Nhạc nềnCyber_Noir

Di Sản Người Đi Trước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sương mù đỏ rực nứt ra phía trên đỉnh đầu, những tia axit lưu huỳnh nhỏ giọt nung chảy mặt đá bazan phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


Hoàng Bách quỳ gục trên mỏm đá Chốt gác số 9, hai tay bám chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội. Cơn đau từ gáy dội xuống dọc sống lưng phát sáng xanh lục nhạt như một mũi khoan nung đỏ, rút cạn từng miligam canxi trong xương tủy anh để duy trì sự sống cộng sinh của bộ giáp Obsidian-03. Cánh tay trái bọc chitin đen bóng vĩnh viễn dài năm mươi centimet đang run rẩy kịch liệt, lớp vảy carbon tự phát lan rộng bọc kín bả vai trái bốc lên những luồng khói trắng lượng tử lạnh buốt.


"Xèo... xèo..."


Ngay bên cạnh anh, một vệt axit lưu huỳnh rơi trúng chiếc bia chắn hỏa lực dã chiến bằng thép tấm, nung chảy nó thành một thứ chất lỏng sủi bọt đen ngòm trong vòng chưa đầy hai giây.


"Rút lui! Tất cả lùi lại sau ụ đá!" Trung sĩ Trần Hải hét lớn qua bộ đàm lọc âm bám đầy bụi rỉ sắt. Ông vung khẩu súng phun lửa sinh học xả một quầng lửa đỏ rực để dựng hàng rào hỏa lực ngăn chặn bầy bọ đất đang bò lên từ mép vực.


Nhưng đường rút lui phía sau họ đã bị chặn đứng. Cánh cổng từ trường phụ dẫn về đặc khu Hải Phòng đã bị Trịnh Phong khóa chặt bằng mã an ninh tối cao của Tập đoàn Vạn Niên để bảo toàn tính mạng cho bản thân hắn. Năm người lính của Tiểu đội 9 bị bỏ lại ngoài biên giới hoang dã, cô độc giữa làn mưa lửa độc.


Từ phía sau màn sương mù điện từ xám xịt, một bóng người gầy gò khoác chiếc áo giáp da bọ sờn rách lao ra. Đó là Trung sĩ Trần Phong, chỉ huy tiểu đội tuần tra lân cận. Gương mặt ông chằng chịt những vết nứt nẻ vì thiếu nước, đôi mắt một mí sắc sảo đỏ ngầu vì khói độc, môi mím chặt đầy vẻ quyết tuyệt. Trên tay ông là khẩu súng trường laser Sét-9 bản cải tiến dán đầy băng keo đen dã chiến, nòng súng gắn một con dao găm rung động cao tần làm lưỡi lê đang phát ra tiếng o o chói tai.


"Trần Hải! Cáp nguồn rào chắn ở tháp canh phụ đang bị rò rỉ! Tôi phải nối lại mạch từ trường để vá lỗ hổng, nếu không bầy bọ bay sẽ tràn qua!" Trần Phong gầm lên, vung súng bắn một phát laser đỏ rực xuyên thủng mắt một con bọ đất đang bò sát mép đá.


"Trần Phong, điên rồi! Cậu không có giáp bọc chì, luồng bức xạ từ trường ở đó sẽ nung chảy phổi cậu trong ba phút!" Trần Hải hét lớn, nhưng ông không thể rời vị trí khi bầy bọ đất khổng lồ phía trước đang điên cuồng húc vào bia chắn.


"Không vá thì cả cái phân khu này chết sạch!" Trần Phong không quay đầu lại. Ông lao thẳng về phía hộp kỹ thuật rò rỉ điện cao thế sát mép vực.


Trên vách đá dốc đứng phía trên, hàng chục con Bọ Phun Axit Nhiệt khổng lồ cao ba mét bắt đầu dàn đội hình. Lồng ngực phình to của chúng phát ra thứ ánh sáng vàng cam rực lửa rùng rợn, báo hiệu dịch axit lưu huỳnh nung nóng tới 800 độ C đã đầy ắp trong tuyến độc. Con bọ phun axit đầu đàn, một thực thể biến dị mang lớp vỏ chitin sần sùi bám đầy mạt sắt rỉ, hướng vòi phun bọc thép chịu nhiệt thẳng về phía Hoàng Bách.


Bách cố gượng đứng dậy, mắt phải – thấu kính sinh học phát quang màu lam lục vĩnh viễn – co rút liên tục dưới vành mũ bảo hộ rách nát. Qua góc nhìn lượng tử của Nhận thức Chiều thứ 4, anh nhìn thấy luồng năng lượng tối đang tích tụ kịch liệt trong tuyến độc của con quái vật. Anh vung khẩu súng Sét-9 mượn dã chiến từ hòm vũ khí dự phòng, nhắm thẳng vào đầu con bọ nổ súng.


*Hưu... Hưu...*


Hai tia laser đỏ rực xé toạc sương mù xám, nện thẳng vào đầu con bọ phun axit. Nhưng *Keng! Keng!*, đạn laser chỉ để lại hai vệt cháy xém vô hại trên lớp vỏ chitin bọc thép chịu nhiệt của nó rồi nảy ra ngoài. Khẩu súng mượn dã chiến rít lên một tiếng quá nhiệt, buồng sạc pin Aegium nén bốc khói đen kịt rồi kẹt đạn hoàn toàn.


"Khốn nạn!" Bách nghiến răng ném khẩu súng hỏng xuống đất.


Đúng lúc đó, con bọ phun axit đầu đàn gầm rú, lồng ngực vàng cam của nó co bóp mạnh. Một luồng axit lưu huỳnh nung nóng 800 độ C phun ra như vòi rồng lửa lỏng, quét thẳng về phía Bách.


"Bách! Tránh ra!"


Một bóng người gầy gò lao tới với tốc độ kinh hoàng. Trần Phong, người cựu binh sờn cũ luôn coi Bách như đứa em nhỏ trong doanh trại, dùng cả thân người đẩy mạnh Bách văng ra khỏi mỏm đá bazan nứt vỡ.


*PHÙM... XÈO...*


Luồng axit độc trùm thẳng lên nửa thân người bên trái của Trần Phong.


Một tiếng thét bi tráng, xé lòng vang lên rồi lịm tắt trong tiếng rít của bão điện từ. Lớp giáp da bọ sờn cũ của ông nung chảy ngay lập tức. Axit lưu huỳnh đậm đặc ăn mòn da thịt, nung chảy xương sườn và cơ ngực của người cựu binh thành một thứ bùn hữu cơ đen kịt, bốc lên làn khói độc màu xám tro khét lẹt. Trần Phong quỵ xuống, nửa thân người bên trái đã bị tiêu hủy hoàn toàn, để lộ cả cấu trúc xương tủy đang rã ra dưới sức nóng kinh hoàng.


"TRẦN PHONG!" Trần Hải gào lên trong tuyệt vọng, nhưng ông bị bầy bọ đất phía trước ghim chặt không thể rời vị trí.


Hoàng Bách bị hất văng vào khe đá rỉ sét. Anh lồm cồm bò dậy, chứng kiến cảnh tượng người anh đồng nghiệp sờn cũ đang quằn quại trong vũng axit nung chảy đá. Một ngọn lửa giận dữ, tàn bạo bùng lên từ sâu trong huyết quản anh, cộng hưởng mạnh mẽ với ý thức tàn nhẫn của bộ giáp Obsidian-03.


*"Giết... Giết sạch lũ sâu bọ này!"* Tiếng gầm rú của AI Bóng Ma dội thẳng vào thùy trán Bách, làm mắt phải anh phát sáng lam lục rực rỡ như một ngọn đuốc lượng tử.


Bách lao đến bên Trần Phong. Người cựu binh tuần tra chỉ còn hơi thở thoi thóp, tay phải run rẩy bám chặt lấy khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến của mình. Ông nhìn Bách bằng nửa con mắt còn lại, giọng khàn đặc lẫn máu đen:


"Cầm lấy... Sét-9 của tao... Lưỡi lê cao tần... Đâm vào... túi độc... dưới ngực nó... Sống sót... bảo vệ con An..."


Bàn tay phải của Trần Phong buông thõng, đầu ông ngoẹo sang một bên trên nền đá bazan rỉ sét. Người cựu binh quả cảm đã hy sinh ngay trước mắt Bách, để lại di sản duy nhất là khẩu súng trường cải tiến sần sùi bụi than.


Bách siết chặt tay vào báng súng gỗ sờn của Trần Phong. Anh đứng bật dậy, bả vai trái bọc chitin đen rít lên kèn kẹt. Anh nhấn nút kích hoạt trên chuôi dao găm gắn dưới nòng súng.


*O... O... O...*


Con dao găm rung động cao tần dã chiến được chế thành lưỡi lê rít lên với tần số 20.000 lần/giây, lưỡi dao bằng hợp kim titan phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, xé toạc màn sương mù xám xịt xung quanh.


Con bọ phun axit đầu đàn nhìn thấy vật chủ mới gượng dậy, lồng ngực nó lại bắt đầu phình to, dịch lưu huỳnh vàng cam cuộn xoáy trong vòi phun bọc chitin chịu nhiệt. Nó chuẩn bị phun luồng axit thứ hai để kết liễu Bách.


Nhờ Anten Insectoid trên mũ bảo hộ rung động liên tục, Bách nhìn thấy rõ ràng dòng năng lượng tối và dịch axit đang dồn về phía túi độc dưới ngực con bọ. Đó chính là điểm phòng ngự yếu nhất của nó.


*"Bóng Ma! Đồng bộ ba mươi phần trăm! Kích hoạt phản lực gót chân!"* Bách gầm lên trong đầu.


Tủy sống anh nóng rực, một luồng điện từ màu xanh lam phóng ra từ gót chân giáp Obsidian. Bách bứt tốc lướt từ trường dã chiến, thân hình anh hóa thành một vệt sáng đen lao thẳng về phía con quái vật khổng lồ.


*PHÙM!*


Con bọ phun axit xả luồng lưu huỳnh nung nóng 800 độ C. Nhưng Bách đã tính toán trước quỹ đạo. Anh nghiêng người lướt dốc đứng dọc vách đá bazan, né tránh luồng axit trong gang tấc. Hơi axit bốc lên nung chảy một góc mũ bảo hộ và làm bỏng nhẹ mu bàn tay phải của anh, nhưng Bách không hề khựng lại. Cơn đau chỉ làm ngọn lửa nộ hỏa trong mắt anh thêm rực cháy.


Anh áp sát cự ly gần dưới lồng ngực con bọ khổng lồ.


"Chết đi, lũ súc vật!"


Bách dùng cả hai tay ghì chặt khẩu súng Sét-9 cải tiến, dồn toàn lực cánh tay trái bọc chitin đen bóng, đâm mạnh lưỡi lê rung động cao tần thẳng vào túi chứa axit đang phình to dưới ngực con bọ.


*XOẸT... XÈO...*


Lưỡi dao rung động phân tử dễ dàng xuyên qua lớp vỏ chitin mềm dưới lồng ngực, ngập sâu vào túi độc. Tần số rung động siêu âm phá hủy hoàn toàn cấu trúc màng ngăn của túi chứa.


*UỲNH!*


Áp suất cực lớn bên trong túi độc bị vỡ khiến dòng axit lưu huỳnh nung nóng phun ngược ra ngoài, tràn ngập vào các khoang nội tạng của con bọ. Con quái vật khổng lồ rú lên những tiếng kêu thé chói tai, đau đớn kịch liệt khi chính dịch axit của nó đang nung chảy cơ thể nó từ bên trong. Lớp vỏ chitin bọc ngoài của nó rạn nứt, rò rỉ dòng dịch vàng cam sủi bọt ngột ngạt.


Bách dùng chân đạp mạnh vào thân con bọ, rút lưỡi lê cao tần ra và nhảy lùi lại sau ụ đá bazan bảo vệ.


Con bọ phun axit đầu đàn đổ sụp xuống, hóa thành một đống bùn hữu cơ nung chảy phát sáng vàng cam rực lửa trên nền cát rỉ sét.


Bách quỳ sụp xuống bên cạnh xác Trần Phong, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn co thắt cơ tủy sống dội lên tàn nhẫn, ép anh phải chống súng xuống đất để giữ thăng bằng. Anh nhìn xuống khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến trong tay.


Khi anh dùng mu bàn tay phải bám đầy bụi rỉ sắt lau đi lớp muội than và máu đen bám trên báng súng gỗ sờn của Trần Phong, đồng tử mắt phải phát quang lam lục của anh bỗng co rút mạnh.


Dưới lớp rỉ sét và bụi than cũ kỹ, một ký hiệu khắc chìm cổ xưa dần lộ ra trước ánh sáng lượng tử mờ ảo. Đó là hình ảnh một chiếc mỏ neo ba chiều quấn quanh một ngôi sao lượng tử mười một cánh – biểu tượng quân sự tối cao của hạm đội phản kháng Kỷ Thứ Ba.


Ký hiệu cổ xưa này hoàn toàn trùng khớp, khít khao đến từng milimet với ký tự lượng tử đang phát sáng xanh lục dọc sống lưng anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!