Hắc Y Chợ Đen
Tiếng mưa sa mạc rả rích từ đêm qua vẫn chưa dứt, từng giọt nước lạnh buốt gõ vào mái lá sụp xệ của y quán hoang phế, tạo nên những âm thanh đều đều, buồn tẻ. Trong gian phòng trong tối tăm, mùi máu tanh nồng quyện với mùi thuốc bắc ẩm mốc bốc lên nồng nặc.
"Khục!"
Thẩm Hàn Châu quỳ gục bên cạnh bệ đá, hai tay siết chặt lấy thành giường gỗ mục. Da thịt trên bả vai trái của anh co rút kịch liệt theo từng đường kim mũi chỉ. Cổ Y Lục Kỳ—lão nhân gầy guộc dị dạng với một bên vai lệch cao—đang khom lưng, ngón tay dài nhọn loang lổ vết mực độc chậm rãi đâm một cây kim xương thú xuyên qua lớp da thịt rách nát của anh. Sợi chỉ khâu làm từ tơ tằm băng tuyết lạnh buốt được kéo qua, siết chặt vết mổ hoại tử vừa bị toác ra sau trận chiến đêm qua.
"Tiểu tử, ngươi coi mạng mình là cỏ rác, nhưng đừng phá hoại kiệt tác vĩ đại nhất đời ta!" Lục Kỳ gầm gừ, giọng nói khàn khàn chói tai rít lên qua kẽ răng. Lão dùng sức giật mạnh sợi chỉ, khiến Hàn Châu run lên bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên vầng trán tái nhợt. "Hệ kinh mạch của Lệ Vô Cực là thứ cấm kỵ nghịch thiên. Ta phải dùng bao công sức mới ghép được vào tàn thân của ngươi. Vậy mà ngươi lại dám nới lỏng châm bạc, bộc phát ma kình để chém giết lũ tay sai hèn hạ đó! Vết mổ rách toác, máu độc rò rỉ, nếu không có thuốc hoạt huyết ức chế bài xích, cánh tay trái này của ngươi sẽ thối rữa từ xương tủy trong vòng ba ngày!"
Hàn Châu cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh hít một hơi sâu, cố gắng vận tuần hoàn đan điền quy tắc để điều hòa ngọn lửa bạo nhiệt đang thiêu đốt lồng ngực.
"Ta... không còn lựa chọn nào khác," Hàn Châu khàn giọng nói, đôi mắt tối tăm dưới vành nón lá rách nát đặt bên cạnh khẽ động. "Hắc Tử đã nhận ra thân phận của ta. Nếu không dùng trọng kiếm diệt khẩu lũ tay sai, y quán của lão đã bị san bằng từ đêm qua."
Lục Kỳ khạc một ngụm đờm đen xuống đất, lão dùng kìm kẹp chặt ba cây châm bạc khóa mạch, găm sâu trở lại ba huyệt đạo lớn trên vai trái của Hàn Châu. Cảm giác tê liệt vây hãm lập tức ập đến, cánh tay trái của anh lại trở nên lạnh ngắt, bất động hoàn toàn như một khúc gỗ mục buộc tạm vào thân thể.
"Hắc Tử đã bị ngươi ép uống Hủ Cốt Đan của ta, tạm thời gã sẽ phải ngậm miệng làm nội gián cho ngươi tại Hắc Hổ Bang để giữ mạng," Lục Kỳ lạnh lùng đứng dậy, lau ngón tay đầy máu độc vào chiếc tạp dề da bò bẩn thỉu. "Nhưng rắc rối lớn nhất của ngươi bây giờ là dược liệu. Tuyết Thiềm Đan đã hết, Hoạt Huyết Cao cũng cạn. Đan điền rạn nứt của ngươi đang bị ma khí thiêu đốt mỗi giờ. Ta cần Thạch Lựu Tán để chế thuốc giảm đau và ngưng tụ kình lực trung vị cho ngươi. Nhưng hiệu thuốc của ta đã bị hắc bang biên thùy phong tỏa nguồn cung."
Lão y sư điên dị ném một xấp Ngân Phiếu Biên Thùy rách nát xuống bàn tre, ánh mắt sắc lạnh nhìn Hàn Châu:
"Cầm lấy số ngân phiếu này. Đội mũ nón lá vào, quấn chặt băng gạc che giấu vết sẹo ma kinh đen kịt lại. Ngươi phải đích thân tiến vào Hắc Y Phường, tìm đến chợ đen để mua Thạch Lựu Tán. Nếu không mua được, đừng quay về đây nhặt xác nữa."
Hàn Châu lặng lẽ đứng dậy. Anh nhặt xấp ngân phiếu, quấn lại lớp Băng gạc tẩm dược hoạt huyết thật chặt từ cổ tay lên đến bả vai trái để che đi những mạch máu đen rỉ hắc khí. Anh đội chiếc Mũ nón lá rách nát sụp xuống, dắt thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ bên hông phải, rồi bước thẳng vào màn mưa sa mạc mù mịt, hướng về phía thị trấn hỗn loạn ngoài vòng pháp luật.
***
Hắc Y Phường hiện ra trước mắt Hàn Châu như một bãi rác khổng lồ của giang hồ biên thùy. Những ngôi nhà gỗ xập xệ, loang lổ vết chém đao xếp san sát nhau dọc theo những con đường ngập ngụa bùn đất và nước thải. Mùi khói thuốc phiện nồng nặc quyện với mùi rượu mạnh rẻ tiền và mùi máu tanh từ các lò mổ gia súc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nhớp nháp.
Dưới những hiên nhà dột nát, lũ ăn mày rách rưới co quắp run rẩy, trong khi những gã giang hồ đeo đao, mặt đầy sẹo rỗ nghênh ngang đi lại, thỉnh thoảng lại đạp thẳng vào người yếu thế để thỏa mãn dục vọng tàn bạo. Tiếng gầm rú từ các sòng bạc ngầm và tiếng khóc lóc của những nô lệ bị đem bán đấu giá vang lên chói tai.
Hàn Châu kéo vành nón lá sụp xuống sâu hơn, bước đi lầm lũi giữa đám đông. Chân trái của anh hơi khập khiễng do di chứng co rút kinh mạch, nhưng tay phải của anh luôn đặt hờ trên chuôi đoản đao rỉ sét. Anh đang vận hành cảnh giới Kình Lực Sơ Đột - Trung vị, giữ cho chân khí Thanh Vân chính tông ngưng tụ ổn định tại tay phải để sẵn sàng rút đao thực chiến.
Anh dừng lại trước Vạn Xuân Dược Điếm—cửa hàng thảo dược lớn nhất Hắc Y Phường. Hàn Châu bước vào trong hương thơm nồng của thuốc bắc, khàn giọng hỏi gã chưởng quầy béo ị đang gảy bàn tính:
"Ở đây có bán Tuyết Thiềm Đan thượng hạng không?"
Gã chưởng quầy liếc nhìn bộ y phục lam rách nát dính đầy bùn đất của Hàn Châu, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ khinh bỉ. Gã hừ lạnh một tiếng, gõ gõ ngón tay đeo nhẫn ngọc xuống mặt quầy gỗ lim:
"Tuyết Thiềm Đan là dược liệu cấm bồi bổ đan điền, đã bị Hắc Hổ Bang độc quyền kiểm soát hoàn toàn để cung cấp cho các cao thủ ngoại môn. Kẻ lưu vong nghèo khổ như ngươi mà cũng đòi hỏi mua sao? Muốn mua thì trình ra lệnh bài của Hắc Hổ Bang, bằng không thì cút ra ngoài!"
Hàn Châu siết chặt nắm tay phải dưới tay áo rộng. Sự thối nát của hắc bang biên thùy đã ăn sâu vào từng tấc đất nơi này. Anh im lặng quay người bước ra ngoài, không thèm đôi co. Anh biết mình không được phép làm lộ hành tung kiếm pháp Thanh Vân lúc này.
Theo chỉ điểm gián tiếp của Nhị Cẩu—gã lưu manh nhỏ bị thu phục bởi uy lực ma khí từ trước, Hàn Châu lách người vào một ngõ cụt tối tăm phía sau sòng bạc ngầm. Nơi này ẩm ướt, đầy rác rưởi tích tụ. Một gã bán dạo xảo quyệt có gương mặt hốc hác, đôi mắt gian giảo láo liên đang ngồi xổm bên cạnh một bao tải dược liệu thô.
"Ngươi có Thạch Lựu Tán giảm đau không?" Hàn Châu đứng trong bóng tối hẻm cụt, khàn giọng hỏi.
Gã bán dạo ngước nhìn vành nón lá rách nát của Hàn Châu, ánh mắt gã dừng lại ở cánh tay trái quấn băng gạc đen dày cộm của anh. Gã liếm đôi môi khô nứt, cười khẩy:
"Có chứ. Thạch Lựu Tán giảm đau cực tốt cho kẻ bị nứt đan điền hoặc bài xích kinh mạch. Nhưng giá ở biên thùy này không rẻ đâu. Một lọ nhỏ... năm mươi lượng bạc thô."
Năm mươi lượng bạc thô là một cái giá cắt cổ đối với một loại dược liệu giảm đau thông thường. Gã bán dạo rõ ràng nhìn ra Hàn Châu đang ở trong tình trạng suy yếu nguy kịch nên cố tình ép giá.
"Năm mươi lượng ngân phiếu biên thùy," Hàn Châu không thèm mặc cả, anh rút ra một tờ ngân phiếu đặt lên bao tải thuốc. Anh đang cần dược liệu hoạt huyết này khẩn cấp để duy trì mạng sống.
Gã bán dạo cầm tờ ngân phiếu lên soi dưới ánh sáng mờ nhạt, nụ cười trên mặt gã càng thêm gian trá. Gã không đưa thuốc ngay mà chậm rãi thọc tay vào túi áo, âm thầm rút ra một cây còi tre nhỏ đeo ở cổ, đồng thời ra hiệu bằng mắt cho hai tên tay sai hắc bang vạm vỡ đang lảng vảng ở đầu ngõ.
"Kẻ lạ mặt mặc lam y rách nát, mang đoản đao rỉ sét, tay trái quấn băng đen..." Gã bán dạo lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia tham lam tột độ. "Đặc điểm này trùng khớp với kẻ mà Hắc Hổ Bang đang truy tìm đêm qua. Tiểu tử, ngươi nghĩ năm mươi lượng ngân phiếu là đủ sao? Mạng của ngươi đáng giá vạn lượng hoàng kim đấy!"
Hai tên tay sai hắc bang vạm vỡ, mặc áo ba lỗ vải thô bẩn thỉu, tay lăm lăm hai thanh mã tấu sáng loáng lập tức sải bước tiến vào hẻm cụt, khóa chặt lối ra duy nhất.
"Đứng im đó, tên phế nhân!" Một tên gầm lên, vung đao chỉ thẳng vào mặt Hàn Châu.
Ngay khoảnh khắc đó, đan điền rạn nứt của Hàn Châu đột ngột co thắt dữ dội. Một cơn đau nhói như vạn đao rạch thịt từ vai trái lan thẳng vào tâm mạch, khiến anh khuỵu gối xuống vũng nước bẩn dưới đất. Ma khí phản phệ do di chuyển nhiều giờ liền bắt đầu bộc phát. Cổ họng anh dâng lên vị ngọt tanh, máu tươi suýt chút nữa đã phun ra ngoài.
*Ta không thể chiến đấu chính diện lúc này. Nếu vận kình lực Thanh Vân quá mức, đan điền sẽ vỡ vụn vĩnh viễn,* Hàn Châu thầm suy tính cực hạn dưới áp lực sinh tử. *Phải dùng khinh công thoát thân.*
Anh cắn chặt răng chịu đựng đau đớn, tay phải đập mạnh xuống đất để mượn lực đòn bẩy xương khớp đứng thẳng dậy. Hàn Châu thả lỏng hoàn toàn tay phải, dồn luồng ma khí cuồng bạo ít ỏi từ cánh tay trái cấy ghép xuống đôi chân.
*Hắc Ảnh Bộ!*
Một bóng đen nhạt nhòa đột ngột lướt đi không tiếng động trong ngõ hẻm tăm tối. Thân pháp của Hàn Châu nhanh như quỷ mị, để lại một tàn ảnh nhạt nhòa dưới làn mưa rả rích. Anh lách qua khe hở hẹp giữa hai tên tay sai hắc bang trước khi lưỡi mã tấu kịp chém xuống đất bùn.
"Mẹ kiếp! Nó biến mất rồi!" Tên tay sai vung đao chém hụt vào không khí, kinh hoàng hét lớn.
"Đuổi theo! Nó bị thương nặng không chạy xa được đâu!" Gã bán dạo rít lên, thổi mạnh cây còi tre phát ra âm thanh lanh lảnh báo động cho tuần tra hắc bang.
Hàn Châu lướt nhanh qua các ngách hẻm tối tăm, hơi thở anh dốc dồn dập, lồng ngực bỏng rát như lửa thiêu. Mỗi bước chạy của Hắc Ảnh Bộ đều khiến các mạch máu đen trên cổ chân anh nổi rõ mồn một, rút ngắn tuổi thọ thực tế của anh từng chút một. Cuối cùng, anh cắt đuôi được toán truy binh bằng cách lẩn vào đám đông ồn ào trước cửa Quán rượu Quy Nhơn.
***
Hàn Châu đẩy cánh cửa gỗ cũ rách của Quán rượu Quy Nhơn bước vào trong. Tiếng ồn ào náo nhiệt, mùi rượu mạnh nồng nặc và mùi thịt nướng mỡ màng lập tức ập vào mặt. Đây là nơi tụ họp của giới kiếm sĩ lãng tử, sát thủ tự do và những kẻ lưu vong ẩn tính mai danh tại biên thùy.
Anh chọn một chiếc bàn tre tồi tàn nằm khuất sâu trong góc tối nhất của quán rượu, kéo vành nón lá sụp xuống để che khuất khuôn mặt tái nhợt đầy mồ hôi lạnh. Tay phải anh run rẩy đặt lên bàn, ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn.
Giữa quán rượu, một sân khấu gỗ nhỏ được dựng lên dưới ánh đèn dầu leo lét. Tiếng đàn tranh réo rắt, u uất vang lên dồn dập. Một nữ tử tuyệt sắc đang uyển chuyển thực hiện những đường múa mượt mà như lụa bay. Nàng mặc y phục tơ lụa mỏng sặc sỡ màu hồng cánh sen, gương mặt diễm lệ trang điểm đậm để che giấu một vết sẹo nhỏ mờ nhạt trên má phải.
Đó chính là Liễu Diệp Nhi—biểu muội ruột của anh, người thân duy nhất còn sống sót sau đêm diệt môn Thẩm gia ngoài đường đệ Hàn Vũ. Nàng đang cải trang thành kỹ nữ bán nghệ tại đây để thu thập thông tin tình báo cho cuộc báo thù.
Hàn Châu nhìn những đường múa của biểu muội, lòng anh đau xót như muối xát. Một thiên kim tiểu thư khuê các của Liễu gia y thư thế gia năm xưa, nay lại phải bán nghệ, lả lơi hầu rượu cho lũ giang hồ hắc bang bẩn thỉu để sinh tồn. Sự sỉ nhục này, nỗi đau này, tất cả đều do cha con Nhạc Vô Nhai ngụy quân tử ban tặng.
Diệp Nhi uyển chuyển thực hiện động tác xoay người "Mê Hồn Vũ Bộ", dải lụa mỏng trên tay nàng lướt qua các bàn rượu, nhận lấy những đồng tiền bạc ném lên sân khấu. Ánh mắt sắc sảo của nàng khẽ đảo qua các góc tối của quán rượu, rồi đột ngột khựng lại khi nhìn thấy bóng dáng lam y rách nát ngồi cô độc trong góc khuất.
Nàng nhận ra vành nón lá rách nát quen thuộc, và đặc biệt là kẽ hở của lớp băng gạc đen quấn chặt trên tay trái của người đó đang lộ ra những vệt máu độc màu đen thẫm hằn sâu vết sẹo mạng nhện ma kinh.
Tim Diệp Nhi đập thắt lại, nhưng nàng vẫn giữ vững nụ cười lả lơi trên môi. Nàng kết thúc điệu múa bằng một động tác cúi chào đầy quyến rũ, nhận lấy tràng vỗ tay tục tĩu của lũ giang hồ say xỉn.
Nàng bưng khay rượu gốm cổ, chậm rãi sải bước đi qua các bàn rượu, giả vờ hầu rượu mời khách để tiếp cận góc tối của Hàn Châu. Khi bước đến bàn của anh, Diệp Nhi mượn cớ vấp ngã nhẹ vào người anh, lướt dải lụa hồng che khuất tầm nhìn của những kẻ xung quanh, khẽ thì thầm bằng giọng run rẩy chỉ đủ hai người nghe:
"Biểu ca... thực sự là huynh? Huynh điên rồi sao lại dám xuất hiện ở đây?"
"Diệp Nhi," Hàn Châu khàn giọng đáp dưới vành nón, tay phải anh siết chặt chén rượu đất nung. "Ta cần Thạch Lựu Tán gấp. Kinh mạch của ta đang bị tàn phá kịch liệt."
Diệp Nhi khéo léo đặt bình rượu xuống bàn, nàng mượn cớ hầu rượu khách quý để nghiêng người sát vào tai anh, giọng nói đượm vẻ lo âu tột độ nhưng đầy quyết đoán:
"Hắc Hổ Bang đang lùng sục khắp nơi. Theo ta vào phòng kín phía sau lầu trà ngay lập tức. Nhanh lên, trước khi tai mắt của bang chủ Hắc Hổ phát hiện ra huynh."
Nàng quay người đi trước, lả lơi vẫy dải lụa hồng hướng về phía hành lang tối tăm dẫn ra mật thất phía sau quán rượu. Hàn Châu lặng lẽ đứng dậy, kéo lê chân trái tàn phế một cách cẩn trọng, di chuyển thầm lặng bằng Hắc Ảnh Bộ bám theo bóng hồng của biểu muội khuất sau tấm rèm tre.
***
Mật thất phía sau lầu trà nhỏ hẹp và yên tĩnh tuyệt đối, cách biệt hoàn toàn với tiếng ồn ào náo nhiệt ngoài quán rượu. Diệp Nhi lập tức khóa chặt cửa gỗ hai lớp, quay người lại ôm chầm lấy Hàn Châu, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu lăn dài trên má nàng, làm nhòe đi lớp phấn son đậm đực.
"Biểu ca! Muội cứ nghĩ huynh đã chết dưới kiếm của Nhạc Vân đêm hôm đó..." Diệp Nhi nghẹn ngào khóc thầm, bấu chặt lấy vai áo rách nát của anh.
"Ta chưa thể chết trước khi đầu của cha con Nhạc Vô Nhai chưa bị chém rụng," Hàn Châu lạnh lùng nói, anh nhẹ nhàng đẩy biểu muội ra, tay phải kéo vành nón lá lên để lộ gương mặt hốc hác, nhợt nhạt hằn sâu những vết gân đen ma khí chạy dọc từ cổ lên thái dương. "Hàn Vũ thế nào rồi? Muội có tin tức gì của đệ ấy không?"
Diệp Nhi gạt nước mắt, vẻ mặt nàng đột ngột trở nên vô cùng nghiêm trọng và sợ hãi. Nàng lắc đầu, đôi vai mảnh mai run rẩy:
"Hàn Vũ đã bị bắt làm nô lệ khổ sai tại mỏ quặng huyền thiết của Hắc Hổ Bang phía tây biên giới. Đệ ấy oán hận huynh tột cùng vì đã mang họa diệt môn đến cho Thẩm gia. Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất lúc này, biểu ca..."
Nàng run rẩy thò tay vào trong lớp áo lụa mỏng, rút ra một tờ mật thư bằng giấy da thú cuộn tròn, dính đầy mồ hôi ấm áp của cơ thể nàng, trao vào tay Hàn Châu.
"Muội vừa trộm được thứ này từ tay phó đường chủ Hắc Hổ Bang hầu rượu đêm qua. Nhạc Vân... hắn đã gửi lệnh truy nã đỏ toàn võ lâm kèm theo di ảnh chân dung của huynh đến tận tay bang chủ Hắc Hổ!"
Hàn Châu mở cuộn da thú ra dưới ánh nến leo lét. Trên mặt giấy da thú là bức họa chân dung của anh thời còn là đệ nhất thiên tài Thanh Vân Kiếm Tông, bên dưới khắc rõ dòng chữ đỏ rực như máu:
*"Truy nã đỏ: Phản đồ Thanh Vân Thẩm Hàn Châu. Cấu kết ma đạo, sát hại đồng môn, cướp đoạt bí tịch. Phàm kẻ nào lấy được đầu hoặc cung cấp thông tin chính xác, Thanh Vân Kiếm Tông thưởng vạn lượng hoàng kim, ban đan dược phá cảnh."*
Bàn tay phải của Hàn Châu siết chặt đến mức tờ da thú rúm ró lại. Sự ngụy tạo bẩn thỉu, thói ngụy quân tử của Nhạc Vô Nhai đã biến anh từ một nạn nhân bị diệt môn thành kẻ phản đồ tàn bạo bị cả giang hồ phỉ nhổ.
"Nhạc Vân đã treo thưởng vạn lượng hoàng kim," Diệp Nhi nhìn anh với ánh mắt đầy tuyệt vọng, giọng nàng lạc đi vì sợ hãi. "Bang chủ Hắc Hổ đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ các ngả đường ra vào Hắc Y Phường. Tất cả các hiệu thuốc, trạm gác ngầm và bến tàu đều bị kiểm soát nghiêm ngặt bằng di ảnh của huynh. Sát thủ Huyết Sát hội và cao thủ hắc bang đang lùng sục từng ngóc ngách. Huynh đã bị dồn vào đường cùng rồi, biểu ca!"
Bên ngoài mật thất, tiếng còi tre báo động của gã bán dạo xảo quyệt lúc nãy đột ngột vang lên dồn dập, kéo theo tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng binh khí va chạm rầm rập của tuần tra hắc bang đang áp sát lầu trà.
Áp lực nghẹt thở ập đến như bão tố sa mạc, khóa chặt mọi con đường sinh tồn của cựu kiếm khách chính trực mang huyết quản ma đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!