Vực Sâu Rỉ Sét
Ánh sáng lam nhạt phát ra từ vết sẹo trên bả vai trái của Hoàng Bách từ từ lịm đi, trả lại cho con hẻm hoang vắng vẻ u tối, lạnh lẽo vốn có của nó. Trước mặt anh, Lão Thập vẫn đang run rẩy ôm lấy chiếc bao tải rách, đôi mắt mờ đục nhìn Bách như nhìn một bóng ma bước ra từ huyền thoại. Tấm bản đồ bằng da sinh học cổ xưa đã nằm gọn trong túi áo kaki của Bách, xếp chồng lên khối kim loại lạnh ngắt của Khối năng lượng tối Kỷ Thứ Ba mà anh vừa thu nhận.
Bách biết mình không có nhiều thời gian. Tiếng còi tuần tra của hiến binh Vạn Niên vọng lại từ phía đại lộ Cầu Đất như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân phận lính biên phòng tầng đáy của anh. Anh khẽ đỡ Lão Thập dậy, dặn lão tìm nơi ẩn nấp trong các đường ống thải ngầm rồi nhanh chóng lầm lũi bước đi trong màn sương mù điện từ xám xịt.
Trước khi tiến vào vùng cấm, Bách buộc phải quay lại Khu hậu cần số 3. Đi qua những dãy lều tôn rách nát bám đầy muội than đỏ gạch, anh lách người vào căn lều ẩm ướt của hai anh em. Hoàng An đang nằm co rúm dưới tấm chăn mỏng, tiếng thở dốc nghẹn ngào qua chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ dán sticker cỏ bốn lá khiến lồng ngực Bách thắt lại. Anh khẽ khàng nhấc một tấm ván gỗ rỉ sét dưới gầm giường, giấu Khối năng lượng tối Kỷ Thứ Ba vào sâu trong hốc đất sét, chỉ mang theo tấm bản đồ da cổ và khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến.
"An... đợi anh," Bách thì thầm, khẽ vuốt mái tóc bết mồ hôi của em gái trước khi kéo khóa chiếc Bình lọc khí độc dã chiến M-02 áp sát vào mặt. Áp lực từ thùy phổi rách nát của cô bé không cho phép anh chần chừ thêm một đêm nào nữa.
Để thâm nhập vào Vực Rác Kỷ Thứ Ba - nghĩa địa chiến hạm khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất biên giới - Bách cần một kẻ dẫn đường chuyên nghiệp. Và kẻ duy nhất có đủ độ liều mạng lẫn tri thức thực địa tại phân khu Hải Phòng này là Huy Đen.
Huy Đen ngồi trong góc tối của một nhà kho phế liệu bỏ hoang sát rìa rào chắn từ trường. Dáng người gã cao gầy, nước da đen nhẻm vì bụi than công nghiệp, bọc trong bộ đồ da dày cộp chống bức xạ rách rưới. Trên trán gã, chiếc đèn pha halogen cực sáng quét qua quét lại trên những đống linh kiện rã máy.
"Vực Rác Kỷ Thứ Ba?" Huy Đen nhổ một bãi nước bọt đen ngòm vị dầu máy xuống đất sau khi nghe Bách trình bày. Gã nhe hàm răng ám khói cười khẩy. "Thằng nhóc biên phòng, mày muốn tự sát thì cứ nhảy thẳng qua rào chắn từ trường cho nhanh. Xuống cái khe sâu năm trăm mét đó làm gì? Không khí dưới đó toàn là độc chất kim loại nặng, chỉ cần mặt nạ của mày rò rỉ một lỗ bằng hạt cát, phổi mày sẽ hóa thạch thành sắt rỉ trong vòng một giờ."
Bách không nói một lời. Anh thong thả rút tấm bản đồ da cổ ra, đặt lên chiếc bàn sắt gỉ sét giữa hai người. Ngay khi tiếp xúc với mặt bàn kim loại, một vài đường sức từ trường mờ nhạt trên tấm da sinh học khẽ phát sáng lam nhẹ.
Mắt Huy Đen lập tức co rụt lại. Là một thợ săn phế liệu kỳ cựu, gã nhận ra ngay chất liệu da sinh học tự phục hồi và các ký tự lượng tử chỉ có trên các hạm đội kháng chiến Kỷ Thứ Ba.
"Mày... mày lấy thứ này ở đâu?" Giọng Huy Đen run lên, lòng tham lam và sự tò mò của một kẻ tầm bảo chuyên nghiệp đã hoàn toàn đánh bại nỗi sợ hãi.
"Lão Thập trao cho tôi," Bách lạnh lùng đáp, tay vẫn đặt hờ lên báng súng Sét-9 cải tiến. "Tôi biết lối đi ngầm dẫn đến xác chiến hạm cổ đại chứa các lò phản ứng còn nguyên vẹn. Dẫn tôi xuống đó, tôi chia cho anh một nửa linh kiện cơ khí siêu bền nhặt được. Từ chối, tôi sẽ tìm kẻ khác."
Huy Đen nhìn chăm chằm vào tấm bản đồ, rồi nhìn vào đôi mắt sáng sắc lạnh, stoic của Bách. Gã biết lính biên phòng thường là những kẻ liều mạng, nhưng tên nhóc trước mặt gã mang một thứ sát khí trầm lặng, khác biệt hoàn toàn.
"Được, giao kèo thế này," Huy Đen gầm gừ, đứng dậy thu dọn bộ dây cáp phản lực chuyên dụng và móc neo titan treo bên hông. "Nhưng tao nói trước, dưới đó trọng lực biến động rất thất thường do các vết nứt lượng tử biên giới rò rỉ từ rào chắn cũ. Mày phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của tao. Đi!"
***
Hai bóng người lặng lẽ lách qua những khe hở từ trường rò rỉ ở biên giới phía Đông Hải Phòng, hướng thẳng về phía miệng Vực Rác Kỷ Thứ Ba. Sương mù điện từ xám xịt bao phủ toàn bộ cảnh vật, khiến tầm nhìn của họ bị giới hạn dưới ba mét. Tiếng gió rít qua các khe vách đá rỉ sét nghe như tiếng gầm rú vô vọng của những linh hồn bị giam cầm.
Bách đi sau Huy Đen, tay trái cầm chắc chiếc La bàn lượng tử đa chiều. Chiếc màn hình tinh thể lỏng của la bàn liên tục hiển thị các đường sức từ trường uốn lượn ngoằn ngoèo màu xanh lục nhạt, cảnh báo về những dòng chảy năng lượng tối đang dao động mạnh mẽ xung quanh vách đá dựng đứng sâu năm trăm mét.
"Đeo bình lọc khí độc M-02 vào, siết chặt dây đai cao su!" Huy Đen hét lớn qua bộ đàm dã chiến gắn trong mũ bảo hộ. "Bắt đầu xuống vực. Đừng nhìn xuống dưới nếu mày không muốn bị chóng mặt lượng tử."
Huy Đen bắn một mũi neo phản lực cắm chặt vào một tấm thép bọc giáp của một chiến hạm cổ đại nằm nhô ra sát mép vực. Tiếng xèo xèo của động cơ phản lực cực tiểu trên móc neo rít lên chói tai. Gã luồn dây cáp bảo hộ qua đai lưng của Bách, khóa chặt bằng một chốt titan siêu nhẹ.
Bách bước chân ra khỏi rìa đá rỉ sét, cơ thể lập tức treo lơ lửng giữa khoảng không tăm tối của vực sâu. Không khí rít qua chiếc mặt nạ lọc độc M-02 mang theo mùi rỉ sắt nồng nặc và vị đắng chát của lưu huỳnh. Dưới ánh sáng từ chiếc đèn pha của Huy Đen, vách đá của Vực Rác hiện ra như một bức tường khổng lồ chắp vá từ hàng vạn tấm thép hoen rỉ, những nòng pháo laser cổ xưa gãy nát và những thớ thịt cơ khí lai sinh học đã hóa thạch của hạm đội Kỷ Thứ Ba.
"Nhịp tim của mày ổn định đấy, thằng nhóc," Huy Đen nhận xét khi thấy nhịp thở của Bách qua màn hình hiển thị liên kết dây cáp vẫn giữ ở mức sáu mươi nhịp một phút. "Người thường xuống đây lần đầu đều tiểu ra quần vì áp lực từ trường rồi."
Bách không trả lời. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào việc điều chỉnh thăng bằng cơ thể. Mắt phải của anh, dưới tác động âm thầm của dòng máu Tân Nhân Loại mang gen gián thích nghi, đang giãn nở tối đa dưới lớp kính bảo hộ. Anh bắt đầu nhìn thấy những luồng nhiệt lượng mờ nhạt tỏa ra từ các khe nứt của vách đá rỉ sét, giúp anh định vị được những điểm bám an toàn mà mắt thường không thể thấy.
Khi họ đi xuống được khoảng hai trăm mét, chiếc La bàn lượng tử đa chiều trên tay Bách đột ngột phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập. Màn hình la bàn nhiễu loạn hoàn toàn, các đường sức từ trường uốn lượn biến mất, thay thế bằng một vòng xoáy màu violet rực rỡ.
"Huy Đen! Từ trường biến động cực mạnh!" Bách cảnh báo, giọng nói bị bóp méo qua màng lọc của mặt nạ M-02.
"Mẹ kiếp! Bão điện từ Vùng 4 bùng nổ sớm hơn dự kiến!" Huy Đen chửi thề dồn dập qua bộ đàm. "Bám chặt vào vách đá! Đừng để dây cáp bị xoắn!"
Từ phía chân trời xám xịt ngoài biên giới, một luồng ánh sáng violet khổng lồ rạch ngang bầu trời sương mù, kéo theo một tiếng nổ sấm sét điện từ rung chuyển cả vực sâu. Sức ép từ trận bão từ làm chập mạch toàn bộ hệ thống liên lạc vô tuyến dã chiến giữa hai người, chỉ còn lại tiếng rít rè rè chói tai trong tai nghe.
Cơn bão điện từ không chỉ mang theo sấm sét, nó còn kích hoạt một tai biến vật lý kinh hoàng tại Vết nứt lượng tử biên giới nằm sát vách đá dựng đứng.
Trọng lực cục bộ tại khu vực này đột ngột đảo ngược.
*Vù vù vù!*
Bách kinh hoàng nhận ra cơ thể mình không còn bị kéo tuột xuống dưới nữa. Lực hấp dẫn biến mất, rồi đảo chiều, kéo ngược người anh bay lên phía trên. Xung quanh họ, hàng vạn mảnh thép phế liệu gỉ sét, những chiếc ốc vít cổ đại và những mạt sắt rỉ đỏ gạch bắt đầu trôi lơ lửng, rồi bay ngược lên trời như một trận tuyết lở đảo ngược đầy điên rồ.
Một tấm thép bọc composite nặng hàng trăm ký bị nhấc bổng khỏi vách đá, bay sượt qua sát mũ bảo hộ của Bách, suýt chút nữa đã chém đứt đầu anh.
"Huy Đen! Tránh ra!" Bách hét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gào.
Huy Đen, do mang bộ đồ da bọc kim loại nặng nề, bị lực đẩy trọng lực đảo ngược kéo giật mạnh lên phía trên. Đúng lúc đó, một khối đá lở lớn từ rìa vực bị cuốn theo dòng từ trường, lao thẳng xuống và đè nghiến lấy chân phải của gã thợ săn phế liệu, găm chặt gã vào một khe nứt của vách đá rỉ sét.
"A... Mẹ kiếp! Chân của tao!" Tiếng gào thét đau đớn của Huy Đen lọt qua bộ đàm nhiễu sóng. Gã mất hoàn toàn thăng bằng, cơ thể treo lơ lửng, đầu lộn ngược xuống dưới vách đá, máu từ vết thương chân bắt đầu rò rỉ ra ngoài, đông cứng lại thành những hạt đỏ sẫm trôi lơ lửng trong không trung.
Bách đang bị lực trọng lực đảo ngược đẩy bay lên, sợi dây cáp bảo hộ titan căng cứng như dây đàn dưới sức kéo của hai hướng lực đối nghịch. Nhìn thấy Huy Đen sắp bị khối đá lở thứ hai nghiền nát, bản năng sinh tồn của Bách gầm rú đòi hỏi anh phải đưa ra quyết định chiến thuật ngay lập tức. Nếu gã dẫn đường chết, anh sẽ vĩnh viễn bị cô lập và chôn thây dưới đáy vực sâu này.
Bách gồng mình chịu đựng cơn đau buốt dọc bả vai trái - nơi vết sẹo lượng tử đang nóng rực lên phản ứng với bão từ. Anh rướn người hết cỡ, tay phải siết chặt lấy khẩu súng trường Sét-9 cải tiến, dùng lưỡi lê dã chiến găm mạnh vào một khe hở nhỏ của tấm thép bọc giáp trên vách đá để làm điểm tựa chịu lực.
*Keng!*
Tia lửa điện bắn tung tóe. Cánh tay phải của Bách căng lên như muốn đứt lìa thớ cơ dưới sức kéo của trọng lực đảo ngược và trọng lượng của Huy Đen đang treo phía dưới.
"Huy Đen! Kích hoạt móc neo phản lực gót chân để giảm tải lực kéo!" Bách hét lớn qua mặt nạ.
"Động cơ bị kẹt rồi! Bụi rỉ sắt bám dày quá!" Huy Đen tuyệt vọng gào lên, tay gã cố gắng bấu víu vào các vách thép trơn trượt nhưng vô vọng.
Dưới sức căng tột cùng của hai lực đối nghịch, sợi dây cáp bảo hộ titan - vốn đã bị mạt sắt rỉ ăn mòn qua nhiều năm sử dụng dã ngoại - bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt vi mô dọc theo các thớ sợi kim loại.
*Tách... Tách...*
Mắt phải phát quang của Bách nhìn thấy rõ những tia chớp lượng tử nhỏ màu lam nhạt đang rò rỉ ra từ những sợi cáp bị đứt gãy dưới sức căng cực hạn. Sợi dây cáp sắp nổ tung.
Bách quyết định đưa ra một lựa chọn chiến thuật tàn nhẫn nhưng là con đường sống duy nhất. Anh dùng tay trái rút nhanh con Dao găm rung động cao tần dã chiến bên hông, chuẩn bị cắt đứt balo nặng chứa đầy phế liệu dự phòng sau lưng để giảm động năng rơi tự do, cố gắng hướng cơ thể về phía bãi rác composite mềm dưới đáy vực mà mắt phải anh vừa định vị được qua làn sương mù dày đặc.
Nhưng ngay trước khi anh kịp ra tay, một luồng xung kích điện từ cực mạnh từ Vết nứt lượng tử biên giới bùng nổ trực diện.
*Oành!*
Sợi dây cáp bảo hộ nổ tung dưới sức căng lượng tử quá tải, giải phóng một quầng sáng màu violet chói lòa.
Lực phản chấn cực mạnh hất văng Hoàng Bách ra khỏi vách đá. Thân hình anh rơi tự do, lao thẳng xuống vực sâu tăm tối ngập tràn sương mù kim loại nặng cực độc.
Huy Đen, vẫn bị găm chặt trên vách đá bởi khối đá lở, bất lực nhìn bóng dáng lính biên phòng trẻ tuổi biến mất hoàn toàn vào màn sương xám xịt dày đặc phía dưới đáy vực.
Trong khoảnh khắc rơi tự do vào bóng tối tuyệt đối, khi dưỡng khí trong chiếc bình lọc M-02 bắt đầu cạn kiệt và áp lực không khí ép chặt lấy lồng ngực, Hoàng Bách không hề nhắm mắt. Võng mạc phải phát quang lam lục của anh xuyên qua lớp sương mù xám, nhìn thấy sâu dưới đáy vực thẳm hoang tàn, từ bên trong đống đổ nát khổng lồ của một chiến hạm kháng chiến Kỷ Thứ Ba, những luồng mạch xung điện từ màu lam nhạt đang co bóp nhịp nhàng như một trái tim sinh học khổng lồ đang thức tỉnh, phát ra những tiếng gọi vô âm vọng về phía tủy sống của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!