Nhạc nềnCyber_Noir

Bóng Ma Thể Sắt Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ hệ thống cảnh báo tự hủy của Hầm chứa Obsidian cũ quét qua quét lại trên khuôn mặt Hoàng Bách, nhuộm đỏ cả lớp kính bảo hộ bám đầy bụi rỉ sắt của chiếc mặt nạ M-02. Tiếng đếm ngược lượng tử vang lên đều đều, lạnh lùng như tiếng gõ cửa của tử thần.


"Cảnh báo: Phát hiện dị thể cấy ghép trái phép mang mã gen lai tạp. Kích hoạt giao thức tự hủy lượng tử. Thời gian đếm ngược: 59 giây."


Lồng ngực Bách phập phồng dữ dội. Lượng dưỡng khí dự phòng trong bình lọc M-02 đã chạm vạch đỏ cuối cùng, mỗi hơi hít vào chỉ toàn là mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi lạnh buốt giá của mật thất bị hút chân không. Sống lưng anh nóng rực, hàng vạn sợi thần kinh đen bóng của bộ giáp sinh học Obsidian-03 đang cắm sâu vào tủy sống gáy, phát ra những luồng xung điện màu xanh lục chạy dọc các đốt xương.


*Ầm!*


Một chấn động kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc của xác chiến hạm Kỷ Thứ Ba. Trên trần hầm, những tấm hợp kim titan khổng lồ bắt đầu biến dạng, uốn cong dưới sức ép của hàng vạn tấn đá hộc từ dốc đứng Vực Rác đổ sụp xuống. Lối ra duy nhất – cánh cửa thép dày một mét mà anh vừa bước qua – đã bị một khối xà dầm đổ sập chặn đứng, bít kín hoàn toàn.


"Vật chủ, muốn sống sót, phải nạp năng lượng ngay lập tức!"


Giọng nói lạnh lùng, máy móc của Bóng Ma vang lên trực tiếp trong thùy trán Bách, kéo theo một cơn đau nhói như kim châm dọc thấu kính mắt phải đang phát quang lam lục nhạt.


Bách nghiến răng, bàn tay phải bọc găng rách ngón run rẩy thọc sâu vào túi áo khoác kaki dính đầy bùn đất. Anh rút ra Khối năng lượng tối Kỷ Thứ Ba – lõi pin hạt nhân cổ xưa mà anh đã mạo hiểm lấy từ tay Lão Thập trước khi rơi xuống đáy vực. Khối kim loại nặng trịch, co bóp nhẹ nhàng như một quả tim cơ khí, tỏa ra những luồng mạch xung điện từ màu lam nhạt mát lạnh nhưng chứa đựng sức mạnh hủy diệt.


Không một chút do dự, Bách slam mạnh khối năng lượng tối vào hốc tam giác trống rỗng ngay trước ngực bộ giáp sinh học.


*Rắc! Xèo xèo!*


Ngay khi hai nguồn năng lượng tiếp xúc, Giao thức Khởi Động Obsidian-03 cưỡng chế vận hành. Những sợi cáp sinh học màu đen từ ngực giáp vươn dài như bầy rắn đói, quấn chặt lấy khối năng lượng tối và rút cạn ánh sáng lam nhạt của nó. Một luồng điện lượng tử khổng lồ dội thẳng vào tủy sống gáy Bách, khiến toàn thân anh co giật mạnh, ngã quỵ xuống nền kim loại lạnh ngắt.


"A... rầm!"


Cơn đau buốt giá tột cùng chạy dọc sống lưng như bị tiêm nitơ lỏng trực tiếp vào tủy xương. Nhưng đồng thời, lớp giáp sinh học bao bọc nửa thân trên của anh bỗng chốc trỗi dậy sức sống mãnh liệt.


Đây chính là Thể Sắt Rỉ (Rusty Iron Stage). Lớp vỏ ngoài sần sùi, màu xám đen mờ bám đầy những vệt rỉ sét màu đỏ gạch của bộ giáp bắt đầu co bóp khít khao, hóa cứng bề mặt với mật độ phân tử cực cao. Sức mạnh của mức Đồng bộ sơ cấp (12%) chảy tràn vào các thớ cơ, mang lại cho Bách một nguồn lực lượng dồi dào chưa từng có.


"Thời gian tự hủy còn: 30 giây. Trần hầm sụp đổ hoàn toàn."


*Rắc rắc! u u u...*


Toàn bộ trần thép của mật thất đổ sập. Những khối bê tông bọc chì nặng hàng chục tấn tự do rơi xuống đầu Bách.


Trong cơn hoảng loạn, Bách gầm lên, dồn toàn lực vào nắm đấm trái bọc giáp chitin rỉ sét, đấm thẳng vào bức tường thép cổ xưa bên hông hầm chứa hòng phá vỡ một lối thoát.


*Binh! Rắc!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội. Bức tường thép dày không hề suy chuyển, nhưng lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại cánh tay trái của Bách. Tiếng xương khớp bả vai kêu rắc rắc đầy nguy hiểm, khớp tay cơ khí của giáp rạn nứt vi mô dưới áp lực động năng quá tải. Bách ôm cánh tay đau đớn thối lui. Brute force vật lý hoàn toàn bất lực trước công nghệ hợp kim Kỷ Thứ Ba.


"Vật chủ ngốc nghếch! Đừng tự sát bằng sức mạnh thô lỗ. Kích hoạt giao thức phòng ngự khẩn cấp!" Bóng Ma rít lên trong nhận thức.


Trước khi khối đá khổng lồ tiếp theo đè nát lồng ngực Bách, Giao thức Kén Đá Tự Động được kích hoạt từ tháp gáy. Bộ giáp Obsidian-03 tự động tiết ra một lượng lớn Dịch nhầy Chitin lỏng màu đen bóng. Chất dịch này phun ra diện rộng, bao bọc kín toàn bộ cơ thể Bách và ngay lập tức hấp thụ khoáng chất từ đất đá xung quanh, đông cứng lại thành một khối kén đá bazan siêu cứng bọc chì – Kén đá bazan bảo hộ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Thảm họa tự hủy lượng tử nổ ra. Toàn bộ hầm chứa sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi chiếc kén đá bazan chứa Hoàng Bách sâu dưới hàng trăm mét đất đá và sắt vụn rỉ sét dưới đáy Vực Rác.


Bên trong chiếc kén tối tăm chật hẹp, không khí hoàn toàn tĩnh lặng. Nhờ lớp vỏ bazan bọc chì dày nửa mét, Bách không phải chịu bất kỳ tổn thương động năng nào từ vụ nổ. Nhưng dưỡng khí đã cạn kiệt vạch đỏ. Lồng ngực anh đau nhói, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi.


*Sột soạt... sột soạt...*


Đột nhiên, qua màng lọc rung động của mũ bảo hộ, Bách nghe thấy những âm thanh cào bới rùng rợn từ bên ngoài lớp đá sập. Những tiếng nghiến kèn kẹt tàn bạo của hàng vạn chiếc răng bọc chitin cứng như thép.


Mạch xung điện từ cực mạnh phát ra từ khối năng lượng tối lúc nãy đã đánh động bầy bọ đất khổng lồ của Vùng 4 đang làm tổ dưới lòng đất biên giới. Chúng đang điên cuồng đào khoét đống đổ nát để tìm kiếm nguồn phát xạ.


Chúng là loài côn trùng khổng lồ mù quang học, nhưng sở hữu các cảm biến tầm nhiệt và rung động địa chấn cực kỳ nhạy bén dọc theo râu đầu.


"Chúng đang tiến sát. Nếu phát hiện ra nhiệt lượng cơ thể vật chủ, chúng sẽ nghiền nát kén đá này trong ba giây," Bóng Ma cảnh báo, giọng nói phát ra các tia chớp đỏ rực trong thùy trán Bách.


Bách cảm nhận được nhịp tim mình đang vọt lên hơn một trăm nhịp mỗi phút do hoảng sợ. Sự tăng nhiệt đột ngột này sẽ biến chiếc kén đá thành một ngọn hải đăng nhiệt lượng dẫn đường cho bầy bọ.


"Phải dùng gen gián thích nghi... Giả chết lượng tử tuyệt đối..." Bách thầm nghĩ. Anh nhớ lại phương pháp điều hòa nhịp tim mà bố anh từng dạy trong các buổi tuần tra đêm biên giới.


Anh nhắm mắt lại, triệt tiêu mọi suy nghĩ sợ hãi, hướng ý chí về phía mỏ neo tinh thần Hoàng An. Anh ép mình phải tĩnh lặng. Dòng máu Tân Nhân Loại mang gen gián thích nghi cấp 1 trong người anh bắt đầu phản ứng với mệnh lệnh não bộ.


Khả năng Giả Chết Lượng Tử kích hoạt.


Nhịp tim của Bách bắt đầu giảm mạnh từ một trăm xuống sáu mươi, ba mươi, mười, và cuối cùng dừng lại ở mức không nhịp mỗi phút. Phổi anh ngừng co thắt, nhịp thở tắt hoàn toàn. Thân nhiệt cơ thể hạ nhanh chóng, từ ba mươi bảy độ C giảm sâu xuống mức đóng băng, hoàn toàn đồng bộ với nhiệt độ lạnh buốt của đất đá rỉ sét xung quanh.


Bên ngoài kén đá, bầy bọ đất khổng lồ với những chiếc sừng chữ Y phát ra luồng xung kích từ trường bò rầm rập qua chiếc kén bazan. Một chiếc chân nhọn hoắt như lưỡi dao của con bọ đi đầu cắm phập vào bề mặt kén, để lại một vết xước sâu hoắm phát ra tia lửa điện nhẹ. Nhưng cảm biến tầm nhiệt của nó không phát hiện ra bất kỳ dấu vết sự sống nào. Đối với bầy bọ mù, chiếc kén chỉ là một khối đá bazan vô tri rỉ sét.


Sau năm phút rà soát không có kết quả, bầy bọ đất khổng lồ tiếp tục đào hầm hướng về phía các mạch quặng ngầm phát sáng màu xanh lục dọc vách đá biên giới, bỏ lại đống đổ nát hoang tàn.


Khi những rung động địa chấn cuối cùng tắt hẳn, Bách cưỡng chế tim mình đập trở lại. Anh thở dốc một hơi nghẹn ngào, dùng tay trái bọc giáp đấm vỡ lớp kén bazan đã trở nên giòn xốp sau khi giải phóng năng lượng.


Anh bò ra khỏi đống đổ nát, men theo đường hầm ngầm do bầy bọ vừa đào khoét để leo ngược lên bề mặt. Khớp xương đùi trái vừa được vá lành và hệ xương sườn rạn nứt vi mô đau buốt lên từng cơn dữ dội.


Khi bàn tay bọc giáp chitin rỉ sét của Bách bám vào mép đá cuối cùng, kéo lê thân hình gầy gò thoát ra ngoài dải đất chết của Vùng biên giới xám, sương mù điện từ xám xịt lập tức bao phủ lấy anh dưới bầu trời đêm lạnh giá.


Nhưng niềm vui sống sót tắt lịm ngay lập tức.


Lớp giáp Thể Sắt Rỉ bọc nửa người bỗng nhiên co thắt mạnh mẽ. Hàng vạn sợi thần kinh đen bóng dọc sống lưng cắm sâu hơn vào da thịt Bách, phát ra tiếng rít o o chói tai. Chúng bắt đầu điên cuồng hút huyết sắc tố và canxi trực tiếp từ tủy sống của anh để bù đắp năng lượng tiêu hao sau vụ nổ và duy trì lớp giáp ngoài.


Toàn thân Bách run rẩy dữ dội, một cơn đau buốt thấu xương tủy lan tỏa khắp cơ thể khiến anh quỳ sụp xuống đất cát rỉ sét, máu đen rỉ ra từ gáy thấm đẫm cổ áo quân phục sờn rách.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!