Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sát Lục Sương Muội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát sa mạc hoang dã rít lên những tiếng gầm rú điên cuồng, quất mạnh vào những bức tường đất nứt nẻ của Hắc Y Phường. Giữa màn đêm mờ mịt cát bụi, Thẩm Hàn Châu vác thanh trọng sắt kiếm vô phong bọc kỹ trong lớp vải thô rách, bước đi lầm lũi hướng về phía lối vào sòng bạc ngầm của Hắc Hổ Bang. Sát ý trong lòng anh đang cuộn chảy như dòng sông băng dưới lòng đất, nén chặt đến mức lồng ngực thắt nghẹt. Bàn tay phải gầy guộc nhưng đầy vết chai sạn siết chặt chuôi thanh đoản đao rỉ sét của tổ phụ dắt bên hông. Anh chỉ còn cách kẻ phản bội Liễu Vô Song một bức tường đá.


Nhưng ngay khi chân anh vừa chạm đến ngõ tối dẫn vào sòng bạc, một bóng người rách rưới, máu me đầm đìa từ trong màn cát bụi lảo đảo lao ra, ngã quỵ ngay dưới chân anh.


"Đại... đại nhân..."


Giọng nói yếu ớt, đứt quãng vang lên qua tiếng gió rít. Hàn Châu cúi người, kéo sụp vành mũ nón lá rách nát để nhìn rõ hơn. Đó là Nhị Cẩu. Gã lưu manh nhỏ vốn được anh giao nhiệm vụ đưa Tiểu Đậu Tử về Thôn Lạc Diệp ẩn náu. Giờ đây, khắp người Nhị Cẩu chằng chịt những vết chém sâu hoắm, máu tươi nhuộm đỏ cả lớp áo vải thô rách vai, da thịt bỏng rát vì vết bỏng lửa.


"Thôn Lạc Diệp..." Nhị Cẩu hộc ra một ngụm máu đen, đôi bàn tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo lam của Hàn Châu. "Tào Nhân... Huyết Thủ Sát Thần... Hắn nhận lệnh truy nã đỏ của Nhạc Vân... dẫn theo hàng chục tay sai hắc bang vây quét cả thôn... Hắn đang tàn sát dân làng... bắt giữ Tiểu Đậu Tử... để ép ngài phải ra mặt... Đại nhân, đừng đến đó... Hắn là nhất lưu võ giả... cực kỳ tàn bạo..."


Đầu óc Thẩm Hàn Châu vang lên một tiếng nổ lớn.


Thanh kiếm gỗ nhỏ của Tiểu Đậu Tử vẫn đang nằm yên lặng trong bọc vải da thú bên ngực anh, tỏa ra một luồng hơi ấm mỏng manh như muốn nhắc nhở anh về lời hứa nghĩa hiệp. Đứa trẻ ăn mày nghèo khổ ấy, người duy nhất giữa thế gian hỗn mang này nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái và trao cho anh niềm tin vào lòng chính trực, giờ đây đang nằm trong tay một kẻ sát nhân khét tiếng.


"Cửu U Ma Công... giải phóng ta..."


Trong khoảng không tăm tối của thần trí, bóng ma khổng lồ của tàn hồn Lệ Vô Cực lại mở trừng đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục, cất tiếng cười khàn khàn tàn bạo đầy phấn khích: "Ngươi thấy chưa? Lòng nhân từ hèn nhát của ngươi chỉ mang lại tai họa cho kẻ yếu. Hãy rút ba cây châm bạc khóa mạch ở vai trái ra, dâng hiến thân thể này cho ta, ta sẽ giúp ngươi nhuộm đỏ sa mạc này bằng máu của chúng!"


"Câm miệng!" Hàn Châu thầm gầm lên trong lòng, hàm răng nghiến chặt đến bật máu tươi.


Anh không thể dùng ma khí một cách mù quáng, nhưng anh càng không thể trốn chạy. Nếu anh chọn cách ẩn mình để giữ mạng, anh sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách làm một kiếm khách. Bản tâm chính trực không cho phép anh lùi bước trước tội ác.


Hàn Châu buông Nhị Cẩu ra, đứng thẳng dậy giữa bão cát. Đan điền rạn nứt của anh đột ngột co thắt dữ dội, ngọn lửa bạo nhiệt thiêu đốt lồng ngực khiến anh phải nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong. Anh vác trọng sắt kiếm vô phong, quay người lao vút đi trong màn bão cát sa mạc mịt mù, hướng thẳng về phía Thôn Lạc Diệp.


***


Thôn Lạc Diệp nằm ở rìa hoang dã biên thùy, giờ đây đã biến thành một đống đổ nát rực lửa. Những ngôi nhà tranh xập xệ của người tị nạn nghèo khổ đang bùng cháy dữ dội dưới sức gió sa mạc, khói đen cuồn cuộn bốc lên hòa cùng cát bụi vàng óng.


Mùi máu tanh nồng đậm quyện với mùi thịt cháy khét lẹt bao phủ khắp không gian. Trên bãi cát loang lổ vết máu khô đen, xác của những người dân làng vô tội—những người tị nạn khốn khổ vốn chỉ muốn tìm một nơi dung thân—nằm rải rác rách nát.


Ở trung tâm ngôi làng đổ nát, Huyết Thủ Sát Thần Tào Nhân đang đứng ngạo nghễ trên một thềm đá nứt nẻ. Hắn là một gã nam tử thô kệch có thân hình hộ pháp, gương mặt đầy vết rỗ sẹo đao tàn ác. Khoác trên mình chiếc chiến bào đỏ thẫm nhuốm máu khô đen kịt, hắn lăm lăm thanh Huyết Hải Ma Đao khổng lồ, lưỡi đao rỉ nước máu tanh nồng đậm tỏa ra sát khí ngập trời.


Xung quanh hắn, hàng chục nhị lưu võ giả của hắc bang biên thùy cầm đại đao sắc bén đang vây quanh những người dân làng còn sống sót. Tiếng khóc gào thét của phụ nữ và trẻ em vang lên thảm thiết dưới những họng đao lạnh ngắt.


Tiểu Đậu Tử bị trói chặt hai tay bằng dây thừng thô ráp, bả vai nhỏ bé rách da rỉ máu do một vết roi quất trúng. Cậu bé bị gã ác bá đè quỳ xuống đất, nhưng đôi mắt tròn xoe vẫn bướng bỉnh nhìn trừng trừng vào Tào Nhân, không hề hé răng nửa lời về tung tích của Hàn Châu.


"Thẩm Hàn Châu!" Tào Nhân gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy nội kình chấn động khiến những mái nhà tranh đang cháy sụp đổ rầm rập. "Ta biết ngươi đang nấp quanh đây! Ngươi là cựu thiên tài Thanh Vân Kiếm Tông cơ mà? Sao lại hèn nhát núp bóng như một con chó rách thế? Cứ mỗi mười hơi thở ngươi không ra mặt, ta sẽ chém đứt đầu một tên dân làng!"


Hắn bước lại gần một lão nhân gầy gò đang run rẩy dưới đất, vung cao thanh Huyết Hải Ma Đao. Ánh đao đỏ thẫm phản chiếu ngọn lửa bùng cháy dữ dội.


Nấp sau bức tường đất đổ nát ở bìa thôn, Thẩm Hàn Châu chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đẫm máu ấy. Lồng ngực anh như muốn nổ tung vì uất hận. Ký ức về đêm diệt môn của Thẩm gia trang, hình ảnh muội muội Như Ngọc bị đẩy xuống dòng sông băng, gia tỷ Như Yên nhảy vực tự vẫn... tất cả những nỗi đau cốt nhục tột cùng ấy đột ngột ập về, thiêu đốt tâm trí anh thành tro bụi.


Sự căm ghét thói tàn bạo của tà phái và nỗi hận thù ngụy quân tử của chính đạo danh môn hòa làm một, kích hoạt hệ kinh mạch cấy ghép của Lệ Vô Cực trong người anh hoạt động điên cuồng.


"Hết mười hơi thở!" Tào Nhân cười tàn ác.


"Vút! Phập!"


Thanh huyết đao khổng lồ chém bổ xuống dứt khoát. Tiếng xương thịt đứt lìa vang lên rợn người, cơ thể của lão nhân vô tội bị chém đứt đôi ngay trước mắt Hàn Châu. Máu tươi phun trào nhuộm đỏ bãi cát lạnh giá.


Tiểu Đậu Tử hét lên đau đớn, tiếng hét non nớt bị tiếng bão cát nuốt chửng.


Một tiếng nứt vỡ sắc gọn vang lên từ sâu trong đan điền của Thẩm Hàn Châu. Sự dằn vặt đau đớn giữa việc giữ gìn bản tâm kiếm khách chính trực và sự cám dỗ tàn bạo của ma tính Lệ Vô Cực chảy trong huyết quản đã đạt đến giới hạn cực hạn.


*Rắc!*


Kinh mạch ma giáo bạo ngược bộc phát toàn diện dưới sự kích thích của thù hận tột cùng.


Từ cánh tay trái quấn băng gạc đen của Hàn Châu, một luồng ma khí đen kịt, lạnh buốt như băng địa ngục đột ngột phun trào dữ dội. Luồng hắc khí cuồng bạo hóa thành một màn sương đen dày đặc, mang theo mùi sắt gỉ và oán khí ngập trời, nhanh chóng lan tỏa và bao phủ toàn bộ Thôn Lạc Diệp trong chớp mắt. Nhiệt độ xung quanh lập tức plunging xuống mức đóng băng, dập tắt những ngọn lửa đang bùng cháy trên các mái nhà tranh.


Đám tay sai hắc bang kinh hoàng nhìn màn sương đen kỳ dị đang nuốt chửng ánh sáng. Chúng run rẩy, lùi lại vây quanh Tào Nhân.


"Kẻ nào?!" Tào Nhân trợn mắt, siết chặt huyết đao, cảm nhận được một luồng áp lực ma kình khổng lồ đang đè nặng lên vai mình.


Từ trong màn sương đen kịt lạnh giá ấy, một bóng người lam y rách nát chậm rãi bước ra.


Vành nón lá rách nát che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt dưới vành nón đã hoàn toàn hóa thành một màu đỏ rực rỉ máu độc, lóe lên tia sáng xanh tối tăm đầy chết chóc. Trên bả vai trái và chạy dọc lên cổ của Hàn Châu, vết sẹo ma kinh đen kịt hình mạng nhện đang nổi rõ, rực sáng lên luồng ma khí đen-tím tà dị.


Cánh tay trái cấy ghép kinh mạch của anh—vốn tê liệt bấy lâu—giờ đây nổi gân đen cuồn cuộn dưới lớp băng gạc rách nát, nhấc bổng thanh trọng sắt kiếm vô phong nặng năm mươi cân một cách nhẹ nhàng như không.


"Huyết... Thủ... Sát... Thần..."


Giọng nói của Hàn Châu vang lên, không còn là giọng của một con người thông thường, mà trầm thấp, khàn đặc, mang theo tiếng gầm rú vọng về từ vực sâu của tàn hồn Lệ Vô Cực. Mỗi bước chân anh giẫm lên cát mịn đều để lại một dấu chân đóng băng đen kịt.


"Vạn lượng hoàng kim!" Tào Nhân nhìn thấy vết sẹo ma kinh và thanh trọng kiếm vô phong, lập tức nhận ra mục tiêu. Sự sợ hãi trong mắt hắn nhanh chóng bị lòng tham cực hạn nuốt chửng. "Thẩm Hàn Châu! Ngươi cuối cùng cũng chịu thò cái đầu ma đầu của ngươi ra rồi! Để ta xem một tên phế nhân nứt đan điền như ngươi đỡ được mấy đao của ta!"


"Sát!"


Tào Nhân hét lớn, dồn toàn bộ kình lực thô thiển của ngoại môn vào đôi chân, lao vút tới như một con mãnh thú khát máu.


Thanh Huyết Hải Ma Đao vung lên một đường đao quang đỏ thẫm khổng lồ dài hơn một trượng, chém thẳng từ trên đỉnh đầu xuống Hàn Châu với uy lực phá sơn nứt đá.


Hàn Châu không lùi bước. Anh dồn ma khí tay trái nâng thanh trọng sắt kiếm vô phong lên đỡ đòn chính diện.


*OÀNG!*


Một tiếng nổ kình lực kinh thiên động địa vang lên giữa Thôn Lạc Diệp. Lực va chạm cực mạnh giữa huyết đao nặng nề và trọng sắt kiếm vô phong tạo ra một luồng sóng xung kích quét bay cát bụi xung quanh trong phạm vi mười bước chân.


Sức nặng năm mươi cân của trọng kiếm tuy chặn đứng lưỡi đao sắc bén của Tào Nhân, nhưng lực chấn động khổng lồ từ nhất lưu võ giả lập tức truyền thẳng vào lồng ngực Hàn Châu.


*Rắc! khục...*


Đan điền rạn nứt của Hàn Châu lại xuất hiện thêm một vết nứt sâu hoắm. Máu tươi trào ngược ra khóe miệng anh, nóng hổi và tanh nồng. Hai chân anh bị lực ép lún sâu xuống cát mịn nửa thước.


"Ha ha ha! Phế nhân vẫn chỉ là phế nhân!"


Tào Nhân cười điên cuồng khi nhận ra đan điền đối phương đã bị tổn thương nặng. Hắn lập tức vận dụng Thiết Bộ Bạo Kình kết hợp Cuồng Bạo Công, thanh huyết đao khổng lồ hóa thành một cơn bão đao quang đỏ thẫm, chém liên tiếp mười hai nhịp dồn dập không cho Hàn Châu một hơi thở để hồi khí.


*Clang! Clang! Clang! Clang! Clang!*


Tiếng kim loại va chạm rền vang liên tục như sấm sét giữa đêm sa mạc. Hàn Châu chỉ có thể dùng tay trái vác trọng kiếm chống đỡ một cách thụ động. Mỗi một nhịp đao của Tào Nhân chém xuống đều nặng nề hơn nhịp trước, lực chấn làm rách sâu thêm vết mổ ở vai trái Hàn Châu, khiến máu độc màu đen thẫm rỉ ra ướt đẫm mảng băng gạc.


Anh bị dồn lùi liên tiếp mười hai bước, chân giẫm sụt xuống vách đất của một hố cát sâu hoắm ở rìa thôn. Chỉ một bước lùi nữa, anh sẽ ngã xuống hố cát lún vạn trượng.


"Chết đi, cựu thiên tài!" Tào Nhân hét lên, vung huyết đao thực hiện đòn chém quyết định, kình lực đỏ thẫm khóa chặt toàn bộ đường lui của Hàn Châu.


Hàn Châu đứng bên rìa hố cát, lồng ngực bốc cháy bạo nhiệt dữ dội, thần trí bắt đầu mờ mịt bởi oán khí tàn sát. Anh biết rõ, chân khí Thanh Vân chính tông ở tay phải đã hoàn toàn cạn kiệt, nếu cố dùng Nhất Kiếm Đoạt Mệnh sẽ bị lực lượng ngoại công của Tào Nhân chấn bay kiếm ngay lập tức.


*Muốn diệt trừ ác quỷ, ta phải hóa thành ác quỷ sao?*


*Nếu chính đạo bất lực trước sự tàn bạo này... thì ta thà mang thân phận ma quỷ để thực thi công lý thực sự!*


Hàn Châu hoàn toàn thả lỏng thần trí, không còn cố đè nén sự bạo ngược của ma tính nữa. Anh chủ động giải phóng Sát Lục Ý Chí, chấp nhận để oán hận của tàn hồn Lệ Vô Cực tràn ngập huyết quản.


Tay phải anh buông đoản đao rỉ sét, vươn lên bả vai trái, nắm chặt lấy đốc ba cây châm bạc khóa mạch đang cắm sâu ở huyệt đạo lớn.


*Phập! Phập! Phập!*


Hàn Châu dứt khoát rút mạnh cả ba cây châm bạc ra khỏi vai trái. Ba tia máu độc màu đen thẫm bắn tung tóe ra bãi cát sa mạc.


"GÀO!!!"


Một tiếng gầm rú mang đậm ma tính tột cùng vang lên từ cổ họng Hàn Châu. Cánh tay trái cấy ghép kinh mạch của anh lập tức biến dị hoàn toàn, các mạch máu đen kịt nổi rộp lên chạy dọc từ cổ tay lên bả vai và lan rộng ra khắp lồng ngực. Luồng ma khí đen kịt rực lửa oán khí phun trào dữ dội từ năm đầu ngón tay trái, bao phủ toàn bộ thanh trọng sắt kiếm vô phong, biến nó thành một thanh ma kiếm khổng lồ tỏa ra sát khí hủy diệt.


Sức mạnh thể xác của Hàn Châu tăng vọt lên mức điên cuồng khát máu. Anh nâng thanh trọng sắt kiếm vô phong bằng tay trái biến dị, vung một chiêu Huyết Sát Trảm chém ngược từ dưới lên.


Một luồng kiếm khí màu đen rực lửa oán khí rít vang tiếng gào thét của vạn quỷ xuất thế, lao vút đi chém đôi đao quang đỏ thẫm của Tào Nhân giữa không trung, hướng thẳng về phía lồng ngực của kẻ sát nhân khét tiếng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!