Đầm Lầy Huyết Thi
Mưa bão gầm rú trên đỉnh đầu như muốn xé toạc bầu trời biên thùy, trút những dòng nước lạnh buốt xuống khu rừng trúc đen tơi tả. Thẩm Hàn Châu bước đi lảo đảo, mỗi bước chân của anh lún sâu xuống lớp bùn nhão nhoét, nhầy nhụa oán khí. Nước mưa xối xả bên ngoài không thể dập tắt ngọn lửa bạo nhiệt đang âm ỉ thiêu đốt lồng ngực anh. Đan điền rạn nứt co thắt từng cơn dữ dội, ép luồng máu tanh ngọt dâng lên tận cổ họng. Khóe miệng anh rỉ ra một vệt máu tươi đen thẫm, nhanh chóng bị nước mưa gột rửa trôi tuột xuống cằm.
Cánh tay trái cấy ghép kinh mạch của ma đầu Lệ Vô Cực buông thõng hoàn toàn bên sườn, lạnh ngắt và vô lực dưới lớp băng gạc đen dày đẫm nước. Ba cây châm bạc khóa mạch vẫn cắm sâu vào bả vai trái, giữ cho ma tính cuồng bạo không xâm nhập vào tim, nhưng cũng biến cánh tay này thành một khúc gỗ chết đè nặng lên tấm lưng gầy guộc. Hông bên kia, thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân được bọc kỹ trong lớp vải thô rách ghì chặt vào vai phải run rẩy của anh. Trước ngực, thanh kiếm gỗ nhỏ của Tiểu Đậu Tử giấu trong bọc vải da thú như tỏa ra một hơi ấm mỏng manh, là mỏ neo duy nhất giữ cho thần trí anh không bị tiếng gầm rú khát máu của tàn hồn Lệ Vô Cực nuốt chửng.
Băng qua ranh giới của Hắc Trúc Lâm, một mùi hôi thối nồng nặc của xác động vật phân hủy trộn lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc dội thẳng vào khứu giác Hàn Châu. Trước mắt anh, Đầm lầy Huyết Thi hiện ra như một lòng chảo khổng lồ chứa đầy thứ nước đỏ ngầu như máu loãng, sủi bọt khí độc liên tục. Những khúc xương trắng hếu của dã thú và cả con người nhô lên khỏi vũng bùn lầy lội, rêu phong đen kịt bám đầy. Sương mù độc hại màu xám tro lơ lửng trên mặt nước, dày đặc đến mức che khuất cả ánh chớp giông bão.
"Thẩm Hàn Châu... Ngươi rốt cuộc cũng đến nộp mạng."
Một giọng nói rin rít như tiếng rắn bò vang lên từ phía trung tâm đầm lầy. Trên một tảng đá nhô cao giữa làn nước đỏ ngầu, một bóng người gầy guộc, da bọc xương xanh mét đang đứng sừng sững. Đó là Mộc Độc Cô, cổ sư tàn độc của Vạn Độc môn. Lão mặc chiếc áo bào đen rách rưới thêu đầy hình rết và bọ cạp độc, mái tóc xơ xác xõa tung dưới mưa bão. Ngay bên cạnh lão, Cổ Y Lục Kỳ đang bị trói chặt vào một cọc gỗ mục, gương mặt lão y sư trắng bệch không còn giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng yếu ớt do trúng kịch độc tê liệt.
"Lục tiền bối!" Hàn Châu khàn giọng gọi, tay phải siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét dắt bên hông.
"Hừ, lo cho bản thân ngươi trước đi, tiểu tử mang ma cốt!" Mộc Độc Cô cười khẩy, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia sáng tham lam cực độ khi nhìn vào cánh tay trái quấn băng gạc của Hàn Châu. "Máu của ngươi chứa ma tính thuần khiết của Lệ Vô Cực. Bản cổ sư sẽ dùng toàn bộ máu của ngươi để nuôi dưỡng Vạn Cổ Vương trùng!"
Không một lời thừa thãi, Hàn Châu vận kình lực tay phải, vác thanh trọng sắt kiếm vô phong từ sau lưng xuống. Anh dồn chân khí Thanh Vân chính tông còn sót lại vào chân phải, lấy đà lao thẳng về phía tảng đá đá nhô cao. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vung kiếm định thực hiện một đường chém mạnh "Huyết Sát Trảm", lớp bùn lún nhầy nhụa dưới chân đột ngột lún sâu xuống. Lực đòn bẩy cơ học bị triệt tiêu hoàn toàn, cơ thể Hàn Châu mất thăng bằng nghiêm trọng. Đường kiếm nặng năm mươi cân chém chệch hướng, bổ mạnh xuống vũng nước đỏ ngầu bên cạnh, bắn tung tóe bùn độc lên không trung mà không hề chạm đến vạt áo của Mộc Độc Cô.
"Ngu xuẩn! Chiến đấu trong đầm lầy của ta mà dám dùng trọng kiếm?" Mộc Độc Cô cười sằng sặc. Lão lập tức rút chiếc sáo xương làm từ xương đùi người chết dắt bên hông ra thổi.
Một tiếng sáo rít vang, âm thanh tần số thấp tà dị xé rách màn mưa bão. Ngay lập tức, mặt nước đỏ ngầu của Đầm lầy Huyết Thi sôi sục dữ dội. Từ trong các hốc xương khô và vũng bùn lầy, hàng ngàn con bọ cạp cát và rết độc màu tím đen bò ra dày đặc, kết thành một làn sóng đen kịt lướt nhanh trên mặt nước độc, lao thẳng về phía Hàn Châu đang bị lún bùn.
Cơn đau từ đan điền lại bùng phát dữ dội, khiến Hàn Châu không thể vận nổi khinh công để lướt bóng tránh né. Anh nhắm nghiền mắt, thính giác bén nhạy từ thuật "Thính Phong Biện Vị" giúp anh nghe rõ tiếng sột soạt ghê rợn của hàng vạn chân độc trùng đang bò sát cận kề.
*Không thể lùi bước! Vai trái đã hoại tử mất cảm giác, đây chính là cơ hội duy nhất!*
Hàn Châu đưa ra một quyết định điên cuồng. Anh không dùng kiếm phòng thủ, mà dồn toàn bộ ma khí ít ỏi còn sót lại làm đông cứng cơ thịt bả vai trái bằng "Thiết Bích Thủ". Cánh tay trái tàn phế của anh lập tức nổi màu đồng cổ xám xịt, cứng đờ như một tấm lá chắn sắt. Anh chủ động đưa cánh tay trái ấy lao thẳng vào làn sóng độc trùng.
Hàng trăm con bọ cạp và rết độc lập tức bám đen kịt lấy cánh tay trái của anh, điên cuồng cắm những chiếc đuôi gai và răng nanh tẩm kịch độc vào da thịt. Cảm giác đau đớn thấu xương tủy, nóng bỏng như bị vạn đao rạch thịt lập tức truyền thẳng về đan điền. Chất độc ăn mòn cực mạnh của Vạn Độc môn tràn vào huyết quản tay trái.
Thế nhưng, ngay khi độc tố cận chiến xâm nhập, hệ kinh mạch cấy ghép của Lệ Vô Cực như một con quái thú đói khát lâu ngày, lập tức kích hoạt năng lực đặc thù "Ma Khí Đồng Hóa". Luồng ma khí đen kịt từ sâu trong kinh mạch cấy ghép bùng phát dữ dội, tự động bao phủ lấy độc tố, điên cuồng nuốt chửng và trung hòa toàn bộ độc lực biến thành một nguồn năng lượng ma kình cuồng bạo mới.
Các mạch máu mạng nhện đen kịt trên cổ tay và cổ Hàn Châu nổi rõ, rực sáng lên luồng ánh sáng xanh tối tăm dưới vành nón lá rách. Sự đau đớn tột cùng biến thành một luồng sức mạnh bạo ngược dâng trào.
"Cái gì? Ngươi tự dùng tay không hấp thụ độc tố của ta?" Mộc Độc Cô kinh hoàng trợn tròn mắt.
Không để đối thủ kịp phản ứng, Hàn Châu dồn toàn bộ nguồn ma kình vừa được đồng hóa vào lòng bàn tay trái, vung mạnh ra một chưởng "Độc Sương Chưởng". Một luồng chưởng lực khói đen kịt mang theo bột độc sương màu xám tro quét sạch không trung, thổi bay hoàn toàn màn sương độc bảo vệ xung quanh Mộc Độc Cô, chấn vỡ cả chiếc mâm đá dưới chân lão.
Mộc Độc Cô bị chấn động hộc máu đen, lảo đảo ngã xuống vũng bùn. Hàn Châu tận dụng khinh công "Ma Ảnh Vô Song" lướt bóng chớp nhoáng trên mặt bùn lún, tiếp cận đối thủ trong vòng một chớp mắt. Tay phải anh rút đoản đao rỉ sét ra, chém đứt lìa cổ họng của Mộc Độc Cô trước khi lão kịp niệm chú tà thuật tự vệ.
Đầu của cổ sư tà giáo rơi rụng xuống dòng nước đỏ ngầu, bầy độc trùng mất đi người điều khiển lập tức hỗn loạn bò tán loạn. Hàn Châu thu hồi chiếc sáo xương khống trùng từ tay xác chết của Mộc Độc Cô, rồi vội vàng dùng đao chém đứt xích sắt giải cứu Cổ Y Lục Kỳ đang bất tỉnh.
Trên thắt lưng của Mộc Độc Cô, Hàn Châu tìm thấy một chiếc hũ sừng chứa "Phệ Huyết Cổ Trùng"—con cổ vương trùng màu đỏ rực đang ngọ nguậy. Để hồi sinh vĩnh viễn hệ kinh mạch cấy ghép đang có dấu hiệu co rút tự hủy, anh cắn răng, rạch một đường nhỏ trên tay trái và để con cổ trùng chui tọt vào vết thương.
Ngay khi Phệ Huyết Cổ Trùng hòa vào huyết quản, hệ kinh mạch ma giáo lập tức hoạt động trở lại mạnh mẽ. Thế nhưng, tác dụng phụ của máu độc ma trùng đột ngột phản phệ dữ dội. Đan điền rạn nứt của Hàn Châu bùng phát một luồng nhiệt lượng bạo nhiệt khủng khiếp chưa từng có, bốc cháy như dung nham núi lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Lồng ngực anh thắt nghẹt, mắt đỏ rực rỉ máu tươi, anh ngã quỵ xuống đất gào thét đau đớn khi toàn thân rỉ máu đen kịt từ các lỗ chân lông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!