Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tiệm Cầm Đồ Trương Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi tre báo động ngoài lầu trà Quy Nhơn vang lên dồn dập, xé toạc màn mưa sa mạc rả rích của Hắc Y Phường. Âm thanh ấy lanh lảnh, dập dồn như tiếng quỷ gọi hồn, kéo theo tiếng chân rầm rập của toán tuần tra Hắc Hổ Bang đang khép chặt vòng vây từ hai đầu con phố nhầy nhụa bùn đất. Trong mật thất chật hẹp phía sau lầu trà, không khí đông cứng lại, đặc quánh mùi sáp nến và mùi máu tanh nhạt rỉ ra từ vai trái của Thẩm Hàn Châu.


Liễu Diệp Nhi biến sắc, dải lụa hồng trên tay nàng run rẩy khẽ siết chặt. Nàng lập tức dập tắt ngọn nến trên bàn, đẩy mạnh một bức bình phong gỗ cũ kỹ sang bên, lộ ra một ô cửa sổ nhỏ hướng thẳng xuống dòng cống ngầm ngập tràn nước thải đen ngòm bên ngoài. Nàng quay đầu lại, đôi mắt diễm lệ hằn sâu nỗi lo âu tột độ, thì thầm qua kẽ răng:


"Biểu ca, mau đi! Hắc Tử dù đã uống độc dược của Lục Kỳ nhưng gã không thể cản nổi lệnh truy sát đỏ trực tiếp từ bang chủ Hắc Hổ. Lũ chó săn Hắc Hổ Bang có linh khuyển tầm tông, chúng sẽ ngửi ra mùi máu độc của huynh trong vòng mười hơi thở nữa!"


Hàn Châu nhìn biểu muội, lòng đau như dao cắt. Anh khẽ gật đầu, kéo sụp chiếc mũ nón lá rách nát xuống che khuất khuôn mặt tái nhợt hốc hác, tay phải siết chặt lấy chuôi thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ dắt bên hông. Không một lời thừa thãi, anh lách người qua ô cửa sổ nhỏ, lao mình xuống bãi bùn nhão nhoét phía dưới.


"Khục..."


Cú chạm đất khiến đan điền rạn nứt của Hàn Châu co thắt dữ dội. Một luồng nhiệt lượng bạo nhiệt nóng bỏng như lửa thiêu từ bả vai trái—nơi ba cây châm bạc khóa mạch đang cắm sâu—lan thẳng vào tâm mạch, ép anh phải nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong cổ họng. Cánh tay trái của anh lúc này lạnh ngắt, bất động hoàn toàn dưới lớp băng gạc tẩm dược hoạt huyết quấn chặt, nặng nề như một khúc gỗ chết. Anh chỉ có thể dùng tay phải bám chặt lấy vách tường đá trơn trượt, di chuyển ẩn mật bằng khinh công Hắc Ảnh Bộ, lướt đi như một bóng ma nhạt nhòa trong các ngõ ngách tăm tối của Hắc Y Phường.


Mưa sa mạc mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa đi những vệt máu độc màu đen thẫm rỉ ra từ vết mổ cũ trên vai anh, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa ma khí đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Hàn Châu lẩn khuất sau một đống thùng gỗ mục nát, hơi thở dốc dồn dập. Lời cảnh báo của y sư điên Lục Kỳ rít vang bên tai anh: *"Không có Tuyết Thiềm Đan hạ nhiệt đan điền, hệ kinh mạch ma giáo của Lệ Vô Cực sẽ tự thiêu rụi toàn bộ tàn thân của ngươi trong vòng ba ngày!"*


Anh cần Tuyết Thiềm Đan. Nhưng Vạn Xuân Dược Điếm đã bị Hắc Hổ Bang độc quyền phong tỏa. Để mua được nó từ chợ đen, anh cần một lượng tiền lớn—ít nhất là hai trăm lượng bạc thô. Mà xấp ngân phiếu rách nát Lục Kỳ đưa cho anh chỉ còn chưa đầy ba mươi lượng.


Hàn Châu cúi đầu nhìn xuống hông phải của mình. Thanh đoản đao cũ kỹ rỉ sét, chuôi đao khắc hình rồng biên thùy tinh xảo—di vật duy nhất của tổ phụ Thẩm Thiên Hành mà lão bộc Thẩm An đã liều mạng bảo vệ để trao lại cho anh. Đây không chỉ là một món vũ khí ngụy trang, mà sâu trong lưỡi đao rỉ sét ấy còn ẩn giấu một bản đồ mật khắc chìm dẫn đến Kiếm Các cổ—nơi chứa đựng Định Thần Châu thứ hai.


*Ta phải cầm cố nó. Chỉ có tiệm cầm đồ lớn nhất Hắc Y Phường mới đủ tiền mặt lúc này,* Hàn Châu cắn chặt răng, đưa ra một quyết định mạo hiểm tột cùng. *Nhưng ta phải đoạt lại nó bằng mọi giá sau khi có thuốc. Di vật của tổ phụ tuyệt đối không thể lọt vào tay kẻ khác.*


Anh kéo sụp vành nón lá, bước ra khỏi ngõ tối, hòa vào dòng người hỗn loạn hướng về phía trung tâm thị trấn ngoài vòng pháp luật.


***


Tiệm cầm đồ Trương gia sừng sững hiện ra giữa khu chợ đen Hắc Y Phường như một pháo đài xám xịt. Cánh cửa gỗ lim dày cộp bọc sắt kiên cố, phía trên treo một tấm biển hiệu sơn son thếp vàng đã phai màu, đề ba chữ lớn: "Trương Gia Điếm". Nơi này quanh năm u ám, mùi tiền giấy ẩm mốc quyện với mùi rỉ sét của những món binh khí cũ kỹ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy rẫy sự gian trá.


Hàn Châu đẩy cửa bước vào. Bên trong tiệm tĩnh lặng đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với tiếng la hét, chửi rủa ngoài phố thị. Sau bức rèm sắt dày cộp ngăn cách khách hàng là một chiếc bục gỗ cao chạm khắc hoa văn chữ thọ.


Trương chưởng quầy ngồi sau quầy bục cao đó. Lão là một lão nhân béo tròn hiền hậu, mặc chiếc áo gấm thêu chữ thọ màu vàng nhạt sang trọng nhưng cáu bẩn ở cổ tay. Cặp kính gọng đồng nhỏ trễ xuống cánh mũi, đôi mắt ti hí gian giảo của lão thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng sắc lạnh khi lão vuốt ve chòm râu dê thưa thớt dưới cằm. Trên mặt bàn gỗ lim trước mặt lão, một chiếc bàn tính vàng khảm bảo thạch lấp lánh đang được gảy liên tục.


"Cạch... cạch... cạch..."


Tiếng bàn tính vang lên giòn giã, đều đặn trong không gian tối tăm như tiếng đếm ngược của thần chết. Trương chưởng quầy không ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn, béo ngậy vang lên:


"Khách quan muốn cầm đồ hay chuộc đồ? Tiệm ta chỉ nhận bảo vật cổ xưa, binh khí danh tiếng hoặc mật thư tông môn. Thứ rác rưởi thông thường miễn làm phiền."


Hàn Châu không nói một lời. Anh chậm rãi bước lại gần quầy sắt, tay phải thọc vào trong áo lụa rách, rút thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ.


"Cầm cố vật này," Hàn Châu khàn giọng nói, cố tình làm khản giọng để che giấu tông giọng cũ của đệ tử Thanh Vân.


Trương chưởng quầy khẽ ngừng tay gảy bàn tính. Lão liếc nhìn thanh đoản đao thô kệch, rỉ sét loang lổ bên ngoài, trên mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ định gạt đi. Nhưng khi ngón tay lão chạm vào chuôi đao, sắc mặt lão đột ngột thay đổi.


Lão bưng thanh đoản đao lên sát mắt, dùng ngón tay mập mạp cạo nhẹ lớp rỉ sét bám dày ở phần chuôi. Dưới lớp rỉ sét màu nâu đỏ, hoa văn rồng biên thùy uốn lượn tinh xảo hiện ra, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt của thép lạnh cổ xưa.


Đồng tử của Trương chưởng quầy co rút kịch liệt. Lão liếc nhìn qua khe rèm sắt, hướng về phía chiếc mũ nón lá rách nát che khuất khuôn mặt của Hàn Châu, rồi lại nhìn xuống cánh tay trái quấn băng gạc đen dày cộm đang rỉ ra vài vệt máu đen nhạt của anh.


*Đoản đao rồng biên thùy... Lam y rách nát, tay trái quấn băng đen rỉ hắc khí... Đây chính là kẻ mang mật thư truy nã đỏ vạn lượng hoàng kim của Nhạc Vân thiếu gia!*


Trương chưởng quầy là một kẻ gian ác khét tiếng, bề ngoài làm ăn lương thiện nhưng thực chất lão chính là tai mắt ngầm của Nhạc Vân tại biên thùy từ nhiều năm nay thông qua mạng lưới giao dịch ngầm Thanh Vân - Hắc Hổ. Lão biết rõ giá trị của cái đầu trên cổ người đối diện.


Nhưng lão không hề lộ ra một tia sát ý nào trên gương mặt béo tròn. Lão nở một nụ cười hiền hậu, gật gù tán thưởng:


"Chà... quả là thép lạnh biên giới cổ xưa, hoa văn rồng này thuộc về binh lính triều đình cũ. Tuy rỉ sét nặng nhưng cốt thép vẫn còn tốt. Món đồ này... ta có thể định giá hai trăm năm mươi lượng bạc thô."


"Ta cần tiền mặt ngay lập tức," Hàn Châu khàn giọng đáp, tay phải anh khẽ siết chặt lấy thành quầy sắt. Anh cảm nhận được một sự bất an mơ hồ đang dâng lên trong lòng. Thính giác nhạy bén của anh nghe thấy nhịp tim của Trương chưởng quầy đột ngột đập nhanh hơn bình thường.


"Khách quan đừng vội. Số bạc lớn như vậy không thể để sẵn ở quầy ngoài," Trương chưởng quầy cười híp mắt, tay phải lão vẫn vuốt ve chuôi đoản đao, trong khi tay trái dưới gầm bàn chậm rãi mò mẫm xuống phía dưới. "Để ta vào kho trong lấy ngân phiếu và bạc thỏi cho ngài. Xin ngài chờ một lát."


Nói rồi, Trương chưởng quầy chậm rãi đứng dậy, kéo lê thân hình béo mập bước vào gian phòng tối phía sau quầy sắt.


Hàn Châu đứng cô độc giữa đại sảnh tiệm cầm đồ trống vắng. Mùi ẩm mốc xung quanh đột ngột trở nên nồng nặc hơn. Bản năng chiến đấu sinh tồn của một cựu đệ nhất thiên tài khiến da đầu anh tê dại. Anh vận hành Chính khí che mắt pháp, cố gắng tập trung chân khí Thanh Vân mỏng manh còn sót lại ở tay phải để kìm hãm luồng ma kình bạo ngược đang rục rịch chuyển động ở vai trái.


*Lão già đó đi quá lâu... Có gì đó không ổn!*


Ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu Hàn Châu, một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía dưới gầm bàn gỗ lim của chưởng quầy. Đó là tiếng cơ quan bằng đồng cổ rít nhẹ khi bị kích hoạt.


Trương chưởng quầy dưới gầm bàn ở phòng trong đã dùng chân đạp mạnh vào một nút cơ quan bằng sắt ngầm!


***


*Cạch!*


Nhờ kỹ năng Thính Phong Biện Vị được rèn luyện nghiêm ngặt, Hàn Châu nghe thấy một tiếng gió rít xé rách không khí từ ba hướng vách tường đá phía sau lưng anh. Tiếng rít ấy cực kỳ sắc bén, mang theo luồng khí lạnh của ám khí tầm xa.


"Tránh!"


Hàn Châu hét lên một tiếng trong lòng, anh không màng đến đau đớn của đan điền, dùng lực chân phải đập mạnh xuống đất, mượn lực đòn bẩy xương khớp xoay nghiêng người ba tấc.


*Vút! Vút! Vút!*


Ba mũi tên độc bằng sắt đen, mỏng như lá liễu sượt qua sát sườn áo lam rách nát của anh, cắm phập vào bức tường gỗ trước mặt sâu hoắm, đuôi tên còn rung lên bần bật rỉ ra chất độc màu xanh lục ăn mòn gỗ sủi bọt trắng.


Nhưng đó chỉ là đòn feint (đánh lạc hướng) đầu tiên của cái bẫy cơ quan liên hoàn!


Ngay khi Hàn Châu vừa lách người tránh loạt tên độc, mặt đất dưới chân anh đột ngột trống rỗng. Tấm ván gỗ dày bọc sắt dưới sàn nhà bất ngờ sụt xuống, mở ra một hố đen sâu thẳm dẫn thẳng xuống hầm ngầm Tiệm cầm đồ Trương gia.


Hàn Châu mất đi điểm tựa, thân thể anh rơi tự do xuống khoảng không tăm tối phía dưới.


*Ầm!*


Một tấm cửa đá thạch anh nặng hàng ngàn cân từ phía trên sập xuống, bịt kín lối ra duy nhất của hầm ngầm, cô lập hoàn toàn Hàn Châu trong bóng tối dày đặc của ngục tối dưới lòng đất.


"Khục..."


Hàn Châu rơi xuống nền đá lạnh giá của hầm ngầm, cú va chạm mạnh khiến vết mổ cũ ở vai trái của anh bị toác ra, máu độc màu đen thẫm rỉ ra ướt đẫm lớp băng gạc hoạt huyết. Anh đau đớn nằm co quắp trên đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, đan điền rạn nứt như muốn vỡ vụn.


Chưa kịp định thần trong bóng tối, Hàn Châu lại nghe thấy tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang dội từ bốn góc tường đá của hầm ngầm.


*Loảng xoảng!*


Từ trong các kẽ đá tối tăm, bốn sợi xích huyền thiết đen kịt, to bằng cổ tay trẻ em, đầu xích có gắn những chiếc móc câu sắc nhọn như móng vuốt quỷ dữ đột ngột bắn ra với tốc độ cực nhanh nhắm thẳng vào thân thể anh.


Lúc này, cánh tay trái của Hàn Châu hoàn toàn tê liệt, bất động do ba cây châm bạc khóa mạch của Lục Kỳ vẫn đang cắm sâu trên vai. Anh chỉ còn lại tay phải tự do.


Hàn Châu cắn chặt răng, cố gắng vận hành kình lực Thanh Vân chính tông còn sót lại ở tay phải để né tránh. Anh lách người tránh được ba sợi xích đầu tiên găm nứt mặt đá, nhưng sợi xích thứ tư—sợi xích nặng nề nhất—bắn ra từ góc chết phía sau lưng anh.


*Phập!*


Chiếc móc câu bằng huyền thiết đen kịt của sợi xích găm thẳng vào bả vai phải của Hàn Châu, xuyên qua lớp da thịt mỏng manh, móc chặt vào khớp xương vai của anh.


"A..."


Hàn Châu rên rỉ một tiếng đau đớn thấu xương. Sợi xích huyền thiết kéo căng ra, treo lơ lửng bả vai phải của anh áp sát vào vách đá lạnh giá.


Kịch độc tê liệt tẩm trên xích sắt lập tức ngấm vào vết thương rách nát ở vai phải anh. Chất độc ấy lạnh buốt như băng vạn năm, nhanh chóng lan dọc theo hệ kinh mạch tay phải, phong tỏa hoàn toàn dòng chảy chân khí Thanh Vân chính tông còn sót lại trong đan điền của anh.


*Không ổn! Tay phải của ta... hoàn toàn mất lực rồi!* Hàn Châu kinh hoàng nhận ra cánh tay phải của mình bắt đầu run rẩy, năm ngón tay rụng rời không thể nắm nổi chuôi đoản đao rỉ sét nữa. Thanh đoản đao tuột khỏi tay anh, rơi keng xuống nền đá lạnh cách đó vài bước chân.


Anh cố sức dùng lực cơ bắp tay phải để bẻ gãy sợi xích huyền thiết, nhưng chất độc tê liệt ngấm sâu khiến toàn thân anh rã rời, đan điền nứt rách co thắt đau nhói dữ dội mỗi khi anh cố tụ khí.


Lúc này, Hàn Châu rơi vào khốn cảnh tuyệt vọng nhất: tay phải chính tông đã bị độc xích khóa chặt tê liệt hoàn toàn, tay trái ma kình thì bị châm bạc khóa mạch bất động. Anh bị treo lơ lửng trên vách đá hầm ngầm tối tăm như một phế nhân chờ chết.


Từ phía trên trần hầm đá, tiếng cười khàn khàn, gian trá của Trương chưởng quầy vang lên vọng xuống qua khe hở nhỏ của cửa đá sập:


"Ha ha ha! Thẩm Hàn Châu, cựu đệ nhất thiên tài! Ngươi nghĩ Trương gia điếm này là nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Nhạc Vân thiếu gia và Thiết Lang sát thần đã đợi cái đầu của ngươi từ lâu lắm rồi!"


Kèm theo tiếng cười của lão, Hàn Châu nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của một toán người đang tiến lại gần lối vào hầm ngầm phía trên. Tiếng bước chân ấy lạnh lùng, chuẩn xác, mang theo sát khí nồng nặc của những kẻ chuyên tàn sát.


Đặc biệt, thính giác nhạy bén của anh nghe thấy tiếng kim loại cọ xát rợn người của cặp song đao cong Lang Nha đang mài nhẹ vào nhau.


Sát thủ song đao Thiết Lang cùng toán sát thủ nhị lưu võ giả của Hắc Hổ Bang đã bao vây lối ra duy nhất của hầm ngầm tiệm cầm đồ Trương gia!


***


Nằm trong bóng tối lạnh lẽo của hầm ngầm, bả vai phải bị móc xích sắt tẩm độc găm sâu rỉ máu tươi, Hàn Châu cảm nhận được chất độc tê liệt đang dần ngấm sát vào tim mạch anh, đe dọa dập tắt chút tàn dư sinh lực cuối cùng.


*Ta... sẽ chết ở đây sao? Khi mối thù diệt môn Thẩm gia chưa được rửa sạch? Khi bộ mặt ngụy quân tử của Nhạc Vô Nhai chưa bị lột trần trước thiên hạ?*


Không! Ý chí bất khuất của dòng máu Thẩm gia biên thùy gầm rú trong tâm thức anh.


Trong khoảng không tăm tối của thần trí, bóng ma đen kịt khổng lồ của tàn hồn Lệ Vô Cực đột ngột mở trừng đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục, cất tiếng cười tàn bạo, dụ dỗ đầy rùng rợn:


*"Tiểu tử hèn nhát... Tay phải chính tông của ngươi đã phế rồi. Hãy giải phóng phong ấn tay trái đi! Hãy rút ba cây châm bạc khóa mạch ra, dâng hiến thân thể này cho ta... Ta sẽ giúp ngươi xé xác lũ kiến cỏ phía trên thành muôn vàn mảnh vụn..."*


Hàn Châu cắn chặt răng đến mức bật máu tươi để giữ vững linh đài tỉnh táo hướng thiện. Anh nhìn chằm chằm vào thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ đang nằm lạnh lẽo dưới đất bùn cách đó ba bước chân.


*Ta không thể hóa ma. Nhưng ta phải sống để báo thù!* Hàn Châu thầm gầm lên trong lòng. Anh bắt đầu tập trung toàn bộ ý chí hướng về cánh tay trái đang bị tê liệt hoàn toàn dưới lớp băng gạc đen.


Anh biết, tay phải đã phế, anh chỉ còn một con đường sống duy nhất: mạo hiểm vận dụng luồng ma kình bạo ngược ở tay trái cấy ghép kinh mạch để bẻ gãy sợi xích huyền thiết này, bất chấp nỗi đau xương khớp nứt vỡ vĩnh viễn.


Tiếng bước chân của Thiết Lang phía trên mỗi lúc một gần hơn, dồn dập, nặng nề, gõ thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của anh.


Cửa đá sập xuống, xích huyền thiết từ vách tường bắn ra khóa chặt bả vai phải của Thẩm Hàn Châu, tiếng bước chân của sát thủ Thiết Lang vang lên dồn dập phía trên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!