặm trợn, khoác áo da hổ thô bạo, đang vây quanh một đứa trẻ nhỏ bé, gầy trơ xương sườn dưới đất.


Đó là Tiểu Đậu Tử. Cậu bé ăn mày khoảng chín tuổi, mặc chiếc áo bao bố rách nát cột bằng dây chuối khô, toàn thân bầm tím, mặt mũi nhem nhuốc đầy máu và cát bụi. Trong bàn tay nhỏ bé, gầy guộc và run rẩy của cậu bé, một mẩu bánh mì thừa khô khốc, mốc meo bị nhặt từ đống rác bên cạnh xe hàng lậu đang bị siết chặt như một báu vật vô giá.


"Phập!"


Tên ác bá dẫn đầu, một gã lực lưỡng có vết sẹo dài trên má, vung mạnh chiếc roi da trâu dày cộm xuống bả vai gầy gò của đứa trẻ. Vết roi xé rách lớp áo bao bố, để lại một lằn máu đỏ tươi rỉ ra trên làn da đen nhẻm. Tiểu Đậu Tử đau đớn co rúm người lại, tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng, nhưng hai bàn tay vẫn kiên quyết ôm chặt lấy mẩu bánh mì thừa, không chịu buông ra.


"Còn không buông tay? Tao sẽ đánh chết cái loại rác rưởi như mày!" Gã ác bá trợn mắt, gương mặt vặn vẹo tàn nhẫn. Gã giơ cao chiếc roi da trâu, kình lực thô thiển của ngoại môn tụ lại trên cánh tay vạm vỡ, định quất thẳng một roi chí mạng vào đỉnh đầu yếu ớt của đứa trẻ.


Trong lồng ngực Thẩm Hàn Châu, một luồng khí nóng đột ngột dâng lên dữ dội. Bản tâm kiếm khách chính trực, lòng nghĩa hiệp được phụ thân Thẩm Thiết Sơn dạy dỗ từ thuở ấu thơ lập tức trỗi dậy mạnh mẽ. Anh không thể đứng nhìn một đứa trẻ vô tội bị tàn sát dã man ngay trước mắt mình.


Thế nhưng, ngay lập tức, một tiếng cười lạnh lùng, tàn bạo vang dội rùng rợn trong khoảng không tăm tối của thần trí anh. Tàn hồn của ma đầu Lệ Vô Cực bắt đầu mở trừng đôi mắt đỏ rực, thì thầm dụ dỗ đầy châm biếm:


"Tiểu tử hèn nhát... Nhìn xem, cái thế giới chính đạo mà ngươi hằng bảo vệ đấy. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, kẻ ác chà đạp kẻ lành. Ngươi đang bị thương nặng, đan điền rách nát, tay trái phế tàn. Ngươi muốn mạo hiểm mạng sống, lộ diện hành tung ma kinh chỉ để cứu một đứa trẻ ăn mày rác rưởi không quen biết sao? Hãy im lặng đi qua, hoặc giải phóng ma kình của ta, ta sẽ giúp ngươi xé xác lũ kiến cỏ đó trong chớp mắt!"


"Câm miệng!" Hàn Châu thầm gầm lên trong tâm thức, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi.


Anh siết chặt chuôi đoản đao rỉ sét bằng tay phải. Nếu anh chọn cách im lặng đi qua, anh sẽ không khác gì những kẻ ngụy quân tử của Thanh Vân Kiếm Tông – những kẻ đã tàn sát gia tộc anh để cướp đoạt lợi ích rồi rêu rao đạo nghĩa giang hồ. Kiếm đạo của anh là bảo vệ kẻ yếu, là công lý thực sự, chứ không phải sự hèn nhát núp bóng sinh tồn. Anh quyết định ra tay, nhưng anh biết rõ giới hạn của mình: tuyệt đối không được vận dụng ma khí tay trái để tránh kích động tàn hồn, chỉ được dùng tay phải dẻo dai và đao pháp thô sơ để giải quyết nhanh gọn.


"Vút!"


Chiếc roi da trâu của gã ác bá xé gió lao xuống đỉnh đầu Tiểu Đậu Tử. Đứa trẻ nhắm nghiền mắt, co rúm người chờ đợi cái chết.


Thế nhưng, tiếng roi quất vào da thịt đã không vang lên.


*Clang!*


Một tiếng va chạm kim loại đanh gọn xé rách màn đêm bão cát.


Thẩm Hàn Châu đã xuất hiện từ lúc nào, đứng chắn ngay trước thân hình nhỏ bé của Tiểu Đậu Tử. Thanh đoản đao rỉ sét trong tay phải anh vung lên một đường vòng cung chuẩn xác, sống đao dày cộm chặn đứng ngọn roi da trâu dũng mãnh giữa không trung. Lực chấn động từ đòn đỡ khiến gã ác bá bị bật ngược lại hai bước, bàn tay cầm roi tê dại.


"Kẻ nào?!" Gã ác bá gầm lên, đôi mắt ti hí trợn trừng nhìn bóng người mặc lam y rách nát, đội mũ nón lá sụp xuống che khuất mặt vừa xuất hiện.


Ba tên đồng bọn khác lập tức rút đại đao bản lớn ra, vây quanh Hàn Châu thành một thế gọng kìm, sát khí đằng đằng hống hách:


"Một tên lãng tử rách rưới mang theo đoản đao rỉ sét? Thằng chó này, mày muốn tìm cái chết à? Dám xen vào việc của Hắc Hổ Bang tại Hắc Y Phường?"


Hàn Châu không nói một lời nào. Dưới vành nón lá rách nát, đôi mắt anh lóe lên tia sáng xanh tối lạnh lẽo. Anh đứng hơi nghiêng người, cánh tay trái quấn băng gạc đen tỳ sát vào hông, hoàn toàn thả lỏng để không làm rò rỉ một tia hắc khí nào. Tay phải anh cầm đoản đao rỉ sét hơi hạ thấp, chân phải bước lên nửa bước, tiến vào trạng thái Kình Lực Sơ Đột - Thượng vị cực hạn của cơ bắp.


"Giết nó cho tao!" Gã ác bá cầm roi hét lên phẫn nộ.


Ba tên tay sai gầm rú lao tới, ba thanh đại đao vung lên chém xéo từ ba hướng khác nhau, khóa chặt mọi đường lui của Hàn Châu. Đường đao của chúng thô bạo, mang đậm phong cách ngoại môn thực chiến của nhị lưu võ giả hắc bang, lực chém mạnh đến mức có thể nứt đá.


Hàn Châu nín thở, đan điền rạn nứt đột ngột co thắt nhói buốt. Anh cố gắng vận một tia chân khí Thanh Vân còn sót lại để dứt điểm nhanh bằng Nhất Kiếm Đoạt Mệnh, thế nhưng, đan điền trống rỗng và yếu ớt lập tức phản phệ, luồng chân khí Thanh Vân mỏng manh vừa tụ lại đã tán loạn, khiến lồng ngực anh đau nhói, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng.


*Không thể dùng chân khí cưỡng ép!*


Hàn Châu lập tức thay đổi chiến thuật. Anh buông bỏ hoàn toàn ý định dùng nội lực, chỉ dựa vào kỹ năng chiến đấu thực dụng của Thẩm Gia Đao Pháp và phản xạ cơ học cực hạn của tay phải.


Khi thanh đại đao đầu tiên chém sát vào bả vai phải, Hàn Châu không lùi mà tiến. Bộ pháp của anh uyển chuyển lách nghiêng người đúng một tấc, lưỡi đao sắc bén sượt qua lớp áo lam rách nát xé rách không khí. Ngay trong khoảnh khắc đối phương lỡ đà, Hàn Châu xoay cổ tay phải, sống đao của thanh đoản đao rỉ sét nện mạnh như trời giáng vào khớp khuỷu tay của tên sát thủ.


*Rắc!*


Tiếng xương khớp vỡ vụn vang lên đau đớn. Thanh đại đao rơi bộp xuống đất, tên tay sai gào thét thảm thiết, ôm lấy cánh tay gãy gục lùi lại.


Cùng lúc đó, hai tên còn lại đã áp sát từ phía sau và bên sườn, hai lưỡi đao chém ngang hông hòng cắt đôi người anh. Hàn Châu cúi thấp trọng tâm, dùng chân phải làm trụ xoay tròn thân thể một vòng cực nhanh. Thẩm Gia Đao Pháp thực dụng không có những động tác hoa mỹ của kiếm tông danh môn, từng đường đao đều nhắm thẳng vào các điểm yếu giải phẫu của cơ thể.


*Bộp! Bộp!*


Sống đao rỉ sét gõ mạnh hai nhịp liên tiếp vào khớp gối của hai tên tay sai còn lại. Lực chấn động cơ học chuẩn xác khiến hai gã khổng lồ vạm vỡ mất thăng bằng hoàn toàn, khớp gối khuỵu xuống mặt đất nứt nẻ, gào thét đau đớn dữ dội.


Gã ác bá cầm roi da trâu thấy ba tên đồng bọn bị hạ gục dễ dàng chỉ trong chớp mắt bởi một phế nhân không dùng chân khí, gương mặt gã lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Gã lùi lại, run rẩy chĩa ngọn roi vào Hàn Châu:


"Mày... mày là quái vật phương nào? Dám đả thương người của Hắc Hổ Bang, phó bang chủ Liễu Vô Song và bang chủ Hắc Hổ sẽ không tha cho mày đâu!"


Hàn Châu bước lên một bước, chuôi đoản đao rỉ sét khẽ xoay. Ánh mắt lạnh lẽo dưới vành nón lá khiến gã ác bá sợ hãi đến mức tè ra quần, gã vứt bỏ chiếc roi da trâu, quay đầu cùng ba tên đồng bọn thương tích đầy mình bò rạp chạy trốn vào màn bão cát sa mạc mịt mù.


Ngõ cụt trở lại sự tĩnh lặng hoang vắng, chỉ còn tiếng gió rít gào qua các khe tường đất.


Hàn Châu khẽ thở dốc, tay phải run rẩy nhè nhẹ do dãn dây chằng nhẹ sau trận chiến cơ học cường độ cao. Anh cố nuốt ngược ngụm máu tanh ở cổ họng vào trong, vận hành Tịnh Tâm Chú để dẹp yên tiếng cười nhạo đang nhỏ dần của tàn hồn Lệ Vô Cực trong đầu.


Anh chậm rãi quay người lại, cúi xuống nhìn Tiểu Đậu Tử đang nằm co rúm trên vũng cát lạnh. Hàn Châu thu đao vào vỏ, quỳ một gối xuống đất, dùng bàn tay phải gầy guộc nhưng ấm áp nhẹ nhàng đỡ đứa trẻ ngồi dậy.


"Không sao rồi, đứa nhỏ." Giọng Hàn Châu trầm thấp, khàn khàn nhưng mang theo một sự ôn hòa hiếm hoi giữa vùng biên thùy đầy máu rỉ.


Tiểu Đậu Tử mở hé đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi, nhìn người cứu mạng mình qua vành nón lá rách nát. Cậu bé không khóc nữa, dù khắp người đầy những vết bầm tím và lằn roi rỉ máu. Cậu bé nhìn chằm chằm vào Hàn Châu với một ánh mắt sùng bái, tôn kính tột độ, như thể vừa nhìn thấy một vị thần hộ mệnh bước ra từ bóng tối sa mạc.


Cậu bé run rẩy vươn đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy bùn đất ra, mở hé bọc áo bao bố rách nát trước ngực. Từ trong ngực áo gầy gò da bọc xương, cậu bé không lấy ra mẩu bánh mì thừa mốc meo, mà lôi ra một thanh kiếm gỗ nhỏ thô sơ, được đẽo gọt vụng về từ một mẩu gỗ lim già biên thùy mòn vẹt gót.


Trên chuôi thanh kiếm gỗ nhỏ bé ấy, có khắc chìm một chữ "Châu" vụng về, nguệch ngoạc nhưng được lau chùi rất sạch sẽ.


"Cái này... tặng cho đại ca." Tiểu Đậu Tử khàn giọng nói, đôi môi nứt nẻ vì sương muối biên giới cố nở một nụ cười ngây thơ. "Người nghèo ở Hắc Y Phường và Thôn Lạc Diệp đều truyền tai nhau về một vị kiếm khách chính trực mang họ Thẩm... Người cứu giúp kẻ yếu, không sợ ác bá. Em tự đẽo thanh kiếm này... hy vọng một ngày gặp được người để dâng tặng. Đại ca... anh chính là người đó phải không?"


Hàn Châu đứng lặng người.


Nhìn thanh kiếm gỗ thô sơ trong bàn tay nhỏ bé run rẩy của đứa trẻ nghèo khổ, lồng ngực anh đột ngột dâng lên một luồng ấm áp mãnh liệt, xua tan đi cái lạnh giá vĩnh cửu của ma khí Lệ Vô Cực đang gặm nhấm huyết quản anh mỗi ngày. Một cựu thiên tài bị cả võ lâm phỉ nhổ, bị sư môn phản bội, bị phế bỏ đan điền và phải mang thân phận ma đầu tà phái, vậy mà giữa vùng đất hỗn mang nhớp nháp này, vẫn có một đứa trẻ ăn mày nghèo khổ nhớ đến tên anh, tin tưởng vào lòng chính trực của anh.


Anh chậm rãi vươn tay phải nhận lấy thanh kiếm gỗ nhỏ, siết chặt nó trong lòng bàn tay.


"Phải, ta nhận lấy." Hàn Châu khẽ nói, lòng tự hứa sẽ dùng cả mạng sống này để giữ vững bản tâm nghĩa hiệp, không bao giờ để ma tính nuốt chửng linh hồn hướng thiện của mình.


Từ trong bóng tối ngõ hẻm, Nhị Cẩu – tên lưu manh nhỏ bị Hàn Châu dùng độc khống chế làm tai mắt – hốt hoảng chạy tới sau khi nghe tiếng động chiến đấu. Nhìn thấy cảnh tượng đổ nát và ba vũng máu dưới đất, Nhị Cẩu sợ hãi quỳ rạp xuống đất:


"Đại... đại nhân! Ngài ra tay cứu đứa trẻ này sao? Bọn ác bá kia chắc chắn đã nhận diện đặc điểm của ngài và báo cáo về cho phó bang chủ sòng bạc Liễu Vô Song rồi! Sòng bạc ngầm đang thắt chặt phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt!"


Hàn Châu đứng thẳng dậy, kéo sụp vành mũ nón lá che kín mặt, giấu thanh kiếm gỗ nhỏ vào trong bọc vải da thú bên người một cách trân trọng.


"Nhị Cẩu, đưa đứa nhỏ này về Thôn Lạc Diệp ẩn náu an toàn tạm thời. Chăm sóc vết thương cho nó."


"Dạ... dạ! Tiểu nhân tuân lệnh!" Nhị Cẩu vội vàng bế Tiểu Đậu Tử lên, lách người biến mất vào màn bão cát.


Hàn Châu đứng đơn độc giữa ngõ tối lộng gió. Gió cát sa mạc thổi mạnh làm tà áo lam rách nát bay phần phật, để lộ vết sẹo ma kinh mạng nhện đen kịt rỉ hắc khí nhẹ trên cổ tay trái. Anh biết, cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu. Liễu Vô Song đã thắt chặt phòng thủ xung quanh sòng bạc ngầm, và mỗi bước đi tiếp theo của anh sẽ là một bước tiến sát vào miệng vực của cái chết và sự hóa ma.


Anh quay người, bước chân kiên định vác trọng kiếm lướt bóng hướng thẳng về phía lối vào sòng bạc ngầm Hắc Hổ Bang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!