Mỏ Neo Thần Kinh
Con bọ định vị chỉ còn cách mũi kim truyền đúng ba centimet. Dưới ánh sáng mờ ảo của phòng ngoại khoa lâm sàng, Hoàng Bách có thể nhìn thấy rõ ràng cấu trúc cơ khí siêu vi của nó qua thấu kính võng mạc mắt phải đang phát quang lam lục nhạt. Đó là một con nhện cơ khí nhỏ hơn hạt cát, thân bọc sợi carbon đen bóng, các chân khớp mỏng dính liên tục co bóp để đẩy cơ thể nó trượt dọc theo dòng nước muối sinh lý. Nếu để thứ này lọt vào tĩnh mạch, Tập đoàn Sinh học Vạn Niên sẽ có được tọa độ sinh trắc học thời gian thực của anh, biến anh thành một con chuột bạch bị xỏ mũi vĩnh viễn.
"Chết tiệt..."
Bách rít lên qua kẽ răng. Cánh tay trái bọc giáp Obsidian-03 của anh lúc này hoàn toàn tê dại, các khớp chitin đen xám xịt và lạnh ngắt do di chứng loãng xương cấp tính sau khi sạc khối năng lượng tối ở tập trước. Anh không thể dùng tay trái. Nhưng bản năng sinh tồn cực hạn của Gen Gián Thích Nghi Cấp 1 đang gầm rú trong huyết quản, ép thùy trán của anh phải đưa ra phản xạ nhanh hơn thuật toán của con bọ.
Bằng một động tác dứt khoát của bàn tay phải còn lành lặn, Bách vươn lên, dùng hai ngón tay bóp chặt lấy đoạn ống nhựa truyền dịch ngay phía trước con bọ định vị.
*Cắc!*
Một tiếng nổ cực tiểu vang lên bên trong ống dẫn. Con bọ định vị sinh trắc học bị lực bóp cơ học nghiền nát, giải phóng một tia chớp tĩnh điện màu xanh lam cực nhỏ rồi tắt lịm, biến thành một vệt bụi kim loại vô hại lơ lửng trong dòng nước saline.
Bên ngoài hành lang, tiếng đế giày da cứng của Y tá Vy vẫn gõ dồn dập trên nền thép rỉ sét. Giọng cô ta vang lên qua khe cửa bọc chì, lạnh lùng và đầy áp lực: "Trưởng khoa Trịnh! Tôi yêu cầu ông mở cửa ngay lập tức. Đội hiến binh đang đợi lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực ngoại khoa."
Bác sĩ Trịnh Lực đứng bên bàn điều khiển, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Ông nhìn Bách, người vừa giật phăng cây kim truyền dịch ra khỏi tay, vết máu đen sẫm rỉ ra dọc theo gáy và sống lưng phát sáng xanh lục nhạt.
"Cậu phải đi ngay, Bách," Trịnh Lực thì thầm, giọng ông run lên nhưng đầy quyết đoán. Ông bước nhanh đến góc phòng mổ, dùng thẻ an ninh mạ bạc quét qua bảng điều khiển của một đường ống composite lớn sát sàn nhà. "Đây là cửa thải rác sinh học của bệnh viện. Nó dẫn thẳng xuống hệ thống cống ngầm của khu phế liệu phía Nam. Đi tìm lão Nguyễn Tấn ở xưởng cơ khí rỉ sét. Lão là người duy nhất có thể giúp cậu chế tạo mỏ neo sóng não."
"Còn ông thì sao, bác sĩ?" Bách ôm ngực, cơn đau từ tủy sống dội lên khiến anh suýt quỵ xuống.
"Tôi sẽ báo cáo rằng cái xác đã bị phân hủy phóng xạ và tôi đã tự tay đẩy nó vào lò tiêu hủy," Trịnh Lực đẩy gọng kính tròn, ánh mắt kiên định. "Nhớ kỹ, không được kích hoạt giáp Obsidian trong vòng hai mươi tư giờ tới. Đi đi!"
Bách gật đầu, không chần chừ thêm một giây. Anh lách người vào cửa thải rác sinh học. Bóng tối lạnh lẽo nuốt chửng lấy anh khi anh trượt dài xuống đường ống dốc đứng, bốc mùi nồng nặc của hóa chất khử trùng và carbolic acid, bỏ lại phía sau tiếng đập cửa rầm rầm của hiến binh quân sự.
***
Mưa rỉ sắt trút xuống khu phế liệu Hải Phòng như những cây kim bằng đồng nung đỏ, gõ vào những chồng xác xe tăng và tuabin máy phát điện bỏ hoang tạo nên những âm thanh hỗn loạn. Hoàng Bách lết đi trong sương mù điện từ xám xịt, hơi thở đứt quãng qua chiếc mặt nạ lọc khí độc dã chiến M-02 đã hỏng màng lọc hoàn toàn. Mỗi bước chân của anh trên nền cát rỉ sét là một thử thách tột cùng; hệ xương khớp rạn nứt vi mô do thiếu hụt canxi khiến anh có cảm giác như đang đi trên những mảnh thủy tinh vỡ.
Ánh sáng lam lục từ mắt phải của anh là ngọn đăng duy nhất dẫn đường trong đêm tối hoang vu này. Sau hơn một giờ lẩn trốn các drone tuần tra tầm nhiệt của tập đoàn, Bách cuối cùng cũng tiếp cận được xưởng cơ khí của Nguyễn Tấn – một nhà kho khổng lồ chắp vá bằng những tấm tôn rỉ sét nằm khuất sau nghĩa địa robot Kỷ Thứ Hai.
*Rầm!*
Bách đổ gục vào cánh cửa thép của xưởng cơ khí. Cửa lập tức mở ra với một tiếng rít khô khốc.
Một lão già râu tóc bù xù như tổ quạ, tai trái đeo một thiết bị trợ thính cơ khí cổ xưa phát ra tiếng rè rè, bước ra. Lão mặc chiếc áo khoác kỹ sư rách bả vai bám đầy muội than và dầu mỡ máy. Đó chính là Nguyễn Tấn – Kỹ sư trưởng lập dị của phòng tuyến cũ.
"Thằng nhóc biên phòng?" Nguyễn Tấn hét lớn bằng giọng điếc đặc trưng của mình khi nhìn thấy bộ quân phục sờn rách của Bách. Lão cúi xuống, nhưng ngay khi nhìn thấy những sợi carbon đen bọc quanh sống lưng Bách đang co bóp nhẹ nhàng dưới lớp áo rách, đôi mắt lão co rụt lại. "Chúa ơi... Bộ giáp Obsidian-03! Cậu mang thứ thánh vật chết chóc này về đây làm gì?"
"Bác sĩ... Trịnh Lực... bảo tôi tìm ông..." Bách thều thào, máu đen từ gáy rỉ ra thấm đẫm bàn tay rỉ sét của Nguyễn Tấn.
Nguyễn Tấn nghiến răng, lôi xộc Bách vào trong nhà kho, đóng sầm cửa lại và khóa chặt bằng ba lớp chốt xích. Lão ném Bách lên một chiếc ghế phẫu thuật tự chế làm từ ghế lái trực thăng cũ, xung quanh ngập tràn các bảng mạch điện tử Kỷ Thứ Tư và những bánh răng đồng gỉ sét.
"Trịnh Lực đúng là một gã điên khi đẩy cậu đến đây," Nguyễn Tấn lẩm bẩm, lão bật một ngọn đèn halogen vàng rực chiếu thẳng vào gáy Bách. "Sợi thần kinh của bộ giáp này đã xâm nhập sâu vào thùy đỉnh của cậu rồi. Nếu không có bộ điều biến sóng não để lọc tần số, AI Bóng Ma của nó sẽ biến cậu thành một cỗ máy giết chóc vô tri trong vòng mười hai giờ tới."
"Ông... có thể chế tạo nó không?" Bách hỏi, hai tay bám chặt vào thành ghế kim loại.
"Tôi có thể lắp ráp một bộ điều biến từ các chip xử lý lậu Kỷ Thứ Tư," Nguyễn Tấn vừa nói vừa lục lọi trong hòm phế liệu, lôi ra một vòng kim loại nhỏ màu đen mờ, bám đầy dây cáp siêu dẫn mỏng như tóc. "Nhưng có một vấn đề lớn. Tôi không có thuốc tê dã chiến. Và ngay cả khi có, dòng gen gián thích nghi chết tiệt trong người cậu cũng sẽ tự động phân hủy và trung hòa chất độc của thuốc tê trong vòng ba giây. Cậu phải chịu đựng ca phẫu thuật cấy ghép sống này bằng ý chí của chính mình. Cậu chịu được không?"
Bách nhìn về phía góc tối của nhà kho, nơi hình ảnh em gái Hoàng An đang co rúm trong lều Khu hậu cần số 3 hiện lên trong tâm trí anh. Lời hứa mang thuốc phổi về cứu cô bé chính là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không gục ngã.
"Làm đi," Bách nghiến răng, mắt phải phát quang rực rỡ.
Nguyễn Tấn không nói lời thừa. Lão dùng một con dao mổ laser dã chiến chạy bằng pin cực tiểu, rạch một đường dài năm centimet dọc theo gáy Bách, ngay sát vết ký sinh thần kinh của giáp Obsidian.
*Xèo xèo!*
Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên hòa lẫn với mùi dầu máy. Bách trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội trên chiếc ghế trực thăng. Cơn đau như một mũi khoan sắt nung đỏ xoáy thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến mọi thớ cơ của anh căng cứng như dây đàn. Các sợi carbon đen của giáp Obsidian cảm nhận được sự xâm nhập của dị vật, lập tức vươn dài ra ngoài vết mổ, cố gắng quấn chặt và bóp nát bàn tay cơ khí của Nguyễn Tấn.
"Giữ chặt lấy nó! Đừng để AI của giáp phản kháng!" Nguyễn Tấn hét lớn.
Trong không gian nhận thức ảo của não bộ, tiếng cười lạnh lùng, tàn nhẫn của Bóng Ma vang lên dồn dập: *"Vật chủ ngu xuẩn! Ngươi muốn dùng một đống sắt vụn để giam cầm ý chí của ta sao? Hãy để ta nuốt chửng thùy trán của ngươi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh để san phẳng cả thành phố này!"*
"Câm miệng!" Bách gầm lên trong tâm trí. Anh tập trung toàn bộ sóng não thùy trán, cưỡng chế Ghi đè sóng não thùy trán để ngắt các lệnh tàn sát tự động của Bóng Ma. Dòng máu O-Gián thích nghi trong người anh điên cuồng phân chia tế bào, tạo ra một màng bọc sinh học bao quanh vết mổ để bảo vệ dây thần kinh cột sống.
Nguyễn Tấn nhanh tay đặt Bộ điều biến tần số sóng não lậu vào sát tủy sống gáy Bách, dùng mỏ hàn nhiệt lượng siêu nhỏ hàn chặt các sợi cáp siêu dẫn vào mạch thần kinh của giáp Obsidian.
*Uu... Uu...*
Thiết bị phát ra một vòng sóng nhiễu tần số thấp màu lam nhạt, lan tỏa khắp thùy trán của Bách. Tiếng gầm rú của Bóng Ma trong đầu anh đột ngột bị bóp nghẹt, giảm xuống thành những tiếng thì thầm rè rè vô hại như tiếng đài vô tuyến mất sóng. Cơn đau dữ dội dần dịu đi, để lại một cảm giác lạnh buốt dễ chịu dọc sống lưng.
Nguyễn Tấn thở phào nhẹ nhõm, dùng chỉ sinh học khâu vội vết mổ đang rỉ máu đen của Bách. "Xong rồi. Bộ điều biến này sẽ tạo ra một màng lọc sóng não, ngăn chặn Bóng Ma xâm nhập thùy trán của cậu. Nhưng đây chỉ là thiết bị lậu chắp vá, nếu cậu kích hoạt giáp quá công suất, nó vẫn có thể bị chập mạch nổ tung."
Bách gượng dậy từ chiếc ghế phẫu thuật, mồ hôi và máu trộn lẫn chảy ròng ròng trên khuôn mặt gầy gò. Vết mổ sau gáy vẫn còn đau buốt, nhưng anh cảm nhận được sự tỉnh táo chưa từng có. Mỏ neo thần kinh đã được thiết lập vĩnh viễn.
***
Để tránh sự nghi ngờ của Y tá Vy và lực lượng hiến binh đang lùng sục các binh sĩ vắng mặt, Bách buộc phải quay trở lại Doanh trại Tiểu đội 9 ngay trong đêm. Anh biết rằng nếu mình biến mất quá lâu, cả tiểu đội và bác sĩ Trịnh Lực sẽ bị liên lụy.
Doanh trại Tiểu đội 9 là một dãy nhà tôn xập xệ nằm ngay dưới chân tháp canh rỉ sét, không khí nồng nặc mùi mỡ máy và nấm rỉ sắt bám trên vách tôn. Khi Bách bước qua cánh cửa gỗ xộc xệch, anh phát hiện ra toàn bộ binh sĩ trong tiểu đội đang tụ tập quanh một khoảng sân đất trống ở giữa doanh trại.
Ánh sáng phát ra từ những ngọn đuốc dầu Aegium tự chế chiếu sáng một võ đài dã chiến được bao bọc bởi những sợi dây cáp thép rỉ sét. Đứng giữa võ đài là Hạ sĩ Trịnh Khánh – đấu sĩ thể chất mang gen gấu xám đột biến giai đoạn 1.
Khánh cao hơn hai mét, thân hình vạm vỡ như một bức tường thịt bọc trong chiếc áo ba lỗ dính đầy mồ hôi và mỡ máy. Làn da thô ráp của gã mọc đầy những sợi lông tơ màu nâu sẫm, đôi bàn tay to bè bọc găng tay thép gai chịu lực liên tục đấm mạnh vào lòng bàn tay phát ra những tiếng *bốp bốp* đầy uy lực.
"Nào! Có tên lính mới nào dám lên đây đọ sức với ta không?" Khánh gầm lên, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp nhà kho. "Hay lũ tân binh biên phòng chỉ biết trốn sau rào chắn từ trường như lũ chuột nhắt?"
Trần Hải đứng bên cạnh võ đài, lầm lì hút tẩu thuốc tắt lửa, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Bách khi anh vừa bước vào. Sự xuất hiện của Bách với khuôn mặt nhợt nhạt và vết băng gạc rỉ máu đen sau gáy lập tức thu hút sự chú ý của Khánh.
"Ha! Nhìn xem ai vừa lết về kìa," Khánh chỉ thẳng đôi găng tay thép gai vào Bách, cười khẩy đầy khiêu khích. "Hoàng Bách! Nghe nói cậu là con trai của cựu sĩ quan Hoàng Minh, dạo này lại hay lén lút ra ngoài biên giới. Lên đây đọ vài chiêu xem cậu thừa hưởng được bao nhiêu phần bản lĩnh của bố mình, hay chỉ là một phế thải gen lỗi cần được đưa vào lò thanh lọc?"
Binh lính xung quanh bắt đầu hò hét cổ vũ. Bách biết mình không thể từ chối. Trong quân đội biên phòng dã chiến, kẻ hèn nhát sẽ bị cô lập và đào thải; anh cần chứng minh giá trị của mình để che giấu sự dị biến của bộ giáp sinh học và giữ vững vị trí trong tiểu đội.
"Được," Bách trầm giọng, tháo chiếc áo khoác kaki sờn rách bám đầy bụi than, để lộ bộ quân phục biên phòng bó sát. Anh bước qua dây cáp thép, bước lên võ đài đất nện.
"Khánh! Đừng nương tay với gã lính mới này!" Tiếng hét của một binh sĩ đứng ngoài võ đài vang lên.
Trịnh Khánh cười lớn, gã cúi thấp người, hai cánh tay hộ pháp dang rộng mô phỏng tư thế vồ mồi của gấu hoang.
*Ầm!*
Khánh dậm mạnh chân phải xuống đất, lao thẳng về phía Bách với tốc độ đáng kinh ngạc so với thân hình khổng lồ của gã. Một cú đấm móc tay phải mang theo lực động năng nghìn cân xé gió lao thẳng vào mạn sườn Bách.
Bách nỗ lực né tránh, nhưng di chứng hoại tử tủy sống khiến khớp gối trái của anh bị chậm nhịp 0.1 giây. Không còn cách nào khác, anh buộc phải đưa cánh tay trái bọc giáp Obsidian (vẫn đang ẩn giấu dưới lớp vải quân phục) lên đỡ trực diện cú đấm.
*Bùm!*
Một xung lực động năng cực mạnh bùng nổ tại điểm va chạm. Sức mạnh gấu xám của Khánh áp đảo hoàn toàn; Bách bị đánh bật lùi năm bước, gót chân cày sâu xuống nền đất nện. Lớp vải quân phục trên cánh tay trái của anh bị rách toạc, để lại một vết bầm tím lớn dọc thớ cơ, da tay bị rách rỉ ra dòng máu đỏ sẫm. Hệ xương đùi của anh đau buốt dữ dội do chấn động lực học.
Ngay lập tức, Bộ điều biến tần số sóng não lậu sau gáy Bách rung lên bần bật, phát ra những tia lửa điện cực tiểu làm bỏng rát da gáy anh. Đèn cảnh báo quá tải nhấp nháy đỏ rực trong nhận thức của anh.
*"Giết nó! Dùng vuốt chitin xé nát lồng ngực gã gấu hoang dã này đi! Ta sẽ cho ngươi sức mạnh tuyệt đối!"* Giọng nói của Bóng Ma lại trỗi dậy, điên cuồng kích động thùy trán Bách.
Cánh tay trái của Bách bắt đầu co thắt, các dải tủy dọc lưng phát sáng xanh lục nhạt dưới lớp áo, chuẩn bị bộc phát Móng vuốt sinh học Chitin Đen.
"Không được... Ta phải kiềm chế..." Bách nghiến răng đến bật máu, gồng mình vận hành Ghi đè sóng não thùy trán. Anh ép dòng năng lượng tối của giáp lùi sâu vào tủy sống, khống chế hoàn toàn dã tính của bộ giáp. Anh không được phép lộ giáp sinh học trước mặt hàng chục binh sĩ biên phòng.
Bách rút con Dao găm rung động cao tần dã chiến dắt bên hông ra. Anh quyết định không kích hoạt động cơ rung phân tử của dao để tránh phát ra tiếng o o chói tai, chỉ sử dụng nó như một lưỡi dao titan sắc bén thông thường.
"Khá lắm! Chịu được một đấm của ta mà xương không gãy!" Trịnh Khánh gầm lên đầy phấn khích. Gã tiếp tục áp sát, tung ra một chuỗi cú đấm liên hoàn như vũ bão hướng thẳng vào các điểm yếu trên ngực và đầu Bách.
Bách không dùng sức đối đầu trực diện nữa. Áp dụng kỹ năng Cận chiến dao găm phân tử kết hợp với bản năng phản xạ nhanh nhạy của gen gián thích nghi, anh liên tục lách người, uyển chuyển né tránh các luồng nắm đấm nghìn cân của Khánh trong gang tấc. Thân hình gầy gò của anh di chuyển như một bóng ma xám giữa những cú đấm cuồng bạo của gã khổng lồ.
*Chiến thuật đấu trí bắt đầu.*
Bách quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động của đối thủ qua mắt phải phát quang lam lục nhạt. Anh nhận ra một quy luật: Trịnh Khánh quá phụ thuộc vào sức mạnh thể chất của gen gấu xám. Mỗi khi tung ra cú đấm móc tay phải quyết định, gã luôn dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể về phía chân phải, để lộ một khoảng hở nhỏ ở khớp khuỷu tay trái và làm mất thăng bằng cục bộ ở hông.
"Kết thúc ở đây thôi, lính mới!" Khánh gầm lên, gã lấy đà, tung ra một cú húc vai (shoulder tackle) cực mạnh thẳng vào ngực Bách.
Đây chính là thời cơ.
Bách không lùi lại. Anh chủ động bước tiến lên một bước nửa chéo sang bên phải, dụ Khánh dồn hết đà lao về phía trước. Ngay khi thân hình khổng lồ của Khánh sượt qua sát ngực, Bách xoay người một góc bốn mươi lăm độ, lách qua luồng húc vai của gã gấu xám trong tích tắc.
Bằng một động tác nhanh như chớp, Bách vung tay phải, dùng chuôi dao găm dã chiến bọc da bọ nện mạnh với một góc nghiêng chính xác vào khớp khuỷu tay trái của Khánh – ngay tại điểm hở của dây thần kinh vận động.
*Bốp!*
Đòn đánh bằng chuôi dao của Bách cực kỳ hiểm hóc, truyền một xung lực cơ học trực tiếp vào huyệt thần kinh khớp tay của Khánh.
"Á!" Khánh hét lên một tiếng đau đớn. Toàn bộ cánh tay trái của gã lập tức bị tê liệt, mất hoàn toàn cảm giác và buông thõng xuống như một sợi dây thừng vô lực.
Chưa dừng lại ở đó, tận dụng đà lao tới đang bị mất thăng bằng của Khánh, Bách nhanh chóng xoay người quét chân trái vào gót chân phải của gã khổng lồ.
*Rầm!*
Thân hình hộ pháp nặng hơn một trăm năm mươi kilôgam của Trịnh Khánh đổ sập xuống võ đài đất nện, tạo nên một đám mây bụi rỉ sét mù mịt.
Toàn bộ nhà kho doanh trại đột ngột rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa rỉ sắt gõ trên mái tôn bên ngoài. Những binh sĩ biên phòng đứng xem trợn tròn mắt, không ai tin được gã lính mới gầy gò lại có thể hạ gục hạ sĩ cận chiến mạnh nhất tiểu đội chỉ bằng hai động tác cận chiến tay không.
Trịnh Khánh nằm trên đất, tay phải ôm lấy cánh tay trái đang tê dại. Gã ngơ ngác nhìn trần nhà tôn một lúc, rồi bất ngờ bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang dội:
"Ha ha ha! Khá lắm! Đòn lách khớp khuỷu tay của cậu hiểm thật đấy, Hoàng Bách! Ta hoàn toàn bị cậu dắt mũi rồi!"
Khánh gượng dậy, dùng cánh tay phải còn cử động được đập mạnh vào vai Bách, khiến vết mổ sau gáy anh nhói đau nhưng anh vẫn cố chịu đựng không đổi sắc mặt.
"Từ nay về sau, cậu chính là huynh đệ của Trịnh Khánh này! Kẻ nào dám bảo cậu là phế thải gen lỗi ở cái phòng tuyến Hải Phòng này, cứ bảo gã đến gặp nắm đấm gấu xám của ta!" Khánh hào sảng tuyên bố trước toàn thể binh lính biên phòng.
Tiếng reo hò cổ vũ của các binh sĩ Tiểu đội 9 bùng nổ trở lại, dẹp tan hoàn toàn mọi sự hoài nghi ngầm về thân phận và năng lực thực chiến của Bách tại doanh trại.
Bách khẽ mỉm cười nhạt, cúi xuống nhặt chiếc áo khoác kaki lên để che đi cánh tay trái đang bầm tím rách vải. Vết mổ sau gáy anh lúc này bị bục một mối chỉ nhỏ, rỉ ra một giọt máu đen sẫm phát sáng xanh lục nhạt dọc theo sống lưng. Anh nhanh chóng dùng khăn lau sạch nó trước khi có ai kịp phát hiện.
Đột nhiên, thấu kính mắt phải của Bách co rụt lại dữ dội.
Một dải sóng xung kích từ trường cực mạnh, phát ra các tín hiệu quét tần số cao màu đỏ rực rỡ, bất ngờ quét qua vách tôn của doanh trại Tiểu đội 9. Thiết bị định vị la bàn lượng tử trong túi áo Bách liên tục nhấp nháy cảnh báo nguy hiểm.
Bên ngoài sương mù xám xịt của hoang mạc biên giới, thợ săn tiền thưởng Kael bọc trong bộ khung xương báo đen thế hệ mới đang cầm thiết bị quét từ trường cầm tay, đôi mắt đỏ rực của chiếc mũ bảo hộ hướng thẳng về phía ánh đèn le lói của doanh trại Tiểu đội 9, bắt đầu truy vết dấu vết năng lượng tối của Obsidian-03.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!