Tiếng Đào Đất Trong Đêm
Bóng tối ngoài biên giới không mang màu đen thuần khiết. Nó là một hỗn hợp đặc quánh của sương mù điện từ xám xịt và những hạt mạt sắt rỉ bay lơ lửng, bám vào kính bảo hộ tạo thành một lớp màng mờ đục. Hoàng Bách bước đi trên lớp cát đỏ hoen rỉ, cảm giác như đang dẫm lên một nghĩa địa kim loại khổng lồ đã bị thời gian nghiền nát. Mỗi bước chân của anh đều phát ra tiếng lạo xạo khô khốc, vang vọng vào khoảng không vô tận ngoài rào chắn từ trường.
Phía sau họ, bức tường từ trường khổng lồ cao một trăm mét của phân khu Hải Phòng chỉ còn là một dải sáng màu lam mờ nhạt, thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng u u trầm đục khi phóng ra một tia chớp điện từ để vá lại các kẽ nứt năng lượng. Chốt gác số 9 – ngọn tháp thép rỉ sét cao ba mươi mét nằm sát ranh giới Vùng 4 – lúc này chỉ còn là một bóng đen cô độc, chìm nghỉm trong sương mù.
"Lâm, giữ khoảng cách mười mét. Đừng đi quá xa hỏa lực của Trung sĩ Hải,"
Bách thì thào qua bộ đàm dã chiến. Giọng anh bị bóp méo qua màng lọc của chiếc bình lọc khí độc dã chiến M-02 đeo trên mặt, nghe rè rè và nghẹt thở.
Nguyễn Lâm, cậu tân binh mười tám tuổi, gật đầu lia lịa. Bàn tay bọc trong găng bảo hộ rách ngón của Lâm run lên bần bật, siết chặt lấy thân khẩu súng trường laser Sét-9. Cậu ta không ngừng đảo mắt nhìn quanh, hơi thở dốc đứng làm mờ tịt cả thấu kính bảo hộ. Đối với một đứa trẻ vừa rời khỏi khu hậu cần số 3 ấm áp, việc phải bước chân vào dải đất chết này không khác gì một bản án tử hình treo lơ lửng.
"Câm lặng và tập trung vào radar đi, lũ ranh con," giọng Trần Hải càu nhàu vang lên từ phía trước. Thân hình hộ pháp của vị Trung sĩ kỳ cựu gần như hòa làm một với màn sương xám. Khẩu súng phun lửa sinh học trên vai ông thỉnh thoảng lại rỉ ra một tia lửa nhỏ, nung nóng bầu không khí bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Bách không trả lời. Anh khẽ gõ ngón tay vào báng súng trường Sét-9 cải tiến của mình. Đây là thói quen mỗi khi anh phải đưa ra một quyết định sinh tử. Mắt phải của anh lúc này đang giật nhẹ liên tục. Dưới thấu kính bảo hộ, đồng tử của anh bắt đầu giãn nở tối đa, một luồng ánh sáng xanh lục nhạt – thứ bức xạ cesium-137 rò rỉ mà anh từng cảm nhận được trong chai nước cất lậu ở khu ổ chuột – giờ đây đang hiển thị rõ nét dưới dạng những vệt sáng lờ mờ trong sương mù.
Nhưng thứ giúp anh sinh tồn đêm nay không phải là đôi mắt, mà là đôi tai.
Bách dừng bước. Anh quỳ một gối xuống lớp cát rỉ sét nóng hổi, áp lòng bàn tay bọc găng rách ngón xuống mặt đất.
Trong đầu anh chợt vang lên giọng nói khàn khàn, trầm lặng của Bà Năm – bà lão mù ở khu ổ chuột Hải Phòng, người duy nhất có thể nghe thấy dòng chảy năng lượng tối bằng tai thường: *"Bách à, đất cát biên giới này không bao giờ im lặng. Nó bám đầy rác thải kim loại và xương cốt của những kỷ trước. Lũ bọ ngoài kia dẫu có tàng hình trong sương mù, chúng vẫn phải đào khoét lòng đất mà đi. Khi mắt con bị che khuất, hãy để tai con làm mắt. Hãy lắng nghe nhịp thở của đất."*
Bách nhắm mắt lại, triệt tiêu mọi tạp âm từ tiếng gầm rú trầm thấp của rào chắn từ trường phía sau.
*Kèn kẹt... kèn kẹt...*
Một âm thanh cực nhỏ, tựa như tiếng kim loại mài vào xương khô, vang lên từ sâu dưới lớp cát rỉ sét. Nó không phải là tiếng gió rít, cũng không phải là tiếng co giãn vật lý của những tấm thép phế liệu dưới hẻm núi. Đó là một nhịp điệu sinh học đầy tàn bạo.
*Thịch. Thịch. Kèn kẹt...*
"Dừng lại!" Bách đột ngột đứng bật dậy, chĩa thẳng nòng súng Sét-9 xuống mặt đất cát phía trước.
"Cái gì thế, lính mới?" Trần Hải lập tức quay lại, khẩu súng phun lửa sinh học hạ thấp, sẵn sàng xả hỏa lực.
"Tiếng đào đất ngầm. Dưới lòng đất. Khoảng ba mươi mét phía trước, đang tiến lên rất nhanh," Bách gằn giọng, mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng.
Lâm hoảng loạn đưa chiếc máy quét radar cầm tay lên xem, nhưng màn hình nhỏ chỉ hiển thị những dải nhiễu sóng màu xám tro vô dụng. "Bách... Bách ơi, radar không hiển thị gì cả! Chỉ có nhiễu từ bão điện từ thôi!"
"Radar của tập đoàn là rác rưởi trước lũ bọ trinh sát," Trần Hải chửi thề một tiếng, nhưng ông không nghi ngờ lời của Bách. Kinh nghiệm của một cựu binh từng mất một bên tai do bọ cắn bảo ông rằng, những kẻ sống sót qua báo động đỏ của máy Gene-Scan luôn có một trực giác sinh học đáng sợ. "Tiểu đội 9, dàn đội hình phòng ngự dốc đứng! Lâm, lùi lại sau lưng tôi!"
U u u...
Một luồng gió bức xạ cực mạnh đột ngột quét qua hẻm núi, mang theo những tia sét điện từ màu xanh lam rạch ngang bầu trời sương mù xám. Cơn bão điện từ bùng nổ ngoài rào chắn đã đạt đến đỉnh điểm.
Tách! Tách!
Chiếc máy quét trên cổ tay Nguyễn Lâm phát ra một loạt tia lửa điện nhỏ rồi tắt lịm hoàn toàn. Toàn bộ hệ thống liên lạc nội bộ của tiểu đội bị ngắt kết nối. Họ chính thức bị cô lập trong bóng tối hoàn toàn của dải đất chết.
*Ầm!*
Mặt đất cát rỉ sét phía trước họ đột ngột trồi lên thành một gò đất lớn. Một cái càng kẹp khổng lồ bọc lớp chitin đen bóng, sắc nhọn như lưỡi đao dã chiến, đâm xuyên qua lớp cát đỏ, hướng thẳng về phía Nguyễn Lâm.
"Á!" Lâm hét lên kinh hoàng. Trong cơn hoảng loạn tột độ, cậu ta bóp cò súng Sét-9 bừa bãi.
Tia laser đỏ rực xé toạc màn sương mù xám, nhưng do tay Lâm run rẩy, phát bắn hoàn toàn lệch mục tiêu, găm thẳng vào vách đá rỉ sét phía trên tạo thành một vụ nổ bụi đỏ mù mịt. Phát bắn laser không giết được quái vật, nhưng luồng ánh sáng chói lòa của nó đã vạch trần hoàn toàn vị trí của tháp canh tạm thời và tiểu đội biên phòng.
*Rít!*
Một tiếng rít tần số cao buốt tai vang lên. Từ dưới gò đất sụt lún, ba con bọ đất trinh sát khổng lồ dài hơn hai mét trồi lên. Toàn thân chúng bọc lớp vỏ chitin màu đen xám bám đầy rỉ sắt, hàng chục chiếc chân nhọn hoắt như lưỡi lê cắm sâu vào đất cát, đôi mắt kép phát ra ánh sáng đỏ rực đầy khát máu.
"Bắn! Bắn dốc đứng chặn đường tiến của chúng!" Trần Hải hét lớn, bóp cò súng phun lửa. Một luồng lửa sinh học màu xanh lục rực cháy phóng ra, thiêu rụi con bọ đi đầu, mùi chitin cháy khét lẹt lập tức bao trùm không gian.
Nhưng hai con bọ còn lại di chuyển cực nhanh nhờ phản xạ nhạy bén của loài côn trùng hoang dã. Một con né tránh luồng lửa, dùng những chiếc chân nhọn hoắt leo thẳng lên vách đá dốc đứng, bổ nhào xuống vị trí của Nguyễn Lâm.
"Lâm, đứng yên! Không được cử động!"
Bách hét lên. Anh biết bọ trinh sát di chuyển và tấn công dựa trên rung động âm thanh và nhiệt lượng tỏa ra từ lò sạc súng. Lâm càng chạy, cậu ta càng nhanh biến thành mồi ngon.
Bách nâng súng trường Sét-9 cải tiến lên ngang tầm mắt. Mắt phải phát quang lam lục nhạt của anh khóa chặt vào khớp cánh mỏng bọc chitin mềm dưới lồng ngực của con bọ đang bay bổ nhào. Đây là kỹ thuật Bắn tỉa laser dốc đứng mà anh từng thấy bố mình thực hiện trong các ca trực đêm.
Anh bóp cò.
Tia laser đỏ rực phóng ra từ nòng súng nắn thẳng dã chiến, xuyên thấu sương mù dày đặc, găm chính xác vào khớp cánh mềm của con bọ trinh sát thứ hai. Con quái vật rít lên đau đớn, mất thăng bằng rơi rụng thẳng xuống vách đá.
Nhưng đúng lúc đó, con bọ trinh sát thứ ba – con lớn nhất với lớp vỏ chitin bọc thép dày – đã âm thầm đào đất trồi lên ngay sát hông Hoàng Bách từ lúc nào.
*Phập!*
Cái càng kẹp bọc chitin sắc nhọn của nó quật mạnh qua bả vai trái của Bách. Lực động năng cực mạnh hất văng khẩu súng Sét-9 của anh ra khỏi tay, rơi kẹt vào khe đá sâu hoắm phía dưới.
Cơn đau buốt nhói tột cùng ập đến thùy trán. Lớp áo quân phục biên phòng sờn rách ở vai trái của Bách bị xé toạc, lộ ra một vết rách sâu hoắm, thịt da mở miệng rách nát, máu sẫm màu – có ánh kim nhẹ của dòng máu biến dị – tuôn ra xối xả dọc cánh tay. Lực va đập mạnh đến mức hệ xương khớp bả vai của anh phát ra tiếng rạn nứt vi mô kèn kẹt.
"Bách!" Nguyễn Lâm hét lên, cố gắng đưa khẩu súng bắn tỉa lên cứu viện, nhưng do bão điện từ đánh mạnh, mạch nguồn lò sạc dã chiến trên súng của cậu ta bị chập mạch, phát ra tiếng xèo xèo rồi tắt ngóm.
Con bọ trinh sát khổng lồ rít lên một tiếng tàn bạo, đôi càng kẹp há rộng chuẩn bị cắn đứt lìa cổ Hoàng Bách.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết, bản năng sinh tồn nguyên thủy của gen gián thích nghi bên trong cơ thể Bách bùng nổ dữ dội. Dòng máu mang mã gen tiến hóa cổ đại cấm kỵ rần rật chảy qua các mạch máu nổi rõ màu xanh lam dọc cánh tay.
Anh không lùi lại. Đôi mắt anh trừng lớn, phản chiếu ánh sáng đỏ rực khát máu của con quái vật.
Bách thò tay phải ra sau thắt lưng, rút con dao găm dã chiến bọc da bọ.
Anh không có giáp sinh học, không có lá chắn năng lượng, tất cả những gì anh có lúc này là cơ thể dẻo dai bẩm sinh và một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.
Bách chủ động lao thẳng vào lòng con bọ khổng lồ, dùng bả vai phải bọc thép của quân phục húc mạnh vào đầu nó để làm lệch hướng cái càng kẹp chí mạng. Ngay khi cơ thể áp sát cự ly gần, anh vung dao găm dã chiến, dùng toàn lực đâm thẳng vào khớp cổ mềm bọc lớp chitin mỏng dưới cằm con bọ.
*Phập!*
Lưỡi dao ngập sâu vào khoang não của quái vật. Con bọ trinh sát giật nảy người lên điên cuồng, hàng chục chiếc chân nhọn hoắt cào rách đất cát rỉ sét xung quanh tạo thành một trận mưa bụi đỏ. Bách cắn chặt răng, hai tay bám chặt vào vỏ giáp của nó, dùng trọng lượng cơ thể ghìm chặt con quái vật xuống đất cho đến khi đôi mắt kép màu đỏ của nó hoàn toàn tắt lịm.
Dịch bạch huyết màu vàng nhạt, hôi thối của bọ phun bắn tung tóe lên mặt nạ lọc độc của Bách, bốc khói nhẹ khi ăn mòn lớp composite ngoài.
Bách ngã sụp xuống bên cạnh xác con bọ khổng lồ, hơi thở dốc đứng nghẹt thở. Cánh tay trái của anh buông thõng, vết thương rách vai vẫn đang rỉ máu đen nhạt xuống lớp cát đỏ.
Trung sĩ Trần Hải vội vã chạy đến, khẩu súng phun lửa sinh học vẫn còn bốc khói xanh. Ông dùng chân đạp lật xác con bọ ra xa, rồi quỳ xuống bên cạnh Bách, khuôn mặt đầy sẹo hiện rõ vẻ lo lắng tột cùng:
"Cậu nhóc! Giữ vững hơi thở! Để tôi băng bó vết thương vai cho cậu!"
Trần Hải nhanh chóng dùng con dao găm của mình cắt phăng lớp vải quân phục đẫm máu trên vai Bách để lộ vết thương. Nhưng ngay khi lớp vải vừa được kéo ra dưới ánh sáng xanh lam mờ ảo của bức tường từ trường phía xa, cả Trần Hải và Nguyễn Lâm đều sững sờ chết lặng.
Không có cảnh thịt nát xương tan hay dòng máu đỏ tuôn xối xả như người thường.
Vết rách sâu hoắm dọc bả vai trái của Hoàng Bách đang xảy ra một dị biến sinh học kinh hoàng.
*Tái sinh tế bào tốc độ cao* – năng lực sinh học tự nhiên của Gen Gián Thích Nghi Cấp 1 – đã tự động kích hoạt dưới áp lực của chấn thương nặng.
Từ hai bên mép vết thương rách nát, hàng vạn sợi tơ sinh học màu xám tro, nhỏ như sợi tóc, liên tục vươn dài ra ngoài. Chúng co bóp nhịp nhàng, đan chéo vào nhau như những con thoi dệt vải dã chiến, kết nối lại các thớ cơ bị rách và khép kín miệng vết thương với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy rõ nét.
Từng mạch máu rách nát tự động nối liền, lớp da ngoài nhanh chóng khép lại, để lại một đường sẹo dày màu xám tro nổi gồ ghề dọc bả vai trái của Bách.
Chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, vết thương chí mạng tưởng chừng như phải phẫu thuật cắt bỏ bả vai đã hoàn toàn lành lặn, không còn rỉ ra một giọt máu nào.
Nguyễn Lâm lắp bắp, lùi lại một bước, chiếc kính ngắm laser trên tay suýt rơi xuống đất: "Bách... vai của anh... cái gì thế kia..."
Trần Hải đứng sững người. Đôi mắt sắc lạnh của vị Trung sĩ kỳ cựu nhìn chằm chằm vào lớp sẹo xám kỳ lạ trên vai Bách, rồi nhìn xuống dòng máu sẫm màu có ánh kim nhẹ bám trên lớp cát rỉ sét dưới chân anh.
Sự im lặng của sương mù điện từ bao trùm lấy họ, ngột ngạt và căng thẳng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập dồn dập của ba người.
Trần Hải đột ngột vươn bàn tay thô ráp bọc thép ra, chộp chặt lấy cổ áo Hoàng Bách, kéo mạnh anh đứng dậy. Ánh mắt ông lạnh đi, giọng nói trầm xuống đầy vẻ hoài nghi và đe dọa:
"Hoàng Bách. Mày... cái quái gì thế này? Người thường không bao giờ có khả năng tự phục hồi vết thương nhanh như vậy. Đây là mã gen biến dị cấm của tập đoàn Vạn Niên... Mày là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!