Hắc Trúc Sát Cơ
Mưa sa mạc rả rích trút xuống rìa hoang dã, biến những tầng lá mục dưới chân rặng Hắc Trúc Lâm thành một bãi bùn nhão nhoét, lạnh buốt và bốc lên mùi ẩm mốc nồng nặc. Trong bóng tối âm u của rừng trúc đen, Thẩm Hàn Châu nằm rạp bên dưới một gốc trúc già đổ nát. Toàn bộ thân thể anh được phủ một lớp bùn đen trộn lẫn lá tre thối rữa để che giấu khí tức. Da thịt anh run lên bần bật, không chỉ vì cái lạnh thấu xương của sương đêm biên thùy, mà còn vì cơn chuột rút dữ dội đang hành hạ dằn vặt bắp chân trái.
Cơn đau co thắt như vạn kim châm đâm thẳng vào xương tủy. Chân trái của anh—nơi dòng tuần hoàn máu bị nghẽn lại bởi hệ kinh mạch ma đạo đang co rút dưới áp lực của ba cây châm bạc khóa mạch—cứng đờ như một khúc gỗ mục. Vai trái của anh, nơi vết mổ cấy ghép kinh mạch của ma đầu Lệ Vô Cực vừa bị rách toác lúc nãy, đang rỉ ra từng giọt máu độc màu đen thẫm. Mùi máu tanh ngọt, âm u ấy đang len lỏi qua kẽ hở của đống bùn đất, bốc lên không trung.
Cách đó chưa đầy năm bước chân, tiếng bước chân giậm lên bùn nhão phát ra âm thanh "bẹp, bẹp" đầy nặng nề và đe dọa. Hắc Tử, gã tay sai xảo quyệt của Hắc Hổ Bang, đang đứng khom lưng bên cạnh một bụi trúc gai. Đôi mắt ti hí của gã sáng lên một tia tham lam tột độ dưới ánh đuốc dầu leo lét. Ngón tay gầy guộc, cáu bẩn của gã chậm rãi vươn ra, chạm vào mảnh băng gạc đen dính máu độc thẫm đang treo lơ lửng trên cành trúc gai.
"Máu đen... tanh nồng và lạnh buốt." Hắc Tử đưa ngón tay dính máu lên mũi hít ngửi, gương mặt gã co rúm lại vì mùi hôi thối đặc trưng của ma khí tàn dư, nhưng ngay sau đó lại dãn ra thành một nụ cười vặn vẹo đầy phấn khích. "Đúng là nó rồi! Khí tức ma môn cực kỳ nồng đậm. Tên phế nhân Thẩm Hàn Châu chắc chắn đang trốn quanh đây. Lũ bay, dàn đội hình ra, lục soát kỹ từng tấc đất cho ta!"
Ba tên nhị lưu võ giả dưới trướng gã—những gã đao phủ hắc bang vạm vỡ, mặc áo ba lỗ vải thô bẩn thỉu—lập tức rút ra những thanh mã tấu sáng loáng. Chúng chia nhau ra ba hướng, dùng mũi đao liên tục thọc mạnh vào những đống lá mục và hốc cây xung quanh. Tiếng kim loại xé gió rít lên "vút, vút" sát sườn chỗ Hàn Châu ẩn nấp.
Hàn Châu nhắm nghiền mắt, hô hấp hoàn toàn đình chỉ. Anh đang vận hành Chính khí che mắt pháp, dồn chút chân khí Thanh Vân chính tông mỏng manh còn sót lại ở tay phải để bao bọc lấy cánh tay trái cấy ghép, cố gắng đóng băng dòng chảy ma khí đang rục rịch trỗi dậy. Thế nhưng, đan điền rạn nứt của anh đang bốc cháy lên một ngọn lửa bạo nhiệt dữ dội do tác dụng phụ của việc đè nén ma tính. Cổ họng anh dâng lên một vị ngọt tanh, máu tươi suýt chút nữa đã phun ra ngoài.
*Ta không thể chạy trốn với cái chân tàn phế này.* Hàn Châu thầm tính toán trong đầu, lý trí của một cựu đệ nhất thiên tài kiếm tông hoạt động cực hạn dưới áp lực sinh tử. *Lục Kỳ đã đi hái thuốc vắng. Nếu ta để Hắc Tử phát hiện ra y quán hoặc để gã trốn thoát báo tin cho bang chủ Hắc Hổ, cả ta và Lục Kỳ đều sẽ bị vạn đao banh xác. Ta buộc phải giết sạch bọn chúng tại đây để diệt khẩu.*
Nhưng bằng cách nào? Với cảnh giới Kình Lực Sơ Đột - Hạ vị hiện tại, tay trái anh hoàn toàn bất động, tay phải chỉ có thể vận dụng ba phần kình lực cơ bắp thô sơ. Đoản đao rỉ sét dắt bên hông không đủ để đối đầu với bốn tên võ giả có vũ trang đầy đủ.
Tầm mắt anh khẽ dịch chuyển qua kẽ hở của vành nón lá rách nát, dừng lại ở một khoảng đất trống phủ đầy lá tre khô cách đó hai bước chân. Bên dưới đống lá mục ấy, có một vật thể dài, thô kệch và đen kịt đang được chôn giấu bí mật. Đó chính là thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân của Lệ Vô Cực để lại. Thanh kiếm sắt đen thô kệch, không có lưỡi sắc, nặng nề như một tấm bia mộ cổ.
*Phải mượn lực nặng của trọng kiếm để bù đắp cho sự thiếu hụt chân khí.* Hàn Châu quyết định.
Anh âm thầm dùng tay phải bấu chặt vào rễ trúc già, mượn lực đòn bẩy của khớp xương để từ từ xoay chuyển thân thể không gây ra tiếng động. Chân trái tàn phế được anh kéo lê một cách cẩn trọng dưới lớp bùn nhão. Khoảng cách hai bước chân lúc này dài dằng dặc như một dặm đường sinh tử.
"Này, Hắc Tử ca! Đống bùn dưới gốc trúc này có dấu vết mới bị xới lên!" Một tên tay sai hắc bang, gã sẹo lồi có bắp tay cuồn cuộn, đột ngột hét lớn khi mũi đao của y chạm vào một gốc cây mục ngay sát chỗ Hàn Châu.
"Đâu? Tránh ra để ta xem!" Hắc Tử gầm lên, vội vã sải bước lao tới, ánh đuốc trên tay gã quét qua, làm lộ ra một góc tà áo lam rách nát dính đầy bùn đất của Hàn Châu.
*Không thể chần chừ nữa!*
Hàn Châu đột ngột bứt phá khỏi đống bùn nhão. Tay phải anh vung lên, gạt phăng đống lá mục, năm ngón tay siết chặt lấy chuôi thanh trọng sắt kiếm vô phong. Sức nặng năm mươi cân của thanh sắt đen khiến khớp vai phải của anh phát ra tiếng kêu "khục" khô khốc, cơ thịt căng ra đau đớn dữ dội. Nhưng anh không buông bỏ. Anh nương theo đà xoay của hông, mượn trọng lực của cơ thể để nhấc bổng thanh kiếm sắt nặng nề lên khỏi mặt đất.
"A! Nó ở đây!" Gã sẹo lồi kinh hoàng hét lên, phản xạ của một nhị lưu võ giả lâu năm giúp y lập tức vung thanh mã tấu chém bổ từ trên xuống nhắm thẳng vào đầu Hàn Châu.
Đường đao mang theo kình lực cơ bắp thô bạo xé rách sương đêm. Hàn Châu không hề né tránh chính diện. Anh biết khinh công Hắc Ảnh Bộ của mình đang bị giới hạn bởi chân trái chuột rút, nếu lùi lại sẽ lập tức bị chém trúng. Anh chọn cách tiến lên. Tay phải anh vận Thẩm Gia Đao Pháp thực dụng, nghiêng nhẹ thân kiếm vô phong để đón đỡ đường đao.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa rừng trúc tĩnh lặng. Thanh mã tấu mỏng manh của gã sẹo lồi chém mạnh vào hông thanh trọng sắt kiếm nặng năm mươi cân, lực chấn động cực đại từ thanh sắt đặc lập tức phản ngược lại. Lưỡi mã tấu xuất hiện một vết mẻ lớn, kình lực phản chấn khiến cổ tay gã sẹo lồi run rẩy, suýt chút nữa đã làm rơi vũ khí.
Hàn Châu không để đối thủ kịp thu đao. Anh xoay người, tay phải dồn toàn bộ kình lực Thanh Vân mỏng manh còn sót lại vào đốc kiếm, dùng chuôi kiếm sắt đặc đập thẳng vào nách gã sẹo lồi—tử huyệt cơ thể nơi giáp da không che chở được.
"Rắc!"
Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên trong màn đêm ẩm ướt. Gã sẹo lồi trợn tròn mắt, phun ra một ngụm máu tươi lẫn nội tạng, thân thể vạm vỡ của y bay ngược ra sau, đập mạnh vào một thân trúc đen rồi ngã quỵ xuống bùn nhão, không còn thở nữa. Một chiêu dứt điểm nhanh gọn bằng lực nặng cơ học thuần túy.
"Thằng khốn! Giết nó cho ta!" Hắc Tử kinh hoàng hét lớn khi thấy đồng bọn bị hạ gục chớp nhoáng. Gã không dám lao lên trước, chỉ đứng phía sau vung gậy gỗ chỉ huy hai tên tay sai còn lại vây công.
Hai tên đao phủ hắc bang gầm rú, chúng không còn khinh suất như trước. Chúng vung hai thanh mã tấu tạo thành một gọng kìm chém ngang hông và chém xéo từ dưới lên, phong tỏa hoàn toàn đường lui của Hàn Châu. Sát khí lạnh lẽo bao trùm lấy đỉnh đầu anh.
Hàn Châu cắn răng, anh cố gắng vận chiêu Nhất Kiếm Đoạt Mệnh bằng tay phải hòng đâm thẳng kết liễu tên bên trái. Thế nhưng, đan điền rạn nứt đột ngột co thắt kịch liệt, chân khí Thanh Vân chính tông bị đứt quãng giữa chừng. Đường đâm bằng tay phải của anh bị lệch hướng, mũi kiếm chỉ sượt qua vai tên sát thủ, để lộ ra một khoảng trống phòng thủ chí mạng ở sườn trái.
"Chết đi, phế nhân!" Tên bên phải cười sằng sặc, lưỡi mã tấu của y chém thẳng vào bả vai trái tàn phế của Hàn Châu.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, bản năng sinh tồn hoang dã của Hàn Châu bùng phát. Anh buộc phải dùng đến cánh tay trái cấy ghép—cánh tay vốn đang bị tê liệt hoàn toàn bởi ba cây châm bạc khóa mạch.
*Giải phóng ma kình!*
Hàn Châu gầm lên trong cổ họng, tay phải anh đập mạnh vào bả vai trái, dùng lực chấn động để nới lỏng nhẹ ba cây châm bạc khóa mạch. Ngay lập tức, luồng ma khí cuồng bạo của Lệ Vô Cực đang bị giam giữ bấy lâu như một con dã thú sổng chuồng, điên cuồng tuôn chảy dọc theo hệ kinh mạch cấy ghép. Cánh tay trái của anh đột ngột nóng bừng lên như lửa đốt, các mạch máu đen kịt nổi rõ mồn một dưới lớp băng gạc đen dính máu.
Anh vung cánh tay trái cấy ghép, năm ngón tay siết chặt lấy thân thanh trọng sắt kiếm vô phong cùng với tay phải. Sức mạnh cuồng bạo của ma khí khiến cánh tay trái của anh lấy lại được cảm giác cử động tạm thời, mang theo một lực lượng tàn bạo vô song.
Anh nâng thanh trọng sắt kiếm nặng năm mươi cân chặn ngang sườn.
"Keng! Keng!"
Hai thanh mã tấu chém mạnh vào thân trọng kiếm sắt đặc. Dưới tác động của ma khí bùng phát từ vai trái Hàn Châu, một luồng kình lực đen kịt tỏa mùi tanh nồng đột ngột nổ tung từ lưỡi kiếm vô phong. Lực chấn động mạnh mẽ đến mức bẻ gãy hoàn toàn hai lưỡi mã tấu bằng thép tốt của đối thủ, biến chúng thành những mảnh sắt vụn bắn tung tóe vào không trung.
Hai tên tay sai hắc bang rú lên đau đớn khi lòng bàn tay của chúng bị lực phản chấn làm rách nát, máu tươi rỉ ra ròng ròng.
Nhưng cái giá phải trả cho sự bộc phát ma kình này là cực kỳ tàn khốc. Lồng ngực Hàn Châu thắt chặt lại, đan điền rạn nứt phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn tột cùng như muốn vỡ vụn hoàn toàn. Ma tính bạo ngược của Lệ Vô Cực bắt đầu tấn công vào linh đài thần trí của anh, tiếng gào thét đòi tàn sát của tàn hồn ma đầu vang vọng dồn dập bên tai.
*Ta phải khóa mạch lại ngay lập tức!*
Bằng một phản xạ chuẩn xác tuyệt đối, Hàn Châu dùng tay phải vỗ mạnh vào đốc ba cây châm bạc trên vai trái, cắm sâu chúng trở lại các huyệt đạo lớn để khóa chặt luồng ma khí cuồng bạo trước khi nó lan vào tim mạch. Cánh tay trái của anh lập tức mất đi sức lực, trở lại trạng thái tê liệt lạnh ngắt, rách miệng vết mổ rỉ ra một vệt máu độc đen thẫm sâu hoắm.
Tuy nhiên, kình lực chấn động từ đòn đánh trước vẫn còn lưu lại trên thanh trọng kiếm. Hàn Châu dùng tay phải dẻo dai nhấc bổng thanh sắt nặng năm mươi cân, nương theo đà rơi tự nhiên của vũ khí, đập mạnh xuống ngực tên đồng bọn cuối cùng đang đứng chắn trước mặt Hắc Tử.
"Bùm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa rừng trúc. Thanh trọng sắt kiếm vô phong đập nát hoàn toàn ngực tên đồng bọn của Hắc Hổ Bang. Sức nặng khủng khiếp của thanh sắt đặc kết hợp với tàn dư ma kình chấn vỡ toàn bộ xương sườn, đè bẹp lồng ngực y lún sâu vào bên trong cơ thể. Tên sát thủ không kịp hét lên một tiếng, máu tươi từ miệng và mũi phun ra như mưa, ngã gục xuống bùn nhão bất động.
Hàn Châu đứng thở dốc giữa đống xác chết, lam y rách nát đẫm máu độc đen kịt và máu tươi đỏ thẫm của kẻ thù. Anh chống thanh trọng kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, đôi mắt lóe lên tia sáng xanh tối đầy lạnh lùng dưới vành nón lá rách nát hắt lên gương mặt Hắc Tử.
Hắc Tử đứng chôn chân tại chỗ, chiếc đuốc dầu trên tay gã run rẩy dữ dội, ánh lửa chao đảo soi rõ gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu của gã lưu manh biên thùy. Gã nhìn ba cái xác vạm vỡ nằm la liệt dưới bùn nhão, rồi nhìn lại đường kiếm thô bạo nhưng đầy thực dụng của Hàn Châu lúc nãy.
Gã là một kẻ lăn lộn ở biên thùy nhiều năm, nhãn quang cực kỳ xảo quyệt. Gã nhận ra, dù đòn đánh vừa rồi được thúc đẩy bởi sức nặng vật lý và luồng ma khí đen kịt tàn bạo, nhưng cấu trúc chuyển động của bả vai phải, góc nghiêng của cổ tay và cách xoay hông phòng thủ của Hàn Châu vẫn mang đậm dáng dấp, thần thái thanh cao thoát tục của Thanh Vân Kiếm Pháp chính tông—môn võ học danh tiếng mà gã từng thấy các chấp pháp đệ tử biểu diễn.
Đôi môi Hắc Tử run rẩy, gã lùi lại một bước, chỉ ngón tay run rẩy về phía Hàn Châu, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng tột độ:
"Ngươi... ngươi không phải là ma đầu tà phái thông thường! Đường kiếm này... dáng dấp này... Ngươi là Thẩm Hàn Châu! Cựu đệ nhất thiên tài Thanh Vân Kiếm Tông! Kiếm pháp Thanh Vân... kết hợp với ma khí của Lệ Vô Cực?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!