Bến Tàu Hắc Thủy
Bóng tối dưới lòng đất của Hắc Y Phường không giống như cái tối của màn đêm sa mạc. Nó đặc quánh, nhớp nháp và mang theo hơi lạnh vĩnh cửu của những dòng sông ngầm chảy xiết dưới hàng trăm thước đá vôi. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn xuống các khe đá tạo nên những âm thanh vọng lại trầm đục, như nhịp đập của một trái tim quái dị đang ngủ yên trong lòng đất.
Thẩm Hàn Châu tỳ lưng vào một tảng đá ẩm ướt sát mép nước, hơi thở của anh khàn đục và đứt quãng. Cơn bạo nhiệt từ đan điền rạn nứt đang thiêu đốt lồng ngực anh như một lò than rực hồng. Mỗi lần anh cố gắng điều hòa khí huyết, những vết nứt trên đan điền lại như rách rộng ra thêm một phân, ép máu tươi trào ngược lên cổ họng. Khóe miệng anh dính đầy vệt máu khô đen thẫm. Cánh tay trái của anh—nơi cấy ghép hệ kinh mạch cấm kỵ của ma đầu Lệ Vô Cực—lúc này hoàn toàn tê liệt, buông thõng như một khúc gỗ chết.
Lớp Băng gạc tẩm dược hoạt huyết quấn chặt từ bả vai xuống cổ tay trái của anh đã bị rách nát một mảng lớn sau trận chiến khốc liệt với Trần Bá ở mỏ quặng. Máu độc màu đen thẫm, tanh ngọt dị tà rỉ ra qua các kẽ hở của lớp băng vải, nhỏ từng giọt xuống làn nước đen ngòm dưới chân, tỏa ra một mùi hương tà mị nhạt nhòa. Ba cây châm bạc khóa mạch vẫn cắm sâu vào ba huyệt đạo lớn trên vai trái, lạnh ngắt và bất động, ngăn chặn không cho luồng ma khí cuồng bạo xâm nhập vào tâm mạch.
"Hàn Châu huynh, đan dược của huynh đã cạn kiệt, nếu không có Tuyết Thiềm Đan để hạ nhiệt đan điền, huynh không thể sống sót qua đêm nay chứ đừng nói là tiến hành ca hoán huyết tại Vạn Nhân Khanh."
Tiêu Phong, đại ca của Tiêu cục Thiết Huyết, khẽ bước lại gần. Gương mặt phong trần của gã trung niên nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn lo âu dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn bão bọc vải đen. Tay gã siết chặt lấy cán lá cờ tiêu cục bọc sắt, mắt không ngừng cảnh giác nhìn về phía khúc quanh của sông ngầm.
"Ta vẫn chịu đựng được," Hàn Châu khàn giọng đáp, tay phải anh siết chặt lấy chuôi thanh Trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân đang dựng bên cạnh. "Tiêu thuyền của Hắc Hổ Bang chở dược liệu cấm từ trung nguyên sắp cập bến chưa?"
"Theo tin tức của tai mắt, chuyến tiêu thuyền chở hàng ngàn viên Tuyết Thiềm Đan quý giá đang đi qua khúc sông ngầm này để cập bến bến tàu Hắc Thủy lậu," Tiêu Phong ghé sát tai Hàn Châu nói nhỏ. "Nhưng kẻ áp tải chuyến hàng này không phải hạng tầm thường. Đó là Lôi Quỷ, phản đồ của Lôi gia bảo. Hắn chuyên sử dụng lôi hỏa đạn gây nổ tàn bạo, tính tình điên cuồng và xảo quyệt vô song."
Phía sau Tiêu Phong, gã phu khuân vác vạm vỡ Thiết Đầu đang ngồi xổm trên một hòm đá. Gã có cái đầu trọc lóc bóng loáng dưới ánh đuốc, bắp thịt cuồn cuộn như đá tảng lộ ra dưới lớp thô y không tay. Thiết Đầu không nói lời nào, chỉ lặng lẽ dùng một mảnh vải dầu lau chùi chiếc đòn gánh bằng gỗ lim bọc sắt hai đầu của mình. Mang ơn cứu mạng của Thẩm gia năm xưa, gã sẵn sàng dùng tấm thân sắt đá này để chắn đạn đá lở cho Hàn Châu.
Hàn Châu nhắm mắt lại, nén cơn đau co thắt đang cào xé lục phủ ngũ tạng. Anh biết rõ giới hạn thể xác của mình lúc này. Đan điền rạn nứt cực hạn khiến anh không thể vận hành một tia chân khí Thanh Vân chính tông nào ở tay phải mà không bị phản phệ nôn ra máu. Tay trái thì bị khóa chặt bởi châm bạc. Anh chỉ có thể dựa vào khinh công ngụy trang và lực chấn động vật lý của thanh trọng kiếm để chiến đấu.
"Tiếng nước chảy xiết phía trước có sự thay đổi," Thiết Đầu đột ngột đứng bật dậy, tai gã giật nhẹ, mắt khóa chặt vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ mặt sông ngầm.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của dòng sông ngầm, một ánh đèn lồng màu đỏ rách nát xuất hiện, nhạt nhòa và lắc lư theo nhịp sóng. Tiếng mái chèo khua nước "ùm, ùm" vang lên đều đặn. Chuyến tiêu thuyền chở dược liệu cấm của Hắc Hổ Bang cuối cùng đã xuất hiện.
"Hành động thôi," Hàn Châu khẽ nói, ánh mắt dưới vành nón lá rách nát lóe lên một tia sáng xanh tối tăm đầy quyết đoán.
Anh vận hành Hắc Ảnh Bộ, khinh công di chuyển thầm lặng không tiếng động. Thân hình lam y rách nát của anh lướt đi như một bóng ma nhạt nhòa, hòa mình hoàn toàn vào những hốc đá tối tăm dọc theo vách hang ngầm. Tiêu Phong và Thiết Đầu cũng nhanh chóng ẩn nấp vào trận địa phục kích đã được thiết lập sẵn bên cạnh bến tàu gỗ cũ nát.
Chiếc tiêu thuyền gỗ lớn từ từ cập sát vào bờ đá của bến tàu Hắc Thủy. Trên boong thuyền, ba gã lính canh cầm thương sắt đứng cảnh giác, mắt liên tục lùng sục xung quanh bến cảng ngầm vắng lặng. Đứng ở mũi thuyền là một gã nam tử trung niên chột mắt phải, gương mặt sạm đen vì khói thuốc nổ và đầy những vết sẹo bỏng sần sùi tàn ác. Hông hắn quấn đầy những quả cầu sắt nhỏ màu đen—đó chính là Lôi Quỷ và hộp sắt chứa các quả Lôi Hỏa Đạn khét tiếng.
"Lũ ăn hại! Nhanh tay neo thuyền lại! Cẩn thận hũ Tuyết Thiềm Đan của bang chủ!" Lôi Quỷ gầm lên, giọng nói khàn khàn rít qua kẽ răng đầy bạo ngược.
Ngay khi chiếc tiêu thuyền vừa chạm vào cột gỗ bến tàu, bóng đen của Hàn Châu đã xuất hiện ngay phía sau hai gã lính canh vòng ngoài. Không một tiếng động, tay phải anh vung đoản đao rỉ sét thực hiện một đường đâm vô chiêu chớp nhoáng của Thẩm Gia Đao Pháp.
"Xoẹt!"
Mũi đoản đao rỉ sét đâm thẳng vào kẽ hở giáp cổ của gã lính canh đầu tiên, xuyên thủng cổ họng y trước khi y kịp phát ra tiếng hét báo động. Cùng lúc đó, tay trái hóa cứng của Hàn Châu vung ra một đòn chặt tàn bạo bẻ gãy xương cổ gã thứ hai. Hai cái xác không tiếng động đổ sụp xuống mặt sàn gỗ ẩm ướt.
"Kẻ nào?"
Lôi Quỷ phản ứng nhạy bén đến đáng sợ. Là một võ giả Thông Kinh Cảnh trung kỳ dạn dày khói lửa, hắn lập tức ngửi thấy mùi máu độc tanh ngọt rò rỉ từ cánh tay trái của Hàn Châu và mùi máu tươi của thuộc hạ. Không hề do dự, hắn thò tay vào hông rút nhanh ba quả Lôi Hỏa Đạn, châm ngòi bằng tàn thuốc lá trên môi rồi điên cuồng ném thẳng về phía bóng đen của Hàn Châu.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba quả cầu sắt đen xé rách không khí lao tới tốc độ cao.
"Tránh ra!" Hàn Châu hét lên, dùng khinh công Ma Ảnh lách bóng chớp nhoáng, lộn người tránh né vùng nổ trực diện.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Ba tiếng nổ lớn chấn động liên tiếp vang dội khắp hang ngầm tăm tối. Sức ép vụ nổ cực mạnh hất văng những tảng đá vôi lớn từ trần hang đổ sụp xuống. Khói thuốc súng nồng nặc mùi lưu huỳnh và lửa đỏ bùng cháy dữ dội, nhuộm đỏ cả một góc bến tàu ngầm. Tiếng nổ lớn cận kề chấn động màng nhĩ khiến tai Hàn Châu rít vang những tiếng u u đau đớn, hổ khẩu tay phải dãn dây chằng tê dại.
Một tảng đá khổng lồ nặng hàng trăm cân từ trên cao đổ sập thẳng xuống chiếc xe hàng ngụy trang của Tiêu Phong.
"Hây!"
Thiết Đầu gầm lên một tiếng như sấm đánh. Gã bước tới một bước, hai chân cắm chặt xuống nền đá như rễ cây cổ thụ, vung chiếc đòn gánh bằng gỗ lim bọc sắt nặng nề lên đỡ trực tiếp tảng đá lở.
"Rầm!"
Lực va chạm mạnh mẽ chấn vỡ tảng đá thành trăm mảnh vụn, Thiết Đầu bị đẩy lùi hai bước, khóe miệng rỉ máu tươi nhưng gã vẫn kiên cường đứng vững che chở hoàn toàn cho chiếc xe hàng phía sau. Tiêu Phong tranh thủ thời cơ, vung lá cờ tiêu bọc sắt đâm xuyên lồng ngực gã lính canh cuối cùng trên thuyền.
Sức ép vụ nổ hất văng Hàn Châu đập mạnh vào vách đá lạnh. Cú va chạm mạnh khiến vết mổ cũ ở vai trái anh rách toác, máu độc đen thẫm phun trào ướt đẫm lớp Băng gạc tẩm dược hoạt huyết. Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào tâm mạch, kích hoạt Phệ Huyết Cổ Trùng trong tay trái điên cuồng cắn xé mạch máu để hút độc tố lưu huỳnh tự vệ. Đan điền rạn nứt bùng cháy bạo nhiệt dữ dội, mắt Hàn Châu hóa đỏ rực ma tính.
Trong khoảng không thần trí mờ mịt, tàn hồn Lệ Vô Cực lại trỗi dậy cười ngạo nghễ: "Tiểu tử hèn nhát... Hãy giải phóng ma kình của ta... Ta sẽ giúp ngươi băm vằm gã chột mắt kia!"
"Câm miệng!"
Hàn Châu cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay phải rút sáo xương nhỏ ra thổi phát ra âm thanh tần số thấp dẹp yên sự phản phệ của cổ trùng. Anh dùng ba cây châm bạc tự châm sâu hơn vào vai trái để khóa chặt ma khí, bất chấp việc cánh tay trái bị hoại tử tê liệt hoàn toàn mất cảm giác.
Lôi Quỷ nhìn thấy Hàn Châu đứng dậy từ đống đổ nát với đôi mắt đỏ ngầu rỉ máu độc, gương mặt chột mắt của hắn co rúm lại vì kinh hoàng: "Ngươi... Ngươi chính là tên ma đầu mang kinh mạch Lệ Vô Cực đang bị truy nã đỏ!"
Hắn biết mình không thể đối đầu cận chiến với một kẻ mang ma tính tà dị, lập tức lùi lại sát khoang thuyền, tay phải châm ngòi một quả lôi hỏa đạn khổng lồ chứa hàng chục cân thuốc nổ đen dán chặt vào hòm Tuyết Thiềm Đan.
"Tên ma đầu kia! Bước tới một bước, ta sẽ cho nổ tung toàn bộ tiêu thuyền này! Ngươi sẽ không bao giờ có được một viên Tuyết Thiềm Đan nào!" Lôi Quỷ điên cuồng gào lên, ngón tay run rẩy cầm mồi lửa dí sát vào ngòi nổ.
Hàn Châu biết rõ nếu Tuyết Thiềm Đan bị hủy hoại, đan điền của anh sẽ nổ tung trước khi kịp tiến hành hoán huyết. Anh không thể chần chừ thêm một khắc nào.
Anh dồn toàn bộ ma khí cuồng bạo còn sót lại vào cánh tay trái tê liệt, dùng Thiết Bích Thủ để đông cứng cơ bắp, tay trái nhấc bổng thanh Trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân lên không trung. Anh bước tới một bước, mặt đất dưới chân nứt rách.
"Chết đi!" Lôi Quỷ điên cuồng hét lên, châm ngòi quả lôi hỏa đạn khổng lồ và ném thẳng về phía hòm dược liệu.
Trong khoảnh khắc ngòi nổ sắp bùng cháy kích nổ toàn bộ tiêu thuyền, Hàn Châu vung trọng kiếm sắt đen chém mạnh xuống mặt đất bến tàu gỗ ẩm ướt, thực hiện chiêu thức *Kiếm Chấn Bát Phương* cực hạn.
"Oành!"
Một luồng kình lực xung kích vô hình cực mạnh chấn vỡ toàn bộ nền đá và mặt sàn gỗ bến tàu gỗ trong phạm vi mười bước chân. Sức chấn động mạnh mẽ hất tung hàng trăm lít nước sông ngầm và bùn nhão đỏ ngầu lên không trung, tạo thành một bức tường nước khổng lồ dội thẳng vào tiêu thuyền.
Luồng nước xiết và bùn nhão dập tắt hoàn toàn ngòi nổ của quả lôi hỏa đạn khổng lồ trong gang tấc, chấn vỡ vụn các mảnh sành nổ xung quanh Lôi Quỷ. Lực chấn ngược làm tê liệt hoàn toàn cổ tay phải của Lôi Quỷ, khiến hắn đánh rơi mồi lửa xuống dòng nước.
Thừa cơ hội bức tường nước chưa kịp hạ xuống, Hàn Châu dùng khinh công Ma Ảnh lướt bóng chớp nhoáng áp sát Lôi Quỷ. Tay phải anh vung trường kiếm cũ của Thẩm Thiết Sơn đâm thẳng một chiêu Thanh Vân Phá Giáp cực nhanh vào kẽ hở nách phải không có giáp bảo vệ của y.
"Xoẹt!"
Mũi kiếm đâm xuyên qua nách phải, chém rách bả vai và dây chằng cánh tay phải của Lôi Quỷ, máu tươi phun trào nhuộm đỏ lớp áo khoác da rách rưới của hắn. Lôi Quỷ thét lên đau đớn, lùi lại sát mép thuyền.
Thế nhưng, tên phản đồ xảo quyệt này biết mình đã bại trận, đôi mắt chột lộ ra một tia điên cuồng tột cùng. Hắn dùng tay trái còn lại giật mạnh chốt nổ của quả lôi hỏa đạn dự phòng quấn quanh hông, lao thẳng vào cột đỡ chịu lực chính của bến tàu ngầm.
"Cùng chết đi!"
"Bùm!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa bùng nổ ngay sát cột đỡ chịu lực của bến tàu Hắc Thủy ngầm. Cả một góc vách đá khổng lồ đổ sập xuống, kéo theo toàn bộ sàn gỗ bến tàu vỡ vụn nát hoàn toàn. Dòng nước xiết sông ngầm lạnh buốt thấu xương tủy từ phía thượng nguồn mất đi vật cản, điên cuồng tràn vào như thác lũ, tạo thành một dòng xoáy nước khổng lồ nuốt chửng toàn bộ tiêu thuyền.
Chiếc hòm gỗ chứa Tuyết Thiềm Đan bị hất văng ra khỏi khoang thuyền, trôi nổi bấp bênh giữa dòng nước xiết đang chảy cuồn cuộn vào sâu trong hang tối.
Hàn Châu bị sức ép vụ nổ hất văng xuống dòng nước xiết lạnh giá. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn không thể bơi, đan điền rạn nứt co thắt dữ dội do nhiễm hàn độc lạnh buốt của nước sông ngầm. Anh ho ra máu tươi, tầm nhìn nhạt nhòa dần dưới làn nước đen ngòm.
Nhưng nhìn thấy chiếc hòm gỗ chứa Tuyết Thiềm Đan cứu mạng đang bị dòng nước cuốn trôi vào cấm địa nghĩa trang hoang tăm tối phía trước, Hàn Châu nghiến chặt răng bật máu tươi. Anh dồn chút kình lực cuối cùng ở tay phải bám chặt lấy một khúc gỗ mục, buông mình lao thẳng vào dòng nước xiết lạnh buốt hòng giật lại hũ Tuyết Thiềm Đan cứu mạng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!