Hắc Trúc Sát Cơ
Bóng đêm bao phủ vùng biên thùy hoang dã bằng một màn mưa lạnh buốt, rả rích dội xuống những rặng cát khô cằn. Thẩm Hàn Châu phóng đi như một vệt bóng đen nhạt nhòa giữa màn đêm mịt mùng. Gió sa mạc rít gào bên tai, mang theo hơi nước ẩm ướt và cát bụi quất mạnh vào vành nón lá rách nát của anh. Mỗi một bước sải dài bằng khinh công Hắc Ảnh Bộ lại khiến lồng ngực anh thắt nghẹt như có một bàn tay sắt bóp chặt lấy tim gan.
"Khục..."
Hàn Châu ho khẽ, một ngụm máu tanh ngọt lập tức trào ngược lên đầu lưỡi. Anh ngậm chặt miệng, cưỡng ép nuốt dòng máu nóng hổi ngược vào trong cổ họng. Đan điền rạn nứt của anh lúc này đang co thắt dữ dội, ngọn lửa bạo nhiệt thiêu đốt từ vết nứt lan tỏa ra lục phủ ngũ tạng, nóng bỏng như dung nham cuộn chảy. Cơn đau thấu xương từ bả vai trái—nơi vết mổ cấy ghép kinh mạch của Lệ Vô Cực vừa bị rách toác trong trận chiến với Liễu Vô Song—đang gặm nhấm từng thớ thịt của anh. Máu độc màu đen thẫm, tanh ngọt dị tà rỉ ra từ vết thương, thấm đẫm mảng lớn lớp băng gạc đen quấn chặt từ vai xuống cổ tay trái, tỏa ra mùi hương tà mị nhạt nhòa dưới cơn mưa đêm.
Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn, lạnh ngắt và vô lực như một khúc gỗ chết. Ba cây châm bạc khóa mạch vẫn cắm sâu vào ba huyệt đạo lớn trên bả vai, phong tỏa chặt chẽ không cho ma khí cuồng bạo xâm nhập vào tâm mạch để bảo toàn thần trí hướng thiện cho anh. Nhưng cái giá phải trả là sự tàn khuyết vật lý tột cùng. Anh chỉ còn một cánh tay phải để chiến đấu, một tay phải đang run rẩy vì dãn dây chằng sau những đường đao thực dụng của Thẩm Gia Đao Pháp.
*Tiểu Đậu Tử... Lục Kỳ... mọi người phải đợi ta!*
Ý nghĩ về đứa trẻ ăn mày nghèo khổ trao cho anh thanh kiếm gỗ nhỏ dắt trong ngực áo, và vị y sư điên dị lập dị cứu mạng anh, trở thành mỏ neo tinh thần duy nhất giúp linh đài Hàn Châu giữ vững sự tỉnh táo trước những tiếng thì thầm khát máu của tàn hồn Lệ Vô Cực đang vang dội trong tâm thức. Anh siết chặt chuôi thanh trường kiếm cũ của Thẩm Thiết Sơn dắt bên hông phải, vội vã lao vào ranh giới của Hắc Trúc Lâm.
Hắc Trúc Lâm hiện ra trước mắt anh như một bãi tha ma khổng lồ với những thân trúc đen kịt, cao vút, mọc dày đặc san sát nhau che khuất cả ánh trăng tàn. Đây là vùng đệm tự nhiên hiểm trở, một ma trận trúc rậm rạp bảo vệ lối vào rừng sương mù độc dẫn đến y quán hoang phế. Cơn mưa rả rích dội xuống những tán lá trúc đen, tạo ra những tiếng "lộp bộp, lộp bộp" dồn dập, che giấu mọi âm thanh của đất trời.
Hàn Châu vừa lướt bóng vào sâu trong rừng trúc được khoảng trăm trượng, bước chân anh đột ngột khựng lại.
Sát khí!
Một luồng sát khí lạnh lẽo, vô hình nhưng sắc bén như lưỡi đao rạch qua làn mưa, khóa chặt lấy bả vai phải của anh. Hàn Châu nín thở, cơ thể khẽ nghiêng sang một bên, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi đoản đao rỉ sét dắt ngang hông.
"Vút!"
Không có một lời cảnh báo, từ trên những ngọn trúc đen cao vút, hai bóng người mặc dạ hành y màu xám tro lướt xuống nhanh như hai con chim ưng săn mồi trong đêm. Kẻ dẫn đầu là một nữ tử dáng người mảnh khảnh, đeo mặt nạ vải xám che kín mặt—Sát thủ số 9 của Thanh Vân Ám Vệ. Nàng vung tay phải cực nhanh, ném liên tiếp ba lọ sứ nhỏ màu xám thẫm xuống mặt đất ngay dưới chân Hàn Châu.
"Choang! Choang! Choang!"
Tiếng lọ sứ vỡ vụn vang lên giòn giã. Ngay lập tức, một làn khói độc sương màu xám thẫm, dày đặc bùng nổ, cuộn xoáy dữ dội bao phủ phạm vi mười bước chân xung quanh Hàn Châu. Mùi lưu huỳnh và axit ăn mòn nồng nặc xộc thẳng vào mũi anh. Làn sương độc này cực kỳ hiểm độc, vừa tiếp xúc với không khí đã lập tức ăn mòn võng mạc, khiến mắt Hàn Châu bỏng rát dữ dội, tầm nhìn hoàn toàn chìm vào một màu xám xịt mờ mịt.
*Độc sương trận pháp của Thanh Vân Ám Vệ!*
Hàn Châu thầm kinh hoàng trong lòng. Anh biết rõ nếu hít phải làn sương này quá ba hơi thở, phế quản của anh sẽ bị hoại tử hoàn toàn, chân khí sẽ bị phong tỏa. Không một chút chần chừ, anh lập tức vận dụng kỹ thuật "Tự Bế Hô Hấp", bế khí hoàn toàn lồng ngực, nhịp tim đập chậm lại tối đa để ngăn độc tố xâm nhập vào máu. Đồng thời, anh nhắm nghiền hai mắt lại để bảo vệ võng mạc khỏi bị ăn mòn.
Trong làn sương độc xám xịt, Hàn Châu cố gắng vận hành một luồng chân khí Thanh Vân chính tông còn sót lại ở tay phải, định phóng ra một luồng kiếm khí mỏng để thổi bay màn sương độc vây hãm.
Thế nhưng, ngay khi chân khí Thanh Vân vừa ngưng tụ ở đầu ngón tay phải, làn sương độc màu xám như ngửi thấy mùi chính khí, lập tức lao vào cắn nuốt và ăn mòn luồng khí mỏng manh đó. Đan điền rạn nứt của Hàn Châu bị chấn động, co thắt dữ dội, khiến anh đau đớn đến mức suýt nữa thì đứt hơi bế khí, một dòng máu tươi tanh nồng trào ra khóe miệng.
*Không được! Chân khí Thanh Vân hiện tại quá mỏng, không thể đối kháng trực diện với độc trận này! Ta phải dùng thính giác!*
Hàn Châu đứng bất động giữa màn sương độc xám xịt, nhắm chặt hai mắt. Toàn bộ thế giới xung quanh anh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối trong thần trí. Phương pháp "Thính Phong Biện Vị" được kích hoạt đến mức cực hạn. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá trúc, tiếng nước chảy luồn qua bùn nhão, và... tiếng gió rít cực nhẹ, sắc lẹm của một lưỡi đoản kiếm đang xé rách màn sương độc từ phía sau lưng anh.
Sát thủ số 7—gã nam tử trung niên có gương mặt phổ thông dễ chìm vào đám đông—đang lướt đi không tiếng động bằng Vô Ảnh Thân Pháp. Y cầm thanh đoản kiếm mỏng đen không phản chiếu ánh sáng, đâm thẳng một chiêu tàn nhẫn nhắm thẳng vào kẽ hở giáp vai phải của Hàn Châu.
Đường kiếm cực nhanh, cực hiểm, không mang theo một tiếng động thừa thãi.
Nhưng trong thính giác nhạy bén của Hàn Châu, tiếng rít gió của lưỡi đoản kiếm đen hiện lên rõ ràng như một vệt sáng vẽ giữa khoảng không tăm tối. Anh không lùi mà tiến, chân phải giậm mạnh xuống bùn nhão lấy đà, xoay người nghiêng sang trái ba phân theo một góc độ cơ học cực hạn để tránh né mũi kiếm sắc bén sượt qua vai phải.
Cùng lúc đó, tay phải Hàn Châu chớp nhoáng vươn ra sau lưng, nắm chặt lấy chuôi thanh Trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân đang bọc trong vải thô rách. Vì cánh tay trái bị liệt hoàn toàn, việc cưỡng ép dùng một tay phải đang bị dãn dây chằng để nhấc thanh trọng kiếm sắt khổng lồ khiến toàn bộ cơ bắp bả vai phải của anh căng lên đau đớn, xương khớp phát ra những tiếng "rắc, rắc" rợn người.
Hàn Châu cắn chặt môi đến bật máu, gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, vung trọng kiếm chém ngang một đường quét rộng.
"Keng!"
Lưỡi đoản kiếm đen của Sát thủ số 7 chém mạnh vào thân trọng sắt kiếm vô phong. Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp rừng trúc, tạo ra một luồng kình lực xung kích vật lý cực mạnh phát ra bốn phương tám hướng (Kiếm Chấn Bát Phương). Luồng chấn động mạnh mẽ chấn vỡ hàng loạt thân trúc đen xung quanh, đồng thời thổi bạt một khoảng sương độc xám xịt lộ ra khoảng trống nhỏ.
Sát thủ số 7 bị lực chấn động khổng lồ từ thanh trọng kiếm dội ngược lại, hai hổ khẩu tay phải rách toác rỉ máu tươi, y kinh hoàng lùi lại năm bước, đôi mắt trợn trừng nhìn Hàn Châu qua màn sương độc:
"Lực lượng thật tàn bạo! Ngươi... ngươi rõ ràng đã bị phế đan điền, làm sao có thể nâng nổi thanh sắt nặng này bằng một tay?!"
Hàn Châu không trả lời. Anh biết thời gian bế khí của mình chỉ còn lại chưa đầy nửa nén hương. Nếu không dứt điểm nhanh, anh sẽ bị ngạt thở chết trong độc sương này.
*Ta phải giết tên đồng bọn sử dụng độc sương trước!*
Thông qua Thính Phong Biện Vị, Hàn Châu nghe thấy tiếng bước chân lướt nhẹ và tiếng sột soạt của áo vải xám tro ở phía đông bắc—nơi Sát thủ số 9 đang chuẩn bị ném thêm những lọ độc sương mới.
Hàn Châu lập tức vận dụng khinh công "Ma Ảnh Vô Song". Mặc dù cánh tay trái bị liệt đè nặng làm lệch trọng tâm cơ thể, nhưng anh vẫn dồn toàn bộ kình lực Thanh Vân còn sót lại xuống đôi chân, lướt đi chớp nhoáng giữa những thân trúc đen. Thân hình anh nhạt nhòa như một bóng ma lướt qua màn sương độc, để lại ba tàn ảnh đen nhạt nhòa đánh lừa thị giác của kẻ địch.
Sát thủ số 9 đang cầm trên tay một lọ sứ độc sương mới, đột ngột thấy một bóng đen khổng lồ áp sát ngay trước mặt mình từ trong làn khói xám. Nàng kinh hoàng vội vã thối lui, tay trái vung ra hàng loạt kim độc châm chớp nhoáng.
Nhưng Hàn Châu nhanh hơn. Nhờ thính giác nghe gió định vị chính xác góc chết của đối thủ, tay phải anh buông thanh trọng kiếm nặng nề xuống đất, chớp nhoáng rút thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ ra, đâm thẳng một chiêu Nhất Kiếm Đoạt Mệnh cực nhanh.
"Phập!"
Mũi đoản đao rỉ sét xuyên thủng cổ họng của Sát thủ số 9, lút tận chuôi đao.
Tiếng kêu nghẹn họng của nàng lập tức bị dập tắt bởi dòng máu tươi phun trào. Đôi mắt nàng dại đi dưới lớp mặt nạ xám, cơ thể mảnh khảnh đổ gục xuống vũng bùn nhão nhoét. Chiếc lọ sứ đựng độc sương màu xám từ tay nàng rơi ra.
Hàn Châu nhanh như chớp vươn tay phải ra chụp gọn lấy chiếc "Lọ đựng độc sương" trước khi nó chạm đất, nhét nhanh vào bọc vải da thú bên người làm vật phòng thân.
"Số 9!"
Sát thủ số 7 nhìn thấy đồng bọn bị kết liễu chớp nhoáng, nỗi kinh hoàng tột độ dâng trào trong lòng y. Y nhận ra Thẩm Hàn Châu dù mang thân phận phế nhân nhưng ý chí chiến đấu và thính giác nhạy bén của anh đã đạt đến cảnh giới đáng sợ. Y không dám lưu lại tử chiến, vội vã vận Vô Ảnh Thân Pháp lướt bóng tháo chạy vào màn đêm mịt mùng của Hắc Trúc Lâm.
"Khục... khục... hự!"
Hàn Châu định lướt bóng đuổi theo để diệt khẩu, nhưng ngay khi anh vừa vận lực chân, thời gian bế khí của Tự Bế Hô Hấp đã đạt đến giới hạn cực hạn. Anh buộc phải hít vào một hơi thở sâu.
Một lượng độc sương xám còn sót lại trong không khí lập tức tràn vào phế quản, nóng bỏng như tàn tro thiêu đốt lồng ngực anh. Hàn Châu ngã quỵ xuống đất, tay phải bám chặt lấy một thân trúc đen nứt nẻ, ho liên tục ra những ngụm máu tươi đen thẫm. Thể lực thực tế của anh bị tiêu hao cực hạn đến 40%, đan điền rạn nứt lại bùng cháy bạo nhiệt dữ dội, khiến cánh tay trái run rẩy không kiểm soát.
Từ phía xa trong rừng trúc tăm tối, tiếng hét của Sát thủ số 7 vọng lại đầy căm hận và đe dọa:
"Thẩm Hàn Châu! Ngươi trốn không thoát đâu! Bản tọa sẽ lập tức mật báo vị trí y quán hoang phế của Lục Kỳ cho bang chủ Hắc Hổ! Đêm nay, Hắc Hổ Bang sẽ xua quân san bằng rừng sương mù độc để lấy đầu ngươi!"
Hàn Châu quỳ giữa vũng bùn nhão, đôi mắt rực đỏ ma tính dưới vành nón lá rách nát trợn trừng kinh hoàng. Sát thủ số 7 đã trốn thoát và đang trên đường dẫn lối cho hắc bang biên thùy tấn công trực tiếp vào y quán hoang phế—nơi Tiểu Đậu Tử và Lục Kỳ đang trú ẩn không có khả năng tự vệ.
Anh phải drag thân thểbroken này quay về trước khi lũ chó săn Hắc Hổ Bang ập đến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!