Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nghịch Thiên Hoán Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối không có ranh giới, nó là một đầm lầy đen kịt nuốt chửng mọi giác quan.


Khi ý thức của Thẩm Hàn Châu bắt đầu rục rịch quay trở lại, thứ đầu tiên chạm vào anh không phải là ánh sáng, mà là cái lạnh. Cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy hoang dã cằn cỗi luồn qua những khe hở của mái ngói y quán hoang phế, mang theo mùi cát sỏi nồng nặc và mùi gỗ mục ẩm ướt. Nhưng cái lạnh ngoài da thịt ấy chẳng thấm tháp gì so với khoảng trống rỗng tàn nhẫn ở vùng bụng dưới.


Đan điền của anh đã vỡ.


Cựu đệ nhất thiên tài của Thanh Vân Kiếm Tông cố gắng hít một hơi thật sâu, theo bản năng vận hành Thanh Vân Thổ Nạp Pháp để xoa dịu cơ thể. Thế nhưng, khoảnh khắc anh vừa động niệm, một cơn lốc xoáy đau đớn từ vùng bụng dưới bùng lên, găm thẳng vào lục phủ ngũ tạng như hàng vạn mảnh gương vỡ bị nghiền nát dữ dội. Chân khí chính tông trống rỗng, đan điền rách nát không thể ngưng tụ nổi một tia khí cơ, chỉ có những thớ cơ thịt ở ngực và sườn co rút kịch liệt, khiến máu tươi từ cổ họng trào ngược ra khóe miệng, nóng hổi và tanh nồng.


"Đừng cố sức, tiểu tử. Ngươi càng vận Thanh Vân công pháp, đan điền rách nát của ngươi càng nứt rộng ra thôi. Đến lúc đó, ngay cả thần tiên cũng không nhặt lại được mạng nhỏ của ngươi đâu."


Một giọng nói khàn khàn, chói tai vang lên từ trong góc tối của căn phòng.


Hàn Châu hé mở đôi mi nặng trĩu. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn dầu rách nát hắt lên một bóng người kỳ dị. Đó là Cổ Y Lục Kỳ. Lão nhân gầy guộc dị dạng, một bên vai lệch cao hẳn lên dưới lớp y phục loang lổ vết thuốc độc. Ngón tay lão dài nhọn, móng tay thâm đen vì hái thuốc độc lâu năm, đang gõ nhịp đều đặn lên thành một chiếc giường gỗ chứa đầy vết máu khô mờ.


"Ta... còn sống?" Giọng Hàn Châu khản đặc, khô khốc như sỏi đá cọ xát vào nhau.


"Sống?" Lục Kỳ cười sằng sặc, tiếng cười rít qua kẽ răng rụng như tiếng quỷ khóc giữa đêm hoang dã. "Nếu chỉ là sống theo cách thông thường, ngươi đã nằm dưới hố chôn xác Vạn Nhân Khanh từ ba ngày trước rồi. Nhìn lại cánh tay trái của ngươi đi, thiên tài chính đạo."


Hàn Châu run rẩy dịch chuyển tầm mắt. Cánh tay trái của anh vốn đã bị Nhạc Vân chặt đứt phế bỏ toàn bộ kinh mạch trong đêm diệt môn kinh hoàng ấy, giờ đây đang được quấn chặt từ bả vai xuống cổ tay bằng một lớp băng gạc đen dày tẩm dược liệu hoạt huyết tỏa mùi dược hương nồng đậm. Thế nhưng, bên dưới lớp băng gạc ấy, anh không cảm thấy bất kỳ xúc giác thông thường nào. Không có hơi ấm, không có cảm giác da thịt tiếp xúc với không khí. Chỉ có một luồng nhiệt lượng bạo ngược, cuồng dã đang cuồn cuộn chảy dọc theo xương tủy, giống như một con rắn độc khổng lồ đang cố sức cắn xé để thoát ra ngoài.


"Ngươi... đã làm gì?" Hàn Châu thều thào, một nỗi bất an tột cùng dâng lên trong lòng.


Lục Kỳ tiến lại gần, gương mặt đầy nếp nhăn hằn sâu sự điên cuồng lộ ra dưới ánh đèn dầu. "Ta đã thực hiện một ca phẫu thuật cấy ghép kinh mạch cấm kỵ vĩ đại nhất đời mình! Ta đã lấy hệ kinh mạch ma đạo còn nguyên vẹn của ma đầu Thiên Ma Giáo Lệ Vô Cực, kẻ vừa chết vì tẩu hỏa nhập ma ở biên giới, cưỡng ép khâu ghép vào tàn thân của ngươi. Sợi chỉ khâu bằng tơ tằm băng tuyết kết hợp với máu độc của hắn giờ đang nằm sâu trong da thịt ngươi đó!"


Đầu óc Hàn Châu như nổ tung. Kinh mạch của ma đầu tà phái Lệ Vô Cực?


Anh vốn là đại đệ tử của Thanh Vân Kiếm Tông, cả đời tu luyện kiếm đạo chính trực, lấy việc trừ ma vệ đạo làm bản tâm. Vậy mà giờ đây, trong huyết quản anh, dọc theo cánh tay trái của anh, lại là đường đi của luồng ma khí tàn bạo nhất thế gian? Sự sỉ nhục, tuyệt vọng và ghê tởm dâng lên tột đỉnh. Anh cố sức dùng tay phải bấu chặt lấy vai trái, muốn xé rách lớp băng gạc đen kia ra, muốn trục xuất luồng khí tà môn ngoại đạo đang xúc phạm cơ thể mình.


"Tránh ra! Ta thà chết... cũng không mang thân phận ma quỷ!"


"Chết? Ngươi chết đi thì ai báo thù cho Thẩm gia trang? Ai đòi mạng cha con Nhạc Vô Nhai?" Lục Kỳ gầm lên, ngón tay sắc nhọn đâm mạnh vào ngực Hàn Châu, giữ chặt anh xuống giường gỗ. "Bản tâm chính trực của ngươi có cứu được phụ mẫu ngươi không? Có cứu được muội muội Như Ngọc bị đẩy xuống sông băng không? Giờ ngươi chỉ là một phế nhân bị cả chính đạo truy nã đỏ! Không có ma kinh của Lệ Vô Cực kích hoạt lại tàn thân, ngươi lấy cái gì để phục thù?"


Lời nói của Lục Kỳ như những nhát búa tạ nện thẳng vào linh hồn Hàn Châu, khiến anh chết lặng. Hình ảnh phụ thân Thẩm Thiết Sơn lẫm liệt đầy máu, mẫu thân Liễu Thanh Nhã tự sát để bảo toàn khí tiết, và tiếng khóc xé lòng của muội muội Như Ngọc vang vọng bên tai. Mối thù cốt nhục chưa trả, nếu anh chết bây giờ, kẻ thủ ác Nhạc Vô Nhai sẽ vĩnh viễn ngồi trên ngai vàng chưởng môn Thanh Vân, hưởng thụ danh vọng giả tạo được xây dựng trên xương máu Thẩm gia.


Nhưng ngay khi ý chí báo thù của Hàn Châu vừa dao động, luồng ma khí bạo ngược trong cánh tay trái lập tức bắt lấy kẽ hở tinh thần ấy.


"Rắc!"


Một tiếng động rợn người vang lên từ khớp vai trái. Lớp băng gạc đen dày đột ngột rung chuyển kịch liệt. Dưới lớp vải, những mạch máu đen kịt bắt đầu nổi rõ, chạy dọc từ cổ tay lên bả vai và lan dần ra cổ như một vết sẹo mạng nhện đen xì tàn ác. Luồng ma khí cuồng bạo phun trào, bài xích dữ dội với tàn dư chân khí Thanh Vân chính tông còn sót lại trong cơ thịt của Hàn Châu. Đan điền nứt vỡ bùng cháy bạo nhiệt, máu độc từ các vết mổ chưa lành bắt đầu rỉ ra, thấm đen cả lớp băng gạc.


"Áaaaa!"


Hàn Châu không thể nhịn được nữa, tiếng thét đau đớn tột cùng vang vọng khắp y quán hoang phế. Cơn đau này vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của thể xác, giống như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm từng sợi dây thần kinh, vừa thiêu đốt vừa đóng băng tủy xương của anh.


"Không ổn! Sự bài xích kinh mạch bộc phát quá sớm!" Sắc mặt Lục Kỳ đại biến. Lão nhanh như cắt giật lấy hộp kim châm cứu bằng xương ma thú bên cạnh cạnh bàn.


Lão rút ra ba cây châm bạc khóa mạch dài tẩm độc dược ức chế, tay phải vỗ mạnh vào đốc châm, đâm sâu thẳng vào ba huyệt đạo lớn trên vai trái của Hàn Châu.


"Bốp! Bốp! Bốp!"


Ba tia máu đen bắn ra từ bả vai, ma khí bùng phát tạm thời bị khóa chặt lại ở cánh tay trái, nhưng sự xung đột năng lượng âm dương dữ dội vẫn khiến thần trí Hàn Châu mờ mịt.


Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử ấy, tàn hồn ẩn sâu trong hệ kinh mạch cấy ghép của Lệ Vô Cực thừa cơ trỗi dậy, tấn công thẳng vào tâm thức của Hàn Châu. Trong bóng tối sâu thẳm của linh đài, một bóng ma đen kịt khổng lồ với đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục hiện ra, khí độ bá đạo vô song gầm rú:


"Thẩm gia bị diệt môn, sư môn phản bội... Ngươi còn giữ cái chính nghĩa giả tạo đó làm gì? Hãy giao thân xác này cho ta! Hãy để ta dùng sát lục để nhuộm đỏ giang hồ, rửa sạch mối thù của ngươi!"


Ảo ảnh đêm diệt môn Thẩm gia trang hiện lên sống động trước mắt Hàn Châu. Nhạc Vân cầm thanh ngọc kiếm cười ngạo nghễ, chém xuống đầu đường huynh Thẩm Hàn Phong. Mùi máu tanh nồng, tiếng gào thét oán hận của vong linh gia tộc vây quanh lấy anh, kéo anh xuống vực sâu của sự điên cuồng khát máu.


"Giết... Giết sạch bọn chúng!" Một giọng nói tà ác thì thầm bên tai Hàn Châu, thôi thúc anh buông bỏ lý trí, chấp nhận ma tính.


"Không..." Hàn Châu cắn chặt răng, móng tay phải cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu tươi. Đau đớn thể xác hòa cùng sự giằng xé tinh thần tột cùng. "Ta là kiếm khách của Thẩm gia... Kiếm của ta để bảo vệ kẻ yếu, để đòi lại công lý... chứ không phải để trở thành một con quỷ khát máu bừa bãi!"


Anh vận dụng ý chí chính trực kiên định của mình, thủ hộ một tia sáng linh đài cuối cùng, kiên quyết không đầu hàng trước sự cám dỗ đoạt xá của Lệ Vô Cực. Chuỗi hạt bồ đề tịnh tâm đeo trên tay phải của anh—di vật từ Bạch Vân thiền sư—tỏa ra một luồng hương gỗ dịu nhẹ, như một dòng suối mát lành xoa dịu cơn bão oán khí trong tâm thức.


Thấy Hàn Châu kiên cường chống cự, Lục Kỳ đứng bên cạnh gật đầu đầy phấn khích. Lão lẩm bẩm: "Quả nhiên... dòng máu Thẩm gia của ngươi có chứa huyết ước chính tà cổ xưa, có khả năng dung hợp kháng thể đặc biệt. Thí nghiệm vĩ đại của ta... không thể thất bại ở bước này!"


Lục Kỳ lập tức bưng một bát thuốc hoạt huyết đen kịt, bốc khói nghi ngút và tỏa ra mùi hôi hám của độc thảo hoang dã. Không một chút do dự, lão đổ trực tiếp luồng dược dịch nóng bỏng ấy lên vết mổ chưa lành ở vai trái của Hàn Châu.


"Xèo xèo!"


Khói đen bốc lên từ da thịt rách nát. Cơn đau nóng rát tột độ khiến toàn thân Hàn Châu co giật mạnh, mắt anh trợn ngược, gân xanh nổi đầy trên trán. Thế nhưng, luồng dược lực nóng bỏng ấy cưỡng ép kích hoạt dòng tuần hoàn máu, buộc hệ kinh mạch ma đạo của Lệ Vô Cực phải thích nghi và bám rễ sâu vào huyết quản của dòng máu Thẩm gia.


Sự bài xích dữ dội dần dần dịu đi dưới tác động của độc dược dùng độc trị độc. Luồng ma khí bạo ngược rút dần về cánh tay trái, đông cứng lại dưới sự khống chế của ba cây châm bạc khóa mạch.


Tiếng chổi tre quét rác đều đặn từ ngoài sân của Câm Tẩu vang lên, mang lại một chút tĩnh lặng hiếm hoi cho y quán hoang phế sau cơn bão táp sinh tử.


Hàn Châu nằm bất động trên giường gỗ, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Anh đã sống sót qua ca cấy ghép nghịch thiên cải mệnh này, đạt đến cảnh giới Kình Lực Sơ Đột - Hạ vị, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Tuổi thọ thực tế của anh đã bị hao tổn nghiêm trọng, cánh tay trái vĩnh viễn mất đi cảm giác xúc giác thông thường, chỉ còn lại một màu đen xám lạnh lẽo ẩn dưới lớp băng gạc đen dày.


Lục Kỳ mệt mỏi ngồi bệt xuống ghế, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn Hàn Châu vừa có sự thương hại, vừa có sự cuồng nhiệt điên rồ: "Ngươi đã qua được cửa ải đầu tiên. Nhưng hãy nhớ kỹ Tuần hoàn đan điền quy tắc: khi tay phải vận chân khí Thanh Vân chính tông, tay trái phải hoàn toàn thả lỏng, và ngược lại. Nếu ngươi dám vận hành đồng thời cả hai luồng khí, đan điền rách nát của ngươi sẽ nổ tung ngay lập tức. Và... máu độc rỉ ra từ vết mổ đòi hỏi phải có băng gạc tẩm dược hoạt huyết liên tục để không bị hoại tử."


Hàn Châu nhắm mắt lại, không thốt nên lời. Anh biết, con đường phía trước của mình đã hoàn toàn chìm vào bóng tối. Anh không còn là thiên tài bạch y kiếm phục thanh cao ngày nào, mà là một kẻ mang thân phận ma quỷ bước đi giữa ranh giới chính tà đầy rẫy hiểm nguy.


Đột nhiên, dưới lớp băng gạc đen dày quấn quanh tay trái, những mạch máu đen kịt bỗng dưng co giật mạnh một nhịp dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!