Lò Mổ Sinh Học
Cơn mưa rỉ sắt trút xuống những mái tôn hoen ố của Phân khu Hải Phòng, để lại những vệt nước màu vàng cam hôi hám chảy dài trên các bức tường composite rách nát. Bầu trời sương mù điện từ xám xịt cuộn xoáy như một lòng chảo khổng lồ chứa đầy tro than. Hoàng Bách lết đi trong một con hẻm hẹp phía sau khu cách ly y tế, hai chân anh nặng như đeo chì, mỗi bước đi là một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ gót chân lên tận thắt lưng. Dưới lớp quân phục biên phòng sờn rách bám đầy bùn đất, bộ giáp sinh học Obsidian-03 đang lặng im nhưng nặng nề như một tấm bia đá đè nặng lên sống lưng anh. Các sợi thần kinh của nó đã cắm sâu vào tủy sống, liên tục co bóp và hút cạn từng miligam canxi để duy trì trạng thái ngủ đông sau thảm họa dưới đáy vực.
"Cảnh báo sinh học: Mật độ xương đùi sụt giảm ba mươi mốt phần trăm. Nguy cơ gãy xương tự phát cấp độ cao. Yêu cầu nạp canxi hữu cơ khẩn cấp."
Tiếng cảnh báo máy móc của thiết bị quét gắn trong mũ bảo hộ vang lên đều đều trong đầu Bách, lạnh lùng và vô cảm. Gáy anh nóng rực, một dòng máu đen sẫm rỉ ra dọc theo vết ký sinh thần kinh, thấm đẫm cổ áo. Mắt phải của anh, thấu kính sinh học phát quang màu lam lục nhạt, liên tục khúc xạ ánh sáng trong bóng tối sương mù, nhìn thế giới qua những dòng chảy hạt năng lượng tối nhạt nhòa. Anh biết mình đang cận kề giới hạn đào thải của Hoại tử tủy sống cấp độ 1. Nếu không tìm được sự trợ giúp y tế, nửa thân dưới của anh sẽ liệt hoàn toàn trước khi trời sáng.
Bách lết đến cửa sau của Bệnh viện dã chiến Hải Phòng. Đây là một mê cung gồm những container quân sự rỉ sét ghép nối lại với nhau, bốc mùi nồng nặc của carbolic acid, máu khô và khí ozone phát ra từ các máy lọc lượng tử cũ kỹ. Anh dùng cánh tay phải còn chút sức lực gõ mạnh vào tấm cửa thép hoen ố của phòng ngoại khoa lâm sàng.
Cửa trượt mở với tiếng xì hơi áp suất nặng nề. Một bóng người mập mạp, mặc chiếc áo blouse trắng bám đầy muội than bước ra. Đôi mắt sau thấu kính gọng tròn dày cộm của bác sĩ Trịnh Lực nheo lại khi nhìn thấy gã lính biên phòng rách nát đang quỳ sụp dưới chân mình.
"Bách? Cậu điên rồi... Sao lại lết về đây trong tình trạng này?" Trịnh Lực giật mình, nhanh chóng cúi xuống đỡ lấy vai Bách, kéo anh vào trong phòng và khóa chặt cửa lại.
"Bác sĩ Trịnh... cứu tôi..." Bách thều thào, tầm nhìn của anh nhòe đi khi cơ thể sụp đổ hoàn toàn trên bàn mổ kim loại lạnh ngắt.
Trịnh Lực lập tức khởi động máy quét sinh học lượng tử dã chiến. Khi tia laser đỏ mờ quét dọc cơ thể Bách, màn hình hiển thị bắt đầu nhấp nháy những biểu đồ xương khớp rỗng tuếch như tổ ong. Trịnh Lực đẩy gọng kính, bàn tay run rẩy khi nhìn thấy các sợi carbon màu đen của bộ giáp Obsidian-03 đang quấn chặt lấy tủy sống của Bách như những rễ cây quái dị.
"Mật độ xương của cậu... bị hút cạn rồi. Bộ giáp này đang ăn mòn cậu từ bên trong," Trịnh Lực trầm giọng, ngón tay gõ dồn dập trên bàn phím để phân tích bản đồ gen. "Nhưng lạ thật... Cấu trúc liên kết hydro của cậu không bị phá hủy hoàn toàn. Dòng máu O-Gián của cậu đang liên tục phân chia tế bào để vá lại các vết rách. Đây chính là Nguồn gốc gen gián thích nghi... nỗ lực tuyệt vọng của các nhà khoa học kỷ trước nhằm tạo ra loài chịu được phóng xạ. Đó là lý do vì sao cậu là người duy nhất không bị bộ giáp này giết chết ngay lập tức."
Bách cắn chặt răng chịu đựng cơn co thắt cơ tủy sống đang dội lên như một mũi khoan sắt nung đỏ. "Có cách nào... ngăn nó lại không?"
Trịnh Lực vội vã bước đến tủ thuốc bảo mật, dùng thẻ an ninh mạ bạc của mình bẻ khóa một ngăn chứa áp suất âm. Ông lấy ra một ống chất lỏng màu lam nhạt phát sáng nhẹ – Huyết thanh ức chế thần kinh Delta-3. "Đây là thuốc lậu tôi tuồn từ viện nghiên cứu của Tập đoàn Sinh học Vạn Niên. Nó sẽ làm chậm quá trình xâm nhập của các sợi thần kinh giáp vào thùy trán của cậu. Nhưng chúng ta phải lọc bỏ các tế bào kim loại nặng trong máu cậu ngay lập tức."
Ông nhanh chóng lấy ra một hộp thiết bị nhỏ bằng đồng và composite – Thiết bị lọc máu sinh học tự động, áp chặt nó lên trước lồng ngực bám đầy dây cáp sinh học của Bách. Những đường ống siêu dẫn cực nhỏ tự động vươn ra, cắm thẳng vào động mạch cổ và đùi của anh. Tiếng động cơ mini kêu lọc sọc bắt đầu hoạt động, hút dòng máu đen kịt bám đầy mạt sắt rỉ ra ngoài màng lọc.
Đột nhiên, một tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang kim loại. *Cọc. Cọc. Cọc.* Tiếng đế giày da cứng ngắc gõ trên nền thép rỉ sét báo hiệu một sự nguy hiểm đang cận kề.
"Trưởng khoa Trịnh! Mở cửa. Kiểm tra sinh trắc học định kỳ khẩn cấp từ Tập đoàn Vạn Niên!" Giọng nói lạnh lùng, lảnh lót của Y tá Vy – điệp viên ngầm của tập đoàn – vang lên ngoài cửa.
Trịnh Lực biến sắc. Ông nhìn Bách, người đang bị cắm đầy ống lọc máu trên bàn mổ. "Vy đang lùng sục các dị thể biến dị cho lò mổ sinh học của tập đoàn. Nếu cô ta phát hiện ra bộ giáp này, cả hai chúng ta sẽ bị đưa vào lò thiêu sinh học."
"Tôi phải làm gì?" Bách thì thầm, cố gắng cử động cánh tay trái bọc giáp nhưng các khớp cơ hoàn toàn bị liệt tạm thời do thiếu canxi cực hạn.
"Giả chết! Dùng năng lực giả chết lượng tử của cậu để tắt hoàn toàn thân nhiệt và nhịp tim. Tôi sẽ xử lý dữ liệu quét!" Trịnh Lực ra lệnh, bàn tay nhanh nhẹn cắm chiếc thẻ an ninh mạ bạc vào máy chủ phụ để chuẩn bị ghi đè dữ liệu.
Bách hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và tập trung ý chí vào thùy trán. Anh triệt tiêu mọi dao động cảm xúc, ép nhịp tim từ sáu mươi xuống không nhịp mỗi phút. Thân nhiệt cơ thể hạ nhanh chóng, làn da chuyển sang màu xám ngoét lạnh ngắt của một xác chết dã chiến. Lớp giáp Obsidian-03 dọc lưng cũng tắt hoàn toàn ánh sáng xanh lục, trở nên xám xịt như một tấm thép rỉ.
*Cạch!*
Cửa phòng mổ bị Y tá Vy dùng thẻ vạn năng cưỡng chế mở ra. Cô ta bước vào, bọc trong bộ đồng phục y tá màu trắng vô trùng đối lập hoàn toàn với sương mù rỉ sét xung quanh. Trên tay cô ta là một chiếc máy quét hồng ngoại cầm tay phát ra những tia quét màu đỏ rực đầy nghi ngờ.
"Trưởng khoa Trịnh, tại sao phòng ngoại khoa lại khóa kín giữa ca trực?" Vy liếc mắt nhìn quanh phòng, ánh nhìn dừng lại trên thân hình lạnh ngắt của Bách trên bàn mổ.
"Tôi đang tiến hành phẫu thuật khẩn cấp cho một ca nhiễm độc phóng xạ cấp bốn từ biên giới," Trịnh Lực bình thản trả lời, đứng chặn trước màn hình hiển thị chính. "Quy trình cách ly yêu cầu khóa kín cửa để tránh rò rỉ hạt lượng tử tự do. Cô vào đây mà không mặc đồ bảo hộ là vi phạm quân kỷ dã chiến đấy."
Vy không trả lời. Cô ta nâng máy quét hồng ngoại lên, chĩa thẳng vào lồng ngực Bách. "Tôi nhận được báo cáo từ hiến binh về một binh nhì biên phòng mang dị biến gen cấm vừa lẩn trốn vào khu vực này. Tôi cần quét sinh trắc học của cái xác này."
Tia quét màu đỏ quét qua người Bách. Trên màn hình máy quét của Vy, nhiệt độ cơ thể của Bách hiển thị ở mức bằng không – hoàn toàn là một cái xác không có sự sống. Nhưng Vy vẫn chưa từ bỏ ý định. Cô ta tiến lại gần, cúi xuống nhìn sát vào gáy Bách – nơi những vệt máu đen rỉ ra dọc sống lưng.
"Vết rỉ sắt trên gáy này... và cấu trúc da sần sùi này là thế nào? Nó không giống triệu chứng nhiễm độc thông thường," Vy nghi ngờ hỏi, ngón tay đeo găng bảo hộ của cô ta định chạm vào vết ký sinh của giáp.
Trịnh Lực nhanh tay gõ một lệnh trên bàn phím phụ, ghi đè toàn bộ dữ liệu hiển thị trên màn hình quét của Vy bằng một hồ sơ bệnh án giả của một dân thường chết vì hoại tử bức xạ cấp bốn. Đồng thời, ông lớn tiếng quát:
"Đừng chạm vào! Đó là hoại tử tủy sống do phóng xạ cesium cực hạn! Nếu cô muốn các tế bào da tay của mình bị phân hủy thành bùn hữu cơ trong vòng ba ngày, cứ việc chạm vào đi. Tôi sẽ không chịu trách nhiệm báo cáo lên Hội đồng Quân sự đâu!"
Uy quyền y đức và lời đe dọa tàn khốc của Trịnh Lực khiến Vy giật mình rụt tay lại. Cô ta nhìn màn hình máy quét đã bị ghi đè dữ liệu giả, không phát hiện ra bất kỳ nhịp tim hay dòng năng lượng tối nào từ Bách.
"Được rồi, Trưởng khoa Trịnh. Nhưng cái xác này phải được chuyển vào lò thiêu sinh học của tập đoàn trong vòng hai giờ tới để tiêu hủy mầm bệnh," Vy lạnh lùng nói, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khuôn mặt Bách một lần cuối trước khi quay lưng bước ra ngoài, tiếng cửa thép khép lại nặng nề.
Ngay khi tiếng bước chân của Vy xa dần, Bách thở dốc một hơi nghẹn ngào, lồng ngực phập phồng đập trở lại. Trịnh Lực vội vàng tiêm liều Huyết thanh Delta-3 trực tiếp vào tháp gáy của anh. Một luồng cảm giác lạnh buốt như nitơ lỏng chạy dọc tủy sống, tạm thời dập tắt cơn đau co thắt dữ dội, nhưng đồng thời dội lên những ảo giác nhẹ khiến Bách thấy những hình ảnh mờ ảo về cuộc thảm sát Kỷ Thứ Ba.
"Cậu tạm giữ được bí mật gen biến dị," Trịnh Lực vừa tháo thiết bị lọc máu ra khỏi ngực Bách vừa trầm giọng cảnh báo. "Nhưng bệnh viện này không còn an toàn nữa. Vy sẽ quay lại cùng hiến binh sớm thôi. Tuyệt đối không được kích hoạt giáp Obsidian trong vòng hai mươi tư giờ tới nếu cậu không muốn sống lưng mình bị vỡ vụn vĩnh viễn."
Bách nằm im trên bàn mổ, đầu óc quay cuồng do tác dụng phụ của thuốc giảm đau. Anh nhìn lên bình dịch truyền saline đang treo lơ lửng trên đầu mình qua thấu kính mắt phải đang mệt mỏi.
Đột nhiên, đồng tử của anh co rụt lại.
Nhờ võng mạc lượng tử phát quang nhìn thấy dòng năng lượng tối, Bách phát hiện ra một dị vật siêu nhỏ bám trên thành ống nhựa của dây truyền dịch. Đó là một thiết bị định vị sinh trắc học dạng bọ điện tử cực tiểu của tập đoàn Vạn Niên, đang chậm rãi bò dọc theo đường ống dẫn nước muối sinh lý, hướng thẳng về phía cây kim tiêm đang cắm sâu vào tĩnh mạch cánh tay trái của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!