Nhạc nềnCyber_Noir

Điểm Rò Rỉ Đột Phá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù điện từ xám xịt từ Vùng 4 rò rỉ qua các kẽ nứt rào chắn, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và những hạt bụi mạt sắt rỉ sét li ti, bám đầy lên lớp kính bảo hộ của Hoàng Bách.


"Uỳnh!"


Tiếng búa thủy lực của lực lượng hiến binh nện sầm sập vào cánh cửa bọc chì của mật thất ngầm dưới Nhà kho trung tâm Hải Phòng dội lại như tiếng sấm nghẹn. Lửa từ kho phế liệu phía trên do Lão Thập kích nổ đã bắt đầu rò rỉ qua các khe hở trần bê tông, mang theo mùi dầu máy khét lẹt và khói đen dày đặc. Khói đen cuộn xoáy chính là lớp ngụy trang tốt nhất, tạm thời che mắt hoàn toàn cảm biến nhiệt của trực thăng tuần tra hiến binh đang quần thảo trên bầu trời Hải Phòng.


"Đi mau, Bách! Đừng để sự hy sinh của Lão Thập trở nên vô ích!" Giáo sư Trần Anh hét lên, tay ông ôm chặt cuốn từ điển ký hiệu học chép tay bám đầy muội than.


Bách nghiến răng, cánh tay trái chitin đen khổng lồ biến dị vĩnh viễn của anh co duỗi rắc rắc, phát ra tiếng rít cơ học khô khốc. Anh không thể sử dụng khẩu súng Sét-9 cũ đã hỏng pin, nhưng ngòi châm đuôi Hornet-X chúa vẫn nằm im trong balo dã chiến sau lưng. Anh vớ lấy chiếc La bàn lượng tử đa chiều đã nạp đầy Bản thiết kế rào chắn lượng tử, nắm chặt lấy vai Giáo sư Trần Anh:


"Theo tôi!"


Bách dùng sức mạnh tàn bạo của cánh tay chitin đen bẻ gãy chốt sắt của đường ống thông gió xả thải dã chiến. Luồng nước thải hóa chất phát quang xanh lục ngập ngụa phía dưới dâng lên, bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc, nhưng gen gián thích nghi cấp 1 trong người anh lập tức kích hoạt cơ chế kháng độc, ngăn chặn sự ăn mòn da thịt của dòng nước độc. Anh đỡ Trần Anh trượt xuống trước, rồi bản thân nhảy xuống theo ngay khi cánh cửa mật thất bị hiến binh bắn nổ tung bằng đạn pháo từ trường.


Sau khi đưa Giáo sư Trần Anh đến điểm hẹn an toàn của lực lượng Mặt Nạ Đen trong khu ổ chuột, Bách không dừng lại một giây nào. Anh nhìn vào chiếc la bàn đa chiều dắt bên hông. Điểm sáng đỏ rực rỡ tại Khe nứt từ trường biên giới đang nhấp nháy điên cuồng, phát ra cảnh báo khẩn cấp từ AI Bóng Ma dội thẳng vào thùy trán qua Bộ điều biến sóng não gáy:


*"Cảnh báo: Dao động tần số rào chắn từ trường tại Khe nứt Vùng 3 đang bị cưỡng bức hạ thấp đột ngột. Bão điện từ Vùng 4 bùng nổ sớm hai mươi tư giờ đang giải phóng luồng hạt lượng tử tối cực đại. Nguy cơ vỡ phòng tuyến Hải Phòng: chín mươi chín phần trăm."*


Bách siết chặt nắm tay. Đó không phải là tai biến tự nhiên. Đó là âm mưu tàn độc của Giám sát viên phản bội Trịnh Đăng. Hắn đã sử dụng mã bảo mật lậu để hạ tần số rào chắn, chủ động dẫn dụ bầy côn trùng khổng lồ tràn qua để lập công giả tạo với Vùng Lõi. Và Tiểu đội Biên phòng số 9 của anh – những người anh em dã chiến đang trực chiến tại Chốt gác số 9 sát biên giới – chính là những vật tế thần đầu tiên bị đẩy vào miệng quái thú.


Bách chạy điên cuồng trong đêm hoang mạc hoang dã. Mỗi bước chân nện xuống cát rỉ sét màu đỏ gạch làm tủy sống anh nóng rực lên, rỉ ra những giọt máu đen sẫm phát sáng xanh lục nhạt dọc sống lưng. Cánh tay trái bọc chitin đen được anh giấu dưới lớp áo khoác kaki sờn rách, nhưng mắt phải phát quang lam lục vĩnh viễn của anh đang quét sạch màn sương mù xám xịt để tìm đường tắt về phía phòng tuyến. Anh phải cứu họ. Anh không thể để những người đồng đội từng chia nhau từng mẩu lương khô dã chiến phải chết oan uổng dưới thuật toán tàn bạo của tập đoàn.


***


Tại Chốt gác số 9, bầu trời biên giới Hải Phòng đã chuyển sang màu đỏ rực như máu. Những tia sét lượng tử màu xanh lam liên tục rạch xé những đám mây bụi phóng xạ khổng lồ của cơn bão điện từ bùng nổ từ Vùng 4. Sức gió rít điện từ mạnh đến mức làm rung chuyển cả ngọn tháp thép rỉ sét cao ba mươi mét.


"Báo động đỏ! Toàn đội nạp năng lượng khẩn cấp!"


Trung sĩ Trần Hải gầm lên qua bộ đàm dã chiến rè rè, khuôn mặt sẹo chằng chịt bám đầy bụi than đỏ gạch. Bên cạnh ông, Đặng Tiến đang gồng bắp tay to khỏe ghìm chặt khẩu súng máy laser hạng nặng bám đầy mỡ máy, mồ hôi mướt mải chảy dọc thái dương. Nguyễn Lâm run rẩy ôm khẩu súng trường laser Sét-9, ngón tay run bần bật trên cò súng khi nhìn thấy màn sương mù xám phía trước đang cuộn xoáy điên cuồng.


"Trung sĩ! Radar hoàn toàn bị tê liệt do bão từ rồi! Chúng ta không thể định vị được mục tiêu!" Hạ sĩ kỹ thuật Phạm Minh hét lên từ buồng điều khiển tháp canh, ngón tay dài liên tục gõ trên bàn phím dã chiến bám đầy bụi rỉ sắt.


"Không cần radar! Nhìn bằng mắt thường cho tao! Đặt mìn từ trường bẫy quái bọ EMP dọc hẻm đá chưa, Sơn?" Trần Hải hét lớn.


"Xong rồi, Trung sĩ! Nhưng nếu rào chắn sập hoàn toàn, bao nhiêu mìn cũng không đủ nhét kẽ răng chúng nó đâu!" Binh nhất Nguyễn Sơn hét vọng lên từ phía dưới khe đá hẹp, tay bọc găng dính đầy dịch bọ và mỡ máy.


Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò khoác áo kaki sờn rách lao ra từ sương mù xám, nhảy vọt lên mỏm đá sát tháp canh.


"Bách! Cậu vẫn sống!" Nguyễn Lâm hét lên đầy hân hoan, suýt nữa thì cướp cò súng laser.


Trần Hải trợn mắt nhìn Hoàng Bách. Ông nhìn thấy cánh tay trái bọc chitin đen bóng dài năm mươi centimet của anh đang rỉ máu đen nhẹ, mắt phải phát quang lam lục rực rỡ dưới vành mũ bảo hộ rách nát. Nhưng giữa lằn ranh sinh tử, vị Trung sĩ già không hỏi một câu nào về sự biến dị của Bách. Ông chỉ chỉ tay vào hòm súng dự phòng:


"Lấy súng Sét-9 dự phòng trong hòm! Chuẩn bị tử thủ!"


Bách không chần chừ, dùng tay phải giật nắp hòm gỗ, vớ lấy khẩu súng trường laser Sét-9 dã chiến và cắm một viên pin Aegium nén dự phòng vào báng súng. Anh kích hoạt la bàn đa chiều, truyền phát Bản thiết kế rào chắn lượng tử lên màn hình HUD của mũ bảo hộ:


"Trung sĩ! Trịnh Đăng đã tắt tần số bảo mật của rào chắn! Điểm rò rỉ này sẽ sập trong vòng ba mươi giây nữa! Chúng ta phải tập trung hỏa lực vào khe hẹp vách đá!"


*U... U... U... TÍT!*


Lá chắn từ trường khổng lồ phía trước tháp canh số 9 chớp nháy liên tục, ánh sáng xanh lam nhạt mỏng dần rồi tắt hẳn với một tiếng xì áp suất cực lớn. Rào chắn đã sụp đổ hoàn toàn tại Khe nứt từ trường biên giới.


"Chúng đến rồi! Bắn!" Trần Hải gầm lên.


Từ trong màn sương mù xám xịt, hàng trăm con bọ trinh sát và bọ phun axit kích thước bằng chiếc xe tải nhỏ lao qua khe nứt như một luồng lũ quét tàn bạo. Tiếng chân bọ bọc chitin nện xuống đá rỉ sét rầm rập làm rung chuyển cả móng tháp canh.


"Kích nổ mìn, Sơn!" Bách hét lớn qua bộ đàm.


Nguyễn Sơn đập mạnh tay xuống bộ kích nổ dã chiến.


*BÙM! BÙM! BÙM!*


Hàng loạt khối mìn từ trường bẫy quái bọ EMP chôn dưới cát rỉ sét bùng nổ, phát ra những vòng sóng xung kích điện từ màu xanh lam rực rỡ quét qua bán kính năm mươi mét. Luồng EMP cực mạnh đánh thẳng vào hệ thần kinh dẫn truyền của bầy bọ đi đầu, khiến chúng co giật điên cuồng, ngã nhào chồng chất lên nhau làm tắc nghẽn lối đi hẹp của khe đá.


"Xả đạn!" Đặng Tiến hét lớn, siết chặt cò súng máy laser hạng nặng.


Những tia laser hỏa lực hạng nặng đỏ rực xé toạc bóng đêm, quét liên tục vào đống bọ đang bị tê liệt. Lớp vỏ chitin bọc thép của bọ trinh sát bị nung chảy, bốc khói đen khét lẹt và giải phóng những dòng dịch nhầy chitin lỏng màu vàng nhạt phát sáng dọc khe đá.


Nhưng bầy bọ phía sau quá đông. Những con bọ phun axit nhiệt bắt đầu phình to lồng ngực chứa đầy dung dịch axit lưu huỳnh nung nóng tới tám trăm độ C, chuẩn bị phun luồng dịch ăn mòn thiêu sống cả tiểu đội.


"Cẩn thận luồng axit!" Bách hét lớn.


Qua võng mạc lượng tử của Nhận thức Chiều thứ 4, Bách nhìn thấy dòng năng lượng tối đang chuyển động dọc theo hướng gió bão điện từ. Sương mù cát mạt sắt rỉ đang bị gió cuốn xoáy tạo thành những phễu hút tự nhiên dọc vách đá.


"Tiến! Lâm! Đừng bắn bừa bãi! Tập trung hỏa lực vào các phễu hút gió ở khớp cổ của chúng! Gió bão từ trường sẽ đẩy ngược axit và năng lượng laser vào lồng ngực chúng nó!" Bách đưa ra phán đoán chiến thuật chớp nhoáng dựa trên sự nhạy bén của cảm biến insectoid.


Nguyễn Lâm nghe lệnh, nín thở ngắm bắn dốc đứng qua kính ngắm laser.


*HÚT... XOẢNG!*


Tia laser Sét-9 của Lâm bắn trúng chính xác vào phễu hút gió dưới khớp cổ một con bọ phun axit đang chuẩn bị phun dịch. Luồng gió bão điện từ cuốn theo mạt sắt rỉ lập tức đẩy ngược nhiệt lượng laser vào khoang chứa axit nén trong ngực nó.


*BÙM!*


Con bọ phun axit nổ tung từ bên trong, dịch axit bắn tung tóe nung chảy hàng chục con bọ trinh sát xung quanh thành vũng bùn hữu cơ phát sáng.


"Hiệu quả rồi! Bắn theo hướng của Bách chỉ!" Trần Hải phấn khích hét lớn, vung súng phun lửa sinh học thiêu cháy những con bọ nhỏ đang cố bò lên vách tháp.


Từ trên bầu trời đỏ rực, tiếng vo vo nhức óc vang lên dồn dập. Hàng chục biến thể bọ bay Hornet-X khổng lồ có đôi cánh màng cứng như thép bắt đầu thực hiện các đợt không kích bổ nhào, ngòi châm đuôi chứa axit chịu nhiệt nhắm thẳng vào đỉnh tháp canh.


Bách đứng vững trên mỏm đá dốc đứng, nâng khẩu súng trường Sét-9 cải tiến. Anh nín thở, điều hòa nhịp tim dưới sáu mươi nhịp mỗi phút bằng phương pháp thiền định dã chiến để ổn định sóng não thùy trán. Mắt phải phát quang lam lục của anh khóa chặt vào khớp cánh mỏng của những con Hornet-X đang lao xuống tốc độ một trăm năm mươi cây số một giờ.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Ba phát bắn tỉa laser dốc đứng xé toạc màn sương mù xám. Các tia laser đỏ rực bắn trúng chính xác khớp cánh màng của ba con Hornet-X đi đầu, khiến chúng mất thăng bằng, đâm sầm vào vách đá rỉ sét nổ tung thành những quầng lửa xanh lam.


"Phạm Minh! Vá rào chắn được chưa?" Trần Hải hét lớn vào bộ đàm.


Trong buồng điều khiển, Phạm Minh mồ hôi đầm đìa, ngón tay gõ điên cuồng trên bàn phím lượng tử: "Không được, Trung sĩ! Hệ thống máy chủ của tháp điều khiển trung tâm đã bị Giám sát viên Trịnh Đăng kích hoạt lệnh khóa ngoài! Tôi liên tục nhập mã vá rào chắn từ xa nhưng đều bị hệ thống máy chủ tổng từ chối truy cập! Có kẻ đang cố tình chặn đường sống của chúng ta!"


"Khốn nạn! Lũ chó săn Vạn Niên!" Đặng Tiến gầm lên, súng máy laser trên tay gã bắt đầu phát ra những tiếng rít quá nhiệt ghê rợn, lò phản ứng của súng đỏ rực như than nung.


Đúng lúc đó, một con bọ phun axit từ phía dưới húc mạnh vào chân móng thép của tháp canh số 9.


*RẮC... RẮC... BÙM!*


Lò phản ứng năng lượng tối dự phòng của tháp canh bị quá tải nghiêm trọng do bão từ và chấn động vật lý, phát nổ một tiếng điếc tai. Luồng điện áp cao phóng ra làm chập mạch toàn bộ hệ thống lá chắn dã chiến của tiểu đội. Nguyễn Lâm bị hất văng ra ngoài, một dòng axit rò rỉ từ xác bọ bay sượt qua cánh tay trái của cậu, nung chảy lớp vải quân phục sờn rách và gây bỏng nhẹ rộp da.


"Lâm!" Bách hét lớn, lướt từ trường áp sát bế thốc cậu tân binh lùi sâu vào khe đá an toàn.


Cơn đau từ gáy Bách lại dội lên dữ dội. Lõi giáp Obsidian-03 bắt đầu co bóp mạnh dọc sống lưng phát sáng xanh lục nhạt, đòi hỏi một lượng canxi khổng lồ để vá lại lớp giáp chitin vai trái đang bị khói độc ăn mòn. Bách quỳ sụp xuống bên cạnh Lâm, tay phải bóp chặt lồng ngực đang co thắt dữ dội, cố gắng giữ vững lý trí bằng Bộ điều biến sóng não lậu gáy.


"Bách... rào chắn... rào chắn chính sụp rồi..." Lâm run rẩy chỉ tay về phía trước sương mù xám, giọng cậu nghẹn lại vì hoảng sợ.


Hoàng Bách gượng dậy, mắt phải phát quang lam lục nhạt quét xuyên qua màn sương mù điện từ dày đặc đang cuộn xoáy dữ dội dưới ánh sấm sét đỏ rực của bão từ.


Lá chắn từ trường phía trước tháp canh số 9 chớp tắt liên tục rồi sập xuống hoàn toàn, để lộ hàng vạn đôi mắt đỏ rực của bầy bọ đang rầm rập lao tới trong bóng đêm sương mù xám.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!