Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mỏ Đá Huyền Thiết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm biên thùy đặc quánh như mực, gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của rặng núi phía Tây, mang theo cái lạnh thấu xương của sa mạc cát bỏng và mùi lưu huỳnh nồng nặc rỉ ra từ đầm lầy Huyết Thi vừa bị bỏ lại phía sau. Thẩm Hàn Châu bước đi lảo đảo dưới vành nón lá rách nát, tay phải ghì chặt vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội.


Bên trong đan điền của anh, ngọn lửa bạo nhiệt từ tác dụng phụ của Phệ Huyết Cổ Trùng mới cấy ghép đang sôi sục như dung nham núi lửa. Con cổ trùng màu đỏ rực ấy đang ngọ nguậy dọc theo hệ kinh mạch ma giáo ở cánh tay trái, liên tục hút đi những giọt máu độc đen thẫm nhưng cũng đồng thời truyền về những cơn co thắt kịch liệt, khiến toàn thân anh nóng ran, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo vị tanh ngọt, nóng hổi của máu tươi chực trào ngược lên cổ họng.


Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn bên sườn, lạnh ngắt và vô lực dưới lớp băng gạc đen dày đẫm máu độc dính bùn đầm lầy. Ba cây châm bạc khóa mạch do Cổ Y Lục Kỳ đặc chế vẫn cắm sâu vào ba huyệt đạo lớn trên bả vai trái, như những chiếc đinh sắt khóa chặt không cho ma khí cuồng bạo của Lệ Vô Cực xâm nhập vào tâm mạch. Anh chỉ còn một tay phải để chiến đấu, một tay phải đang run rẩy vì dãn dây chằng sau trận tử chiến với Mộc Độc Cô. Nhưng anh không thể dừng lại.


Y sư Lục Kỳ đang được giải cứu nhưng vẫn bất tỉnh nhân sự, được gửi gắm tạm thời tại một mật thất an toàn ở Quy Nhơn quán dưới sự canh gác của tiều phu khờ khạo A Hùng và dược đồng nhỏ Tiểu Hoa. Hàn Châu biết, nếu không nhanh chóng tìm thấy quặng huyền thiết thô để rèn đúc một chiếc vỏ kiếm sắt nặng nhằm phong ấn ma khí rò rỉ, và đoạt lấy Tuyết Thiềm Đan thượng hạng để hạ nhiệt đan điền, anh sẽ bạo thể vong mạng trong vòng vài ngày tới.


Hơn thế nữa, một mật tin rò rỉ từ miệng tên tay sai hắc bang bị khống chế đã chỉ ra rằng: đường đệ duy nhất còn sống sót của anh, Thẩm Hàn Vũ, đang bị giam giữ và hành hạ dã man như một nô lệ khổ dịch tại mỏ quặng Huyền Thiết của Hắc Hổ Bang.


Để thực hiện cuộc đột kích vào khu vực mỏ đá kiên cố được canh gác nghiêm ngặt bởi hàng chục lính canh vũ trang thương sắt, Hàn Châu buộc phải tìm kiếm một thế lực đồng minh chiến thuật ngắn hạn. Và nơi anh hướng tới chính là sào huyệt của Quỷ Diện Bang – băng cướp nghĩa khí khét tiếng vùng biên thùy.


Sâu trong một thung lũng đá đứt gãy, ánh lửa đuốc bập bùng hắt lên những vách đá vôi xám xịt. Mùi rượu đế rẻ tiền quyện với mùi thịt thú rừng nướng tỏa ra nồng nặc từ những căn lều da thú thô ráp. Giữa khu trại, hàng chục gã đàn ông lục lâm vạm vỡ, mặt mũi bặm trợn đang hò hét, uống rượu quanh những đống lửa lớn.


"Đứng lại! Kẻ nào dám bén mảng đến địa giới của Quỷ Diện Bang?"


Hai gã tuần tra vác đại đao rỉ sét lập tức bước ra chặn đường, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn vào bóng người lam y rách nát, vác thanh trọng kiếm bọc vải thô sau lưng.


"Ta muốn gặp Đại đương gia Độc Nhãn Long," Hàn Châu khàn giọng nói, giọng nói của anh khô khốc như sỏi đá sa mạc cọ xát vào nhau. Anh chậm rãi nhấc tay phải lên, để lộ thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ Thẩm Thiên Hành dắt bên hông.


Nhìn thấy hoa văn rồng biên thùy khắc chìm trên chuôi đao cổ rỉ sét, hai gã tuần tra khựng lại, liếc nhìn nhau đầy kinh ngạc, rồi một gã nhanh chóng chạy vào trong lều lớn báo cáo. Chỉ một lát sau, gã quay lại, hất hàm đầy kiêu ngạo: "Đại đương gia cho mời. Nhưng khôn hồn thì giữ tay tránh xa chuôi đao ra!"


Hàn Châu bước vào căn lều lớn nhất, nơi ánh lửa từ chiếc lò rèn nhỏ ở góc lều tỏa ra hơi nóng hừng hực. Ngồi trên chiếc ghế bọc da hổ khổng lồ ở chính giữa là Độc Nhãn Long. Gã có thân hình vạm vỡ như một con gấu hoang sa mạc, một mắt đeo băng đen, nửa mặt còn lại chằng chịt những vết sẹo đao chém sâu hoắm. Trên đùi gã dắt một cây đại quan đao khảm vòng bạc, mỗi nhịp thở của gã đều khiến những chiếc vòng bạc rít lên tiếng va chạm lanh lảnh.


"Ngươi chính là Thẩm Hàn Châu? Cựu đệ nhất thiên tài Thanh Vân Kiếm Tông bị phế bỏ đan điền đang bị truy nã đỏ vạn lượng hoàng kim?" Độc Nhãn Long nheo mắt nhìn Hàn Châu, giọng nói ồm ồm đầy sự khinh miệt. "Một tên phế nhân mang tay trái tàn phế, đan điền rách nát rò rỉ máu độc, mà dám đến đây đề xuất hợp tác cướp mỏ quặng huyền thiết của Hắc Hổ Bang? Ngươi nghĩ Quỷ Diện Bang của ta là lũ ngu xuẩn để ngươi mượn làm bia đỡ đạn sao?"


"Ta phế, nhưng kiếm đạo của ta không phế," Hàn Châu bình thản trả lời, ánh mắt tối tăm dưới vành nón lá vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu vạn năm. "Mỏ quặng ấy là nguồn cung cấp huyền thiết lậu chính cho binh khí của Nhạc Vô Nhai. Tiêu diệt nó, các ngươi sẽ có hàng tấn quặng thô để rèn đúc vũ khí riêng, còn ta chỉ cần giải cứu đường đệ của mình và lấy một phần quặng thô."


"Ha ha ha! Nói miệng thì ai chẳng nói được!" Độc Nhãn Long cười sằng sặc, đột ngột đứng phắt dậy. Gã vung tay phải, cây đại quan đao khảm vòng bạc khổng lồ quét ngang một đường bạt phong xé rách không khí, mang theo kình lực ngoại môn Thiết Sa Công cực mạnh chém thẳng vào bả vai phải của Hàn Châu. "Đỡ được một đao này của ta, ta sẽ tin ngươi có tư cách hợp tác!"


Đao quang mang theo tiếng rít gió dữ dội ập đến trong chớp mắt. Hàn Châu biết, với thể trạng kiệt quệ hiện tại và đan điền đang bạo nhiệt dữ dội, anh tuyệt đối không thể vận chân khí Thanh Vân chính tông để đỡ đòn, càng không thể rút thanh trọng kiếm vô phong nặng năm mươi cân sau lưng bằng cánh tay trái đang bị liệt hoàn toàn do châm khóa mạch.


Anh nín thở, dồn toàn bộ thần trí vào thính giác bén nhạy. Nhờ phương pháp "Thính Phong Biện Vị", anh nghe rõ quỹ đạo di chuyển của lưỡi đao nặng nề. Không hề lùi bước, Hàn Châu dùng tay phải rút thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ ra. Anh không chém đối kháng trực diện, mà vận dụng "Thẩm Gia Đao Pháp" thực dụng, nghiêng người lách qua góc chết của đao quang, đồng thời vung đoản đao gạt nhẹ vào sống đao của Độc Nhãn Long ở góc nghiêng ba mươi độ.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa đỏ rực rọi sáng căn lều tối. Lực đòn bẩy cơ học chuẩn xác từ đường đao gạt nhẹ của Hàn Châu đã triệt tiêu hoàn toàn lực chém bổ cực mạnh của đại quan đao, khiến lưỡi đao khổng lồ chém sạt xuống mặt đất đá bên cạnh, nứt toác một đường dài.


Độc Nhãn Long bị chấn động lùi lại nửa bước, bắp tay cuồn cuộn gân xanh run rẩy nhẹ. Gã nhìn thanh đoản đao rỉ sét mỏng manh vẫn đang nằm im lìm trong tay phải Hàn Châu, đôi mắt ti hí co rút lại đầy kinh ngạc: "Không dùng một tia nội kình chân khí, chỉ dùng lực đòn bẩy xương khớp để hóa giải đao lực của ta? Thẩm Gia Đao Pháp quả nhiên thực dụng vô song!"


"Bây giờ, ta đã có đủ tư cách chưa?" Hàn Châu chậm rãi thu đao vào bao, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau buốt do Phệ Huyết Cổ Trùng trong tay trái bị chấn động kình lực kích thích ngọ nguậy, gây ra cảm giác ngứa ngáy khó chịu dọc vai trái. Anh cố gắng đè nén cơn đau, sắc mặt vẫn lạnh lùng không đổi.


Độc Nhãn Long thu đao, vuốt cằm cười khẩy: "Khá khen cho ý chí sắt đá của ngươi. Được! Ta đồng ý hợp tác chiến thuật. Quỷ Diện Bang sẽ tấn công nghi binh ở cổng phụ để thu hút phần lớn lực lượng lính canh của Hắc Hổ Bang. Còn ngươi, tự mình thâm nhập qua đường cổng chính ngụy trang để giải cứu đường đệ và lấy quặng thô. Nhưng nhớ kỹ, nếu ngươi bị bắt, Quỷ Diện Bang sẽ không cứu ngươi!"


Thỏa thuận được thiết lập chớp nhoáng. Hàn Châu từ biệt Quỷ Diện Bang, nhận lấy một chiếc áo vải thô rách nát dính đầy bùn đất sa mạc và than đen từ tay Độc Nhãn Long để ngụy trang.


Anh đi bộ suốt đêm dọc theo những con đường mòn hiểm trở sát vách đá dựng đứng của biên giới. Đan điền rạn nứt co thắt liên tục, mỗi bước đi như có hàng vạn mũi kim châm đâm sâu vào da thịt. Chất độc hoạt huyết từ Phệ Huyết Cổ Trùng đang rỉ ra, thấm đẫm mảng lớn lớp băng gạc đen quấn quanh tay trái, tỏa ra mùi máu độc tanh ngọt dị tà nhạt nhòa dưới gió đêm sa mạc. Anh phải liên tục nhẩm niệm khẩu quyết "Tịnh Tâm Chú" để giữ cho thần trí luôn tỉnh táo, không bị tiếng thì thầm tàn bạo đòi đoạt xá của tàn hồn Lệ Vô Cực nuốt chửng.


Khi bình minh chưa kịp ló rạng, mỏ quặng Huyền Thiết hiện ra trước mắt Hàn Châu như một pháo đài đá khổng lồ, xám xịt và u ám nằm sâu dưới lòng thung lũng đá đứt gãy. Những vách đá dựng đứng bao quanh mỏ quặng trơn nhẵn không điểm bám, gió rít gào qua các khe đá như tiếng quỷ khóc. Lối vào duy nhất là một cánh cổng gỗ lim bọc sắt kiên cố, được canh gác nghiêm ngặt bởi hàng chục lính canh vũ trang thương sắt và roi da dài.


Hàn Châu định vận khinh công "Hắc Ảnh Bộ" để vượt qua vách đá từ trên cao, nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân, vết mổ rách toác ở bả vai trái do trận chiến ở đầm lầy cũ đột ngột nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy, làm tim mạch anh co thắt dữ dội, suýt ngã quỵ.


*Không được... Thể xác đã kiệt quệ hoàn toàn, nếu cưỡng ép vận khinh công ma đạo lúc này, đan điền sẽ vỡ vụn trước khi kịp cứu người. Buộc phải đi đường cổng chính ngụy trang.*


Hàn Châu cắn chặt môi, bôi bùn đất và than đen lên khuôn mặt tái nhợt hốc hác để che giấu vết sẹo ma kinh mạng nhện rỉ hắc khí trên cổ tay và cổ. Anh khoác lên mình chiếc áo vải thô rách nát, khom lưng dắt thanh đoản đao rỉ sét sâu vào trong lớp áo rách, vác chiếc giỏ tre cũ kỹ dính đầy bụi đá lên vai phải, đóng vai một gã phu khuân vác nghèo khổ lảo đảo bước về phía cổng chính.


"Đứng lại! Tên phu đá kia, bửu điệp kiểm soát đâu?" Một gã lính canh cổng to béo, tay lăm lăm cây thương sắt gầm lên, chặn đường Hàn Châu.


Hàn Châu không ngẩng đầu, cố tình ho khục khặc vài tiếng khàn đặc, giọng nói run rẩy giả yếu: "Báo cáo đại nhân... tiểu nhân là phu đá mới được Trương chưởng quầy thuê từ phố Tây... bửu điệp của tiểu nhân bị rơi mất trong bão cát đêm qua... Xin đại nhân thương xót cho tiểu nhân vào làm kiếm miếng ăn qua ngày..."


Anh vừa nói vừa khéo léo dùng tay phải run rẩy lấy ra vài đồng tiền đồng đen rách nát cướp được từ xác tay sai hắc bang tập trước, nhét vào tay gã lính canh cổng. Gã lính canh liếc nhìn đồng tiền đen, hất hàm đầy tham lam rồi khinh bỉ nhổ bọt xuống đất: "Lũ phu đá nghèo kiết xác! Cút vào trong nhanh lên! Hôm nay Trần quản sự đang nổi giận, liệu hồn mà làm việc, bằng không roi da móc sắt sẽ bẻ gãy xương sườn nhà mày!"


Hàn Châu khom lưng cúi đầu tạ ơn, chậm rãi lướt qua trạm kiểm soát cổng chính thành công.


Bước chân vào khu lao dịch mỏ quặng, một bầu không khí tối tăm, ngột ngạt và bụi bặm dội thẳng vào giác quan của anh. Tiếng búa nện đá vang dội "bốp, bốp" nhức óc chen lẫn tiếng xích sắt loảng xoảng rợn người. Bụi đá đen mịn bay lơ lửng dày đặc trong không khí, bám đầy trên những thân hình gầy gò gầy trơ xương sườn của hàng trăm nô lệ khổ dịch. Họ mặc y phục rách nát bao bố, chân trần dẫm lên đá nhọn rỉ máu, lưng khòm nặng nề khuân vác những giỏ quặng huyền thiết thô nặng trĩu dưới sự giám sát tàn bạo của các cai ngục cầm roi da dài.


Hàn Châu vác giỏ tre lách thầm lặng qua các ngách hang đá tối tăm ẩm ướt, đôi mắt sắc lạnh dưới vành nón lá rách nát liên tục lùng sục lùng sục tìm kiếm đặc điểm nhận dạng của đường đệ.


*Thẩm Hàn Vũ... ngươi đang ở đâu?*


Tiến sâu vào một hầm lò khai thác sâu nhất dưới lòng đất, nơi nhiệt độ ẩm ướt và lạnh giá vĩnh cửu bao phủ, Hàn Châu bất ngờ khựng lại.


Trước mắt anh, giữa một khoảng đất trống đầy bụi than đen, một đám đông nô lệ đang sợ hãi quỳ rạp dưới đất, đầu không dám ngẩng lên. Ở chính giữa, gã quản lý mỏ tàn bạo Trần Bá đang đứng sừng sững. Hắn là một gã đàn ông béo ị, bụng phệ chảy xệ, mặc áo giáp da lợn rừng bẩn thỉu dính đầy mỡ máu tàn ác, tay cầm cây roi da trâu dài tẩm kịch độc và móc sắt huyền thiết sắc nhọn.


Dưới chân hắn, một thanh niên gầy gò da bọc xương, khắp người chằng chịt vết roi da rỉ máu tươi, đang quỳ sụp dưới đất, hai tay bị xích sắt khóa chặt vào một chiếc cuốc sắt gãy dùng để đào quặng. Đó chính là Thẩm Hàn Vũ, đường đệ duy nhất còn sống sót của anh. Gương mặt y xám xịt không còn thần sắc, đôi mắt đầy vẻ hèn nhát và sợ hãi tột độ, đang liên tục dập đầu xuống nền đá lạnh rỉ máu.


"Trần quản sự... xin ngài tha mạng! Tiểu nhân không cố ý làm gãy cuốc sắt... tiểu nhân kiệt sức quá rồi... Xin ngài bớt giận!" Hàn Vũ gào khóc oán hận, giọng nói run rẩy đầy sự hèn hạ.


"Lũ phế vật Thẩm gia các ngươi chỉ biết làm hao tốn cơm gạo của bang chủ!" Trần Bá gầm lên đầy tàn bạo, gương mặt đầy dầu mỡ co rúm lại vì giận dữ. Hắn vung tay phải, cây roi da trâu tẩm kịch độc rít lên một tiếng gió dữ dội xé rách không khí, móc sắt huyền thiết sắc nhọn ở đầu roi nhắm thẳng vào bả vai gầy gò của Thẩm Hàn Vũ quất xuống.


Hàn Châu đứng núp sau rặng đá tối tăm, chứng kiến cảnh tượng tàn ác dã man ấy, tay phải anh lập tức siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét, ma khí đen kịt từ cánh tay trái cấy ghép đột ngột rít vang cộng hưởng dữ dội với lòng căm thù đang bùng cháy trong lồng ngực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!