Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bóng Đen Rình Rập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối thẳm sâu của vùng biên thùy hoang dã chưa bao giờ thực sự buông tha cho những kẻ mang nợ máu.


Khi sương mù dày đặc của Đầm lầy Sương Mù bắt đầu tràn qua những khe hở của mái ngói y quán hoang phế, Thẩm Hàn Châu tỉnh dậy trong tiếng rít buốt giá của gió sa mạc. Cơn đau từ cánh tay trái cấy ghép không còn cuộn trào như dòng nham thạch nóng bỏng của đêm đầu tiên, mà chuyển sang một trạng thái âm ỉ, lạnh lẽo, gặm nhấm vào tận tủy xương.


Anh chống tay phải xuống mặt giường gỗ thô ráp, cố sức đẩy cơ thể ngồi dậy. Mỗi một chuyển động nhỏ đều đòi hỏi sự phối hợp cực hạn của các nhóm cơ sườn và ngực. Đan điền nứt vỡ của anh trống rỗng, không có một tia chân khí nào bảo hộ, khiến cơ thể anh lúc này yếu ớt không khác gì một phế nhân thực sự.


"Ư..."


Hàn Châu khẽ rên rỉ, mồ hôi lạnh lập tức rỉ ra trên vầng trán nhợt nhạt. Anh nhìn xuống cánh tay trái của mình. Lớp băng gạc tẩm dược hoạt huyết màu đen quấn chặt từ bả vai xuống cổ tay vẫn còn ẩm ướt, tỏa ra mùi dược hương nồng đậm xen lẫn vị tanh ngọt của máu độc. Ba cây châm bạc khóa mạch vẫn cắm sâu ở ba huyệt đạo lớn trên vai trái, lạnh ngắt và bất động. Cánh tay ấy hoàn toàn tê liệt, mất đi xúc giác thông thường, nặng nề như một khúc gỗ mục được buộc tạm vào thân thể anh.


Anh thở dốc, dùng tay phải nắm lấy cây gậy tre già dựng ở đầu giường, chậm rãi đặt chân xuống nền đất lạnh. Chân trái của anh—nơi dòng tuần hoàn máu bị ảnh hưởng bởi hệ kinh mạch ma đạo đang co rút—cứng ngắc và run rẩy. Anh cố gắng dồn lực vào chân phải, lấy cây gậy tre làm điểm tựa, từ từ đứng thẳng dậy.


Chỉ một động tác đơn giản ấy thôi mà lồng ngực anh đã thắt nghẹt, đan điền rạn nứt phát ra những cơn co thắt đau nhói. Đây chính là giới hạn của cảnh giới Kình Lực Sơ Đột - Hạ vị. Chân khí Thanh Vân chính tông còn sót lại trong cơ bắp tay phải quá mỏng manh, không đủ để điều hòa khí huyết cho toàn thân.


"Ngươi đang tự sát đấy, tiểu tử."


Giọng nói khàn khàn, chói tai của Cổ Y Lục Kỳ vang lên từ phía sau dược giá. Lão nhân lệch vai bước ra, tay cầm một chiếc muôi gỗ dính đầy nhựa thuốc màu xanh đen hôi hám. Đôi mắt lão ti hí dưới hàng lông mày xám xịt, quét qua vết sẹo ma kinh đen kịt đang nổi rõ trên cổ Hàn Châu như một mạng nhện tàn ác.


"Kinh mạch của Lệ Vô Cực là ma kinh tối thượng, dù đã được ta dùng cấm thuật khâu ghép, nhưng nó vẫn đang bài xích dữ dội với cái thân thể chính đạo của ngươi. Ngươi đi lại lúc này chỉ khiến vết mổ rách toác ra thôi."


Hàn Châu không nhìn lão, anh bặm chặt môi, cố gắng nhấc chân trái bước lên một bước nhỏ. Cây gậy tre run rẩy nện xuống nền đất tạo ra tiếng động khô khốc.


"Nếu ta không tập đi... làm sao ta có thể rời khỏi đây? Làm sao ta có thể đòi lại món nợ máu của Thẩm gia?" Giọng anh trầm thấp, khản đặc nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.


Lục Kỳ cười khẩy, tiếng cười rít qua kẽ răng rụng rợn người. "Rời khỏi đây? Ngươi nghĩ biên thùy này là nơi ngươi muốn đi là đi sao? Thân phận thực sự của Lục Kỳ ta nếu bị lộ ra, cả Ma giáo lẫn chính đạo đều sẽ xua quân đến san phẳng cái y quán này. Ngươi là kiệt tác vĩ đại nhất đời ta, ta không cho phép ngươi chết một cách ngu xuẩn bên ngoài kia."


Hàn Châu im lặng. Anh biết lão nói đúng. Lục Kỳ cứu anh không phải vì lòng nhân từ, mà vì nỗi ám ảnh điên cuồng với thuật ghép kinh mạch cấm kỵ. Anh vừa là người được cứu, vừa là một vật thí nghiệm sống cô độc giữa ranh giới sáng tối.


Đột nhiên, cửa gỗ y quán bị đẩy mạnh ra.


Câm Tẩu—lão bộc dọn dẹp câm điếc bẩm sinh—lao vào phòng. Gương mặt đầy nếp nhăn hằn sâu tử khí của lão lộ rõ vẻ hoảng loạn cực độ. Lão không thể nói, chỉ có thể khua tay múa chân liên tục. Lão chỉ tay ra phía Đầm lầy Sương Mù ngoài kia, rồi đưa hai ngón tay lên mũi giả vờ hít ngửi, tiếp đó dùng tay làm động tác quất roi dập dồn.


Sắc mặt Lục Kỳ lập tức biến đổi. "Lũ chó săn biên thùy... Chúng mang theo linh khuyển tầm tông!"


"Là ai?" Hàn Châu siết chặt cây gậy tre, ánh mắt lóe lên tia sáng xanh tối dưới vành nón lá rách nát.


"Hắc Tử." Lục Kỳ nghiến răng, ngón tay thâm độc gõ mạnh lên thành dược giá. "Gã tay sai xảo quyệt của Hắc Hổ Bang. Bang chủ Hắc Hổ đang lùng sục khắp biên giới để tìm những kẻ trốn chạy từ trung nguyên nhằm nhận thưởng vạn lượng hoàng kim từ Nhạc Vân. Chúng nghi ngờ có kẻ mang ma khí ẩn náu trong đầm lầy này."


Tiếng chó sủa từ xa vọng lại, mờ nhạt nhưng sắc nhọn, xé rách bầu không khí ẩm ướt của rừng sương mù độc. Linh khuyển của hắc bang biên thùy được huấn luyện bằng máu tươi, khứu giác của chúng cực kỳ nhạy cảm với mùi máu độc rò rỉ từ ma kinh của Lệ Vô Cực.


"Ngươi phải trốn ngay vào đầm lầy," Lục Kỳ hạ giọng, ném cho Hàn Châu một lọ bột dược màu xám tro. "Ta và Câm Tẩu sẽ đối phó với chúng ở đây. Tuyệt đối không được vận ma kình tay trái, nếu không linh khuyển sẽ định vị được ngươi ngay lập tức!"


Hàn Châu gật đầu. Anh biết rõ trạng thái yếu ớt hiện tại của mình. Với Kình Lực Sơ Đột - Hạ vị, anh không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào nếu đối đầu trực diện với toán thợ săn tiền thưởng hung hãn. Anh phải ẩn nấp.


Anh kéo sụp vành nón lá rách nát che khuất khuôn mặt tái nhợt, chống gậy tre chậm rãi nhưng quyết đoán bước ra cửa sau y quán, tiến thẳng vào vùng Đầm lầy Sương Mù lạnh giá.


Nước đầm lầy ngập đến đầu gối, lạnh buốt và bốc mùi lá mục thối rữa nồng nặc. Hàn Châu cắn răng chịu đựng cái lạnh đang tấn công vào khớp xương chân trái tàn phế. Anh di chuyển sâu vào một bụi trúc gai rậm rạp, nơi sương mù độc tự nhiên dày đặc nhất. Anh nằm rạp xuống, kéo những tán lá mục và bùn đen bao phủ lên thân thể mình, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh qua kẽ hở của nón lá.


Tiếng bước chân giẫm lên bùn nhão vang lên ngày một gần.


"Lùng sục kỹ vào cho ta!" Giọng nói lanh lảnh, xảo quyệt của Hắc Tử vang lên sát rìa bụi trúc. "Con linh khuyển này ngửi thấy mùi máu lạ ở hướng này. Nhạc Vân thiếu gia đã dặn, phàm là kẻ nào có vết sẹo đen trên người hoặc mang hơi hướng ma công, giết không cần hỏi!"


Hàn Châu nín thở. Qua kẽ lá, anh nhìn thấy Hắc Tử. Gã lưu manh cao gầy, da ngăm đen, đôi mắt gian giảo láo liên quét qua từng gốc cây. Gã cầm một cây gậy gỗ lớn, liên tục thọc mạnh vào các bụi cỏ rậm rạp. Đi bên cạnh gã là một con hắc cẩu to lớn, lông dựng ngược, đang chúi mũi xuống đất hít ngửi liên tục.


Con chó săn đột ngột dừng lại ngay trước bụi trúc nơi Hàn Châu ẩn nấp. Nó dựng đứng hai tai, mũi hếch lên hướng về phía đống lá mục, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng.


Tim Hàn Châu đập dồn dập. Anh cảm nhận rõ ràng luồng ma khí bạo ngược trong cánh tay trái đang rục rịch chuyển động do sự lo lắng kích thích. Vết mổ ở vai trái bắt đầu rỉ máu, máu độc màu đen thẫm thấm qua lớp băng gạc, tỏa ra mùi tanh nhạt.


Con hắc cẩu bắt đầu cào mạnh móng vuốt xuống bùn đất, chỉ cách đầu Hàn Châu chưa đầy ba bước chân.


*Ta phải dùng Chính khí che mắt pháp!*


Hàn Châu đưa ra quyết định mạo hiểm. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào tay phải, cố gắng khơi thông luồng chân khí Thanh Vân mỏng manh còn sót lại trong đan điền. Anh vận hành tâm pháp chính tông, dẫn dắt luồng khí xanh nhạt ôn hòa chạy dọc theo vai, bao phủ bên ngoài cánh tay trái cấy ghép để phong tỏa hoàn toàn khí tức ma môn rò rỉ.


Nhưng đan điền rạn nứt của anh lập tức phản phệ. Một cơn đau buốt nhói như kim châm bùng lên ở lồng ngực, khiến anh suýt nữa thì gào thét thành tiếng. Anh phải cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, dùng ý chí sắt đá để đè nén cơn đau dữ dội.


*Thêm một chút nữa... chỉ một chút nữa thôi...*


Luồng chân khí Thanh Vân mỏng như sợi tơ cuối cùng cũng bao bọc được vết sẹo ma kinh đen kịt. Con hắc cẩu đột ngột dừng động tác cào đất. Nó nghiêng đầu, khứu giác bị đánh lừa bởi luồng chính khí ôn hòa bao phủ bên ngoài, bắt đầu tỏ vẻ bối rối.


Hắc Tử tiến lại gần, dùng gậy gạt mạnh bụi trúc gai ngay sát người Hàn Châu. "Có gì không, lũ chó?"


Đúng lúc nguy cấp ấy, Hàn Châu cố gắng vận hành khinh công Hắc Ảnh Bộ để lướt người sâu hơn vào hốc bùn dưới rễ cây trúc nhằm tránh mũi gậy của Hắc Tử.


Thế nhưng, thể chất yếu ớt của Kình Lực Sơ Đột - Hạ vị đã phản bội anh. Chân trái tàn phế đột ngột bị chuột rút dữ dội do ma khí bị tắc nghẽn dưới tác động của ba cây châm bạc khóa mạch. Cơ đùi co rút cứng ngắc, tạo ra một cơn đau co thắt kịch liệt làm cơ thể anh run lên, vô tình làm lay động một cành trúc khô phát ra tiếng kêu "rắc" nhỏ.


"Ai đó?!" Hắc Tử giật mình, vung gậy gỗ chỉ thẳng về phía bụi gai.


Con hắc cẩu sủa vang dữ dội, chồm lên định lao vào đống lá mục.


Từ đằng xa, một bóng người gù lệch vai xuất hiện giữa sương mù. Đó là Cổ Y Lục Kỳ. Lão nhân không nói một lời, tay vung lên ném mạnh một lọ sứ nhỏ về phía bầy chó săn.


"Bùm!"


Lọ sứ vỡ tan, giải phóng một màn sương độc màu xám tro nồng nặc. Đây là độc sương đặc chế từ y quán hoang phế, chứa bột ớt hoang và nhựa thông độc, lập tức ăn mòn khứu giác của con linh khuyển. Con hắc cẩu rú lên đau đớn, liên tục hắt hơi và tháo chạy hỗn loạn.


"Mẹ kiếp! Sương độc ở đâu ra thế này?" Hắc Tử ho sặc sụa, dùng tay che mũi lùi lại.


Cùng lúc đó, từ hướng ngược lại của đầm lầy, một tiếng động lớn vang lên như có vật nặng rơi xuống nước ngầm. Đó là Câm Tẩu đã dùng đá tảng ném mạnh để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng kẻ địch.


"Bên kia! Có kẻ trốn chạy hướng đó! Đuổi theo!" Hắc Tử hét lớn, không còn bận tâm đến bụi trúc gai nữa, vội vã dẫn theo toán tay sai đuổi theo hướng tiếng động giả.


Tiếng bước chân của chúng xa dần, sương mù độc dần lắng xuống.


Hàn Châu nằm im dưới đống lá mục, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh cố gắng lết thân thể rệu rã ra khỏi hốc bùn, tựa lưng vào gốc trúc già để thở dốc. Cơn chuột rút ở chân trái dần giãn ra, để lại một cảm giác tê dại lạnh ngắt.


Nhưng khi anh cúi xuống nhìn vai trái của mình, tim anh như rụng rời.


Do cú giật mình và vận công cưỡng ép vừa rồi, vết mổ hoại tử nhẹ ở vai trái của anh đã bị rách toác. Máu độc màu đen thẫm rỉ ra ướt đẫm cả lớp băng gạc đen dày. Tệ hơn nữa, một mảnh băng gạc dính đầy máu độc ấy đã bị một chiếc gai trúc sắc nhọn cào rách, treo lơ lửng trên cành trúc ngay sát lối đi.


Hàn Châu cố sức vươn tay phải định giật lấy mảnh vải che giấu manh mối, nhưng cơ thể kiệt quệ hoàn toàn không cho phép anh di chuyển kịp thời. Anh ngã quỵ xuống bùn nhão, mắt trừng trừng nhìn bóng đen của Hắc Tử đang chậm rãi quay trở lại bụi trúc sau khi phát hiện ra tiếng động giả của Câm Tẩu chỉ là một trò lừa.


"Khoan đã..." Giọng Hắc Tử vang lên đầy nghi ngờ từ phía ngoài rìa sương mù. "Con linh khuyển vẫn hướng về phía này. Có gì đó không đúng."


Hàn Châu nín thở, tay phải nắm chặt cây gậy tre, mắt không rời khỏi cành trúc gai nơi mảnh băng gạc dính máu đen đang khẽ đung đưa trong gió độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!