Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Thanh Lý Môn Hộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sòng bạc Kim Sa nằm sâu dưới tầng hầm của một tửu quán cũ nát ở phố Tây Hắc Y Phường. Không khí bên trong đặc quánh mùi khói thuốc phiện rẻ tiền, mùi rượu nồng nặc và hơi người nhớp nháp. Tiếng la hét điên cuồng của những con bạc vây quanh bàn đổ xúc xắc vang lên rền rĩ, át cả tiếng gió cát đang rít gào ngoài phố.


Dưới ánh đèn dầu mỡ bò tỏa khói đen kịt, Thẩm Hàn Châu đứng lặng sau một cây cột gỗ lớn ẩm mốc. Chiếc mũ nón lá rách nát kéo sụp xuống che khuất khuôn mặt tái nhợt hốc hác. Tay phải anh đè chặt lên lồng ngực đang bốc cháy bạo nhiệt. Cơn đau co thắt từ đan điền rạn nứt truyền đến từng hồi tàn nhẫn, dường như muốn xé toác lục phủ ngũ tạng của anh sau trận huyết chiến với Tào Nhân ở thôn Lạc Diệp.


Cánh tay trái của Hàn Châu hoàn toàn bất động, buông thõng như một khúc gỗ chết đè nặng lên vai. Ba cây châm bạc khóa mạch tẩm độc dược ức chế của Cổ Y Lục Kỳ vẫn cắm sâu ở bả vai trái, phong tỏa hoàn toàn dòng ma khí cuồng bạo của Lệ Vô Cực. Nhưng áp lực từ trận chiến trước đã làm rách toác vết mổ cũ chưa lành. Máu độc màu đen thẫm, tanh ngọt dị tà đang rỉ ra, thấm đẫm mảng lớn lớp băng gạc đen quấn quanh tay anh, tỏa ra một mùi hương tà dị nhạt nhòa trong không gian kín.


Hàn Châu không màng đến vết thương đang rỉ máu. Đôi mắt sắc lạnh dưới vành nón lá rách nát khóa chặt vào bàn tiệc xa hoa nhất ở trung tâm sòng bạc.


Tại đó, Liễu Vô Song—biểu ca phản bội của anh—đang ngồi ngạo nghễ trên chiếc ghế bọc da hổ lớn. Gương mặt y hốc hác, đôi mắt gian giảo láo liên đỏ gay vì rượu thịt. Y mặc bộ cẩm y bằng tơ lụa màu vàng nhạt thêu chỉ vàng cực kỳ xa hoa, đối lập hoàn toàn với bộ lam y rách nát dính đầy bùn đất sa mạc của Hàn Châu. Hai bên y là hai kỹ nữ diễm lệ đang lả lơi ôm ấp, rót rượu vào miệng y.


Dắt bên hông trái của Liễu Vô Song là một thanh trường kiếm cũ kỹ nhưng có chuôi kiếm chạm khắc hình mây xanh tinh xảo—thanh trường kiếm cũ của Thẩm Thiết Sơn, di vật gia bảo quý giá của phụ thân Hàn Châu. Trên mặt bàn gỗ gụ, y đang dùng những ngón tay đeo nhẫn ngọc gảy gảy từng đồng tiền vàng cướp được từ Thẩm gia trang, phát ra những tiếng "tách, tách" lanh lảnh đầy khinh nhờn.


"Chính đạo cái gì chứ? Thẩm Thiết Sơn trung nghĩa cái gì chứ?" Liễu Vô Song gầm lên đầy đắc ý trước đám tay sai hắc bang đang vây quanh nịnh bợ. "Cuối cùng thì cả gia tộc Thẩm gia trang cũng chỉ làm mồi cho lửa đỏ sa mạc! Bản tọa chỉ cần chỉ một đường mật đạo ẩn nấp cho Nhạc Vân thiếu gia, là đã có được vinh hoa phú quý cả đời không hết! Tên phế nhân Thẩm Hàn Châu kia giờ chắc đang làm bạn với xương khô ngoài sa mạc rồi! Ha ha ha!"


Nghe những lời nói bẩn thỉu của gã phản đồ, lồng ngực Hàn Châu như có một thung lũng lửa bùng cháy. Các khớp ngón tay phải của anh bóp chặt vào chuôi thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ dắt bên hông đến mức rách da, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ đốc đao. Anh muốn lao ra chém đứt đầu gã phản đồ ngay lập tức, nhưng lý trí sắt đá đã kịp thời giữ anh lại.


Sòng bạc này được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hàng chục tay sai vũ trang thương sắt của Hắc Hổ Bang. Nếu ra tay chính diện lúc này, anh sẽ bị vây hãm và lập tức báo động cho bang chủ Hắc Hổ tổng đàn gần đó. Anh phải kiên nhẫn. Phải dụ y vào mật phòng phía sau để cô lập tiêu diệt.


Hàn Châu kéo sụp vành nón lá, thầm lặng di chuyển bằng Hắc Ảnh Bộ lách qua đám đông ồn ào. Anh bước thẳng về phía bàn tiệc trung tâm, đứng sừng sững ngay trước mặt Liễu Vô Song đang ôm ấp mỹ nữ.


"Kẻ nào?" Hai tên tay sai hắc bang đứng gác lập tức bước tới, vung thương sắt chặn trước ngực Hàn Châu. "Gã què rách rưới kia, cút ra chỗ khác! Đừng làm hỏng hứng của phó bang chủ Liễu!"


Hàn Châu không nhìn chúng. Anh hơi ngẩng đầu, để lộ nửa khuôn mặt tái nhợt dưới vành nón lá, khàn giọng nói bằng chất giọng raspy đã được ngụy trang:


"Phó bang chủ Liễu, Nhạc Vân thiếu gia gửi mật sứ đến. Bản đồ mật phòng thứ hai của Thẩm gia vẫn còn một phần chưa giao. Ngài muốn nói chuyện ở đây, hay vào mật phòng phía sau để bàn đại sự?"


Cái tên "Nhạc Vân" và "mật phòng thứ hai của Thẩm gia" lập tức dội vào tai Liễu Vô Song như một gáo nước lạnh. Cơn say xỉn của y bay biến quá nửa. Đôi mắt gian giảo của y co rút lại, nhìn chằm chằm vào bóng đen đơn độc trước mặt. Y biết rõ Nhạc Vân cực kỳ thèm khát những bí mật và tài sản còn sót lại của Thẩm gia trang, và bản thân y cũng luôn lo sợ Nhạc Vân sẽ vắt chanh bỏ vỏ nếu không còn giá trị lợi dụng.


"Lũ ăn hại, lui ra hết cho ta!" Liễu Vô Song đứng bật dậy, đẩy hai kỹ nữ ra hai bên. Y chỉnh lại thanh trường kiếm cũ của Thẩm Thiết Sơn bên hông, hất hàm ra hiệu cho Hàn Châu. "Ngươi... đi theo ta vào mật phòng phía sau. Đám bay canh gác chặt chẽ bên ngoài, không có lệnh của ta, bất kỳ kẻ nào bước vào lập tức chém chết!"


Hàn Châu im lặng cúi đầu, bước đi thầm lặng theo sau Liễu Vô Song qua bức màn hạt châu nặng nề, tiến vào mật phòng kín phía sau sòng bạc.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ sồi dày nặng đóng sập lại, mút chặt vào khung cửa đá, cách biệt hoàn toàn mọi tiếng ồn ào gào thét của sòng bạc bên ngoài. Mật phòng tăm tối chỉ được chiếu sáng bởi một ngọn nến leo lét đặt trên bàn trà đá.


Liễu Vô Song lập tức quay người lại, tay trái đặt lên chuôi bảo kiếm, đôi mắt híp lại đầy nghi kỵ. "Nói đi! Nhạc Vân thiếu gia có mật lệnh gì? Bản đồ mật phòng thứ hai ở đâu?"


Hàn Châu không trả lời. Anh chậm rãi đưa tay phải lên, tháo chiếc mũ nón lá rách nát xuống, ném mạnh lên mặt bàn đá.


Ánh nến leo lét hắt lên khuôn mặt gầy guộc, pale face nhợt nhạt của Hàn Châu. Những đường mạch máu đen kịt của ma kinh (vết sẹo ma kinh đen kịt) nổi rõ chạy dọc từ cổ tay trái rách nát lên bả vai và lan ra tận cổ, đang co rút rỉ ra từng luồng hắc khí nhạt nhòa. Đôi mắt anh sắc lạnh như hai lưỡi kiếm ngâm trong tuyết lạnh vạn năm, khóa chặt lấy gã biểu ca phản bội.


"Liễu Vô Song, đã lâu không gặp."


Giọng nói lạnh lẽo như băng đá sa mạc vang lên trong căn phòng kín.


Liễu Vô Song như bị sét đánh ngang tai. Đôi mắt y trợn trừng kinh hoàng, lùi lại hai bước suýt ngã quỵ xuống ghế gỗ. Gương mặt y xám ngoét không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy bần bật:


"Thẩm... Thẩm Hàn Châu?! Ngươi... ngươi chưa chết?! Làm sao có thể... Đan điền của ngươi đã bị Nhạc Vân thiếu gia phế bỏ, kinh mạch bị chặt đứt... Ngươi làm sao có thể còn sống?!"


Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của Liễu Vô Song dời xuống cánh tay trái buông thõng, quấn băng gạc đen dính đầy máu độc màu đen thẫm của Hàn Châu. Y nhận ra cánh tay ấy hoàn toàn bất động, liệt tê liệt không có một tia sinh khí. Y cũng cảm nhận được hơi thở của Hàn Châu cực kỳ yếu ớt, đan điền rạn nứt đang phát ra những tiếng rên rỉ nội kình hỗn loạn.


Nỗi sợ hãi tột độ trong lòng Liễu Vô Song lập tức biến thành sự tàn ác và ngạo mạn cực hạn. Y cười sằng sặc, rút thanh đoản kiếm khảm ngọc bích cướp từ Thẩm gia ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh nến tàn.


"Hóa ra là một gã phế nhân mang theo cánh tay rữa nát! Thẩm Hàn Châu, ngươi mạng lớn không chết ngoài sa mạc, lại dám mò về đây nộp mạng cho ta sao? Nhạc Vân thiếu gia đang treo thưởng vạn lượng hoàng kim cho cái đầu của ngươi đấy! Đêm nay, ta sẽ dùng chính cái đầu của ngươi để đổi lấy chức vị cao hơn trong Hắc Hổ Bang!"


Không một lời thừa thãi, Liễu Vô Song vung đoản kiếm khảm ngọc bích đâm liên tiếp vào các tử huyệt trước ngực Hàn Châu. Y vận dụng Thanh Vân Kiếm Pháp, đường kiếm hoa mỹ tạo ra những vệt sáng lấp lánh trong mật phòng tăm tối, nhắm thẳng vào tim và cổ họng của anh.


Hàn Châu không thể dùng tay trái để chặn đòn. Anh nín thở, sử dụng bộ pháp thực dụng của Thẩm Gia Đao Pháp, lấy chân phải làm trụ xoay người lách nhẹ qua khe hở của đường kiếm sắc bén. Tay phải anh chớp nhoáng rút thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ dắt bên hông ra đỡ đòn.


"Keng! Keng!"


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội trong không gian hẹp mật phòng. Sparks bắn tung tóe. Lực chấn động từ lưỡi kiếm của Liễu Vô Song truyền qua đoản đao rỉ sét, dội thẳng vào khớp xương vai phải của Hàn Châu. Anh đau nhói, lùi lại một bước, da thịt tay phải rách toác rỉ máu tươi nhuộm đỏ đốc đao.


*Ta phải kết liễu y nhanh chóng! Thể xác này không chịu đựng được lâu!*


Hàn Châu trợn mắt, cố gắng vận hành ma khí tay trái để trói buộc y bằng Ma Kình Phộc. Anh định nới lỏng ba cây châm bạc khóa mạch ở vai trái để giải phóng một tia ma kình cuồng bạo của Lệ Vô Cực.


Thế nhưng, ngay khi ý niệm ma tính vừa trỗi dậy, đan điền rạn nứt của anh đột ngột co thắt dữ dội. Một luồng nhiệt lượng bạo nhiệt nóng bỏng như lửa thiêu từ vết nứt đan điền bùng phát, cắn nuốt toàn bộ ma khí vừa ngưng tụ.


"Hự... Khục!"


Hàn Châu hộc ra một ngụm máu đen thẫm, ngã quỵ một gối xuống nền đá lạnh. Vết mổ cũ ở vai trái rách sâu thêm, máu độc rỉ ra ướt đẫm băng gạc đen, bốc mùi tanh ngọt nồng đậm. Tay trái anh vẫn bất động, không thể vận nổi một tia ma khí.


"Ha ha ha! Phế nhân vẫn chỉ là phế nhân!" Liễu Vô Song thấy Hàn Châu hộc máu quỳ xuống, càng thêm đắc ý. Y không vội đâm kiếm, mà tay trái thò vào hông, rút ra một chiếc hương nang sặc sỡ, điên cuồng vung tay ném mạnh.


Một luồng bột phấn độc mê hồn màu hồng nhạt lập tức phát tán, bao phủ toàn bộ phạm vi năm bước chân xung quanh Hàn Châu. Cùng lúc đó, Liễu Vô Song dùng tay phải bấm cơ quan trên chiếc quạt sắt bên hông, bắn ra hàng loạt độc châm nhỏ li ti ẩn giấu, lao vút qua màn sương độc nhắm thẳng vào mắt Hàn Châu.


Màn sương độc mê hồn xộc thẳng vào mũi, khiến đầu óc Hàn Châu choáng váng nhẹ, thị giác hoàn toàn bị che khuất bởi màu hồng nhạt dị tà.


Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở, Hàn Châu lập tức nhắm nghiền mắt lại. Anh buông bỏ hoàn toàn thị giác đã bị tê liệt, kích hoạt phương pháp Thính Phong Biện Vị.


Toàn bộ mật phòng tăm tối bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối trong tâm thức anh. Tiếng gió rít cực nhẹ của những cây độc châm xé rách không khí, tiếng tà áo lụa của Liễu Vô Song đang dịch chuyển áp sát bên sườn phải, và cả tiếng nhịp tim đập dồn dập đầy hoảng loạn của gã phản đồ—tất cả đều hiện lên rõ mồn một trong thính giác nhạy bén của anh.


Hàn Châu nghiêng người sang trái ba phân, cơ thể uốn cong theo một góc độ cơ học cực hạn.


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng loạt độc châm sượt qua sát vành tai và gò má của anh, cắm phập vào bức tường đá phía sau phát ra những tiếng "cạch, cạch" lạnh lẽo. Một vài cây châm sượt qua để lại những vết xước đỏ mảnh rỉ máu tươi trên má phải Hàn Châu.


"Chết đi, gã què!" Liễu Vô Song vung đoản kiếm khảm ngọc đâm thẳng vào ngực trái Hàn Châu từ góc chết bên phải, tin chắc rằng đối thủ đã bị mù và trúng độc tê liệt.


Nhưng y đã lầm.


Nhờ Thính Phong Biện Vị nghe tiếng gió định vị chính xác hướng đâm của mũi kiếm, Hàn Châu không lùi mà tiến. Anh dồn toàn bộ chân khí Thanh Vân chính tông còn sót lại vào cánh tay phải, bước chân phải lướt mạnh lên trước, slip past lưỡi kiếm của Vô Song trong gang tấc.


Nhất Kiếm Đoạt Mệnh!


Cánh tay phải của Hàn Châu vung thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ đâm thẳng một chiêu cực nhanh, chuẩn xác và tàn nhẫn không một động tác thừa.


"Phập!"


Mũi đoản đao rỉ sét ngập sâu vào cổ họng của Liễu Vô Song, xuyên qua xương cổ rít vang một tiếng trầm đục.


Tiếng cười đắc ý của Liễu Vô Song đột ngột tắt lịm. Đôi mắt y trợn trừng kinh hoàng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng sát khí của Hàn Châu ở cự ly gần. Thanh đoản kiếm khảm ngọc bích rơi keng xuống nền đá lạnh, tay phải y run rẩy bấu chặt lấy bả vai Hàn Châu, máu tươi từ cổ họng trào ra như suối, nhuộm đỏ cả lớp áo cẩm y vàng nhạt.


Hàn Châu lạnh lùng rút đoản đao ra, máu tươi phun trào nhuộm đỏ một mảng tường đá. Anh vươn tay phải giữ chặt lấy cổ áo của Liễu Vô Song đang đổ gục xuống, khàn giọng hỏi, sát khí ngập tràn:


"Nói! Nhạc Vân đang ở đâu? Ai sai ngươi diệt môn Thẩm gia?"


Liễu Vô Song quỳ sụp dưới chân Hàn Châu, hai tay ôm lấy cổ họng đang phun máu bọt bong bóng. Y nhìn vết sẹo ma kinh đen kịt đang rực sáng nhẹ trên cổ Hàn Châu với ánh mắt kinh hoàng tột độ, như nhìn thấy một con quỷ thực sự bước ra từ địa ngục sa mạc.


Y cố gắng rên rỉ, giọng nói đứt quãng, đầy rẫy sự oán hận và sợ hãi:


"Nhạc... Nhạc Vân... đã liên kết với bang chủ Hắc Hổ... xua quân... tiêu diệt... y quán hoang phế của Lục Kỳ... Ngươi... cũng sẽ chết không có chỗ chôn..."


Nói xong lời cuối cùng, đầu Liễu Vô Song ngoẹo sang một bên, đôi mắt dại đi vĩnh viễn không còn thần sắc. Y đổ gục xuống vũng máu tươi đen ngòm của chính mình.


Hàn Châu đứng lặng người giữa mật phòng tăm tối, hơi thở dồn dập. Đan điền rạn nứt co thắt đau nhói dữ dội do bạo nhiệt phản phệ sau khi cố vận chân khí Thanh Vân để ra chiêu Nhất Kiếm Đoạt Mệnh. Anh ho khan, nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong cổ họng, tay phải run rẩy bám chặt lấy cạnh bàn đá để không bị ngã quỵ.


*Y quán hoang phế của Lục Kỳ... Tiểu Đậu Tử, Tiểu Hoa, Tiểu Mai... mọi người đang gặp nguy hiểm!*


Nỗi kinh hoàng và lo âu tột độ dâng trào trong lòng Hàn Châu. Anh nhanh chóng nén đau đớn, cúi xuống lục soát xác chết của Liễu Vô Song.


Anh thu hồi thanh trường kiếm cũ của Thẩm Thiết Sơn đeo lại bên hông phải, nhặt thanh đoản kiếm khảm ngọc bích gia bảo nhét vào bọc vải da thú. Đặc biệt, từ trong lớp áo gấm thêu chỉ vàng của gã phản bội, Hàn Châu tìm thấy một hộp sắt nhỏ khóa cơ quan—bên trong chứa bức huyết thư vạch trần tội ác diệt môn Thẩm gia của Nhạc Vô Nhai cùng sổ sách giao dịch lậu quặng huyền thiết thô.


Cất giấu kỹ lưỡng các di vật bảo vật vào bọc vải da thú bên người, Hàn Châu kéo sụp chiếc mũ nón lá rách nát xuống che khuất khuôn mặt nhợt nhạt rỉ máu độc. Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mật phòng, lướt bóng thầm lặng biến mất vào ngõ tối tăm rậm rạp ngoài sòng bạc ngầm, vội vã quay trở về rừng sương mù độc để cứu mạng y sư và đồng môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!