Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Y Quán Thất Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa lạnh buốt của vùng biên thùy dội xuống như trút nước, gột rửa những vệt máu loang lổ trên phiến đá đen của Hắc Trúc Lâm, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa bạo nhiệt đang thiêu đốt lồng ngực Thẩm Hàn Châu.


Anh lướt đi giữa màn đêm mịt mùng, thân ảnh lam y rách nát nhạt nhòa như một bóng ma. Phế quản anh nóng bỏng, rát buốt sau khi hít phải tàn dư độc sương ảo giác của Sát thủ số 9 ở trận chiến trước. Mỗi nhịp thở ra hít vào đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi trào ngược. Đan điền rạn nứt của anh đang co thắt kịch liệt, từng cơn đau thấu xương tủy truyền đi dọc theo hệ kinh mạch, khiến cánh tay phải run rẩy không kiểm soát.


Cánh tay trái cấy ghép kinh mạch của ma đầu Lệ Vô Cực buông thõng hoàn toàn bên sườn, lạnh ngắt và vô lực dưới lớp băng gạc đen dày đẫm nước mưa. Ba cây châm bạc khóa mạch vẫn cắm sâu vào ba huyệt đạo lớn trên bả vai trái của anh, lạnh lẽo như ba cây đinh sắt, găm chặt lấy nguồn ma khí cuồng bạo không cho nó tràn vào tâm mạch để bảo toàn thần trí hướng thiện cuối cùng. Nhưng cái giá phải trả cho sự bảo mệnh ấy là sự tàn khuyết vật lý tột cùng. Anh chỉ còn một tay phải để vác thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân dắt sau lưng, ghì chặt vào tấm lưng đơn độc.


*Nhanh lên! Phải nhanh lên nữa!*


Ý nghĩ về Tiểu Đậu Tử, về vị y sư dị lập dị Cổ Y Lục Kỳ đang đối mặt với hiểm họa diệt môn khiến Hàn Châu quên đi sự rã rời của thể xác. Thanh kiếm gỗ nhỏ thô sơ của Tiểu Đậu Tử giấu trong bọc vải da thú trước lồng ngực như tỏa ra một hơi ấm mỏng manh, trở thành mỏ neo duy nhất giữ cho linh đài anh không bị tiếng gào thét khát máu của tàn hồn Lệ Vô Cực trong tâm thức nuốt chửng.


Băng qua đầm lầy sương mù độc bằng cách giẫm chính xác lên những phiến đá ngầm ẩn dưới bùn nhão, Hàn Châu cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của y quán hoang phế hiện ra sau rặng trúc rách nát.


Thế nhưng, bước chân anh đột ngột khựng lại. Sát ý và mùi tử khí nồng nặc dội thẳng vào khứu giác của anh.


Trận pháp sương mù độc phòng thủ tự nhiên bao quanh y quán đã bị xé rách hoàn toàn. Làn sương độc vốn dày đặc quanh năm giờ đây tan tác, để lộ ra cảnh tượng tan hoang đổ nát dưới cơn mưa tầm tã. Cánh cổng gỗ của y quán bị đập nát vụn thành từng mảnh, vương vãi trên nền đất nhão nhoét đầy dấu chân hỗn loạn của hàng chục đôi giày cỏ hắc bang và những vệt trượt dài của xích sắt nặng nề.


"Lục tiền bối..."


Hàn Châu khàn giọng gọi, tiếng gọi của anh bị tiếng mưa rơi gầm rú nuốt chửng. Anh lảo đảo bước qua đống đổ nát của tường rào. Khu vườn dược liệu hoạt huyết quý giá vốn được Lục Kỳ chăm sóc cẩn thận giờ đây bị giẫm đạp tàn bạo, bùn đất đỏ ngầu lật tung, những thân cây nát vụn rỉ ra thứ nhựa độc màu tím thẫm hòa vào dòng nước mưa chảy tràn lan.


Bước vào bên trong gian nhà chính, Hàn Châu cảm thấy tim mình như thắt lại. Toàn bộ tủ thuốc bằng gỗ lim cổ kính bị đập phá không thương tiếc, hàng trăm hũ sứ đựng độc thảo và đan dược ức chế bài xích bị đập vỡ nát, mảnh sứ trắng vương vãi khắp nơi cùng với bột thuốc màu đỏ sậm, xanh đen nhầy nhụa dưới đất.


Ngay giữa gian phòng, chiếc dược đỉnh rạn nứt bằng đồng cổ—dụng cụ chế dược vô giá mà Cổ Y Lục Kỳ dùng để sắc các liều thuốc hoạt huyết cực độc cho anh mỗi đêm—đã bị đánh vỡ nát hoàn toàn thành những mảnh đồng vụn rỉ sét đen kịt.


Sự sụp đổ của nơi trú ẩn an toàn duy nhất hiện ra trước mắt anh một cách tàn nhẫn tột cùng. Nguồn cung cấp dược liệu hoạt huyết sinh tồn của anh đã bị cắt đứt hoàn toàn.


"Khục... hự!"


Cơn đau đột ngột bùng phát từ đan điền khiến Hàn Châu quỵ xuống một gối, tay phải chống mạnh thanh trọng kiếm xuống nền đất đầy mảnh sứ vỡ để giữ thăng bằng. Không có thuốc hoạt huyết bồi bổ, hệ kinh mạch ma giáo ở cánh tay trái của anh bắt đầu co rút cực hạn, kéo giật các thớ cơ vai trái co quắp lại, máu độc màu đen thẫm rỉ ra qua lớp băng gạc đen, tỏa ra mùi tanh ngọt dị tà nhạt nhòa. Đan điền rạn nứt bốc cháy bạo nhiệt dữ dội, nhiệt lượng nóng bỏng như thiêu đốt lục phủ ngũ tạng.


Hàn Châu nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi, cố gắng vận hành "Tuần hoàn đan điền quy tắc". Anh thả lỏng hoàn toàn cánh tay trái tàn phế, dồn toàn bộ ý niệm điều hòa luồng khí Thanh Vân chính tông mỏng manh ở tay phải chạy vòng quanh rìa đan điền bị nứt để tạm thời hạ nhiệt lồng ngực. Mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt tái nhợt hốc hác của anh dưới vành nón lá rách.


Anh lục lọi trong đống đổ nát của tủ thuốc bị vỡ, hy vọng tìm thấy chút tàn dư của thuốc hoạt huyết. May mắn thay, dưới gầm một chiếc bàn gỗ bị lật úp, anh tìm thấy một hũ sứ nhỏ màu xanh đen bị sứt mẻ góc. Bên trong vẫn còn sót lại một chút Hoạt Huyết Cao—thứ thuốc mỡ màu xanh đen bôi ngoài da để kích thích lưu thông máu tại cánh tay trái bị hoại tử.


Hàn Châu không chút do dự, dùng những ngón tay phải run rẩy quẹt lấy thứ thuốc mỡ bôi ngoài da cuối cùng ấy, vạch lớp băng gạc rách nát ra và bôi tạm lên vết mổ nứt nẻ đang rỉ hắc khí dọc vai trái. Cảm giác bỏng rát và mát lạnh đan xen lập tức xộc vào da thịt, tạm thời làm giảm bớt cơn co thắt đau đớn tột cùng của hệ kinh mạch cấy ghép.


"Sột soạt..."


Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía góc tối của gian bếp đổ nát phía sau, nơi hầm chứa củi đổ sập dưới những thân gỗ cháy sạm.


Hàn Châu lập tức cảnh giác. Anh siết chặt chuôi đoản đao rỉ sét bằng tay phải, nhắm nghiền hai mắt để tối đa hóa thính giác bằng "Thính Phong Biện Vị". Tiếng thở dốc run rẩy, dồn dập của một đứa trẻ và tiếng thở nặng nề, đau đớn của một nam tử vạm vỡ vang lên rõ ràng qua màn mưa rào.


"Ai? Bước ra!" Hàn Châu khàn giọng quát, lưỡi đoản đao rỉ sét chĩa thẳng về phía đống củi đổ nát.


"Thẩm... Thẩm đại nhân... là ngài phải không?"


Một giọng nói khàn khờ khạo, yếu ớt vang lên đầy mừng rỡ từ dưới hầm củi đổ sập. Ngay sau đó, những thân gỗ lớn bị gạt ra bởi một sức mạnh cơ bắp thiên bẩm.


Gã khổng lồ cao hơn hai mét—tiều phu A Hùng—bước ra từ bóng tối của hầm củi. Thân hình hộ pháp của gã chằng chịt những vết bỏng rách da thịt rỉ máu đen kịt do trúng kịch độc cổ sương phun ra từ cổ sư. Tạp dề da bò của gã rách nát, bắp thịt cuồn cuộn run rẩy vì kiệt sức. Trên đôi vai tảng đá của mình, gã đang che chở cho cô bé mồ côi Tiểu Hoa và nha hoàn Tiểu Mai đang run rẩy khóc lóc.


"A Hùng! Tiểu Hoa! Mọi người còn sống..." Hàn Châu thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lại gần đỡ lấy A Hùng đang lảo đảo quỵ xuống đất.


Tiểu Hoa nhìn thấy Hàn Châu, liền khóc rống lên, lao vào ôm chặt lấy chân anh. Cô bé bảy tuổi người đầy bùn đất và bụi thuốc độc, hai má đỏ hồng vì nắng gió sa mạc nay xám xịt vì sợ hãi:


"Thẩm ca ca! Ngài đã về... Y quán bị phá hủy rồi... Lục sư phụ... Lục sư phụ bị bắt đi rồi!"


Hàn Châu nghe thấy như có tiếng sấm nổ bên tai. Anh siết chặt bả vai A Hùng, giọng nói run rẩy:


"A Hùng, đã xảy ra chuyện gì? Ai đã tấn công y quán? Lục tiền bối bị bắt đi đâu?"


A Hùng thở hốc hác, vết bỏng độc trên ngực gã rỉ ra thứ dịch vàng hôi hám, gã khờ khạo nắm lấy tay Hàn Châu, uất nghẹn nói:


"Hắc... Hắc Hổ Bang... Chúng dẫn theo rất nhiều người cầm xích sắt và thương sắt. Đi cùng chúng là một lão già gầy guộc da xanh mét, mặc áo bào đen thêu đầy rết độc... Lão già đó đáng sợ lắm, lão thổi một tiếng sáo xương, hàng ngàn con rết và bọ cạp độc từ dưới đất bò lên cắn xé trận pháp sương mù độc của y quán... Lục thần y đã dùng rất nhiều bẫy độc tự sát để cản bước chúng, cứu chúng ta trốn dưới hầm củi... Nhưng lão già tà ác kia đã dùng một con rết khổng lồ phun ra sương độc màu đỏ, làm Lục thần y bị tê liệt hoàn toàn và bắt lão đi..."


*Mộc Độc Cô! Cổ sư tàn độc của Vạn Độc môn!*


Hàn Châu lập tức nhận ra danh tính kẻ chủ mưu. Lão già tà độc ấy thèm khát máu chứa ma tính Lệ Vô Cực trong người anh, nay đã dùng đến thủ đoạn bắt cóc y sư cứu mạng Lục Kỳ để ép anh lộ diện.


"Hắn có để lại lời nhắn gì không?" Hàn Châu siết chặt nắm tay phải, sát ý ngập trời bùng phát khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống lạnh giá.


Tiểu Hoa từ trong túi áo dược đồng quá khổ của mình, run rẩy lấy ra một bức huyết thư viết trên một mảnh da thú nhuốm máu khô đen kịt, cùng với một chiếc sáo xương nhỏ làm từ xương người rách nát tỏa mùi oán khí tanh hôi. Cô bé khóc lóc đưa cho Hàn Châu:


"Lão già tà ác kia đã dùng đoản đao cắm bức thư này lên cửa gỗ trước khi bắt Lục sư phụ đi... Lão bảo nếu ngài muốn cứu mạng Lục sư phụ, phải một mình mang theo ma cốt đến nộp mạng..."


Hàn Châu đón lấy bức huyết thư rách nát từ tay Tiểu Hoa. Những dòng chữ viết bằng máu đen t tàn ác hiện lên rõ ràng dưới ánh chớp lóe sáng của cơn giông bão:


*"Tiểu tử Thẩm Hàn Châu! Bản cổ sư đã biết ngươi mang trong mình hệ kinh mạch của Lệ Vô Cực. Nếu muốn giữ lại mạng tàn của lão y sư điên này, trong vòng một ngày đêm, hãy một mình vác trọng kiếm tiến sâu vào Đầm lầy Huyết Thi nộp mạng đổi thuốc giải. Bằng không, bản cổ sư sẽ dùng vạn độc vương trùng ăn mòn lục phủ ngũ tạng của lão, biến lão thành một độc nhân không hồn vĩnh viễn không thể siêu sinh!"*


Bên dưới bức thư là dấu vân tay máu đen kịt của Mộc Độc Cô.


Hàn Châu nhìn chằm chằm vào bức huyết thư, đôi mắt rực đỏ ma tính dưới vành nón lá rách nát chợt lóe lên tia sáng xanh tối tăm đầy rùng rợn. Tiếng cười khàn khàn tàn bạo của tàn hồn Lệ Vô Cực lại vang vọng điên cuồng trong khoảng không tăm tối của thần trí anh:


"Ha ha ha! Ngươi thấy chưa, tiểu tử chính đạo hèn nhát? Lòng nhân từ của ngươi chỉ mang lại tai họa cho kẻ yếu! Hãy rút ba cây châm bạc khóa mạch kia ra, dâng hiến thân thể này cho ta... Ta sẽ giúp ngươi nhuộm đỏ cả đầm lầy bằng máu của chúng!"


"Câm miệng!" Hàn Châu thầm gầm lên trong lòng, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi.


Anh đặt tay lên ngực áo, nơi thanh kiếm gỗ nhỏ của Tiểu Đậu Tử đang tỏa ra hơi ấm mỏng manh. Đứa trẻ ăn mày nghèo khổ ấy đã trao cho anh niềm tin vào lòng nghĩa hiệp chính trực, Lục Kỳ đã dùng cấm thuật cứu mạng anh, A Hùng đã dùng thân thể hộ pháp đầy vết bỏng để bảo vệ những đứa trẻ yếu thế.


Anh là một kiếm khách chính phái mang dòng máu Thẩm gia biên thùy trung nghĩa, dù cơ thể có mang kinh mạch của ma quỷ, anh cũng tuyệt đối không đầu hàng trước sự tàn bạo của tà môn ngoại đạo.


*Đầm lầy Huyết Thi... Cấm địa kịch độc của Vạn Độc môn...*


Hàn Châu biết rõ đây là một cái bẫy chết người được thiết kế hoàn hảo để tận diệt anh khi đan điền đang suy kiệt do thiếu thuốc hoạt huyết trầm trọng. Nhưng anh không còn con đường lui nào khác. Nếu không cứu được Lục Kỳ, đan điền của anh cũng sẽ tự hủy hoại hoàn toàn trong vòng một ngày đêm.


Anh quay sang nhìn A Hùng, giọng nói khản đặc nhưng kiên định như sắt đá:


"A Hùng, ngươi mang Tiểu Hoa và Tiểu Mai trốn đi thật xa, tìm đến quán rượu Quy Nhơn tìm Lục Kiếm Sinh và Hồng Nương để lánh nạn. Họ sẽ bảo vệ mọi người."


"Nhưng... Thẩm đại nhân, ngài định đi một mình sao? Đầm lầy đó kịch độc vô biên..." A Hùng lo lắng uất nghẹn.


"Ta phải đi." Hàn Châu vác thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân lên bả vai phải yếu ớt của mình, bóng lam y rách nát của anh sừng sững đứng giữa cơn mưa giông sa mạc. "Nợ mạng phải trả bằng mạng, nợ máu phải trả bằng máu. Ta sẽ mang đầu của Mộc Độc Cô về tế vong linh y quán."


Hàn Châu quay người, vung chiếc sáo xương thu hút cổ trùng đoạt được lên, bước chân kiên định lao thẳng vào màn mưa bão mịt mùng, hướng về phía cấm địa kịch độc Đầm lầy Huyết Thi đầy rẫy sát cơ đang chờ đón.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!