Huyết Chiến Lạc Diệp
Cát vàng sa mạc rít gào như vạn con quỷ đói đang cào xé màn đêm. Sức nóng từ những ngôi nhà tranh bùng cháy ở Thôn Lạc Diệp không làm giảm đi cái lạnh thấu xương của luồng ma khí đen kịt đang cuồn cuộn bốc lên từ cánh tay trái của Thẩm Hàn Châu.
Lưỡi huyết đao khổng lồ của Huyết Thủ Sát Thần Tào Nhân va chạm trực diện với thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân. Một tiếng nổ kình lực kinh thiên động địa vang lên, chấn vỡ toàn bộ những mảng tường đất nứt nẻ còn sót lại xung quanh. Sóng xung kích mang theo luồng tà khí đỏ thẫm và hắc khí đen kịt quét ngang mặt đất, thổi bay những đống tro tàn đang cháy dở thành một cơn mưa lửa hỗn loạn.
"Khục!"
Thẩm Hàn Châu cảm thấy lồng ngực mình như bị một thoi sắt nung đỏ nện thẳng vào. Đan điền rạn nứt vốn đã chịu quá tải từ trước lập tức xuất hiện thêm một vết rách sâu hoắm, rỉ ra những giọt chân khí hỗn loạn nóng bỏng. Máu tươi trào ngược lên cổ họng, nóng hổi và tanh nồng, tràn qua kẽ răng rỉ xuống cằm. Khớp xương tay phải của anh—nơi đang cố bám chặt lấy đốc kiếm để hỗ trợ lực nâng—bị chấn động lực lượng của Thiết Bộ Bạo Kình nghiền nát, da thịt rách toác, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả chuôi kiếm gỗ mục.
Tào Nhân lùi lại ba bước, chân giậm lún sâu xuống cát mịn, nhưng gương mặt rỗ sẹo của hắn lập tức dãn ra thành một nụ cười điên cuồng và tham lam. Hắn liếm vết máu bắn lên môi, gầm lên đầy phấn khích:
"Ha ha ha! Bản tọa đã bảo rồi! Một tên phế nhân nứt đan điền như ngươi, dù có mượn được tà lực của ma đầu thì thể xác này cũng đã mục rỗng! Để xem ngươi đỡ được mấy đao của ta!"
Hắn không cho Hàn Châu một cơ hội nhỏ nhoi để điều hòa khí huyết. Thanh Huyết Hải Ma Đao khổng lồ lại vung lên, tà kình đỏ thẫm ngưng tụ thành một bóng ma đao quang dài hơn trượng. Tào Nhân vận chuyển Huyết Ma Đao Quyết, bước chân nặng nề nhưng tốc độ cực nhanh nhờ Thiết Bộ Bạo Kình, chém liên tiếp mười hai nhịp dồn dập nhắm thẳng vào các tử huyệt của Hàn Châu.
*Clang! Clang! Clang! Clang!*
Tiếng kim loại va chạm rền vang rợn người xé rách màng nhĩ. Hàn Châu bị dồn lùi liên tiếp. Cánh tay trái cấy ghép kinh mạch của anh—dù đã bộc phát ma kình sau khi rút ba cây châm bạc khóa mạch—vẫn đang phải gánh chịu sự bài xích kịch liệt của thể xác. Các thớ cơ thịt ở vai trái co rút điên cuồng, máu độc màu đen thẫm rỉ ra từ vết mổ cũ chưa lành hoàn toàn, thấm đẫm mảng băng gạc đen và nhỏ xuống cát sa mạc nóng bỏng.
Trong khoảng không tăm tối của thần trí, tiếng gầm rú của tàn hồn Lệ Vô Cực càng lúc càng dữ dội:
"Dâng hiến thân thể này cho ta! Hãy để ta nhuộm đỏ sa mạc này bằng máu của chúng! Ngươi đang hèn nhát cái gì?! Sát! Sát sạch lũ kiến cỏ này cho ta!"
"Câm miệng!"
Hàn Châu thầm gầm lên trong lòng, linh đài cố giữ lấy một tia sáng hướng thiện cuối cùng. Anh biết, nếu lúc này để sát ý hoàn toàn nuốt chửng, anh sẽ biến thành một con quái vật khát máu không khác gì Tào Nhân, và những người dân làng vô tội đứng xung quanh, kể cả Tiểu Đậu Tử, đều sẽ chết dưới lưỡi kiếm điên cuồng của anh.
Nhưng áp lực từ huyết đao của Tào Nhân quá lớn. Hàn Châu cố vận hành một luồng chân khí Thanh Vân chính tông còn sót lại ở tay phải để thực hiện Nhất Kiếm Đoạt Mệnh, hòng đâm thẳng vào kẽ hở giáp của đối thủ để dứt điểm nhanh.
Thế nhưng, ngay khi chân khí màu xanh nhạt vừa ngưng tụ ở đầu ngón tay phải, ngọn lửa ma khí bạo ngược ở tay trái lập tức lao tới cắn nuốt dữ dội. Hai luồng kình lực đối nghịch va chạm ngay trong kinh mạch tay phải, tạo ra một cơn co thắt kịch liệt.
"Phụt!"
Hàn Châu nôn ra một ngụm máu lớn, chân khí Thanh Vân chính tông lập tức tán loạn hoàn toàn. Lưỡi huyết đao của Tào Nhân thừa cơ chém thẳng xuống, chấn bay thanh kiếm mỏng bằng tay phải của anh. Hàn Châu chỉ kịp vung trọng sắt kiếm vô phong bằng tay trái để đỡ đòn, nhưng lực chấn quá mạnh đẩy văng anh lùi sát hố cát lún sâu hoắm ở rìa thôn.
Chỉ một bước lùi nữa, anh sẽ ngã xuống vực sâu sa mạc.
"Đại ca! Chạy đi! Đừng lo cho con!" Tiếng gào khóc non nớt của Tiểu Đậu Tử vang lên qua tiếng gió rít. Cậu bé đang bị gã tay sai hắc bang đè chặt xuống đất, bả vai rỉ máu, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nước mắt nhìn Hàn Châu.
Hàn Châu nhìn đứa trẻ, rồi nhìn những xác chết rách nát của dân làng nằm rải rác trên bãi cát loang lổ máu. Lòng trắc ẩn và lời hứa bảo vệ kẻ yếu thế dâng trào tột cùng, biến thành một luồng ý chí sắt đá vượt qua mọi nỗi đau thể xác.
*Nếu chính đạo giả tạo bất lực trước sự tàn bạo này... thì ta thà mang thân phận ma quỷ để thực thi công lý thực sự!*
Anh hoàn toàn từ bỏ việc điều hòa hai luồng khí. Hàn Châu chủ động giải phóng Sát Lục Ý Chí, mở toang cánh cửa đan điền để tàn hồn Lệ Vô Cực tràn ngập huyết quản.
"GÀO!!!"
Một tiếng gầm rú mang đậm ma tính tột cùng vang lên từ cổ họng Hàn Châu, chấn động cả màn đêm sa mạc. Đôi mắt dưới vành nón lá rách nát của anh hoàn toàn hóa thành một màu đỏ rực rỉ máu độc tà dị. Cánh tay trái nổi gân đen kịt cuồn cuộn như những con giun đất bò dưới da, ma khí đen kịt rực lửa oán khí bùng phát dữ dội bao phủ toàn bộ thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân.
Anh vung mạnh trọng kiếm chém thẳng xuống mặt đất.
*OÀNG!*
Kiếm Chấn Bát Phương kích hoạt cực hạn. Một luồng kình lực xung kích màu đen khổng lồ nổ tung, chấn vỡ mặt đất sa mạc tạo thành một hố sâu vạn trượng, quét bay toàn bộ cát bụi và chấn vỡ màng bảo vệ kình lực hộ thể của Tào Nhân. Đám tay sai hắc bang xung quanh bị luồng ma khí chấn hất văng ra xa, gào thét thảm thiết.
Tào Nhân hoảng hốt thu đao phòng thủ, nhưng luồng kiếm chấn quá nặng khiến bước chân hắn bị mất thăng bằng, Thiết Bộ Bạo Kình lập tức xuất hiện sơ hở chí mạng.
Hàn Châu không bỏ lỡ một khắc. Anh lướt tới như một bóng ma đen kịt giữa màn sương độc, dùng tay trái biến dị vung trọng sắt kiếm vô phong thực hiện đường chém hủy diệt:
"Huyết... Sát... Trảm!"
Một luồng kiếm khí màu đen rực lửa oán khí khổng lồ rít vang tiếng gào thét của vạn quỷ xuất thế, chém thẳng xuống lồng ngực Tào Nhân.
*RẮC! PHẬP!*
Thanh Huyết Hải Ma Đao khổng lồ của Tào Nhân bị trọng kiếm sắt nặng chém đứt đôi làm hai nửa rơi xuống cát. Lưỡi kiếm vô phong mang theo ma kình tàn bạo tiếp tục chém rách chiến bào đỏ thẫm, xẻ đôi lồng ngực của Huyết Thủ Sát Thần. Máu tươi phun trào nhuộm đen cả một vùng cát sa mạc.
Tào Nhân trợn trừng đôi mắt kinh hoàng, cơ thể hộ pháp đổ rầm xuống vũng máu độc, chết không nhắm mắt.
Thôn Lạc Diệp đột ngột trở nên im lặng như tờ, chỉ còn tiếng bão cát rít gào và tiếng lửa cháy lách tách. Đám tay sai hắc bang còn sống sót kinh hoàng nhìn Hàn Châu đứng giữa vũng máu với đôi mắt rực đỏ ma tính, chúng hoảng sợ vứt bỏ vũ khí, điên cuồng tháo chạy vào bão cát.
Hàn Châu đứng lặng giữa đống đổ nát, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trận bộc phát ma tính cực hạn đã tiêu diệt kẻ thù, nhưng ngọn lửa ma khí tàn dư đang điên cuồng cắn xé đan điền rạn nứt của anh. Đầu óc anh ong lên, tiếng thì thầm khát máu của Lệ Vô Cực liên tục thúc giục anh tiếp tục tàn sát những người dân làng còn sống sót đang run rẩy phía sau.
"Sát... sát sạch chúng... ăn nuốt máu thịt của chúng để phục hồi..."
Hàn Châu run rẩy nâng trọng kiếm lên, bước chân lảo đảo hướng về phía Tiểu Đậu Tử. Đôi mắt đỏ rực của anh khóa chặt lấy đứa trẻ.
Tiểu Đậu Tử nhìn anh, không hề né tránh, gương mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc đầy nước mắt nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn sự sùng bái và tin tưởng tuyệt đối: "Đại ca... ngài đã cứu con... con biết ngài là người tốt mà..."
Lời nói ngây thơ của đứa trẻ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang điên cuồng của Hàn Châu. Anh khựng bước chân lại. Tay phải anh run rẩy chạm vào bọc vải da thú bên ngực, cảm nhận được hơi ấm mỏng manh tỏa ra từ thanh kiếm gỗ nhỏ thô sơ của Tiểu Đậu Tử dắt bên trong.
*Không! Ta là kiếm khách Thẩm Hàn Châu! Ta không phải là ma đầu Lệ Vô Cực!*
Bản tâm hướng thiện thức tỉnh dữ dội, đẩy lùi tà niệm trong thần trí. Hàn Châu cắn chặt môi đến bật máu tươi để lấy lại sự tỉnh táo cuối cùng. Anh nhìn xuống bãi cát sa mạc, tìm thấy ba cây châm bạc khóa mạch dính máu đen vừa bị rút ra.
Enduring nỗi đau thể xác tột cùng, Hàn Châu dùng tay phải run rẩy nhặt lấy ba cây châm bạc, dứt khoát đâm mạnh trở lại vào ba huyệt đạo lớn trên bả vai trái cấy ghép để khóa chặt luồng ma khí bạo ngược.
"Phụt!"
Hàn Châu quỳ rạp xuống cát, nôn ra một ngụm máu độc đen kịt. Cánh tay trái biến dị lập tức co rút lại, gân đen lặn xuống, trở nên lạnh ngắt và liệt hoàn toàn không còn cảm giác. Đan điền rạn nứt co thắt dữ dội, nhiệt độ bạo nhiệt thiêu đốt lục phủ ngũ tạng khiến anh kiệt sức hoàn toàn, mắt rỉ máu độc đỏ ngầu dưới vành nón lá.
Nhị Cẩu lảo đảo chạy lại gần, bám chặt lấy vai Hàn Châu, giọng nói đầy hốt hoảng:
"Đại nhân! Ngài phải đi ngay lập tức! Tiếng nổ kình lực vừa rồi quá lớn... Đội kỵ binh tuần tra của Tống Thiết Giáp đang rầm rộ kéo đến thôn Lạc Diệp để kiểm tra... Nếu bị chúng bắt gặp trong tình trạng này, ngài sẽ chết chắc!"
Hàn Châu kiệt sức gật đầu nhẹ. Anh cố gắng đứng dậy bằng tay phải chống kiếm, kéo sụp vành nón lá rách nát để che khuất khuôn mặt hốc hác đầy máu độc, lảo đảo bước đi vào màn bão cát sa mạc mịt mù cùng Nhị Cẩu và Tiểu Đậu Tử, bỏ lại sau lưng Thôn Lạc Diệp hoang tàn rực lửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!