Huyền Thiết Đoạt Mệnh
Tiếng roi da rít gió xé rách không khí, móc sắt huyền thiết sắc nhọn chuẩn bị bổ thẳng xuống bả vai gầy gò của Thẩm Hàn Vũ. Dưới lòng đất ẩm ướt của mỏ quặng Huyền Thiết, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, bụi than đen và mùi mồ hôi hôi hám của hàng trăm nô lệ khổ dịch. Ánh đuốc dầu leo lét hắt lên những vách đá vôi xám xịt, loang lổ những vệt máu khô của những kẻ xấu số đã bỏ mạng nơi đây. Thẩm Hàn Châu ẩn mình sau rặng đá tối tăm, đôi mắt dưới vành nón lá rách nát co rút lại kịch liệt.
Nhìn đường đệ duy nhất còn sống sót đang quỳ lạy, tấm lưng trần chằng chịt vết thương rỉ máu tươi, lồng ngực Hàn Châu như có một ngọn lửa bùng cháy. Cơn giận dữ tột cùng kích hoạt luồng ma khí cuồng bạo đang ngủ yên trong cánh tay trái cấy ghép. Con Phệ Huyết Cổ Trùng cảm nhận được huyết dịch sôi sục, bắt đầu ngọ nguậy, điên cuồng cắn xé các mạch máu từ bả vai xuống cổ tay. Sự bài xích kịch liệt của hệ kinh mạch ma giáo Lệ Vô Cực khiến bả vai trái của anh đau buốt thấu xương tủy, máu độc màu đen thẫm rỉ ra qua các kẽ hở của lớp băng gạc đen, tỏa ra một mùi tanh ngọt tà dị nhạt nhòa trong gió sa mạc.
"Trần Bá! Chết đi!"
Hàn Châu gầm lên một tiếng khàn đặc. Tay phải anh chớp nhoáng rút thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ Thẩm Thiên Hành ra khỏi bao. Thân hình anh lướt đi như một bóng ma lam y rách nát, băng qua khoảng tối của hầm lò, nhắm thẳng vào lồng ngực của gã cai ngục béo ị Trần Bá mà đâm tới. Chiêu thức rút đao nhanh gọn, thực dụng của Thẩm Gia Đao Pháp mang theo toàn bộ sát khí dồn nén bấy lâu.
"Kẻ nào dám làm loạn?"
Trần Bá phản ứng cực nhanh. Là một võ giả Thông Kinh Cảnh trung kỳ, dạn dày kinh nghiệm thực chiến, hắn không hề hoảng loạn. Hắn không né tránh, mà vận chuyển Thiết Bộ Sa ngoại môn, lồng ngực hộ giáp da lợn rừng bọc thép dày cộm ưỡn thẳng ra đỡ đòn.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên rợn người. Mũi đoản đao rỉ sét của tổ phụ va chạm trực diện với lớp giáp thép cứng ngắc, bắn ra những tia lửa đỏ rực. Lực chấn động dội ngược lại khiến hổ khẩu tay phải của Hàn Châu tê dại, dãn dây chằng đau nhói. Mũi đao chỉ để lại một vết xước trắng mờ trên lớp giáp dính đầy dầu mỡ của Trần Bá, hoàn toàn không thể đâm xuyên qua. Nhất Kiếm Đoạt Mệnh bằng tay phải đã thất bại trước lớp phòng ngự quá dày.
"Ha ha ha! Một tên phế nhân nứt đan điền mà cũng đòi hành thích bản quản sự sao?" Trần Bá cười sằng sặc, đôi mắt híp đầy sát khí tàn độc. Hắn vung tay trái, ra hiệu cho mười gã lính canh cầm thương sắt xung quanh: "Lũ bay! Bao vây băm vằm gã phu đá giả mạo này cho ta!"
Tiếng hét của Trần Bá vừa dứt, mười gã lính canh mỏ quặng lập tức vung thương sắt lao vào vây sát Hàn Châu. Cùng lúc đó, từ phía cổng phụ của mỏ quặng, tiếng hò hét vang dội của toán cướp Quỷ Diện Bang do Độc Nhãn Long dẫn đầu bùng nổ dữ dội. Tiếng đại quan đao khảm vòng bạc rít vang, thu hút phần lớn lực lượng lính canh vòng ngoài. Tuy nhiên, trong hầm lò sâu nhất này, Hàn Châu vẫn phải đơn độc đối đầu với mười gã lính canh tinh nhuệ.
Hàn Châu cắn chặt răng, nén cơn đau bạo nhiệt đang thiêu đốt đan điền rạn nứt. Anh dùng tay phải vung đoản đao rỉ sét, di chuyển linh hoạt theo các chiêu thức Thẩm Gia Đao Pháp để gạt đỡ những mũi thương sắt đang đâm tới tấp.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Hai mũi thương sắt sượt qua cánh tay phải và hông của Hàn Châu, để lại những vết rách rỉ máu tươi. Thể lực của anh suy giảm nghiêm trọng, chân khí Thanh Vân chính tông trong đan điền gần như cạn kiệt, không thể duy trì chiến đấu kéo dài. Phệ Huyết Cổ Trùng trong tay trái càng lúc càng hung hãn, nếu không khống chế, nó sẽ cắn ngược vào tâm mạch gây đông cứng tim.
Hàn Châu khéo léo luồn tay phải vào ngực áo, lấy ra chiếc sáo xương thu hút cổ trùng đoạt được từ Mộc Độc Cô. Anh đặt sáo lên môi, thổi ra một âm thanh tần số thấp, tai người thường khó nghe thấy nhưng lại khiến con Phệ Huyết Cổ Trùng trong tay trái lập tức run rẩy, ngừng cắn xé và bắt đầu chuyển hóa độc tố hoạt huyết thành kình lực ma đạo chạy dọc cánh tay trái.
Cảm nhận được luồng ma kình tà dị đang cuộn chảy, Hàn Châu quyết định dùng biện pháp bảo mạng cuối cùng. Anh dùng tay phải đâm mạnh ba cây châm bạc khóa mạch sâu hơn vào bả vai trái để khóa chặt không cho ma khí lan vào tim, nhưng đồng thời kích hoạt trạng thái *Thiết Bích Thủ* để đông cứng cơ bắp cánh tay trái thành một tấm lá chắn sắt.
"Lũ kiến cỏ, tránh ra!"
Hàn Châu xoay người, tay trái hóa đồng cổ xám xịt gạt phăng năm mũi thương sắt của lính canh, lực chấn mạnh đến mức bẻ gãy ba cây thương gỗ lim. Thừa cơ hội, tay phải anh vung đoản đao chém đứt cổ họng hai gã lính canh gần nhất, máu tươi phun trào nhuộm đỏ vách đá.
"Tên ma đầu này sử dụng tà công!" Trần Bá kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy cánh tay trái nổi gân đen kịt rỉ máu độc của Hàn Châu. Hắn không dám khinh suất nữa, vung mạnh cây roi da trâu dài tẩm kịch độc bọc móc sắt huyền thiết lên không trung.
"Vút!"
Sợi roi da trâu quất mạnh, xé rách không khí tạo ra tiếng gió rít dữ dội như tiếng quỷ khóc. Móc sắt huyền thiết sắc nhọn ở đầu roi nhắm thẳng vào cổ Hàn Châu mà bổ xuống. Tốc độ của sợi roi quá nhanh trong không gian hẹp, Hàn Châu không thể né tránh chính diện.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Hàn Châu đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng. Anh biết giáp thân của Trần Bá cực kỳ kiên cố, nếu chiến đấu tầm xa, anh sẽ bị sợi roi da trâu tẩm độc rỉa chết dần. Anh buộc phải chấp nhận chịu thương tích cận chiến để đổi lấy khoảng cách áp sát.
Hàn Châu không tránh đòn chém bổ của sợi roi, mà chủ động giơ cánh tay trái đã hóa cứng bằng *Thiết Bích Thủ* lên đỡ trực tiếp.
"Chát!"
Tiếng roi da quất mạnh vào cánh tay trái vang lên rít như tiếng kim loại va đập vào đá tảng. Sợi roi da trâu quấn chặt lấy cổ tay trái của Hàn Châu. Móc sắt huyền thiết sắc nhọn cào rách nát lớp băng gạc đen tẩm hoạt dược, găm sâu vào da thịt tay trái anh. Máu độc màu đen thẫm tanh ngọt phun trào ra ngoài, nhuộm đen cả sợi roi da.
"Ha ha! Trúng độc tiên của bản tọa rồi! Chết đi!" Trần Bá đắc ý cười lớn. Hắn dồn toàn bộ kình lực ngoại môn Thiết Sa Công vào hai tay, dùng lực kéo giật mạnh sợi roi về phía sau, hòng dùng móc sắt bẻ gãy khớp xương vai và hủy hoại tàn phế hoàn toàn cánh tay trái của Hàn Châu.
"Rắc! Rắc!"
Xương khớp bả vai trái của Hàn Châu phát ra những tiếng rạn nứt đau đớn tột cùng. Cơn đau thấu xương tủy truyền thẳng vào đại não, khiến tầm nhìn của anh nhạt nhòa, đan điền rạn nứt co thắt kịch liệt. Trong tâm thức tối tăm, tàn hồn Lệ Vô Cực lại trỗi dậy gầm rú đầy cám dỗ: "Giải phóng sát khí đi... Hãy để ta giúp ngươi xé xác gã béo này!"
"Cút đi! Ta là kiếm khách Thẩm gia, không phải ma quỷ!"
Hàn Châu gầm lên trong lòng. Anh giữ vững linh đài hướng thiện nhờ hơi ấm của thanh kiếm gỗ nhỏ của Tiểu Đậu Tử giấu trước ngực. Anh nín thở, dồn toàn bộ ma khí cuồng bạo tích tụ từ Phệ Huyết Cổ Trùng vào cánh tay trái cấy ghép. Luồng ma khí đen kịt rực lửa oán khí bùng phát dữ dội, tạo ra một lực rung chấn kình lực bát phương cực mạnh dọc theo sợi roi da trâu.
"Bùm!"
Lực rung chấn ma kình cực hạn nổ tung, bẻ gãy hoàn toàn những chiếc móc sắt huyền thiết đang găm trong tay Hàn Châu, chấn đứt sợi roi da trâu làm đôi trước sự kinh hoàng tột độ của Trần Bá. Lực phản chấn mạnh đến mức hất văng Trần Bá lùi lại ba bước, giáp da lợn rừng bọc thép của hắn bị nứt vỡ một mảng lớn.
Không cho đối thủ một cơ hội thở dốc, Hàn Châu vung tay trái dập nát các mảnh xích sắt, dùng năm ngón tay trái đen kịt nắm chặt lấy chuôi thanh *Trọng sắt kiếm vô phong* nặng năm mươi cân vác sau lưng.
Ma khí đen kịt bao phủ toàn bộ thân kiếm sắt đen thô kệch, rít vang tiếng gào thét của oán khí. Hàn Châu bước tới một bước, mặt đất dưới chân nứt rách. Anh dồn toàn bộ thọ nguyên và kình lực ma đạo còn sót lại, vung trọng kiếm thực hiện chiêu thức *Huyết Sát Trảm* chém bổ thẳng xuống từ trên cao.
"Không! Tha mạng!" Trần Bá kinh hoàng hét lên, vung hai tay bọc thép lên đỡ đòn.
"Rầm!"
Một tiếng nổ kình lực chấn động vang dội cả hầm lò sâu nhất. Thanh trọng kiếm sắt vô phong nặng nề đập thẳng xuống đầu Trần Bá. Sức nặng năm mươi cân kết hợp với ma kình cuồng bạo đập nát đôi tay bọc thép của hắn, đập vỡ vụn chiếc mũ giáp sắt và nứt vỡ hoàn toàn sọ đầu gã cai ngục tàn ác.
Máu tươi trộn lẫn với óc trắng bắn tung tóe lên những vách đá xám xịt. Thân hình béo ị của Trần Bá đổ sụp xuống đất như một bao tải cát gãy đôi, chết không nhắm mắt giữa đống quặng huyền thiết thô rải rác.
Hàn Châu đứng lặng giữa vũng máu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ho ra một ngụm máu đen thẫm, đan điền rạn nứt co thắt kịch liệt do quá tải nhiệt lượng. Cánh tay trái của anh rách nát, máu độc màu đen rỉ ra nhỏ giọt xuống nền đá lạnh, bốc khói độc nhạt nhòa.
Mười gã lính canh còn lại nhìn thấy cảnh tượng tàn bạo ấy thì kinh hoàng tột độ, vứt bỏ thương sắt dẫm đạp lên nhau mà tháo chạy ra ngoài cổng chính. Tiếng hét báo động mỏ quặng thất thủ vang dội khắp các ngõ ngách.
Hàn Châu chậm rãi quay người lại, tay phải yếu ớt cầm đoản đao rỉ sét chặt đứt xích sắt đang khóa chặt Thẩm Hàn Vũ.
"Hàn Vũ... con đường sống đã mở. Ngươi tự do rồi," Hàn Châu khàn giọng nói, đôi mắt đỏ rực ma tính dưới vành nón lá vẫn chưa tan hết, nhìn đường đệ đầy xót thương.
Thế nhưng, Thẩm Hàn Vũ không hề có một chút mừng rỡ hay biết ơn. Y nhìn thấy cánh tay trái biến dị nổi gân đen kịt rỉ máu độc của Hàn Châu, nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu và luồng hắc khí tà dị tỏa ra xung quanh anh. Hàn Vũ sợ hãi tột độ, lùi lại sát vách đá lạnh, gương mặt gầy gò da bọc xương co rúm lại vì kinh hoàng.
"Ngươi... Ngươi không phải ca ca ta! Ngươi là ma quỷ! Ngươi là một con quái vật khát máu!" Hàn Vũ gào khóc oán hận, giọng nói uất nghẹn đầy sự căm phẫn tột cùng.
"Hàn Vũ... ta là ca ca của ngươi... ta đến cứu ngươi..." Hàn Châu bàng hoàng, bước tới một bước.
"Cút đi! Đừng chạm vào ta!" Hàn Vũ hét lên dã man, dùng chiếc cuốc sắt gãy ném thẳng vào người Hàn Châu. "Chính ngươi! Chính sự nổi danh giả tạo và mối thù hận của ngươi đã mang tai họa đến cho cả Thẩm gia! Nếu không phải vì ngươi, phụ thân và mẫu thân đã không bị Nhạc Vô Nhai tàn sát dã man! Nếu không phải vì ngươi, ta đã không phải làm nô lệ khổ sai thế này! Ngươi đã biến thành ma đầu tà phái rồi... Ngươi đã hại chết cả nhà ta! Ta hận ngươi!"
Những lời nói oán hận uất nghẹn của đường đệ duy nhất còn sống sót như hàng vạn mũi kim châm đâm sâu vào trái tim Hàn Châu, chấn động mạnh đến thần trí hướng thiện của anh. Khủng hoảng tâm lý dữ dội ập đến, khiến Hàn Châu đứng lặng người giữa ngục tối ẩm ướt, đan điền rạn nứt rỉ máu tươi bạo nhiệt dâng trào cực hạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!