Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ma Kình Đoạt Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cửa sắt hầm ngầm phía trên rít lên ken két, luồng ánh sáng đuốc leo lét rọi xuống bóng dáng gầy gò mang song đao cong Lang Nha của Thiết Lang.


Dưới hầm ngầm tối tăm của Tiệm cầm đồ Trương gia, Thẩm Hàn Châu đang bị treo lơ lửng trên vách đá lạnh buốt. Sợi xích huyền thiết găm sâu vào bả vai phải của anh, rỉ ra chất độc tê liệt màu xanh lục nhạt. Chất độc ấy như hàng vạn con kiến băng bò dọc theo kinh mạch, đóng băng toàn bộ chân khí Thanh Vân chính tông mà anh đang cố gắng ngưng tụ. Tay phải của anh hoàn toàn buông thõng, mất đi cảm giác, khiến thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ Thẩm Thiên Hành tuột khỏi tay, rơi leng keng trên nền đá ẩm ướt cách đó ba bước chân.


"Khục..."


Hàn Châu ho ra một ngụm máu đen thẫm. Đan điền rạn nứt của anh đang co thắt dữ dội, tỏa ra luồng nhiệt lượng bạo nhiệt nóng bỏng như muốn thiêu rụi lục phủ ngũ tạng. Sự xung đột giữa độc tố tê liệt ở vai phải và ngọn lửa ma khí đang âm ỉ ở vai trái khiến cơ thể anh run lên bần bật.


Trong khoảng không tăm tối của thần trí, bóng ma khổng lồ của tàn hồn Lệ Vô Cực bắt đầu mở trừng đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục. Tiếng cười tàn bạo, ngạo nghễ của lão vang dội rùng rợn:


"Tiểu tử hèn nhát... Ngươi nhìn xem, chính đạo của ngươi đã cứu ngươi chưa? Tay phải chính tông của ngươi đã phế hoàn toàn rồi. Hãy rút ba cây châm bạc khóa mạch ra, dâng hiến thân thể này cho ta... Ta sẽ giúp ngươi xé xác lũ kiến cỏ phía trên!"


"Câm miệng!" Hàn Châu thầm gầm lên trong lòng, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi. Bản tâm kiếm khách chính trực không cho phép anh đầu hàng trước sự cám dỗ của ma đầu. Anh phải sống, phải báo thù cho gia tộc, nhưng phải bằng ý chí của chính mình.


*Ta còn tay trái... Ta vẫn còn kinh mạch của Lệ Vô Cực!* Hàn Châu trợn mắt, ánh mắt lóe lên tia sáng xanh tối dưới vành nón lá rách nát đang nghiêng lệch.


Tiếng bước chân dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Thiết Lang bước xuống bậc thềm đá cuối cùng. Gương mặt gầy gò hốc hác của y hiện rõ dưới ánh đuốc, đôi mắt xanh lét như sói hoang trong đêm dính chặt vào cơ thể đang bị giam cầm của Hàn Châu. Hông y dắt cặp song đao cong Lang Nha tẩm kịch độc rỉ nước xanh lục, tỏa ra mùi tanh nồng của rắn chuông sa mạc.


Phía sau y, bốn tên nhị lưu võ giả của Hắc Hổ Bang vác gậy gỗ lớn, cười nhạo báng:


"Ha ha! Đây là cựu đệ nhất thiên tài Thanh Vân Kiếm Tông sao? Trông chẳng khác gì một con chó hoang bị xích trong lò mổ!"


Thiết Lang không cười. Sự cẩn trọng của một sát thủ chuyên nghiệp khiến y dừng lại cách Hàn Châu năm bước chân. Y liếc nhìn thanh đoản đao rỉ sét nằm dưới đất, rồi nhìn lên cánh tay trái quấn băng gạc đen dày cộm đang bất động của Hàn Châu.


"Thẩm Hàn Châu, đầu của ngươi trị giá vạn lượng hoàng kim. Nhạc Vân thiếu gia đã dặn, phải mang thủ cấp của ngươi về trung nguyên để bêu đầu thị chúng." Thiết Lang khàn giọng nói, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi song đao. "Yên tâm, đao của ta rất nhanh, sẽ không làm ngươi đau lâu đâu."


*Chính là lúc này!*


Hàn Châu biết mình không thể chờ đợi thêm. Tay phải đã phế, anh chỉ còn một cơ hội duy nhất. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng của cơ cổ, cúi đầu xuống, dùng hàm răng cắn chặt lấy đốc của cây châm bạc thứ nhất đang cắm sâu trên bả vai trái.


"Ngăn hắn lại!" Thiết Lang biến sắc, trực giác dã thú báo động nguy hiểm cực độ. Y vung tay phóng ra một đường đao quang xanh biếc nhắm thẳng vào cánh tay phải của Hàn Châu.


*Phập!*


Hàn Châu không màng đến đao quang đang xé rách vai phải, anh dùng lực cổ giật mạnh ra phía sau. Cây châm bạc khóa mạch thứ nhất bị rút phăng ra, mang theo một tia máu đen thẫm bắn tung tóe.


Một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo lập tức từ vai trái bùng phát, tràn xuống cánh tay trái vốn dĩ đã hoại tử tê liệt bấy lâu nay. Cảm giác đau đớn thấu xương như hàng vạn mũi kim châm cùng lúc đâm vào tủy thịt khiến Hàn Châu hét lên một tiếng thảm thiết. Nhưng cánh tay trái của anh đã có thể cử động!


Anh không dừng lại. Lợi dụng lúc tên nhị lưu võ giả đầu tiên lao đến vung gậy gỗ, Hàn Châu vặn người, dùng bả vai trái đập mạnh vào vách đá gồ ghề. Lực va chạm cực mạnh chấn vỡ cây châm bạc thứ hai và thứ ba, đẩy chúng văng ra ngoài.


*Uỳnh!*


Kinh mạch ma giáo bộc phát toàn diện. Hệ kinh mạch cấy ghép của Lệ Vô Cực ở cánh tay trái đột ngột căng phồng lên, các mạch máu đen kịt nổi rõ như mạng nhện chạy dọc từ cổ tay lên bả vai và cổ anh. Luồng ma khí đen kịt cuồng bạo như bão táp rít vang tiếng gào thét của oán linh, xé rách hoàn toàn lớp băng gạc tẩm dược hoạt huyết quấn chặt.


"Cái gì?!" Thiết Lang kinh hoàng thối lui hai bước. Y chưa từng thấy luồng năng lượng nào tà ác và bá đạo đến thế.


"Rắc! Rắc!"


Hàn Châu dùng bàn tay trái—lúc này đã được bao phủ bởi Thiết Bích Thủ cứng như sắt đá—tóm chặt lấy sợi xích huyền thiết đang găm ở vai phải. Anh gầm lên một tiếng như dã thú, dồn toàn bộ ma kình cuồng bạo vào cơ bắp tay trái, giật mạnh.


*Rầm!*


Sợi xích huyền thiết kiên cố bị lực lượng ma quỷ của anh giật đứt lìa khỏi vách đá, kéo theo những mảng đá lớn vỡ vụn rơi rớt đầy đất. Hàn Châu rơi xuống đất, tay trái chống xuống nền đá, đôi mắt dưới vành nón lá đã hoàn toàn hóa thành một màu đỏ rực rỉ máu độc.


"Lũ ăn hại! Lên! Sát trận!" Thiết Lang hét lớn, lòng bàn tay y đầy mồ hôi lạnh. Y biết nếu không giết kẻ này ngay lập tức, tất cả sẽ phải chôn thây dưới hầm ngầm này.


Bốn tên nhị lưu võ giả của Hắc Hổ Bang gầm rú, vung gậy gỗ lớn phối hợp chém liên hoàn tạo thành một mạng lưới đao quang, gậy kình vây hãm mọi đường lui của Hàn Châu.


Hàn Châu không thể tránh né vì chân phải vẫn còn bị ảnh hưởng bởi độc tố tê liệt. Anh cố gắng vận hành chân khí Thanh Vân ở tay phải để hỗ trợ phòng thủ, nhưng đan điền rạn nứt lập tức phản phệ dữ dội. Một luồng nhiệt lượng bạo nhiệt dâng trào khiến anh nôn ra một ngụm máu đen, kình lực tay phải hoàn toàn tiêu tán.


*Không được dùng chân khí Thanh Vân! Phải dùng ma kình!*


Hàn Châu cắn răng, tay trái vươn ra, tóm chặt lấy chuôi thanh Trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân đang nằm gần đó. Với cảnh giới Kinh Mạch Dị Biến - Sơ kỳ, cánh tay trái của anh tràn đầy sức mạnh cơ bắp vạm vỡ của ma đầu. Anh dễ dàng nhấc bổng thanh sắt đen khổng lồ lên chỉ bằng một tay.


*Keng! Keng! Keng!*


Ba cây gậy gỗ lớn đập mạnh vào cánh tay trái của Hàn Châu. Nhưng dưới tác động của Thiết Bích Thủ, cánh tay trái của anh cứng như một tấm lá chắn huyền thiết đen. Tiếng va chạm kim loại rợn người vang lên, ba cây gậy gỗ bị chấn gãy làm đôi, trong khi da thịt tay trái của Hàn Châu hoàn toàn không đứt lìa, chỉ để lại những vệt xám đen của ma khí.


"Đến lượt ta!" Hàn Châu khàn giọng gầm lên.


Anh lật bàn tay trái, vận hành Cửu U Ma Công (Tàn quyển). Năm luồng khói đen kịt như năm sợi xích năng lượng từ các đầu ngón tay trái phun ra—Ma Kình Phộc!


Luồng hắc khí cuồng bạo lao vút qua không trung, quấn chặt lấy hai cổ tay và chân của Thiết Lang khi y đang định lướt bóng khinh công ám sát từ góc chết.


"Cái gì thế này?! Thả ta ra!" Thiết Lang kinh hoàng gào thét. Y cố gắng vận nội kình Lang Nha Độc Công để bứt phá, nhưng ma khí của Lệ Vô Cực quá tàn bạo, đóng băng hoàn toàn dòng chảy chân khí trong người y, khiến y bất động trong vòng ba hơi thở.


Ba hơi thở là quá đủ cho một đường kiếm đoạt mệnh.


Hàn Châu dồn toàn bộ ma khí cuồng bạo ở tay trái vào thanh Trọng sắt kiếm vô phong. Thanh kiếm sắt đen thô kệch bùng cháy một ngọn lửa oán khí màu đen rực lửa—Huyết Sát Trảm!


Anh vung kiếm chém ngang một đường tàn bạo.


*Uỳnh!*


Một luồng kiếm khí màu đen khổng lồ rít vang tiếng quỷ khóc thần gào, chém đôi mặt đất hầm ngầm, quét qua phòng tuyến của đối thủ. Cặp song đao cong Lang Nha của Thiết Lang cố gắng đưa lên đỡ đòn bị chấn vỡ thành ngàn mảnh vụn thép lạnh.


*Xoẹt!*


Đường kiếm nặng nề chém ngọt qua thắt lưng của Thiết Lang. Sát thủ hàng đầu của Hắc Hổ Bang bị chém đứt đôi người từ hông, máu độc màu đen xanh phun trào xối xả như mưa, nhuộm đen kịt cả vách đá hầm ngầm ẩm ướt.


Hàn Châu đứng giữa vũng máu và những phần thi thể rách nát, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội. Đôi mắt đỏ rực ma tính của anh nhìn trừng trừng vào cảnh tượng tàn sát tàn bạo trước mắt. Sự kinh hoàng dâng lên trong tâm trí anh khi nhận ra ma tính của Lệ Vô Cực đang cuồng cuộn chảy trong huyết quản, cố gắng nuốt chửng chút bản tâm chính trực cuối cùng của anh.


"Ta... đã làm cái gì thế này?" Hàn Châu run rẩy nhìn bàn tay trái đầy máu độc, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng về chính bản thân mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!