Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Huyết Nhục Tương Phản

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh thấu xương của Hồ Hàn Băng dường như đông cứng cả tiếng thét u uất cuối cùng của Thẩm Hàn Châu.


Khi ảo ảnh của phụ thân Thẩm Thiết Sơn dính đầy máu tươi tan biến vào làn sương mù trắng xóa của thạch động, Hàn Châu đổ gục người vào thành đá. Nước hồ băng vạn năm buốt giá rít lên khi hấp thụ luồng bạo nhiệt cuồng bạo từ đan điền rạn nứt của anh. Tay trái anh – nơi cấy ghép hệ kinh mạch cấm kỵ của ma đầu Lệ Vô Cực – vẫn còn run rẩy kịch liệt, các mạch máu đen kịt nổi rõ như mạng nhện chạy dọc từ bả vai xuống cổ tay dần thu nhỏ lại dưới tác động của Tịnh Tâm Chú và tiếng mộc ngư đều đặn của Khô Mộc thiền sư.


"Ngươi muốn tự sát thì cứ nói một tiếng, lão phu đỡ mất công khâu vá!"


Tiếng chửi rủa khàn khàn của Cổ Y Lục Kỳ vang lên từ trên bờ đá. Lão thần y lệch vai gầy guộc lao xuống, thô bạo lôi Hàn Châu lên khỏi mặt nước. Những ngón tay dài nhọn, thâm đen của lão nhanh như chớp bấm mạnh vào các huyệt đạo quanh vai trái anh, rồi dùng một cuộn băng gạc tẩm dược hoạt huyết dày cộm, màu đen tuyền quấn chặt từ cổ tay lên đến bả vai anh. Mùi dược hương nồng đậm của thuốc hoạt huyết quyện với vị tanh ngọt của máu độc bốc lên nghi ngút trong không khí ẩm ướt.


"Máu độc của Lệ Vô Cực đã tạm thời lắng xuống, nhưng đan điền của ngươi đã rạn nứt sâu hơn một phân." Lục Kỳ ném cho Hàn Châu chiếc mũ nón lá rách nát, giọng nói đầy cảnh báo. "Nếu ngươi còn cưỡng ép vận dụng Kinh Mạch Dị Biến - Sơ kỳ để bộc phát ma kình thêm một lần nữa khi chưa có Định Thần Châu, cánh tay trái này sẽ thối rữa từ xương tủy, và đan điền của ngươi sẽ nổ tung thành trăm mảnh. Lúc đó, ngay cả dòng máu dị biến Thẩm gia cũng không cứu nổi ngươi."


Hàn Châu im lặng chịu đựng cơn đau thấu xương gặm nhấm lục phủ ngũ tạng. Anh kéo sụp vành mũ nón lá rách nát xuống, che khuất khuôn mặt tái nhợt hốc hác và vết sẹo ma kinh đen kịt nổi rõ trên cổ. Tay phải anh siết chặt thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ dắt bên hông, hông bên kia vác thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân được bọc kỹ trong lớp vải thô rách.


Anh phải trở lại Hắc Y Phường. Nỗi oan khuất diệt môn của gia tộc Thẩm gia, bức huyết thư vạch trần tội ác của Nhạc Vô Nhai vẫn còn là một dấu hỏi máu chưa có lời giải đáp. Và quan trọng hơn, anh cần tìm ra tung tích của biểu ca Liễu Vô Song – người thân cận duy nhất dường như đã biến mất một cách bí ẩn ngay trong đêm thảm sát.


***


Hắc Y Phường chiều tà, bão cát sa mạc thổi những luồng gió hanh khô, mang theo bụi đất vàng óng bao phủ khắp những mái nhà tranh xập xệ. Đây là vùng đất biên thùy hoang dã nằm ngoài tầm kiểm soát của luật pháp triều đình, nơi chỉ có máu, tiền bạc lậu và sự tàn bạo của hắc bang lên tiếng.


Hàn Châu ngồi lặng lẽ trong góc tối khuất gió của Quán rượu Quy Nhơn. Chiếc nón lá rách nát sụp xuống che khuất nửa mặt, anh chậm rãi nhấp từng ngụm trà đắng ngắt để làm dịu cơn co thắt âm ỉ trong lồng ngực. Mảnh ngọc bích hộ tâm tồi tàn đeo trước ngực tỏa ra luồng khí mát dịu nhạt nhòa, phối hợp với chuỗi hạt bồ đề tịnh tâm quấn quanh cổ tay phải giữ cho thần trí anh luôn tỉnh táo giữa tiếng ồn ào hỗn tạp của những kẻ lưu vong, sát thủ và phu mỏ.


Chợt, một tiếng cười lớn, ngạo nghễ vang lên từ phía cửa quán rượu, át cả tiếng gió rít bên ngoài.


"Lũ ăn mày rách rưới! Tránh ra cho phó bang chủ đi qua!"


Hàn Châu khẽ ngước mắt dưới vành nón lá. Đồng tử anh co rụt lại.


Bước vào quán là một nam tử mặc cẩm y thêu chỉ vàng xa hoa, dáng điệu khúm núm khinh nhờn nhưng gương mặt lại hốc hác, đôi mắt gian giảo láo liên đầy vẻ đắc ý. Đi bên cạnh y là bốn tên nhị lưu võ giả của Hắc Hổ Bang mang theo đại đao bản lớn.


Liễu Vô Song.


Biểu ca ruột thịt của anh, người từng cùng anh luyện kiếm dưới rặng trúc gia trang, kẻ từng được phụ thân anh coi như con đẻ và truyền thụ những đường kiếm cơ bản của Thẩm gia. Giờ đây, y không còn mặc bộ kiếm phục lam y giản dị của tông môn, mà khoác lên mình bộ gấm vóc lộng lẫy dính đầy phấn son rẻ tiền của thanh lâu, hông đeo một thanh đoản kiếm khảm ngọc bích lấp lánh – thứ di vật quý giá bị cướp đoạt từ phòng của phụ thân anh trong đêm diệt môn.


Sát ý ngùn ngụt như núi lửa phun trào đột ngột dâng lên trong lồng ngực Hàn Châu. Tay phải anh đặt lên chuôi đoản đao rỉ sét, cơ thịt toàn thân căng cứng. Ma khí từ cánh tay trái cấy ghép bắt đầu rục rịch chuyển động, khiến các mạch máu đen dưới lớp băng gạc nóng lên bỏng rát. Anh muốn đứng dậy, muốn lao ra chém đứt cổ họng kẻ phản đồ ngay lập tức.


Nhưng đúng lúc anh chuẩn bị bước ra khỏi bóng tối, một tiếng còi tre báo động dồn dập vang lên từ đầu phố.


"Tuần tra của Thanh Vân Kiếm Tông đến! Dẹp đường!"


Đám đông trong quán rượu nháo nhác. Hàn Châu khựng lại, lập tức thu hồi sát khí. Từ phía xa ngoài đường cái, một toán kiếm sĩ mặc bạch y kiếm phục thêu họa tiết mây xanh của Thanh Vân Kiông đang rầm rộ đi qua. Dẫn đầu toán tuần tra là một nữ tử tuyệt sắc, khí chất lạnh lùng như băng tuyết đỉnh sơn, tay cầm thanh trường kiếm mỏng tỏa ra hàn khí nhạt nhòa.


Lạc Tuyết.


Sư muội đồng môn, người thương duy nhất luôn tin tưởng anh. Gương mặt nàng hằn sâu nỗi u sầu, đôi mắt đẹp đẽ liên tục quét qua đám đông một cách vô vọng. Nàng đang dẫn đầu đội truy quét danh nghĩa, nhưng Hàn Châu thừa hiểu, nàng đang cố gắng tìm kiếm anh trước khi sát thủ thực sự của Nhạc Vô Nhai ra tay.


Hàn Châu cắn chặt răng đến mức bật máu tươi. Anh không thể để Lạc Tuyết nhìn thấy mình trong bộ dạng nửa người nửa quỷ này, càng không thể làm lộ hành tung trước toán tuần tra chính đạo. Anh vận dụng Chính khí che mắt pháp, ngưng tụ một luồng chân khí Thanh Vân mỏng manh bao phủ bên ngoài cánh tay trái để che giấu hoàn toàn ma khí rò rỉ, rồi lặng lẽ thi triển Hắc Ảnh Bộ, lướt đi không tiếng động như một bóng ma lẩn khuất vào ngõ tối phía sau quán rượu, tránh xa tầm mắt của Lạc Tuyết.


***


Nửa canh giờ sau, dưới sự dẫn đường thầm lặng của màn đêm, Hàn Châu gõ cửa sau của một tòa lầu các nguy nga tỏa hương phấn son nồng đậm ở rìa Hắc Y Phường.


Cửa mở. Hồng Nương – bà chủ thanh lâu quyến rũ mặc sườn xám đỏ thẫm – đón anh vào mật thất phía sau phòng trang điểm của nàng. Hương khói tẩu thuốc ngọc bích tỏa ra nồng đậm, che giấu mùi tanh nhạt của máu độc trên người anh.


"Ngươi mạng lớn thật, tiểu tử," Hồng Nương rít một hơi thuốc, ánh mắt sắc sảo nhìn vết máu thấm đen qua lớp băng gạc trên vai trái Hàn Châu. "Nhưng tin tức ta mang lại cho ngươi hôm nay, e rằng còn độc hơn cả ma khí trong người ngươi."


Nàng đẩy một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa cuốn sổ sách giao dịch lậu của Hắc Hổ Bang về phía anh.


"Liễu Vô Song hiện tại là phó bang chủ của Hắc Hổ Bang, kẻ trực tiếp quản lý sòng bạc ngầm lớn nhất chợ đen. Ngươi có biết y dùng thứ gì để đổi lấy cái ghế nhuốm máu đó không?"


Hàn Châu run rẩy mở cuốn sổ sách. Những trang giấy tuyên thành ghi lại chi tiết các khoản giao dịch tiền tệ lậu giữa Nhạc Vân và Hắc Hổ Bang. Nhưng khi lật đến trang cuối cùng, mắt anh hoàn toàn đóng băng.


Đó là một bản đồ vẽ tay chi tiết về sơ đồ phòng thủ của Thẩm gia trang, kèm theo vị trí chính xác của mật phòng và đường hầm thoát hiểm ngầm dưới lòng đất – nơi phụ mẫu và muội muội anh ẩn nấp trong đêm diệt môn. Phía dưới bản đồ là nét chữ ký xác nhận quen thuộc cùng dấu vân tay đỏ thẫm nhuốm máu:


*Biểu đệ Liễu Vô Song kính dâng Hắc Hổ bang chủ.*


"Rắc!"


Một tiếng động rợn người vang lên. Cơn giận dữ tột cùng và nỗi đau phản bội câm lặng khiến Hàn Châu mất hoàn toàn kiểm soát. Ma khí đen kịt từ cánh tay trái cấy ghép bùng phát dữ dội, rít lên như tiếng quỷ khóc. Luồng ma kình cuồng bạo xé rách nát lớp băng gạc tẩm dược hoạt huyết quấn trên vai anh, lộ ra vết sẹo ma kinh mạng nhện đen xì đang rực lên tia sáng xanh tối tăm, đáng sợ. Nhiệt độ trong mật thất đột ngột hạ xuống lạnh ngắt, bàn gỗ lim trước mặt anh nứt toác ra thành những đường rãnh sâu hoắm.


"Hàn Châu! Tịnh tâm!" Hồng Nương biến sắc, vội vàng dâng lên một tách trà Tịnh Tâm Diệp bốc khói nghi ngút, hương thơm thảo mộc thanh khiết tỏa ra bao phủ lấy gương mặt đầy sát khí của anh. "Nếu ngươi hóa điên ở đây, Lạc Tuyết sẽ phát hiện ra ngươi, và Liễu Vô Song sẽ vĩnh viễn sống trong vinh hoa phú quý trên xương máu của gia tộc ngươi!"


Hàn Châu hít một hơi thật sâu luồng hơi trà Tịnh Tâm Diệp, tay phải siết chặt chuỗi hạt bồ đề tịnh tâm đến mức các hạt gỗ kêu răng rắc. Anh nhẩm niệm Tịnh Tâm Chú liên tục ba lần, cưỡng ép luồng ma khí cuồng bạo quay trở lại cánh tay trái đang co rút đau đớn.


Khi mở mắt ra, đôi mắt rực đỏ ma tính của anh đã trở lại tia sáng xanh tối tăm, lạnh lùng đến đáng sợ. Sự căm hờn cuồng nhiệt đã biến chuyển thành một ý chí sát phạt lạnh lẽo như băng vạn năm.


"Y đang ở đâu?" Giọng Hàn Châu khản đặc, không mang theo một chút hơi ấm của người sống.


Hồng Nương nhìn anh, khẽ thở dài: "Tối nay, Liễu Vô Song sẽ đến sòng bạc ngầm của Hắc Hổ Bang để nhận phần chia tiền lậu quặng huyền thiết. Y luôn mang theo thanh trường kiếm cũ của gia tộc ngươi để răn đe những kẻ dưới trướng. Ngươi muốn ra tay thế nào?"


"Ta sẽ lấy mạng y. Bằng chính thanh đoản đao của tổ phụ."


***


Đêm đen bao phủ Hắc Y Phường. Hàn Châu lướt đi trong bóng tối ngõ hẻm bằng Hắc Ảnh Bộ, như một chiếc bóng nhạt nhòa không tiếng động. Chiếc mũ nón lá rách nát kéo sụp xuống che khuất hoàn toàn khuôn mặt lạnh lùng của anh.


Anh đứng trên mái ngói của một tòa nhà đổ nát, nhìn xuống lối vào sòng bạc ngầm của Hắc Hổ Bang. Đó là một mật đạo ngầm được ngụy trang dưới danh nghĩa một tiệm cầm đồ cũ kỹ, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hàng chục tay sai hắc bang cầm thương sắt.


*Cạch.*


Một chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại trước cửa tiệm cầm đồ.


Cửa xe mở ra. Liễu Vô Song bước xuống trong bộ gấm vóc xa hoa, gương mặt hốc hác đầy vẻ thỏa mãn, tay ôm ấp hai nữ tỳ thanh lâu lả lơi. Y cười ngạo nghễ, rút ra một nắm tiền vàng cướp từ Thẩm gia ném xuống đất cho lũ tay sai gác cổng nhặt lấy.


Thế nhưng, ánh mắt của Hàn Châu không nhìn vào tiền vàng, cũng không nhìn vào khuôn mặt đắc ý của kẻ phản bội.


Ánh mắt anh khóa chặt vào hông trái của Liễu Vô Song. Ở đó, dắt hờ hững một thanh trường kiếm cổ xưa, chuôi kiếm khảm ngọc bích đã bị mẻ một góc – đó chính là thanh bảo kiếm gia truyền của phụ thân Thẩm Thiết Sơn, thứ vũ khí từng bảo vệ biên thùy hoang dã, nay lại bị kẻ phản đồ mang đi mua vui trong sòng bạc nhớp nháp.


Hàn Châu đứng lặng giữa bão cát đêm lạnh giá, đôi mắt lóe lên tia sáng xanh tối tăm dưới vành nón lá rách nát, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi đoản đao rỉ sét, sẵn sàng cho cuộc thanh lý môn hộ đẫm máu sắp bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!