Hồ Băng Tịnh Tâm
Tiếng gầm rú phẫn nộ của tàn hồn Lệ Vô Cực trong tâm thức kéo Thẩm Hàn Châu trở lại thực tại đầy máu. Lồng ngực anh đột ngột bốc cháy một luồng bạo nhiệt dữ dội, thiêu đốt từ xương tủy ra ngoài da thịt.
Dưới hầm ngầm tăm tối của Tiệm cầm đồ Trương gia, xác chết đứt đôi của Thiết Lang vẫn đang rỉ ra thứ máu độc màu xanh đen nhớp nháp. Hàn Châu quỳ sụp xuống giữa vũng máu, tay trái vẫn siết chặt thanh Trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân. Cánh tay ấy, vốn dĩ mang hệ kinh mạch cấy ghép của ma đầu Lệ Vô Cực, lúc này đang phồng rộp lên, các mạch máu đen kịt nổi rõ như mạng nhện chạy dọc từ cổ tay lên đến bả vai và cổ. Luồng ma khí cuồng bạo sau khi mất đi mục tiêu tàn sát bắt đầu quay ngược lại tấn công đan điền rạn nứt của anh.
"Khục..."
Hàn Châu ho ra một ngụm máu thẫm, bốc khói nghi ngút trên nền đá lạnh. Đầu óc anh quay cuồng, một cơn sốt cao dị thường ập đến, biến thế giới xung quanh thành những mảng màu nhạt nhòa, điên đảo. Anh cảm giác như lục phủ ngũ tạng của mình đang bị ném vào lò luyện đan của Vạn Độc môn, nóng bỏng và đau đớn thấu xương. Đây chính là cái giá của việc cưỡng ép vận dụng Kinh Mạch Dị Biến - Sơ kỳ để bộc phát ma kình.
"Tiểu tử thối! Ngươi điên rồi! Đã bảo là không được rút châm khóa mạch kia mà!"
Một bóng người lệch vai gầy guộc từ trong bóng tối lao ra. Cổ Y Lục Kỳ hốt hoảng nhìn cánh tay trái đen kịt của Hàn Châu và đống xác chết rách nát xung quanh. Lão không thèm nhìn đến vạn lượng hoàng kim hay thủ cấp của Thiết Lang, mà lập tức vươn những ngón tay dài nhọn thâm đen ra, bấm mạnh vào ba huyệt đạo lớn trên vai phải của Hàn Châu để ngăn chất độc tê liệt lan vào tim.
"Ma khí đã xâm nhập tâm mạch! Đan điền của ngươi sắp vỡ vụn rồi! Nếu không hạ nhiệt ngay lập tức, ngươi sẽ bạo thể hóa thành một đống thịt vụn!" Lục Kỳ rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì lo sợ kiệt tác thí nghiệm vĩ đại nhất đời mình bị hủy hoại.
Lão già lệch vai không đợi Hàn Châu trả lời, liền thô bạo vác anh lên chiếc vai lệch gồ ghề của mình. Bất chấp thể hình gầy gò, Lục Kỳ vận chuyển độc bộ khinh công, lao vút đi qua các ngõ ngách tăm tối của cống ngầm Hắc Y Phường, hướng thẳng về phía dãy núi tuyết biên giới phía tây bắc.
Suốt dọc đường đi, Hàn Châu nửa tỉnh nửa mê. Cơn sốt cao khiến anh rơi vào trạng thái ảo giác liên tục. Anh thấy phụ thân Thẩm Thiết Sơn đứng trong ngọn lửa đêm diệt môn, thấy muội muội Như Ngọc khóc lóc dưới dòng sông băng, và thấy khuôn mặt ngạo nghễ, giả nhân giả nghĩa của sư phụ cũ Nhạc Vô Nhai đang cầm kiếm chĩa thẳng vào ngực anh. Mỗi lần ảo ảnh xuất hiện, tay trái của anh lại giật mạnh, ma khí đen kịt rò rỉ ra ngoài làm cháy xém cả vạt áo rách nát của Lục Kỳ.
"Nhẫn nhịn cho ta! Cắn chặt răng vào!" Lục Kỳ gầm gừ, hơi thở của lão phả ra làn khói trắng xóa khi họ bắt đầu leo lên những vách đá dựng đứng của núi tuyết.
Sau gần hai canh giờ di chuyển cực hạn, Lục Kỳ đưa Hàn Châu lách qua một khe đá hẹp khuất tầm nhìn dưới chân núi tuyết, tiến sâu vào lòng đất. Không khí xung quanh đột ngột thay đổi, từ cái lạnh hanh khô của sa mạc biên thùy chuyển sang cái lạnh ẩm ướt, thấu xương của một hang đá ngầm vạn năm vắng bóng mặt trời.
Đây là Thạch Động Tịnh Tâm, một bí cảnh đóng băng tự nhiên ẩn sâu dưới lòng núi tuyết.
Ngay chính giữa thạch động là một hồ nước rộng khoảng mười trượng, mặt nước phẳng lặng như gương nhưng không hề đóng băng, tỏa ra một làn sương mù lạnh giá, trắng xóa vây phủ khắp không gian. Đó chính là Hồ Hàn Băng, nơi tích tụ hàn độc vạn năm, lạnh đến mức có thể đóng băng máu của một người thường chỉ trong vòng mười hơi thở.
*Bùm!*
Lục Kỳ thô bạo ném Hàn Châu thẳng xuống lòng hồ.
Khoảnh khắc thân thể bạo nhiệt của Hàn Châu chạm vào nước hồ băng, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Mặt nước xung quanh anh lập tức sôi sục, bọt khí đen kịt sủi lên sùng sục, khói trắng bốc lên nghi ngút như có một thanh sắt nung đỏ vừa được nhúng vào bể nước lạnh.
"A... A... A!"
Hàn Châu hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cái lạnh thấu xương của hồ băng ngập vào từng lỗ chân lông, va chạm trực tiếp với luồng ma khí bạo nhiệt đang thiêu đốt bên trong đan điền của anh. Hai luồng năng lượng nóng lạnh đối nghịch điên cuồng cắn xé cơ thể anh, khiến da thịt trên người anh nứt nẻ ra thành từng vệt máu đỏ tươi, rồi lập tức bị nước hồ đóng băng lại thành những lớp vảy máu màu xanh tím.
Anh cảm giác như mình đang bị phân thây làm hai nửa: nửa người bên phải lạnh buốt tê dại, nửa người bên trái nóng rực như lửa thiêu. Mảnh ngọc bích hộ tâm tồi tàn đeo trước ngực anh bắt đầu tỏa ra luồng khí mát dịu nhạt nhòa, cố gắng bảo vệ vùng tim mạch khỏi bị đông cứng đột ngột.
"Vận hành Tuần hoàn đan điền quy tắc! Mau lên!" Tiếng hét của Lục Kỳ vang vọng từ trên bờ đá. Lão đứng đó, tay nắm chặt hộp kim châm cứu, gương mặt đầy lo âu nhìn làn khói đen đang bốc lên từ người Hàn Châu.
Hàn Châu cố gắng giữ vững một tia linh trí cuối cùng. Anh nhắm nghiền mắt, ép bản thân phải thực hiện quy luật luân chuyển luồng khí: khi tay phải vận khí Thanh Vân chính tông còn sót lại để bảo vệ tim mạch, thì tay trái mang ma kinh phải hoàn toàn thả lỏng, để mặc cho hàn độc của hồ băng xoa dịu các mạch máu đen đang căng phồng.
Thế nhưng, sự yên lặng ấy không kéo dài được lâu.
Khi nhiệt độ cơ thể Hàn Châu bắt đầu hạ xuống, cũng là lúc tàn hồn Lệ Vô Cực ẩn sâu trong hệ kinh mạch cấy ghép nhận ra cơ hội. Lão không muốn vật chủ của mình tìm được sự cân bằng. Lão muốn Hàn Châu hoàn toàn sa đọa vào ma đạo, giải phóng Sát Lục Ý Chí để lão có thể thực hiện mưu đồ đoạt xá thân thể này.
Trong khoảng không tăm tối của thần trí Hàn Châu, làn sương đen kịt đột ngột ngưng tụ lại thành một bóng ma khổng lồ. Đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục của Lệ Vô Cực trừng trừng nhìn thẳng vào linh hồn yếu ớt của anh.
"Tiểu tử hèn nhát... Ngươi nghĩ một chút nước đá này có thể dập tắt được thù hận trong lòng ngươi sao?" Giọng nói của Lệ Vô Cực vang dội như tiếng sấm rền, chấn động cả linh đài của Hàn Châu. "Nhìn đi! Nhìn xem kẻ thù của ngươi đã làm gì với gia tộc ngươi!"
*Vút!*
Cảnh vật xung quanh thần trí Hàn Châu đột ngột thay đổi. Anh không còn ở trong hồ băng lạnh giá nữa, mà đang đứng giữa sân trang của Thẩm gia trang trong đêm huyết chiến năm xưa.
Lửa đỏ ngút trời. Tiếng la hét thảm thiết của gia nhân, tiếng đao kiếm va chạm rợn người vang vọng khắp nơi. Hàn Châu trố mắt nhìn phụ thân Thẩm Thiết Sơn—lúc này thân hình cao lớn lẫm liệt đầy vết chém, tàn bào nhuốm máu đỏ thẫm—đang cầm thanh đoản đao rỉ sét cố gắng chống đỡ đường kiếm của Nhạc Vô Nhai.
"Hàn Châu! Chạy đi! Bảo vệ muội muội!" Phụ thân gầm lên, ánh mắt cương trực đầy phẫn nộ nhìn về phía anh.
Ngay sau đó, Nhạc Vô Nhai cười ngạo nghễ, một đường kiếm xé rách không trung, chém đứt lìa cánh tay phải của Thẩm Thiết Sơn. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Hàn Châu, nóng hổi và tanh nồng đến mức chân thật tột cùng.
"Không! Phụ thân!" Hàn Châu điên cuồng gào thét, anh muốn lao đến nhưng cơ thể như bị xích sắt vô hình khóa chặt dưới đất, bất động hoàn toàn.
Cảnh tượng tiếp tục dịch chuyển. Anh thấy mẫu thân Liễu Thanh Nhã tự sát bằng mộc trâm để bảo toàn khí tiết khi bị đệ tử Thanh Vân Kiếm Tông bao vây. Anh thấy tỷ tỷ Như Yên nhảy xuống vực sâu vạn trượng để thoát khỏi sự chà đạp của Nhạc Vân. Tất cả những đau đớn, uất hận, và thù hận dồn nén bấy lâu nay như một ngọn núi lửa bị kìm hãm đột ngột phun trào dữ dội.
"Sức mạnh! Ta cần sức mạnh để giết sạch lũ ngụy quân tử đó!" Một tiếng gào thét từ sâu trong linh hồn Hàn Châu vang lên.
"Đúng thế... Hãy dâng hiến linh hồn cho ta. Ta sẽ cho ngươi sức mạnh vô địch để chém đứt đầu Nhạc Vô Nhai, xé xác Nhạc Vân!" Lệ Vô Cực thì thầm đầy cám dỗ, bóng đen khổng lồ của lão dần tiến lại gần, bao phủ lấy linh hồn đang run rẩy của Hàn Châu.
Ở thực tại, nước Hồ Hàn Băng xung quanh Hàn Châu đột ngột sôi trào dữ dội hơn bao giờ hết. Một luồng ma khí đen kịt bộc phát từ tay trái anh, hóa thành những sợi xích năng lượng đen rực lửa oán khí, quấn chặt lấy toàn thân anh. Mắt Hàn Châu trợn trừng, hai nhãn cầu hoàn toàn hóa thành một màu đỏ rực rỉ máu độc. Anh bắt đầu vùng vẫy điên cuồng, vung tay trái đập mạnh xuống nước, tạo ra những luồng kiếm chấn bát phương làm nứt vỡ cả những tảng băng vạn năm trên vách thạch động.
"Nguy rồi! Ma tính bộc phát toàn diện!" Lục Kỳ biến sắc, lão vội vàng rút ba cây châm bạc khóa mạch định lao xuống hồ để cưỡng ép khóa mạch. Nhưng luồng ma khí cuồng bạo xung quanh Hàn Châu quá mạnh, đẩy lùi mọi nỗ lực tiếp cận của lão.
Hàn Châu hoàn toàn mất đi lý trí, Sát Lục Ý Chí dâng trào tột đỉnh. Anh muốn giết, muốn tàn sát tất cả mọi thứ xung quanh để giải tỏa cơn uất hận đang thiêu đốt lồng ngực.
Đúng lúc linh hồn Hàn Châu chuẩn bị hoàn toàn chìm vào bóng tối của Lệ Vô Cực, thì một tiếng *Cộc... Cộc... Cộc...* vang lên.
Tiếng gõ mộc ngư đều đặn, thanh tao và ấm áp đột ngột xuyên qua làn sương mù trắng xóa của thạch động, lọt vào tai Hàn Châu. Tiếng gõ ấy tuy nhỏ nhưng lại mang theo một luồng niệm lực Phật môn vô cùng thâm sâu, như một dòng suối mát lành chảy thẳng vào linh đài đang hỗn loạn của anh.
"Phương sở vô thanh, tâm cảnh tự tịnh. Chính tà tại tâm, bất tại mạch huyết..."
Một giọng nói già nua, trầm tĩnh và từ bi vang lên từ phía góc tối của thạch động.
Hàn Châu khựng lại giữa hồ nước băng. Bóng đen của Lệ Vô Cực trong tâm thức anh cũng đột ngột bị chấn động nhẹ, lùi lại một bước đầy cảnh giác.
Từ trong sương mù lạnh giá, một lão tăng gầy gò như khúc củi khô, mặc áo cà sa cũ rách bạc màu xám tro, chậm rãi bước ra. Lão ngồi xếp bằng bất động trên một bệ đá rêu phong sát mép hồ băng, tay cầm chiếc mộc ngư làm từ gỗ cây bồ đề ngàn năm, đều đặn gõ nhịp. Đó chính là Khô Mộc thiền sư, vị cao tăng ẩn dật bấy lâu nay tại Thạch Động Tịnh Tâm.
"Thiền sư! Mau cứu hắn! Kiệt tác của ta sắp tự hủy rồi!" Lục Kỳ hét lên, nhưng lão tăng không hề đáp lời, mắt vẫn nhắm nghiền, môi khẽ mấp máy tụng niệm khẩu quyết Tịnh Tâm Chú.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Mỗi tiếng gõ mộc ngư vang lên, một vòng sáng nhạt màu vàng bồ đề lại tỏa ra xung quanh đầu Hàn Châu, làm dịu đi màu đỏ rực trong đôi mắt anh.
"Hàn Châu, giữ vững bản tâm! Kinh mạch có thể mang ma tính, nhưng kiếm của ngươi chiến đấu vì điều gì? Vì sát lục vô tội, hay vì công lý thực sự cho giang hồ?" Giọng nói truyền âm nhập mật của Khô Mộc thiền sư vang dội thẳng vào linh hồn Hàn Châu, xua tan đi một phần sương mù thù hận.
*Kiếm của ta... chiến đấu vì điều gì?*
Câu hỏi ấy như một tia chớp rạch ngang bầu trời tối tăm của thần trí anh. Hàn Châu nhớ đến di ngôn của phụ thân Thẩm Thiết Sơn: "Hãy giữ gìn lòng nhân từ giữa thế gian hiểm ác". Anh nhớ đến thanh kiếm gỗ nhỏ thô sơ của Tiểu Đậu Tử, nhớ đến lời hứa bảo vệ những kẻ yếu thế ở biên thùy hoang dã.
*Ta là kiếm khách của Thẩm gia... Ta không phải là công cụ giết người của Lệ Vô Cực!*
Ý chí hướng thiện trỗi dậy mạnh mẽ. Hàn Châu dùng tay phải run rẩy, nắm chặt lấy Chuỗi hạt bồ đề tịnh tâm quấn quanh cổ tay phải. Mùi hương gỗ bồ đề dịu nhẹ tỏa ra, giúp anh khôi phục lại một chút lý trí. Anh bắt đầu nhẩm niệm theo khẩu quyết Tịnh Tâm Chú của thiền sư, phối hợp với Tuần hoàn đan điền quy tắc để ép luồng ma khí cuồng bạo quay trở lại cánh tay trái cấy ghép.
Trong tâm thức, bóng ma của Lệ Vô Cực gầm rú phẫn nộ khi thấy miếng mồi ngon đang tuột khỏi tay. Lão điên cuồng vung những cánh tay đen kịt định bóp nát linh hồn Hàn Châu. Thế nhưng, luồng sáng vàng bồ đề từ Tịnh Tâm Chú ngày càng rực rỡ, hóa thành một màng chắn kiên cố bảo vệ linh đài của anh, đẩy lùi hoàn toàn oán khí ma đạo.
*Xoẹt!*
Cơn bão phát ma tính dần lắng xuống. Nước hồ băng xung quanh Hàn Châu ngừng sôi sục, trở lại vẻ phẳng lặng vạn năm. Màu đỏ rực trong mắt anh nhạt dần, thay vào đó là tia sáng xanh tối tĩnh lặng dưới vành nón lá rách nát. Anh thở dốc, gục đầu vào thành đá hồ băng, cơ thể run rẩy không kiểm soát vì cái lạnh buốt giá thấu xương sau ba ngày đêm chống chọi cực hạn.
"A di đà Phật. Bản tâm của ngươi rất kiên định, vượt qua cả sự tưởng tượng của bần tăng," Khô Mộc thiền sư ngừng gõ mộc ngư, mở mắt nhìn Hàn Châu với ánh mắt từ bi, thấu suốt nhân quả. "Nhưng ma tính trong kinh mạch của ngươi đã ăn sâu vào đan điền. Tịnh Tâm Chú chỉ có thể áp chế tạm thời. Nếu không tìm được Định Thần Châu để dung hợp hoàn mỹ, hệ kinh mạch này sẽ tự hủy hoại toàn bộ cơ thể ngươi trong vòng một năm."
Hàn Châu ngước đầu lên, giọng nói khản đặc vì lạnh: "Định Thần Châu... ở đâu?"
Khô Mộc thiền sư thở dài, nhìn sâu vào đôi mắt hốc hác của anh: "Vạn sự tùy duyên. Nhưng trước mắt, ngươi phải vượt qua được tâm ma của chính mình."
Lão tăng vừa dứt lời, không gian xung quanh Hàn Châu đột ngột lạnh ngắt một cách dị thường. Làn sương mù trắng xóa trên mặt hồ băng ngưng tụ lại, biến hóa thành một ảo ảnh vô cùng chân thật ngay trước mặt anh.
Đó là hình bóng của phụ thân Thẩm Thiết Sơn.
Thế nhưng, ông không còn vẻ lẫm liệt cương trực thường ngày. Gương mặt ông đầy những vết máu khô đen kịt, đôi mắt rỗng tuếch chảy ra hai dòng huyết lệ đỏ thẫm. Ông nhìn thẳng vào Hàn Châu, giọng nói oán oán, rùng rợn vang lên khắp thạch động:
"Hàn Châu... Tại sao con lại niệm Phật? Tại sao con lại đè nén sức mạnh của ma công? Con muốn quên đi mối thù diệt môn của Thẩm gia sao? Con muốn để linh hồn của ta, của mẫu thân con, của tỷ tỷ con vĩnh viễn không được siêu thoát dưới lòng sông băng giá sao?"
"Phụ... phụ thân?" Hàn Châu bàng hoàng, lồng ngực anh đột ngột thắt nghẹt đau đớn.
"Kẻ thù đang ở trung nguyên, đang sống trong vinh hoa phú quý! Còn con lại trốn ở đây niệm chú tịnh tâm! Con là kẻ hèn nhát! Hãy giải phóng ma công! Hãy giết sạch chúng cho ta!" Ảo ảnh Thẩm Thiết Sơn điên cuồng gào thét, vươn cánh tay đầy máu ra định bóp cổ Hàn Châu.
"Không! Phụ thân! Con không hèn nhát!" Hàn Châu hét lên, đan điền rạn nứt lại một lần nữa bùng cháy bạo nhiệt dữ dội, ma khí từ tay trái rò rỉ làm đen kịt cả một vùng nước hồ băng xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!