Bản Đồ Da Cổ
Bóng tối ngoài biên giới không mang màu đen thuần khiết. Nó là một hỗn hợp đặc quánh của sương mù điện từ xám xịt và những hạt mạt sắt rỉ bay lơ lửng, bám vào kính bảo hộ tạo thành một lớp màng mờ đục. Hoàng Bách bước đi trên lớp cát đỏ hoen rỉ, cảm giác như đang dẫm lên một nghĩa địa kim loại khổng lồ đã bị thời gian nghiền nát.
"Hoàng Bách. Mày... cái quái gì thế này? Người thường không bao giờ có khả năng tự phục hồi vết thương nhanh như vậy. Đây là mã gen biến dị cấm của tập đoàn Vạn Niên... Mày là ai?"
Giọng nói trầm thấp nhưng đầy sát khí của Trung sĩ Trần Hải vang lên giữa màn sương xám. Bàn tay bọc thép rỉ sét của ông siết chặt lấy cổ áo Hoàng Bách, kéo xộc anh lên. Đôi mắt sắc lạnh của vị cựu binh nhìn chằm chằm vào lớp sẹo xám tro vừa mới khép miệng trên bả vai trái của Bách. Phía sau ông, tân binh Nguyễn Lâm vẫn đang run rẩy, khẩu súng laser Sét-9 trên tay cậu ta chập mạch phát ra những tiếng xèo xèo vô vọng.
Bách cảm nhận được nhịp tim mình đang vọt lên hơn một trăm nhịp mỗi phút. Dưới lớp da gáy, Bộ điều biến tần số sóng não lậu vẫn chưa được cấy ghép, nhưng bản năng sinh tồn của dòng máu Tân Nhân Loại nhóm O-Gián đang gầm rú đòi hỏi anh phải đưa ra một câu trả lời ngay lập tức. Nếu anh không xoa dịu được sự nghi ngờ của Trần Hải, vị Trung sĩ này hoàn toàn có thể nổ súng hành quyết anh ngay tại chỗ theo quân luật biên phòng về phòng chống lây nhiễm biến dị cấm.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng triệt tiêu sự run rẩy trong giọng nói thông qua chiếc bình lọc khí độc dã chiến M-02:
"Trung sĩ... Em là người của khu hậu cần số 3. Bố mẹ em đều là công nhân lò phản ứng từ trường Hải Phòng cũ. Họ chết vì nhiễm độc phóng xạ khi em mười tuổi. Dòng máu của họ... để lại cho em thứ này. Nó không phải là công nghệ cấm của tập đoàn, chỉ là một dị biến lỗi của đám dân nghèo hít bụi rỉ sắt mà sống thôi."
Bách vừa nói, vừa khéo léo dùng ngón tay bọc găng rách ngón chỉ vào lớp da sần sùi, loang lổ những vệt xám xịt dọc bả vai trái. Nhìn từ bên ngoài, nó giống như một căn bệnh hoại tử da liễu hơn là một khả năng tự phục hồi hoàn mỹ. Đó là một lời nói dối có tính toán. Anh biết Trần Hải cực kỳ căm ghét sự bóc lột của Tập đoàn Sinh học Vạn Niên, và việc quy chụp vết thương này cho một dị biến lỗi do ô nhiễm môi trường sẽ dễ dàng nhận được sự đồng cảm của vị cựu binh.
Trần Hải nhìn chăm chằm vào lớp sẹo xám thêm vài giây. Ánh mắt ông dao động giữa sự nghi ngờ quân sự và lòng trắc ẩn đối với đứa con trai của một cựu sĩ quan biên phòng đã khuất. Cuối cùng, ông từ từ buông tay ra, để Bách rơi chân xuống lớp cát rỉ sét.
"Giấu cho kỹ, thằng ranh," Trần Hải gằn giọng, quay lưng về phía màn sương mù dày đặc. "Nếu bọn Giám sát viên của Vạn Niên nhìn thấy cảnh này, chúng sẽ không coi mày là người đâu. Chúng sẽ đưa mày vào lò mổ sinh học, mổ phanh lồng ngực mày ra để trích xuất tế bào gốc. Lâm! Câm miệng lại và quên những gì mày vừa thấy đi, nếu không tao sẽ ném mày ra ngoài rào chắn làm mồi cho bọ bay."
Nguyễn Lâm lập tức gật đầu lia lịa, mặt cắt không còn một giọt máu. Cả tiểu đội lặng lẽ thu dọn chiến trường, kéo xác ba con bọ trinh sát vào khe đá sâu để tránh radar tầm nhiệt của hiến binh trước khi rút lui về Chốt gác số 9.
***
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời mờ nhạt xuyên qua lớp sương mù điện từ xám xịt của phân khu Hải Phòng, Bách nhận được khoản thanh toán đầu tiên cho chiến công phòng thủ đêm qua. Chiếc máy quét cầm tay của sĩ quan hậu cần phát ra tiếng bíp khô khốc, chuyển vào tài khoản số của anh ba trăm Thẻ tín dụng năng lượng Hải Phòng.
Ba trăm credits. Đối với một lính biên phòng tầng đáy, đây là một khoản tiền không hề nhỏ. Nhưng đối với Bách, nó chỉ là một giọt nước tràn ly.
Anh lết bộ về Khu hậu cần số 3, băng qua những dãy nhà tôn xập xệ bám đầy bụi than đỏ gạch. Trong căn lều ẩm ướt, em gái anh - Hoàng An - đang co rúm người dưới tấm chăn mỏng. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ của cô bé liên tục phát ra tiếng rít nghẹt thở. Căn bệnh xơ hóa phổi do hít bụi phóng xạ rào chắn từ trường đang ăn mòn dần sự sống của cô bé.
"Anh... anh về rồi à?" An thều thào, đôi mắt to tròn nhưng nhợt nhạt cố gắng nở một nụ cười.
Bách quỳ xuống bên giường, vuốt mái tóc bám bụi của em gái. Anh biết liều thuốc phổi thô sơ mua từ chợ đen lần trước đã hết tác dụng. Nếu không có một liều huyết thanh lọc phổi chính quy tinh khiết từ đặc khu vô trùng của tập đoàn Vạn Niên, phổi của An sẽ hoàn toàn bị xơ hóa cứng nhắc trong vòng một tháng tới. Mà giá của một liều huyết thanh như thế ở chợ đen tối thiểu phải cần đến một ngàn credits.
"An, nghỉ ngơi đi. Anh đi mua thuốc mới cho em. Lần này sẽ là loại tốt hơn," Bách thì thầm, siết chặt chiếc thẻ tín dụng trong túi quần.
Anh đứng dậy, quấn chiếc áo khoác kaki cũ nát che kín bộ quân phục biên phòng và vết sẹo xám trên vai. Giấu khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến vào trong một chiếc bao tải bọc vải bạt rách, Bách lầm lũi hướng về phía Chợ đen Cầu Đất.
Chợ đen Cầu Đất nằm sâu dưới những vòm móng cầu cảng rỉ sét bỏ hoang của thành phố quân sự Hải Phòng. Đây là nơi duy nhất không chịu sự kiểm soát trực tiếp của radar tập đoàn, nơi mà quặng Aegium thô, chất ức chế thần kinh lậu và mạng sống con người được đem ra trao đổi bằng mọi giá trị vật chất. Không khí ở đây nồng nặc mùi dầu máy rò rỉ, hơi lưu huỳnh và tiếng ồn ào hỗn tạp của dân tị nạn gen lỗi.
Bách lách qua những quầy hàng bày bán linh kiện cơ khí rỉ sét, hướng thẳng về phía quán rượu "Rỉ Sét" của Lão Tam. Lão Tam là một cựu binh biên phòng giải ngũ, sở hữu một cánh tay phải hoàn toàn bằng sắt rỉ và là đầu mối thông tin chợ đen uy tín nhất khu vực này.
"Lão Tam, em cần thuốc lọc phổi loại tốt. Có nguồn nào không?" Bách ngồi xuống chiếc ghế gỗ lung lay trước quầy bar, đặt chiếc thẻ tín dụng lên mặt bàn gỗ loang lổ vết cháy xém.
Lão Tam đang lau một chiếc ly thủy tinh bẩn bằng cánh tay sắt rỉ phát ra tiếng cọt kẹt. Ông liếc nhìn Bách bằng con mắt độc nhất không bị sẹo che phủ, khẽ thở dài:
"Mày mới nhận lương biên phòng đúng không, nhóc? Ba trăm credits của mày bây giờ chỉ mua được ba ngày thở oxy nén thôi. Tập đoàn Vạn Niên đang găm hàng thuốc phổi để chuẩn bị tăng giá. Trừ khi mày có quặng Aegium thô thượng hạng để đổi trực tiếp với bọn buôn lậu đặc khu."
Bách siết chặt nắm tay. Sự bất công của cái xã hội này luôn dồn ép những kẻ nghèo khổ vào đường cùng. Đúng lúc anh đang định hỏi thêm về các nguồn quặng lậu ngoài biên giới, một tiếng đổ vỡ lớn vang lên từ góc tối của quán rượu, kèm theo tiếng chửi bới thô tục.
"Thằng già gù! Mày định dùng đống sắt vụn này để quỵt nợ bảo kê của Băng đảng Cầu Đất à?"
Bách quay đầu lại. Ở góc quán, ba gã tay chân thô kệch của Băng đảng Cầu Đất đang bao vây một ông lão gầy gò, lưng gù gập sát đất. Đó là Lão Thập - một kẻ thu gom phế liệu lập dị nổi tiếng ở vùng biên viễn. Toàn thân lão bám đầy bụi rỉ sét màu đỏ gạch, tay đang ôm chặt lấy một chiếc bao tải tải lớn chứa những mảnh kim loại có hình thù kỳ lạ.
Gã cầm đầu băng đảng, một tên vạm vỡ có vết sẹo dài trên má, giật mạnh chiếc bao tải của Lão Thập, khiến những mảnh phế liệu rơi loảng xoảng xuống nền đất ẩm ướt. Trong số phế liệu rơi ra, có một khối kim loại màu đen mờ phát ra những tia chớp điện từ cực nhỏ màu lam nhạt.
Khối năng lượng tối Kỷ Thứ Ba.
Mắt phải của Bách đột ngột giật nảy. Dưới tác động của gen gián thích nghi, võng mạc phải của anh tự động co giãn, nhìn thấy một luồng năng lượng tối mờ ảo đang rò rỉ ra từ khối kim loại đó. Anh lập tức nhận ra giá trị của thứ này. Nó không phải là rác thải cơ khí thông thường, mà là một linh kiện lượng tử cổ xưa có mật độ năng lượng cực cao.
"Lạy các quan lớn, đây là phế liệu tôi nhặt được dưới Vực Rác để đổi lấy bình dưỡng khí cho đứa cháu... Xin các quan tha cho!" Lão Thập mếu máo, cố gắng bò rạp dưới đất để nhặt lại khối kim loại.
Gã cầm đầu giẫm thẳng chiếc bốt bọc thép lên bàn tay gầy guộc của Lão Thập, cười khẩy: "Tha? Đống sắt vụn này tao tịch thu. Còn mày, nếu không nộp đủ năm mươi credits tiền bảo kê hôm nay, tao sẽ bẻ gãy nốt cái chân cơ khí của mày."
Bách đứng dậy. Anh khẽ gõ ngón tay vào báng súng laser Sét-9 giấu trong bao tải vải bạt sau lưng. Anh biết mình không nên chuốc lấy rắc rối với băng đảng địa phương khi đang bị hiến binh dòm ngó. Nhưng Lão Thập là người duy nhất biết đường vào Vực Rác Kỷ Thứ Ba - nơi chôn giấu những bí mật công nghệ có thể cứu sống anh và Hoàng An.
Anh bước tới, rút chiếc thẻ tín dụng ra, cố gắng giải quyết bằng phương pháp ôn hòa:
"Năm mươi credits đúng không? Tôi trả cho ông lão này. Để ông ấy đi."
Gã cầm đầu quay lại, liếc nhìn Bách từ đầu đến chân. Khi nhìn thấy chiếc áo khoác kaki sờn rách lộ ra đôi bốt quân sự cũ kỹ của Bách, hắn nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ:
"Ồ, một thằng lính biên phòng nghèo kiết xác định làm anh hùng lộ diện à? Năm mươi credits là giá của một giờ trước. Bây giờ, tao muốn cả cái bao tải phế liệu này, chiếc thẻ tín dụng của mày, và cả khẩu súng mày đang giấu sau lưng nữa."
Sự tham lam của băng đảng chợ đen là vô hạn. Bách nhận ra mọi nỗ lực thương lượng bằng tiền bạc đều vô dụng trước những kẻ săn mồi này. Anh khẽ lùi lại một bước, điều chỉnh tư thế đứng thẳng, ngực hơi ưỡn ra mô phỏng phong thái nghiêm nghị của lực lượng hiến binh quân sự tuần tra đêm:
"Lực lượng hiến binh Hải Phòng đang tiến hành tuần tra quét nhiệt ở con phố phía trên. Tao khuyên tụi mày nên biến đi trước khi tao kích hoạt tín hiệu báo động đỏ liên kết quân sự."
Lời đe dọa của Bách khiến hai tên tay chân phía sau hơi chần chừ. Nhưng gã cầm đầu là một kẻ cáo già. Hắn nhìn xuống đôi bốt rách ngón bám đầy cát đỏ biên giới của Bách, rồi nhìn vết sẹo xám gồ ghề trên cổ anh, phá lên cười sằng sặc:
"Hiến binh? Thằng ranh con, mày nghĩ tao chưa thấy hiến binh bao giờ à? Hiến binh không đi bốt rách ngón của lính biên phòng tầng đáy, và cũng không có vết sẹo hoại tử gớm ghiếc kia trên cổ. Mày chỉ là một thằng lính đào ngũ mang gen lỗi!"
*Cạch!*
Hắn đột ngột rút từ trong thắt lưng ra một khẩu súng săn laser tự chế nòng đôi, chĩa thẳng vào mặt Hoàng Bách. Họng súng rỉ sét bắt đầu tích tụ một luồng ánh sáng đỏ rực của năng lượng laser quá tải.
Bách không hề hoảng loạn. Trong khoảnh khắc họng súng chĩa vào mình, giác quan đặc biệt của anh đã nhanh chóng quét qua môi trường xung quanh. Mắt phải của anh nhận thấy hệ thống điện của quán rượu Lão Tam cực kỳ cũ nát. Ngay phía trên đầu gã cầm đầu, một hộp cầu chì tổng bám đầy dầu mỡ và rỉ sắt đang rò rỉ những tia lửa điện nhỏ.
Anh không rút súng Sét-9 ra, vì tiếng nổ laser sẽ lập tức thu hút hiến binh tuần tra bên ngoài.
Bách thò tay vào bao tải, ngón tay bóp cò khẩu Sét-9 cải tiến bên trong lớp vải bạt, bắn ra một tia laser cực tiểu, không tiếng động, nhắm thẳng vào hộp cầu chì tổng trên trần nhà.
*Bùm!*
Hộp cầu chì nổ tung thành một quầng lửa nhỏ. Toàn bộ hệ thống đèn neon của quán rượu vụt tắt, đẩy không gian vào bóng tối tuyệt đối trong vòng một phần mười giây.
"Cái quái gì thế!" Tên cầm đầu hoảng loạn hét lên, họng súng laser tự chế bắn mù quáng vào khoảng không phía trước. Tia laser đỏ rực xé toạc bóng tối, găm thẳng vào quầy bar của Lão Tam tạo thành một vụ nổ gỗ vụn dữ dội.
Nhưng Bách đã không còn ở đó.
Dưới bóng tối hoàn toàn, võng mạc mắt phải của Bách giãn nở tối đa. Nhờ gen gián thích nghi, anh nhìn thấy rõ nét những vệt nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể ba gã băng đảng giống như ba ngọn đuốc sáng giữa đêm đông.
Anh lướt đi không tiếng động trên lớp nền ẩm ướt. Sử dụng kỹ năng cận chiến dao găm dã chiến do Thượng sĩ Trịnh Hùng truyền dạy, Bách áp sát gã cầm đầu từ góc chết phía bên trái.
*Rắc!*
Bách dùng tay phải bóp chặt lấy cổ tay cầm súng của gã cầm đầu, bẻ ngược ra sau một góc chín mươi độ. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên kèm theo tiếng gào rú thảm thiết của hắn. Khẩu súng săn laser tự chế rơi thẳng vào tay Bách. Không dừng lại một nhịp, Bách xoay người, bồi thêm một cú thúc cùi chỏ nặng nề bằng tay trái bọc lớp da sần sùi vào thái dương gã cầm đầu, khiến hắn đổ gục xuống sàn nhà như một khúc gỗ mục.
Hai tên tay chân còn lại hoảng sợ xả súng laser bừa bãi vào bóng tối, nhưng đạn laser chỉ trúng vào những mảng tường rỉ sét. Bách dùng chân đá mạnh một chiếc ghế gỗ bay thẳng vào mặt tên thứ hai, rồi nhanh chóng cúi xuống, nắm lấy bả vai gầy gò của Lão Thập:
"Đi theo tôi! Mau lên!"
Lão Tam từ sau quầy bar hét lớn trong bóng tối: "Lối cửa sau! Qua đường ống thải! Tao sẽ cản địa cho tụi mày!"
Bách kéo Lão Thập lao qua cánh cửa gỗ nhỏ phía sau quán rượu, nhảy thẳng xuống đường ống dẫn nước thải phóng xạ tối tăm và hôi thối dưới chân cầu cảng. Phía sau họ, tiếng chửi bới và tiếng bước chân dồn dập của Băng đảng Cầu Đất dần bị bỏ lại trong tiếng u u trầm thấp của bão điện từ biên giới.
***
Hai người chạy ráo riết suốt mười phút qua những đường ống thải quanh co, cho đến khi thoát ra một con hẻm hoang vắng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc sát rìa rào chắn từ trường.
Lão Thập thở hồng hộc, chiếc lưng gù gập sát đất run lên bần bật. Lão nhìn Hoàng Bách bằng đôi mắt mờ đục đầy vẻ kinh hoàng nhưng cũng đầy lòng biết ơn. Lão run rẩy mở chiếc bao tải rách, lấy ra khối kim loại màu đen mờ đặt vào tay Bách:
"Cậu nhóc... cậu đã cứu mạng lão già này. Đây... đây là khối năng lượng tối Kỷ Thứ Ba thượng hạng. Lão biết cậu cần nó. Nhưng thứ này không đủ để trả ơn cứu mạng đâu."
Bách đón lấy khối kim loại. Cảm giác mát lạnh và một luồng xung điện từ cực nhẹ chạy dọc qua các đầu ngón tay anh, làm dịu đi cơn đau nhói ở bả vai trái. Anh lắc đầu:
"Lão Thập, tôi không cần thứ này để làm giàu. Tôi cần một con đường sống cho em gái tôi. Lão biết lối vào Vực Rác Kỷ Thứ Ba đúng không?"
Lão Thập giật mình, đôi môi khô nẻ run rẩy: "Vực Rác... Cậu muốn xuống cái nghĩa địa chết chóc đó sao? Nơi đó đầy khí độc kim loại nặng và những robot chiến đấu lỗi của kỷ trước đang điên cuồng tàn sát... Không ai sống sót trở về từ đó cả!"
"Tôi không còn lựa chọn nào khác," Bách nhìn thẳng vào mắt Lão Thập, ánh mắt kiên định đến lạnh lùng. "Nếu không tìm được công nghệ cổ xưa để đổi lấy thuốc phổi, em gái tôi sẽ chết."
Lão Thập nhìn sâu vào đôi mắt của Bách. Sự kiên cường của người lính trẻ dường như đã đánh động đến một phần ký ức xưa cũ của lão già phế liệu. Lão khẽ thở dài, thò bàn tay thô ráp vào lớp áo trong rách rưới, lấy ra một cuộn organic dẹt, cứng nhắc và bám đầy bụi rỉ sét.
Đó là một tấm bản đồ làm từ một loại da sinh học đặc biệt, không hề bị ăn mòn bởi thời gian hay axit.
"Đây là Bản đồ da cổ của Kỷ Thứ Ba," Lão Thập thì thào, giọng nói run rẩy như đang chia sẻ một bí mật cấm kỵ tối cao. "Lão nhặt được nó từ xác một chiến binh mặc giáp đen đã hóa thạch dưới lòng Vực Rác ba mươi năm trước. Nó vẽ chi tiết các lối đi ngầm dẫn sâu vào khoang chứa của chiến hạm cổ đại bỏ hoang. Lão già này không đủ can đảm để đi tiếp, nhưng cậu... cậu có thể."
Bách đón lấy tấm bản đồ da cổ.
Ngay khi những ngón tay bọc găng rách của anh chạm vào bề mặt thô ráp của lớp da sinh học, một luồng điện tích lượng tử cực mạnh đột ngột phóng ra từ tấm bản đồ, chạy dọc theo cánh tay trái của anh và xộc thẳng lên bả vai.
*A...*
Bách rên rỉ một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống đất cát rỉ. Vết sẹo xám gồ ghề trên bả vai trái của anh đột ngột nóng rực lên như bị nung đỏ.
Anh vội vàng kéo cổ áo khoác kaki xuống, để lộ bả vai trái dưới ánh sáng xanh lam nhạt của rào chắn từ trường phía xa.
Nguyễn Lâm và Trần Hải từng hoài nghi về vết sẹo này. Nhưng lúc này, dưới tác động của luồng điện tích từ tấm bản đồ, lớp sẹo xám tro trên vai Bách bắt đầu co bóp nhịp nhàng. Những vệt sẹo tự động tái cấu trúc, hiện rõ lên thành những ký tự lượng tử (quantum characters) phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo.
Bách cúi xuống nhìn tấm bản đồ da cổ đang trải rộng trên mặt đất.
Trên bề mặt tấm da sinh học, những đường vẽ lối đi ngầm cổ xưa cũng bắt đầu phát sáng. Những ký tự lượng tử khắc dọc theo các tuyến đường ngầm của bản đồ đang liên tục co giãn, nhấp nháy theo một nhịp điệu sinh học hoàn mỹ.
Chúng trùng khớp hoàn toàn, không sai một ly, với cấu trúc ký tự lượng tử vừa mới hiện rõ trên vết sẹo biến dị bả vai trái của anh.
Bách đứng sững người, hơi thở nghẹt lại giữa màn sương mù xám.
Vết sẹo biến dị do bọ trinh sát cắn đêm qua không phải là một dị biến lỗi của môi trường. Nó là một chìa khóa sinh học lượng tử được lập trình sẵn, kết nối trực tiếp với di sản của Kỷ Thứ Ba.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!