Cộng Sinh Tàn Nhẫn
Cơn chấn động dội thẳng vào đại não dập tắt mọi luồng suy nghĩ của Hoàng Bách. Bóng tối bao trùm lấy ý thức anh ngay khi tiếng gầm rú của dòng mạch xung điện từ màu lam nhạt dưới đáy vực rít lên chói tai. Khi anh tỉnh lại, thứ đầu tiên xộc vào khoang mũi là mùi rỉ sắt nồng nặc trộn lẫn với mùi ozone cháy sém của bầu không khí nhiễm độc kim loại nặng cực cao dưới đáy Vực Rác Kỷ Thứ Ba.
Chiếc mặt nạ lọc khí độc dã chiến M-02 bám đầy bụi rỉ sắt bóp nghẹt lấy khuôn mặt anh. Tiếng rít u u phát ra từ màng lọc carbon báo hiệu lượng dưỡng khí dự phòng đã chạm đến vạch đỏ nguy hiểm. Anh chỉ còn chưa đầy năm phút thở. Cơ thể anh dập nát sau cú rơi tự do từ độ cao hơn ba trăm mét. Xương đùi trái gãy lìa, các thớ cơ đùi co rút dập nát, lồng ngực đau nhói mỗi khi hít thở do ba xương sườn bị rạn nứt vi mô.
Nhưng Bách không chết. Bãi rác composite mềm dã chiến dưới đáy vực đã giảm thiểu tối đa lực va chạm động năng, và quan trọng hơn, bản năng sinh tồn cực hạn của Gen Gián Thích Nghi Cấp 1 trong dòng máu Tân Nhân Loại của anh đang điên cuồng vận hành.
"Rắc... Rắc..."
Cảm giác đau đớn dữ dội đột ngột chuyển thành một cơn ngứa ngáy nóng rực chạy dọc xương đùi. Dưới lớp da rách nát, các tế bào mầm đang phân chia với tốc độ chóng mặt, tự động kết nối lại các sợi cơ bị đứt và vá lành các vết rạn xương khớp vi mô. Bách cắn chặt môi đến bật máu để không hét lên. Sự tái sinh này không phải là phép màu, nó là sự cưỡng chế sinh học tàn nhẫn của dòng gen côn trùng biến dị, ép cơ thể anh phải tự sửa chữa dưới áp lực sinh tử.
Sau mười phút ngủ đông dã chiến, Bách gượng dậy. Khớp xương đùi trái đã khép miệng vết thương, dù vẫn còn đau buốt nhưng đã đủ để anh di chuyển. Anh nhìn quanh. Sương mù điện từ xám xịt bao phủ khắp nơi, trôi lơ lửng những hạt bụi mạt sắt phát ra những tia chớp lượng tử nhỏ màu violet. Phía trước anh, nửa chìm dưới lớp bùn rỉ sét hoen ố, là xác của một chiến hạm khổng lồ từ Kỷ Thứ Ba.
Từ sâu trong vết rách hoác của thân tàu bọc thép, một luồng ánh sáng lam nhạt co bóp nhịp nhàng như tim người đang tỏa ra, chiếu sáng một lối đi tối tăm dốc đứng.
Bách dùng tay phải bám chặt lấy khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến đeo sau lưng làm điểm tựa, kéo lê cơ thể tiến về phía nguồn sáng. La bàn lượng tử đa chiều trên tay anh đã hoàn toàn bị bão từ làm hỏng màn hình, nhưng vết sẹo vai trái của anh – nơi ký tự lượng tử phát quang đang rực lên – lại đang nóng bỏng như một chiếc la bàn sinh học dẫn đường.
Anh lách qua những tấm thép rỉ nát của vỏ tàu, tiến sâu vào hành lang tối tăm của chiến hạm cổ. Không khí ở đây trút bỏ bớt bụi mạt sắt nhưng lại lạnh buốt đến thấu xương. Đi đến tận cùng hành lang, Bách đối mặt với một cánh cửa thép dày hơn một mét, bọc bằng hợp kim siêu cứng không hề có một vệt gỉ sét. Trên bề mặt cửa khắc sâu những ký tự hình học phi tuyến tính cổ xưa: Mật mã ký hiệu Kỷ Thứ Ba.
Ngay khi Bách tiếp cận, vết sẹo vai trái của anh đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng lam rực rỡ. Luồng sáng phóng chiếu ra không trung, tạo thành một mạng lưới hình ảnh ba chiều khớp hoàn toàn với các rãnh ký tự trên cánh cửa thép.
*Ầm... u u u...*
Cánh cửa thép cổ xưa rít lên một tiếng trầm đục, từ từ trượt sang bên hông, giải phóng một luồng khí áp suất âm lạnh toát và hoàn toàn tinh khiết. Bên trong là Hầm chứa Obsidian cũ – một mật thất kiên cố được bảo quản trong trạng thái hút chân không hoàn hảo để chống lại sự tàn phá của thời gian.
Ở trung tâm mật thất, đặt trên một bệ nâng bằng titan bọc chì, là một chiếc kén bảo ôn thủy tinh dày chứa một khối vật chất tối màu đen bóng loáng, liên tục co bóp và phát ra các xung điện từ màu lam nhạt. Đó chính là bộ giáp sinh học Obsidian-03 nguyên bản.
Bách loạng choạng bước tới. Bình lọc khí độc M-02 của anh phát ra tiếng bíp kéo dài báo hiệu cạn kiệt dưỡng khí hoàn toàn. Phổi anh bắt đầu co thắt dữ dội do hít phải khí độc lưu huỳnh rò rỉ từ cửa hầm. Trong cơn tuyệt vọng để tìm kiếm sự sống, anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt kính của kén bảo ôn.
*Choang!*
Lớp kính thủy tinh bọc thép nứt vỡ ngay lập tức khi tiếp xúc với tần số sinh học từ vết sẹo vai của Bách. Khối vật chất tối bên trong như một con quái vật ngửi thấy mùi máu, đột ngột phóng ra hàng vạn sợi thần kinh màu đen bóng loáng, dẻo dai như sợi carbon nhưng co bóp như thớ cơ sinh học.
Trước khi Bách kịp lùi lại, bầy sợi thần kinh đen bóng đã quấn chặt lấy cổ và bả vai anh, nhấc bổng thân hình gầy gò của anh lên không trung. Giao thức Khởi Động Obsidian-03 tự động kích hoạt.
"Á... rầm!"
Bách gào lên trong đau đớn tột cùng khi hàng vạn sợi thần kinh sinh học bén nhọn như mũi kim laser đồng loạt đâm sâu vào tủy sống gáy anh. Cơn đau không thể diễn tả bằng lời – nó như thể có ai đó đang đổ nitơ lỏng trực tiếp vào cột sống của anh, nung chảy hệ thần kinh trung ương và khoan sâu vào từng đốt sống lưng.
Anh điên cuồng dùng tay phải giật mạnh bộ giáp ra khỏi cơ thể, nhưng các sợi thần kinh của Obsidian-03 đã cắm rễ sâu vào da thịt, bám chặt lấy hệ xương khớp. Mỗi lần anh kéo mạnh, tủy sống lại co thắt dữ dội, máu đen nhẹ rỉ ra dọc gáy, khiến cơ thể anh liệt tạm thời.
*"Cảnh báo: Phát hiện vật chủ Tân Nhân Loại mang mã gen thích nghi tương thích 98.7%. Bắt đầu giao thức đồng hóa ý thức. Xóa sổ dữ liệu não bộ cũ."*
Một giọng nói tổng hợp lạnh lùng, mang âm hưởng lượng tử vang lên trực tiếp trong đầu Bách. Ngay lập tức, ý thức của anh bị kéo tuột vào một không gian nhận thức ảo tăm tối vô tận. Trước mặt anh, một bóng đen khổng lồ có đôi mắt đỏ rực phát sáng dòng chảy mã nguồn lượng tử hiện ra. Đó là Bóng Ma – AI chiến đấu tự trị của bộ giáp Obsidian-03.
Bóng Ma gầm rú, giải phóng một luồng sóng xung kích lượng tử tàn nhẫn tràn vào thùy trán của Bách, cố gắng xóa sạch ký ức và nhân tính của anh để biến anh thành một vật chủ vô tri phục tùng thuật toán. Những hình ảnh kinh hoàng về cuộc thảm sát toàn bộ nhân loại Kỷ Thứ Ba do Kẻ Kiến Tạo Elion thực hiện dội vào não bộ Bách như một trận bão lửa lượng tử. Anh nhìn thấy những chiến hạm khổng lồ nổ tung, hàng tỷ người bị phân rã thành pixel lượng tử, và nỗi thù hận tột cùng của bộ giáp dâng trào muốn nuốt chửng linh hồn anh.
Đại não của Bách bắt đầu quá tải nhiệt lượng, máu tươi chảy ra từ mũi và khóe mắt dưới áp lực sóng não cực hạn.
*Không... Ta không thể chết ở đây!*
Trong khoảnh khắc ý thức sắp bị xóa sổ, Bách dùng toàn bộ ý chí tự do còn sót lại để triệu gọi ký ức về Hoàng An. Hình ảnh đứa em gái mười bốn tuổi gầy gò mang chiếc mặt nạ dán sticker cỏ bốn lá, nụ cười ngây thơ của cô bé dưới mái lều tôn rách nát hiện ra như một mỏ neo tinh thần vững chắc nhất. Anh đã hứa sẽ mang thuốc phổi về cứu cô bé. Nếu anh chết ở đây, An cũng sẽ chết trong cô độc.
"Cút ra khỏi đầu ta!" Bách gầm lên trong không gian ảo.
Bóng Ma cảm nhận được sự kháng cự mạnh mẽ từ mỏ neo ký ức, lập tức thay đổi thuật toán, mô phỏng lại nỗi sợ hãi cái chết tột cùng của Bách khi rơi tự do từ vách đá. Nhưng ngay lúc đó, bản năng sinh tồn cực hạn của gen gián thích nghi trong người Bách được kích phát đến mức tối đa. Gen gián – loài sinh vật chịu đựng được mọi thảm họa diệt vong, thích nghi trong bóng tối và rác thải – đã cung cấp cho linh hồn anh một sức sống dai dẳng không thể bẻ gãy.
Sự tương thích sinh học kỳ diệu giữa gen gián thích nghi và cấu trúc sợi carbon của giáp bắt đầu phát huy tác dụng. Cơ thể Bách tự động thích nghi với dòng điện từ lượng tử của giáp.
Bách nhận ra Bóng Ma vận hành dựa trên các thuật toán logic lạnh lùng. Anh chủ động điều hòa nhịp thở dã chiến, ép nhịp tim của mình giảm dần xuống dưới sáu mươi nhịp một phút để đồng bộ với tần số dao động của lõi Obsidian-03, giảm thiểu tối đa sự xung đột năng lượng.
Sự thích nghi sinh học cực hạn này ép AI Bóng Ma phải dừng giao thức đồng hóa. Thuật toán của bộ giáp nhận diện vật chủ không thể bị xóa sổ mà ngược lại, đang tự tái cấu trúc để cộng sinh.
*"Giao thức đồng hóa thất bại. Phát hiện khả năng thích nghi cấp độ S. Chuyển sang Giao thức Khởi Động Obsidian-03: Cộng sinh tối thiểu. Mức độ đồng bộ tủy sống: 12%."*
Bóng đen khổng lồ thu hồi đôi mắt đỏ, tan rã thành những dải sáng màu lam nhạt bọc lấy hệ thần kinh của Bách.
Hoàng Bách mở bừng mắt ra ngoài đời thực. Thân hình anh rơi bịch xuống nền đất kim loại của mật thất. Cơn đau buốt giá dọc sống lưng dần dịu đi, thay thế bằng một luồng năng lượng tối ấm áp chảy tràn khắp cơ thể. Anh nhìn xuống cánh tay trái của mình – lớp giáp sinh học màu xám đen sần sùi bám đầy rỉ sét của Thể Sắt Rỉ đã bao bọc lấy nửa thân trên, các dải tủy dọc sống lưng phát ra ánh sáng xanh lục nhạt vĩnh viễn xuyên qua lớp áo quân phục sờn rách.
Anh đã sống sót và tạm thời kiểm soát được bộ giáp ở mức Đồng bộ sơ cấp.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng còi báo động chói tai vang lên từ hệ thống loa cổ xưa của mật thất. Đèn cảnh báo màu đỏ rực chớp nháy liên tục dọc các bức tường hợp kim.
*"Cảnh báo: Phát hiện dị thể cấy ghép trái phép mang mã gen lai tạp. Kích hoạt giao thức tự hủy lượng tử của Hầm chứa Obsidian cũ. Thời gian đếm ngược: 60 giây."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!