Rạn Nứt Tuyến Đầu
Luồng sóng xung kích từ trường phát ra từ phía sau sương mù dày đặc mang theo một thứ uy áp cơ học tàn nhẫn, nện thẳng vào kết cấu thép rỉ sét của Chốt gác số 9. Tiếng kim loại vặn xoắn rên rỉ dưới sức ép vô hình. Lò phản ứng năng lượng của tháp canh đã tắt lịm, đẩy toàn bộ trận địa vào một bóng tối tịch mịch, chỉ còn những tia lửa điện rò rỉ chớp tắt liên tục từ các bảng mạch bị nung chảy. Mùi ozone khét lẹt trộn lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc từ biên giới Vùng 4 tràn qua, bóp nghẹt lồng ngực của những người lính biên phòng.
Hoàng Bách quỳ một gối trên nền cát rỉ sét, tay phải ghì chặt lấy báng khẩu súng trường laser Sét-9 mượn dã chiến. Gáy anh nóng rực. Vết mổ gáy bục chỉ nhẹ, rỉ ra từng giọt máu đen sẫm phát sáng xanh lục nhạt dọc theo sống lưng. Bộ giáp sinh học Obsidian-03 đang ngủ đông trong tủy sống anh bắt đầu thức giấc, các sợi thần kinh carbon của nó co rút như những con giun đất dưới da, điên cuồng hút canxi từ hệ xương để bù đắp cho lớp giáp vai trái bị ăn mòn loang lổ. Đồng tử mắt phải của Bách phát ra ánh sáng lam lục rực rỡ dưới vành mũ bảo hộ rách nát, nhìn thấu qua màn sương mù xám xịt nhờ hai sợi anten insectoid đang rung động liên tục trên đỉnh đầu.
"Nó đang đến..." Bách khàn giọng nói qua bộ đàm lọc âm bám đầy bụi rỉ sắt. "Bóng đen của con Gigan... Nó cách chúng ta chưa đầy năm trăm mét."
Nguyễn Lâm, cậu tân binh mười tám tuổi, mặt cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy ôm chặt khẩu súng laser của mình. Bên cạnh cậu, Đặng Tiến – gã binh nhất béo múp – đang thở hồng hộc bên ụ súng máy laser hạng nặng đã quá nhiệt đến mức bốc khói nghi ngút. Trần Hải, vị Trung sĩ phó tiểu đội trưởng lầm lì, lặng lẽ kiểm tra bình nhiên liệu của khẩu súng phun lửa sinh học. Gương mặt đầy sẹo của ông đanh lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt.
Đột nhiên, từ phía sau phòng tuyến Hải Phòng, tiếng động cơ phản lực gầm rú xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Ánh đèn pha halogen rực rỡ quét qua màn sương mù xám, rọi sáng cả một vùng vách đá bazan nứt vỡ. Một chiếc xe bọc thép hạng nặng mạ crom bóng loáng của Tập đoàn Vạn Niên rầm rập tiến đến, hộ tống một bóng hình khổng lồ đang bay lơ lửng cách mặt đất hai mét nhờ động cơ phản lực từ trường gót chân.
Đó là Trịnh Phong. Gã thiên tài giáp máy của đặc khu vô trùng xuất hiện trong bộ chiến giáp cơ khí Titan-05 màu vàng kim kiêu ngạo. Lớp vỏ hợp kim mạ crom sáng loáng của hắn không bám một vết bụi, đối lập hoàn toàn với sự rách nát, bẩn thỉu và bám đầy muội than của những người lính Tiểu đội 9. Hai họng pháo plasma gắn trên bả vai Titan-05 rực sáng ánh xanh lam rực rỡ, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp của giới tinh hoa.
"Lũ biên phòng rác rưởi," giọng nói của Trịnh Phong vang lên qua bộ khuếch âm tần số cao của giáp, đầy vẻ ngạo mạn và khinh bỉ. "Có một đợt sóng xung kích EMP sinh học cực mạnh vừa quét qua đây. Máy quét của tao phát hiện dao động năng lượng tối bất thường từ Chốt gác số 9. Đứa nào trong tụi mày vừa kích hoạt công nghệ cấm?"
Trần Hải bước lên một bước, chắn trước mặt Bách, giọng ông khàn đặc nhưng đanh thép: "Chuẩn úy Trịnh! Lò phản ứng của tháp canh đã sập. Chúng tôi vừa đẩy lùi đợt bọ trinh sát đầu tiên bằng mìn tự chế. Siêu quái thú Gigan đang áp sát, yêu cầu Chuẩn úy phối hợp hỏa lực phòng thủ hoặc mở cổng từ trường phụ để chúng tôi rút thương binh vào nội đô!"
Trịnh Phong cười lạnh. Hắn điều khiển Titan-05 đáp xuống mỏm đá, tiếng khớp cơ khí rít lên một cách hoàn mỹ. Hắn nhìn lướt qua Đặng Tiến đang kiệt sức bên ụ súng máy, rồi dừng ánh mắt khinh khỉnh lại trên cánh tay trái bọc chitin đen vĩnh viễn dài năm mươi centimet của Hoàng Bách.
"Mở cổng phụ?" Trịnh Phong hừ lạnh. "Bầy bọ đất ngoài kia có hàng vạn con. Nếu tao mở cổng phụ, luồng sương mù độc và quái thú sẽ tràn vào đặc khu vô trùng của tập đoàn. Lực lượng Biên phòng Vùng 3 tụi mày nhận lương thực khẩu phần là để làm tấm lá chắn sống chết ở đây. Đó là nghĩa vụ của lũ Tân Nhân Loại lỗi gen."
"Mày nói cái gì?" Đặng Tiến phẫn nộ định đứng bật dậy nhưng cơn đau khớp do loãng xương cấp tính khiến gã béo quỵ xuống, thở dốc.
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân họ nứt toác. Khe nứt từ trường biên giới rít lên những tiếng rò rỉ điện từ cao thế chói tai. Sương mù xám bị xé rách, và từ dưới lòng đất cát rỉ sét, hàng trăm con bọ đất khổng lồ trồi lên, hàm răng bọc chitin của chúng nghiến kèn kẹt tàn bạo. Tiếng vo vo từ cánh màng của bầy quái thú dội vào vách đá như một khúc ca tử thần.
Trịnh Phong nhìn thấy cảnh tượng đó qua thấu kính phân tích của Titan-05, sắc mặt hắn lập tức biến đổi. Sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi bản năng của một kẻ chưa từng thực chiến sinh tử ngoài dải đất chết. Hắn lùi lại, động cơ gót chân rít lên luồng phản lực lam nhạt.
"Khóa cổng từ trường phụ lại!" Trịnh Phong hét lên qua kênh truyền tin nội bộ của tập đoàn. "Ngắt toàn bộ kết nối cơ học của cổng phụ! Để lũ biên phòng dọn dẹp bãi chiến trường này!"
*RẮC... UỲNH!*
Cánh cửa thép từ trường phụ – lối thoát hiểm duy nhất của Tiểu đội 9 dẫn về thành phố – từ từ sập xuống dưới sự điều khiển từ xa của Trịnh Phong. Tiếng khóa cơ khí nặng nề đóng sập lại, cô lập hoàn toàn năm người lính ngoài biên giới hoang dã, ngay trước họng súng của bầy quái thú.
"Thằng khốn nạn!" Nguyễn Sơn gào lên từ phía dưới khe đá, tay siết chặt kíp nổ mìn đã cạn kiệt.
Bầy bọ đất như ngửi thấy mùi máu và thịt tươi, chúng điên cuồng lao lên vách đá. Một toán bọ đất khổng lồ cao hơn ba mét, vỏ chitin dày bám đầy bùn độc, hướng thẳng về phía ụ súng máy của Đặng Tiến. Tiến cố gắng ghìm súng máy laser hạng nặng để xả đạn, nhưng lò phản ứng của súng đã quá nhiệt đến mức báo động đỏ, không thể phát hỏa liên tục.
"Tiến! Chạy mau!" Trần Hải hét lớn.
Ông lao ra, kích hoạt khẩu súng phun lửa sinh học. Một luồng lửa đỏ rực bùng lên, quét thẳng vào đầu toán bọ đất. Nhưng lớp vỏ chitin bọc thép của bầy bọ quá dày, ngọn lửa dã chiến không đủ nhiệt lượng để ngăn chặn đà húc điên cuồng của chúng. Con bọ đất đi đầu húc văng vòi phun lửa của Hải, hàm răng khổng lồ của nó chỉ còn cách lồng ngực của Đặng Tiến chưa đầy hai mét. Tiến bị kẹt cứng chân trong khe đá nứt vỡ, bất lực nhắm mắt chờ chết.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, mắt phải của Hoàng Bách co rút dữ dội. Qua góc nhìn lượng tử của Nhận thức Chiều thứ 4, anh nhìn thấy các đường sức từ màu xanh lam nhạt dọc theo vách đá rỉ sét đang dao động mạnh mẽ, uốn cong do rò rỉ năng lượng từ khe nứt rào chắn. Đó là một cơ hội.
*"Bóng Ma! Đồng bộ ba mươi phần trăm! Kích hoạt phản lực gót chân!"* Bách gầm lên trong tâm trí.
AI Bóng Ma rống lên một tiếng vô tri tàn bạo bên trong thùy trán anh, giải phóng một luồng năng lượng tối khổng lồ dọc theo tủy sống phát sáng xanh lục. Cơn đau như khoan vào xương khớp dội lên, nhưng Bách phớt lờ. Anh dậm mạnh chân phải xuống mỏm đá bazan, kích hoạt động cơ phản lực từ trường cực tiểu dưới gót chân giáp Obsidian-03.
*BÙNG!*
Hai luồng chớp sáng màu xanh lam phóng ra từ gót chân anh, đẩy thân hình gầy gò bọc giáp của Bách bay vọt lên cao hai mươi mét. Anh tận dụng chính đường sức từ đang dao động mạnh dọc vách đá làm lực đẩy gia tốc, thực hiện kỹ năng Lướt từ trường dã chiến với tốc độ kinh hoàng. Thân hình anh vẽ nên một vệt sáng đen mờ ảo xuyên qua màn sương mù xám xịt.
Bách lướt dọc theo vách đá thẳng đứng, lách qua hai luồng axit phun rò rỉ trong không khí. Chỉ trong vòng chưa đầy một giây, anh đã áp sát ụ súng máy của Đặng Tiến. Cánh tay trái biến dạng bọc chitin đen vĩnh viễn dài năm mươi centimet của anh gồng lên, các thớ cơ sinh học phình to phát ra ánh sáng đỏ rực.
Anh lao xuống như một bóng ma đen, tay trái bọc giáp khóa chặt lấy đai vai bọc thép của Đặng Tiến, dùng toàn lực kéo gã béo nặng hơn trăm ký ra khỏi khe đá hẹp.
*RẮC... RUỲNH!*
Hàm răng khổng lồ của con bọ đất cắn nát vụn ụ súng máy laser và bệ thép rỉ sét ngay tại vị trí Đặng Tiến vừa đứng trước đó một phần mười giây. Sức mạnh cú cắn tạo ra một vụ nổ bụi đá bazan mù mịt.
Bách dùng phản lực gót chân hãm đà rơi, kéo theo Đặng Tiến trượt dài trên nền cát rỉ sét sát mép vực sâu.
Cú bứt tốc quá đà và lực kéo cực mạnh đã vắt kiệt lò phản ứng năng lượng tối của Obsidian-03, tiêu hao mười lăm phần trăm năng lượng tối tích lũy. Cơn đau hoại tử tủy sống bùng phát tàn nhẫn dọc gáy Bách, khiến anh chảy máu mũi phải ròng ròng.
"Rắc... Rắc... Rắc..."
Một tiếng động rùng rợn vang lên từ cánh tay trái bọc giáp của Bách. Dưới áp lực vật lý cực hạn của cú kéo, cấu trúc xương của anh bị rạn nứt vi mô dữ dội. Lớp giáp đen Obsidian tự phát lan rộng, mọc thêm những sợi thớ carbon gai góc bò dọc lên bả vai trái, găm sâu vào da thịt anh dưới dạng các vảy chitin đen bóng loáng ánh kim. Bách nghiến răng chịu đựng, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng.
"Bách... tay của mày..." Đặng Tiến bàng hoàng nhìn cánh tay biến dị đang rỉ máu đen của đồng đội.
Bách không trả lời. Anh gượng dậy, mắt phải phát quang lam lục nhạt nhìn về phía trước. Cú nhảy đã cứu sống Tiến, nhưng giờ đây cả tiểu đội đã bị dồn sát mép vực sâu của Vực Rác Kỷ Thứ Ba, không còn đường lui.
Trên đỉnh vách đá phía trên đầu họ, sương mù xám bỗng nhiên nứt ra. Hàng chục con Bọ Phun Axit Nhiệt bắt đầu bò ra từ các khe đá, lồng ngực chứa đầy dịch lưu huỳnh phát sáng vàng cam rực lửa của chúng bắt đầu phình to, chuẩn bị dàn đội hình phun dịch ăn mòn nung chảy toàn bộ mỏm đá dưới chân họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!