Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Huyết Nhục Tương Phản

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cát vàng sa mạc dường như chưa bao giờ buông tha cho những kẻ mang nợ máu. Tiếng gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt ngoài rìa thôn Lạc Diệp dần bị bỏ lại phía sau, nhưng cơn đau hành hạ thể xác của Thẩm Hàn Châu thì mỗi lúc một tàn nhẫn hơn.


Dưới chân núi đá cằn cỗi, bóng tối nhập nhẹm của đêm muộn bao phủ lấy ba bóng người đang lảo đảo bước đi giữa màn sương cát mịt mù. Nhị Cẩu một tay ôm vết thương rỉ máu bên sườn, tay kia dìu lấy Tiểu Đậu Tử gầy gò. Đi đầu là Hàn Châu. Bước chân anh nặng nề, mỗi lần đặt chân xuống đất là một lần lồng ngực co thắt dữ dội. Đan điền rạn nứt của anh đang bùng cháy như có một lò than rực lửa nung nấu bên trong, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng sau trận chiến sinh tử với Tào Nhân.


Cánh tay trái của anh—nơi mang hệ kinh mạch cấy ghép của ma đầu Lệ Vô Cực—lúc này hoàn toàn lạnh ngắt, bất động và liệt hoàn toàn. Ba cây châm bạc khóa mạch dài tẩm độc dược ức chế do Cổ Y Lục Kỳ đặc chế đang cắm sâu vào ba huyệt đạo lớn trên bả vai trái, khóa chặt không cho ma khí cuồng bạo rò rỉ vào tim mạch. Nhưng cái giá phải trả là sự tê dại đến mất cảm giác xúc giác thông thường, biến cánh tay trái thành một khúc gỗ chết đè nặng lên vai anh.


'Khục...'


Hàn Châu khẽ ho một tiếng, một ngụm máu tanh ngọt lập tức trào ngược lên khóe miệng. Anh nhanh chóng dùng tay phải kéo sụp vành mũ nón lá rách nát xuống, ngăn không cho Tiểu Đậu Tử nhìn thấy dòng máu đen thẫm đang rỉ ra từ môi mình. Lòng trắc ẩn đối với đứa trẻ ăn mày nghèo khổ ấy là thứ duy nhất giữ cho linh đài anh không bị tà niệm nuốt chửng. Tay phải anh khẽ siết chặt bọc vải da thú trước ngực, nơi thanh kiếm gỗ nhỏ thô sơ của Tiểu Đậu Tử đang tỏa ra một hơi ấm mỏng manh đầy thiêng liêng.


"Đại nhân... ngài có sao không?" Nhị Cẩu lo lắng hỏi, giọng gã khản đặc vì khói bụi.


"Không sao." Hàn Châu khàn giọng đáp, giọng nói lạnh lùng như băng đá sa mạc. "Nhị Cẩu, ngươi đưa Tiểu Đậu Tử đi tìm nơi ẩn náu tạm thời ở ngoại vi. Kỵ binh thiết giáp của Tống Thiết Giáp sắp phong tỏa toàn bộ khu vực này rồi. Ta phải quay lại Hắc Y Phường ngay lập tức."


"Nhưng vết thương của ngài..." Nhị Cẩu nhìn mảng băng gạc tẩm dược hoạt huyết quấn chặt cánh tay trái của Hàn Châu đang bị rách một đường dài, máu độc màu đen thẫm thấm đẫm ra ngoài vải đen, bốc lên một mùi tanh ngọt dị tà nhạt nhòa.


"Ta tự có tính toán. Đi đi!" Hàn Châu dứt khoát ra lệnh.


Nhìn bóng dáng lam y rách nát của Hàn Châu biến mất vào màn cát bụi mịt mùng hướng về phía thị trấn hỗn loạn, Nhị Cẩu chỉ biết thở dài, dắt Tiểu Đậu Tử nhanh chóng lẩn vào bóng tối của các khe đá.


...


Hắc Y Phường đêm nay vẫn ồn ào và nhớp nháp như mọi khi. Thị trấn biên thùy nằm ngoài tầm kiểm soát của luật pháp triều đình này luôn tràn ngập mùi rượu rẻ tiền, mùi khói thuốc phiện nồng nặc và tiếng la hét chửi thề của giới lục lâm, hắc bang. Dưới những ánh đèn lồng đỏ rách nát đung đưa theo gió sa mạc, Hàn Châu bước đi thầm lặng giữa đám đông dân nghèo tị nạn và những kẻ lưu vong. Chiếc mũ nón lá rách nát kéo sụp xuống che khuất khuôn mặt tái nhợt hốc hác, giúp anh hòa mình hoàn hảo vào bối cảnh hỗn loạn.


Anh lách người vào một ngõ tối hẻo lánh phía sau tửu lầu Quy Nhơn. Nơi đây bốc lên mùi ẩm mốc và nước thải hôi hám, tương phản hoàn toàn với tiếng đàn sáo lả lơi phát ra từ các ô cửa sổ lầu trên. Một bóng người mặc sườn xám đỏ thẫm xẻ cao, tay cầm tẩu thuốc ngọc bích tỏa khói hương nồng đậm bước ra từ bóng tối.


Đó là Hồng Nương. Bà chủ thanh lâu khôn ngoan, người nắm giữ mạng lưới tin tức ngầm của giới giang hồ biên thùy.


"Ngươi điên rồi, Thẩm Hàn Châu." Hồng Nương rít một hơi thuốc, giọng nói quyến rũ nhưng đượm vẻ lo âu. "Nhạc Vân đã treo thưởng vạn lượng hoàng kim cho cái đầu của ngươi. Hắc Hổ Bang đang xua quân lục soát khắp các nhà trọ ở Hắc Y Phường này. Vậy mà ngươi còn dám vác xác về đây?"


"Ta cần thuốc hoạt huyết hạ nhiệt đan điền." Hàn Châu khàn giọng nói, tay phải đè chặt lên lồng ngực đang bốc cháy bạo nhiệt. "Và ta cần biết Liễu Vô Song đang ở đâu."


Hồng Nương khẽ thở dài, dập tắt tẩu thuốc ngọc bích vào vách tường đá ẩm ướt. Bà tiến lại gần, ghé sát tai anh nói nhỏ:


"Biểu ca phản bội của ngươi giờ đã là chó săn đắc lực cho bang chủ Hắc Hổ rồi. Hắn vừa lập công lớn nên được giao chức phó bang chủ, hiện đang bảo kê cho sòng bạc ngầm lớn nhất của Hắc Hổ Bang ở phố Tây. Đêm nay, hắn đang ở đó ăn mừng phú quý mới đoạt được từ xương máu Thẩm gia trang của ngươi đấy."


Ánh mắt dưới vành nón lá của Hàn Châu đột ngột co rút lại. Sát ý lạnh lùng như dòng nước lũ mùa đông tràn ngập tâm trí.


"Sòng bạc ngầm phố Tây..." Hàn Châu thì thầm, tay phải vô thức siết chặt lấy chuôi thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ dắt bên hông.


"Nghe ta nói này," Hồng Nương giữ chặt vai anh, giọng bà nghiêm nghị. "Sòng bạc đó được canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt bởi hàng chục tay sai vũ trang thương sắt. Ngươi đang bị thương nặng, đan điền nứt vỡ, tay trái lại phế liệt do châm bạc khóa mạch. Đừng hành động bồng bột. Hãy kiên nhẫn chờ thời cơ cô lập hắn."


Hàn Châu im lặng không đáp. Anh khẽ gật đầu chào Hồng Nương rồi lướt bóng biến mất vào ngõ tối tăm rậm rạp.


...


Sòng bạc Kim Sa nằm sâu dưới tầng hầm của một tửu quán cũ nát ở phố Tây Hắc Y Phường. Để lọt vào trong, Hàn Châu phải đi vòng qua đường cửa sau ngập tràn rác rưởi. Hai tên lính gác hắc bang mặc áo da hổ bặm trợn đang đứng tựa lưng vào tường gỗ, tay lăm lăm đại đao.


Hàn Châu bước ra từ bóng tối, chiếc nón lá rách nát che khuất khuôn mặt. Không đợi chúng kịp lên tiếng tra hỏi, anh thò tay phải vào ngực, rút ra một tờ Ngân Phiếu Biên Thùy rách nát mệnh giá mười lượng bạc ném thẳng vào mặt tên gác cổng.


"Tiền rượu của các vị huynh đệ. Ta chỉ muốn vào tìm một người quen." Giọng Hàn Châu khàn khàn, cố ý giả giọng một gã lưu manh biên giới.


Tên gác cổng nhìn tờ ngân phiếu rách nhưng có dấu đỏ thương hội ngầm, đôi mắt ti hí của gã lập tức sáng lên tham lam. Gã nhanh chóng nhét tờ ngân phiếu vào túi áo, khịt mũi cười khẩy đầy khinh bỉ:


"Vào đi, gã què. Nhưng nhớ giữ mồm giữ miệng, bên trong đêm nay có quý nhân đang chơi vui, đừng có làm hỏng hứng của các đại nhân."


Hàn Châu cúi đầu, đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào trong.


Một luồng không khí nóng bức, ngột ngạt ngập tràn mùi khói thuốc phiện hôi hám, mùi rượu nồng nặc và tiếng la hét điên cuồng của hàng trăm con bạc lập tức xộc thẳng vào mũi anh. Sòng bạc ngầm rộng lớn dưới lòng đất được chiếu sáng bởi hàng chục ngọn đèn dầu mỡ bò tỏa khói đen kịt. Giới võ giả lưu vong, sát thủ tự do và những tên côn đồ hắc bang đang vây quanh các bàn đổ xúc xắc, mắt đỏ ngầu vì tiền bạc và tham vọng.


Hàn Châu nín thở, chậm rãi di chuyển thầm lặng bằng Hắc Ảnh Bộ. Dù cánh tay trái tê liệt hoàn toàn đè nặng lên vai, anh vẫn lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma nhạt nhòa, lẩn khuất sau những cây cột gỗ lớn chống đỡ trần hầm ẩm ướt.


Anh cố gắng vận hành Chính khí che mắt pháp—luồng chân khí Thanh Vân mỏng manh còn sót lại ở tay phải—để tạo màng khí mỏng bao phủ bên ngoài bả vai trái rách nát, hòng che giấu vết sẹo ma kinh đen kịt đang rỉ hắc khí nhạt nhòa.


Thế nhưng, ngay khi chân khí chính tông vừa ngưng tụ ở đầu ngón tay phải, vết rách sâu hoắm ở đan điền lập tức co thắt dữ dội. Ngọn lửa bạo nhiệt bùng phát cắn nuốt toàn bộ chân khí ngụy trang.


"Hự..."


Hàn Châu run lên bần bật, phải tựa lưng vào thân cột gỗ lớn để không bị ngã quỵ. Cơn đau thấu xương từ bả vai trái lan thẳng vào tâm mạch. Vết thương mổ cũ chưa lành hẳn ở vai trái bị áp lực kình kịch liệt bóp nghẹt, rách toác ra làm máu độc màu đen thẫm rỉ ra ngoài, thấm đẫm một mảng lớn trên lớp băng gạc đen mới quấn. Mùi máu độc tanh ngọt nhạt nhòa tỏa ra, khiến anh phải cắn chặt răng chịu đựng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới vành nón lá.


Anh thở dốc điều hòa hơi thở, dùng tay phải đè chặt vết mổ rỉ máu, mắt sắc lạnh nhìn về phía trung tâm sòng bạc.


Tại bàn tiệc xa hoa nhất ở giữa sòng bạc, Liễu Vô Song đang ngồi ngạo nghễ trên chiếc ghế bọc da hổ lớn. Gương mặt y hốc hác, đôi mắt gian giảo láo liên đang đỏ gay vì rượu thịt. Y mặc bộ cẩm y bằng tơ lụa màu vàng nhạt thêu chỉ vàng cực kỳ xa hoa, đối lập hoàn toàn với lam y rách nát dính đầy bùn đất của Hàn Châu. Hai bên y là hai kỹ nữ diễm lệ đang lả lơi ôm ấp, rót rượu và đút nho vào miệng y.


Trên mặt bàn gỗ gụ sang trọng chứa đầy những đĩa thịt cừu nướng béo ngậy và những hũ rượu ngon. Đặc biệt, dắt bên hông trái của Liễu Vô Song là một thanh đoản kiếm khảm ngọc bích lấp lánh—đó chính là di vật gia bảo của Thẩm gia trang mà y đã cướp đoạt sau đêm diệt môn kinh hoàng.


"Ha ha ha! Lũ ngu xuẩn các ngươi có biết vì sao bản tọa lại có được phú quý ngày hôm nay không?" Liễu Vô Song uống cạn một ly rượu lớn, gầm lên đầy đắc ý trước đám tay sai hắc bang đang vây quanh nịnh bợ.


"Phó bang chủ uy vũ! Xin ngài chỉ giáo cho lũ đệ tử học hỏi!" Đám tay sai gào thét tung hô.


Liễu Vô Song cười sằng sặc, tay phải y cầm lấy một vốc đồng tiền vàng ròng cướp từ hòm xiểng của Thẩm gia, chậm rãi gảy từng đồng tiền phát ra những tiếng "tách, tách" lanh lảnh đầy khinh nhờn.


"Chính đạo ư? Thẩm Thiết Sơn trung nghĩa cái gì chứ? Cuối cùng thì cả gia tộc Thẩm gia trang cũng chỉ làm mồi cho lửa đỏ sa mạc! Bản tọa chỉ cần chỉ một đường mật đạo ẩn nấp cho Nhạc Vân thiếu gia, là đã có được vinh hoa phú quý cả đời không hết! Tên phế nhân Thẩm Hàn Châu kia giờ chắc đang làm bạn với xương khô ngoài sa mạc rồi! Ha ha ha!"


Nghe những lời nói bẩn thỉu của gã phản đồ vang dội khắp sòng bạc, máu trong người Thẩm Hàn Châu như sôi sục lên dữ dội. Cánh tay phải anh run rẩy kịch liệt, các khớp ngón tay bóp chặt vào chuôi thanh đoản đao rỉ sét đến mức rách da rỉ máu tươi nhuộm đỏ đốc đao.


*Liễu Vô Song... Nợ máu của Thẩm gia... Đêm nay ta sẽ bắt ngươi phải trả bằng đầu của ngươi!*


Cơn cuồng nộ dâng trào tột độ kích thích luồng ma khí kịch độc ở cánh tay trái cấy ghép. Dù đã bị ba cây châm bạc khóa mạch chặt chẽ, các mạch máu đen mạng nhện trên cổ và vai trái của Hàn Châu vẫn bắt đầu rục rịch chuyển động, tỏa ra luồng hắc khí nhạt nhòa làm rách nhẹ thêm lớp băng gạc đen dính máu.


Đúng lúc sát cơ trong lòng Hàn Châu đạt đến đỉnh điểm, từ phía góc tối đối diện của sòng bạc, Hồng Nương khẽ bước ra dưới danh nghĩa một bà chủ thanh lâu đi kiểm tra phòng rượu. Bà nhìn thấy Hàn Châu đang đứng siết chặt đao sau cột gỗ, đôi mắt đỏ rực sát khí rỉ máu độc nhạt nhòa dưới nón lá.


Gương mặt Hồng Nương biến sắc. Bà đứng từ xa, khẽ lắc đầu và đưa tay phải lên làm một ký hiệu tay chớp nhoáng cảnh báo: Có tai mắt tuần tra của phó bang chủ Hắc Hổ Bang đang bắt đầu lục soát các góc tối của sòng bạc để tìm kiếm những kẻ khả nghi mang ma khí.


Hàn Châu khựng lại một nhịp. Anh nén chặt cơn đau đớn co thắt ở đan điền, cố gắng thu hồi sát khí ma tính trở lại kinh mạch khóa chặt. Anh biết, nếu lúc này bộc phát ma công ngay giữa đám đông hỗn loạn, anh sẽ bị hàng chục tay sai hắc bang bao vây băm vằm trước khi kịp chạm đến cổ họng của gã phản đồ.


Anh phải kiên nhẫn. Phải chờ đợi thời cơ Liễu Vô Song cô độc bước vào mật phòng phía sau để ra tay thanh lý môn hộ đẫm máu.


Hàn Châu hít một hơi sâu lạnh buốt phế quản dính độc sương cũ, chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của cột gỗ, vành nón lá rách nát che khuất nửa mặt tái nhợt rỉ máu độc hốc hác. Anh bước thẳng về phía bàn tiệc trung tâm, đứng sừng sững ngay trước mặt Liễu Vô Song đang ôm ấp mỹ nữ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!