Chốt Gác Biên Thùy
Ngón tay của nữ y tá quân y chỉ còn cách nút báo động đỏ rực trên bức tường bọc chì đúng ba milimét. Ánh sáng crimson từ chiếc máy phân tích sinh học Gene-Scan-04 hắt lên khuôn mặt cắt không còn giọt máu của cô ta, biến những vệt mồ hôi lạnh thành một màu đỏ quỷ dị. Tiếng còi báo động rú lên từng đợt dồn dập, đập vào màng nhĩ của Hoàng Bách như những nhát búa tạ.
Lồng ngực Bách thắt chặt. Từng thớ cơ trên người anh căng lên như dây đàn quá cỡ. Ở khoảng cách này, nếu cô ta nhấn nút, hệ thống cửa sập thủy lực nặng năm tấn của văn phòng tuyển quân sẽ lập tức khóa chặt. Trong vòng chưa đầy hai phút, một tiểu đội hiến binh bọc giáp của Tập đoàn Vạn Niên sẽ ập vào, xích cổ anh và ném thẳng vào lò thiêu sinh học dành cho các dị thể biến dị lỗi. Hoàng An sẽ không còn ai bảo vệ. Cô bé sẽ chết trong căn lều rách nát dưới làn bụi rỉ sét.
"Khoan đã!"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía cửa ra vào.
Cánh cửa bọc chì nặng nề trượt mở với một tiếng xì hơi áp suất quen thuộc. Một người đàn ông trung niên, vóc dáng hơi mập mạp, mặc chiếc áo blouse trắng hiếm hoi không bám muội than bước vào. Ông đeo một chiếc kính gọng tròn màu vàng cổ điển, đôi mắt sau thấu kính dày cộm toát lên vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ.
Trưởng khoa y tế phòng tuyến Hải Phòng – Bác sĩ Trịnh Lực.
"Bác sĩ Trịnh!" Nữ y tá giật mình, ngón tay run rẩy dừng lại giữa không trung. "Mẫu máu của tên tân binh này... hệ thống Gene-Scan phát hiện dị biến liên kết hydro cực kỳ nguy hiểm. Đây là mã gen côn trùng cấm!"
Trịnh Lực không vội trả lời. Ông thong thả bước đến bên chiếc máy Gene-Scan-04, rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ an ninh mạ bạc cấp cao, quét nhẹ qua khe đọc của máy. Tiếng còi báo động lập tức tắt lịm, ánh sáng đỏ rực trên màn hình bị ghi đè bởi một dải màu xanh lam dịu nhẹ.
"Cô chưa đọc thông báo bảo trì sáng nay sao?" Trịnh Lực đẩy nhẹ gọng kính, giọng nói đều đều không một chút gợn sóng. "Hôm nay rào chắn từ trường Vùng 3 dao động mạnh, bụi phóng xạ rỉ sét cesium-137 lọt qua khe thông gió làm ion hóa bầu không khí trong phòng xét nghiệm. Toàn bộ cảm biến quang học của dòng máy 04 này đều bị nhiễu loạn chỉ số. Sáng nay đã có ba trường hợp báo động đỏ giả rồi."
Nữ y tá ngơ ngác nhìn màn hình, nơi các chỉ số dị biến của Bách đang nhanh chóng bị xóa sạch, thay vào đó là một bảng phân tích tiêu chuẩn: *Tân Nhân Loại thể nhị cấp – Nhiễm độc bức xạ nhẹ – Chỉ số đào thải xương khớp mười lăm phần trăm*.
"Nhưng... nhưng tôi vừa thấy các liên kết hydro tự tái cấu trúc..." Cô ta lẩm bẩm, giọng đầy hoài nghi.
"Cô đang nghi ngờ trình độ hiệu chuẩn thiết bị của tôi?" Ánh mắt Trịnh Lực chợt lạnh đi sau thấu kính. "Hay cô muốn tự mình giải trình với Thiếu tá Hoàng Sơn về việc làm chậm trễ tiến độ tuyển quân của phòng tuyến Hải Phòng?"
Sức ép từ một vị trưởng khoa lâm sàng khiến nữ y tá lập tức cúi đầu. Cô ta run rẩy rút thẻ sinh trắc học của mình ra khỏi máy, lí nhí xin lỗi rồi nhanh chóng thu dọn dụng cụ rời khỏi phòng.
Cánh cửa bọc chì khép lại. Không gian trong phòng xét nghiệm chỉ còn lại tiếng u u trầm thấp của hệ thống lọc khí cũ kỹ.
Hoàng Bách thở hắt ra một hơi, mồ hôi lạnh lúc này mới túa ra ướt đẫm tấm lưng trần. Anh nhìn người bác sĩ già trước mặt, tay vô thức siết chặt chiếc ví da cũ trong túi quần quân phục mới nhận.
Trịnh Lực quay lại nhìn Bách. Vẻ điềm tĩnh ban nãy biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm nghị tột cùng. Ông bước đến gần, đưa bàn tay thô ráp lật nhẹ mí mắt phải của Bách lên, rồi thở dài:
"Mống mắt đã bắt đầu có hiện tượng khúc xạ ánh sáng xanh lục nhạt. Cậu mang dòng máu của Hoàng Minh, dũng cảm thì có thừa, nhưng lại quá liều lĩnh. Cậu có biết nếu tôi vào trễ một bước, cậu đã biến thành bùn hữu cơ trong lò phân rã của Vạn Niên rồi không?"
Bách mím môi, giọng khàn đặc: "Bác sĩ... ông biết bố tôi?"
"Bố cậu từng cứu mạng tôi trong một đợt bão điện từ mười năm trước ngoài biên giới xám," Trịnh Lực quay lưng lại, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn bọc chì. "Nhưng tôi cứu cậu hôm nay không chỉ vì tình xưa. Nhìn vào đây đi."
Ông chỉ tay vào màn hình phụ của máy Gene-Scan, nơi một tệp dữ liệu ẩn chưa bị xóa hoàn toàn đang hiển thị chuỗi xoắn kép ADN của Bách.
"Cấu trúc liên kết hydro của cậu có khả năng tự phục hồi và thích nghi với tốc độ kinh hoàng. Đó là mã gen gián thích nghi cổ đại – dự án V-09 huyền thoại mà bố mẹ cậu từng tham gia thử nghiệm lậu trước khi chết. Tập đoàn Vạn Niên đã lùng sục dòng gen này suốt mười lăm năm qua để làm chất xúc tác cho các bộ giáp cơ khí sinh học thế hệ mới. Nếu họ tìm thấy cậu, họ sẽ mổ phanh lồng ngực cậu ra khi cậu vẫn còn tỉnh táo để trích xuất tế bào gốc."
Lồng ngực Bách phập phồng dữ dội. Lần đầu tiên anh nghe được chân tướng về thứ năng lực kỳ dị đang chảy trong huyết quản của mình.
Trịnh Lực rút từ trong ngăn kéo ra một ống nén chứa dung dịch màu xám bạc, nhét vào tay Bách: "Đây là Canxi hữu cơ đậm đặc. Bộ xương của cậu dẻo dai hơn người thường nhờ gen gián, nhưng nếu cậu liên tục đẩy cơ thể vào các vùng bức xạ cao, quá trình tự tái cấu trúc sẽ hút cạn canxi trong xương của cậu, gây loãng xương cấp tính. Hãy giữ lấy nó."
"Còn em gái tôi..." Bách lo lắng hỏi.
"Tôi đã ký lệnh đặc cách y tế cho Hoàng An dưới danh nghĩa con em liệt sĩ biên phòng. Cô bé sẽ được cấp nước cất vô trùng và nằm trong buồng lọc khí của bệnh viện dã chiến Hải Phòng. Nhưng cậu phải nhớ kỹ," Trịnh Lực ghé sát tai Bách, giọng nói trầm xuống đầy cảnh cáo, "ở Chốt gác số 9, tuyệt đối không được để lộ khả năng tự phục hồi của cậu trước mặt bất kỳ ai. Đặc biệt là những kẻ mang giáp của tập đoàn. Đi đi, xe vận tải đang đợi bên ngoài."
Bách siết chặt ống canxi hữu cơ, cúi đầu chào người bác sĩ già rồi bước nhanh ra cửa. Anh biết, chiếc phao cứu sinh này được đánh đổi bằng một sợi dây thừng treo cổ vô hình.
***
Chiếc xe vận tải bọc thép dã chiến ba cầu bánh xích gầm rú vượt qua những con đường gồ ghề, bám đầy bùn đất rỉ sét của Phân khu Hải Phòng. Qua khe hở của lớp cửa kính bọc lưới thép bảo vệ, Bách nhìn thấy sương mù điện từ xám xịt ngày càng dày đặc khi xe tiến gần về phía ranh giới Vùng 3.
Nơi đóng quân của Tiểu đội Biên phòng số 9 hiện ra dưới ánh hoàng hôn ảm đạm.
Đó là một dãy nhà tôn xập xệ, hoen rỉ nằm co rúm ngay dưới chân bức tường từ trường khổng lồ cao một trăm mét. Bức tường phát ra những tiếng vo vo trầm đục, liên tục phóng ra các tia chớp điện từ màu lam nhạt để đẩy lùi làn sương xám từ Vùng 4 tràn sang. Mặt đất xung quanh doanh trại khô cằn, bám đầy một lớp mạt sắt màu đỏ gạch, bốc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị rỉ sét đặc trưng của vùng biên viễn.
Bách nhảy xuống từ đuôi xe vận tải, chiếc balo dã chiến trĩu nặng trên vai.
"Tân binh mới đấy à? Trông gầy gò như một con chuột cống ngoài bãi rác thế kia."
Một giọng nói ồm ồm, khàn đặc vang lên từ phía hiên nhà tôn.
Người đàn ông bước ra có thân hình hộ pháp như một con gấu dã chiến. Ông mặc bộ giáp thép nặng nề bám đầy vết xước và những vệt cháy xém đen đúa. Một bên tai của ông đã bị phạt mất một nửa, để lại lớp sẹo co rúm quái dị – vết tích của một cú cắn từ bọ cánh cứng khổng lồ. Trên vai ông vác một khẩu súng phun lửa sinh học bọc ống đồng rỉ sét.
Trung sĩ Trần Hải – Phó tiểu đội trưởng Tiểu đội 9.
Bách đứng thẳng, giơ tay chào theo đúng quân kỷ: "Báo cáo Trung sĩ, Binh nhì Hoàng Bách nhận nhiệm vụ!"
Trần Hải không chào lại. Ông bước đến gần, đôi mắt sắc lạnh quét qua thân hình gầy gò của Bách dưới bộ quân phục mới nhưng sờn rách, rồi dừng lại ở khẩu súng trường laser Sét-9 dắt sau lưng anh. Ông khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ:
"Lại một khẩu Sét-9 rỉ sét từ thời kỷ thứ tư. Lũ khốn ở Bộ hậu cần trung ương đúng là coi mạng lính biên phòng chúng ta như cỏ rác. Cấp cho cậu thứ đồ chơi này để gãi ngứa cho lũ bọ Vùng 4 à?"
Bách rút khẩu súng ra, nhìn kỹ. Báng súng bằng nhựa composite đã bị nứt nhẹ, bọc bằng băng keo đen, nòng súng bám đầy bụi than và đầu nối pin Aegium nén bị lỏng lẻo, rỉ ra một lớp bột hóa chất màu xanh lục nhạt.
Nhờ Gen Gián Thích Nghi Cấp 1, Bách có thể cảm nhận được một luồng nhiệt lượng rò rỉ rất nhỏ từ lò sạc của khẩu súng. Hiệu suất của nó đã sụt giảm ít nhất hai mươi phần trăm so với tiêu chuẩn. Đây là loại vũ khí bị đào thải từ các đặc khu vô trùng, nhưng lại được đẩy ra biên giới cho những người lính tầng đáy sử dụng.
"Vào trong đi," Trần Hải gầm gừ, quay lưng bước vào nhà tôn. "Ở đây không có chỗ cho những kẻ yếu đuối hay than vãn. Cậu chỉ có hai lựa chọn: hoặc học cách dùng đống sắt vụn này để bắn nát đầu lũ bọ trinh sát, hoặc biến thành phân bón cho rừng nấm ngoài kia."
Bên trong doanh trại chật hẹp, không khí ngột ngạt và ẩm ướt. Những chiếc giường tầng bằng sắt rỉ sét xếp sát nhau. Bách gặp gỡ những người đồng đội mới của mình. Nguyễn Sơn – binh nhất trinh sát có dáng người thấp nhỏ, nhanh nhẹn như chuột, đang ngồi lau chùi những quả mìn từ trường tự chế. Nguyễn Lâm – binh nhì mới mười tám tuổi, khuôn mặt đầy tàn nhang, đang run run lau ống kính ngắm của khẩu súng bắn tỉa.
Sự nghèo nàn và rách nát hiện rõ trên từng món trang bị dã chiến của họ. Không có lá chắn năng lượng cá nhân, không có giáp cơ khí trợ lực, tất cả những gì họ có để đối đầu với bầy côn trùng khổng lồ là lòng quả cảm lầm lì và những khẩu súng laser lỗi thời.
"Nào, lính mới," Nguyễn Sơn ném cho Bách một hộp khẩu phần dinh dưỡng lỏng có màu xám xịt. "Uống đi. Mùi vị như dầu máy pha bùn, nhưng ít ra nó giữ cho cậu không bị lả đi trong ca tuần tra đêm nay."
Bách đón lấy hộp súp, nuốt một ngụm lớn. Vị đắng chát và nồng mùi hóa chất xộc thẳng lên mũi, nhưng cơ thể anh tự động thích nghi, dập tắt cơn buồn nôn ngay lập tức. Anh lặng lẽ ngồi xuống góc giường, bắt đầu dùng chiếc giẻ lau tẩm dầu bôi trơn để làm sạch các khớp nối của khẩu súng Sét-9.
***
U u u...
Tiếng động cơ phản lực gầm rú từ trên bầu trời đột ngột cắt ngang không gian yên tĩnh của doanh trại. Tiếng gầm rú ấy quá mượt mà, quá mạnh mẽ, hoàn toàn khác biệt với tiếng xả khói nặng nề của những chiếc xe vận tải dã chiến biên phòng.
"Mẹ kiếp, lũ công tử bột của tập đoàn lại đến khoe mẽ rồi," Trần Hải phun một bãi nước bọt lẫn đờm đen xuống đất, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bách bước ra ngoài hiên cùng tiểu đội.
Một chiếc tàu vận tải đệm từ trường hạng nhẹ bọc thép bóng loáng, mang logo biểu tượng vô cực của Tập đoàn Sinh học Vạn Niên đang lơ lửng cách mặt đất nửa mét. Cửa hầm thủy lực mở ra, tỏa ra một luồng khí lạnh vô trùng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với mùi lưu huỳnh hôi thối của biên giới.
Bước xuống từ con tàu là một thanh niên cao ngạo, mái tóc vuốt ngược bóng bẩy không bám một hạt bụi rỉ sét. Hắn bọc mình trong bộ giáp cơ khí thế hệ mới Titan-05 màu vàng kim sáng loáng. Bộ giáp chuyển động mượt mà không một tiếng động nhờ hệ thống khớp nối thủy lực lượng tử siêu nhẹ, hai bên vai tích hợp hai họng pháo plasma mini liên tục dao động các luồng điện từ màu lam rực rỡ.
Trịnh Phong – con trai của Giám sát viên tối cao Trịnh Đăng.
Theo sau hắn là bốn hiến binh tập đoàn bọc giáp đen, tay lăm lăm súng trường plasma nòng đôi tối tân.
Trịnh Phong bước đi trên lớp cát rỉ sét bằng đôi bốt Titan bọc đệm từ trường, khiến lớp bụi đỏ không thể bám vào chân hắn. Hắn dừng lại trước hiên nhà tôn của Tiểu đội 9, đưa mắt quét qua đống trang bị cũ nát xếp xó ngoài cửa, rồi dừng lại ở Trần Hải với một nụ cười khinh khỉnh:
"Trung sĩ Hải, ông vẫn chưa đưa đống sắt vụn này vào lò tái chế sao? Nhìn cái doanh trại này xem, bẩn thỉu và rách nát chẳng khác gì cái cống ngầm dưới khu ổ chuột Hải Phòng."
Trần Hải siết chặt báng súng phun lửa sinh học, cơ bắp trên cánh tay xăm trổ cuồn cuộn lên dưới lớp giáp rỉ sét. Ông gằn giọng:
"Cậu chủ Trịnh Phong, đây là địa bàn của lực lượng biên phòng dã chiến. Nếu cậu đến đây chỉ để khoe bộ đồ chơi đắt tiền của bố cậu, thì mời cậu lượn về đặc khu vô trùng của mình. Gió cát biên giới dễ làm hỏng lớp sơn mạ vàng của cậu lắm đấy."
Nụ cười trên môi Trịnh Phong chợt tắt. Hắn bước lên một bước, áp sát khuôn mặt điển trai đầy vẻ ngạo mạn vào Trần Hải. Bộ giáp Titan-05 của hắn đột ngột phát ra một luồng áp suất từ trường cực mạnh, ép sương mù xám xung quanh dạt ra xa.
"Ông nghĩ ông đang nói chuyện với ai?" Trịnh Phong lạnh lùng nói, giọng nói được khuếch đại qua bộ lọc âm thanh của mũ giáp, vang lên như tiếng kim loại va vào nhau. "Lực lượng Biên phòng các người sống được là nhờ nguồn năng lượng từ trường mà bố tôi cấp phát từ Tháp điều khiển. Không có Tập đoàn Vạn Niên, lũ gen lỗi các người đã làm mồi cho bọ từ tám đời trước rồi."
Hắn quay sang, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo dừng lại trên người Hoàng Bách. Hắn liếc nhìn khẩu súng Sét-9 rỉ sét bọc băng keo đen trong tay Bách, rồi cười phá lên đầy chế giễu:
"Nhìn xem! Đây là tân binh mà các người vừa tuyển mộ sao? Một con chuột cống gầy gò mang khẩu súng từ thời đồ đá. Cầm khẩu súng này thì bắn được cái gì? Hay cậu định dùng nó để gãi ngứa cho bọ cánh cứng?"
Nói rồi, Trịnh Phong đột ngột vươn cánh tay cơ khí của giáp Titan-05 ra, nhanh như chớp giật phắt khẩu súng Sét-9 khỏi tay Bách. Hắn giơ khẩu súng lên cao, xoay nhẹ một vòng rồi thả rơi tự do xuống lớp cát rỉ sét dưới chân.
Cốp!
Hắn dùng chiếc bốt bọc thép Titan dẫm mạnh lên nòng súng, nghiến gót chân khiến lớp vỏ thép mỏng của khẩu sét-9 phát ra tiếng kêu kèn kẹt, méo mó đi một góc.
"Rác rưởi thì chỉ nên ở cùng rác rưởi," Trịnh Phong khinh bỉ nói.
"Mày!"
Trần Hải gầm lên một tiếng như gấu hoang, họng súng phun lửa sinh học lập tức chĩa thẳng vào đầu Trịnh Phong. Nguyễn Sơn và Nguyễn Lâm cũng nhanh chóng nâng súng laser, khóa mục tiêu vào bốn tên hiến binh bọc giáp đen.
Bầu không khí lập tức đông cứng lại. Bốn tên hiến binh của tập đoàn đồng loạt lên đạn súng plasma nòng đôi, những luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ bắt đầu tích tụ nơi đầu nòng, sẵn sàng thổi bay toàn bộ Tiểu đội 9 thành tro bụi.
Trịnh Phong không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn khẽ cười, đưa ngón tay bọc thép gõ nhẹ lên họng pháo plasma trên vai mình:
"Nào, bắn đi? Trung sĩ Hải, ông dám nổ súng không? Chỉ cần một tia lửa phát ra từ khẩu súng phun lửa cũ nát của ông, bố tôi sẽ lập tức cắt đứt nguồn năng lượng từ trường cấp cho Chốt gác số 9. Trong vòng mười phút, rào chắn từ trường phía trước các người sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cả cái tiểu đội này sẽ bị bầy bọ Vùng 4 nuốt chửng không còn một mẩu xương."
Cánh tay của Trần Hải run lên bần bật. Lời đe dọa của Trịnh Phong là sự thật tàn khốc. Tập đoàn Vạn Niên nắm giữ huyết mạch năng lượng của toàn bộ phân khu Hải Phòng. Họ có quyền sinh quyền sát đối với những người lính biên phòng nghèo khổ.
Bách nhìn chằm chằm vào chiếc bốt thép đang dẫm lên khẩu súng của mình. Đôi mắt anh, dưới tác động của Gen Gián Thích Nghi Cấp 1, bắt đầu quan sát thế giới dưới một góc nhìn khác.
Nhận thức Chiều thứ 3 của anh hoạt động cực hạn. Anh không nhìn vào lớp vỏ mạ vàng bóng loáng của bộ giáp Titan-05, mà nhìn vào dòng chảy nhiệt lượng tỏa ra từ hệ thống tản nhiệt của nó.
Ngay phía sau khớp gối trái của bộ giáp, nơi các tấm thép Titan co bóp để bảo vệ đường ống thủy lực, có một luồng hơi nóng mờ nhạt liên tục rò rỉ ra ngoài. Đó là một kẽ hở cơ khí rất nhỏ – hậu quả của việc hệ thống tản nhiệt bị bám bụi mạt sắt rỉ từ trường ngoài hoang mạc nhưng chưa được bảo trì đúng cách.
Nếu một luồng năng lượng từ trường hoặc một cú đánh chính xác găm vào điểm đó, hệ thống thủy lực chân trái của Titan-05 sẽ lập tức bị khóa chặt, biến bộ giáp đắt tiền thành một cái lồng sắt bất động.
Bách ghi nhớ sâu sắc chi tiết này vào thùy trán. Nhưng hiện tại, anh biết mình phải nhẫn nhịn. Anh chưa có sức mạnh để đối đầu trực diện với tập đoàn.
Anh bước lên một bước, cúi xuống nhặt khẩu súng Sét-9 bị méo mó lên, dùng vạt áo quân phục lau sạch lớp bụi đỏ bám trên báng súng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cao ngạo của Trịnh Phong, giọng nói lầm lỳ, không một chút dao động:
"Cậu chủ Trịnh Phong, súng của tôi tuy cũ, nhưng vẫn đủ để bắn nát đầu bọ trinh sát. Cậu đến đây chắc không chỉ để dẫm hỏng súng của một tân binh biên phòng chứ?"
Trịnh Phong hơi ngạc nhiên trước thái độ điềm tĩnh đến lạnh lùng của Bách. Hắn thu chân lại, khoanh hai tay trước ngực, cười nhạt:
"Khá khen cho một con chuột cống biết điều. Đúng vậy, tôi đến đây để mang cho các người một cơ hội lập công. Đêm nay, hệ thống giám sát phát hiện tần số rào chắn từ trường tại khu vực rò rỉ phía Đông đang dao động nghiêm trọng. Có khả năng một toán bọ trinh sát đang tìm cách đào hầm vượt biên."
Hắn rút ra một tấm bản đồ điện tử dã chiến, ném thẳng vào ngực Bách:
"Tôi thách thức Tiểu đội 9 tiến hành ca tuần tra đêm nay tại khu vực rò rỉ đó. Không có hỗ trợ radar từ trung tâm chỉ huy. Chỉ có các người và đống sắt vụn này."
Trần Hải biến sắc: "Cậu điên rồi sao? Tuần tra đêm ở vùng rò rỉ không có radar hỗ trợ là tự sát! S sương mù điện từ xám ở đó dày đặc đến mức kính nhìn đêm cũng vô dụng!"
"Nếu không dám nhận, thì hãy ký vào đơn xin giải ngũ tập thể, rồi cút về khu ổ chuột mà nhặt rác," Trịnh Phong sneered, quay lưng bước về phía tàu đệm từ. "Quyết định là ở các người. Nhưng hãy nhớ, nếu rò rỉ từ trường không được kiểm tra, rào chắn sụp đổ, người chết đầu tiên sẽ là gia đình các người ở Khu hậu cần số 3."
Hông của bộ giáp Titan-05 phát ra tiếng xì hơi áp suất khi hắn bước lên tàu. Cánh cửa bọc thép khép lại, chiếc tàu đệm từ gầm rú lao vút đi, để lại một luồng bụi rỉ sét đỏ ngầu bao trùm lấy cả tiểu đội.
***
Bóng tối nhanh chóng nuốt chửng phòng tuyến Hải Phòng.
Sương mù điện từ xám xịt từ Vùng 4 bắt đầu cuộn xoáy, tràn qua những vết nứt rò rỉ của rào chắn, bao phủ toàn bộ khu vực biên giới trong một bầu không khí đặc quánh, lạnh buốt và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Tầm nhìn lúc này bị kéo sụt xuống chưa đầy ba mét. Chiếc kính nhìn đêm dã chiến của lính biên phòng chỉ hiển thị những dải nhiễu sóng màu xám tro vô dụng.
Bách đứng trước gương trong nhà tắm tôn, dùng nước lạnh dội lên khuôn mặt bám đầy bụi than. Mắt phải của anh, dưới ánh sáng lờ mờ của bóng đèn sợi đốt, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng xanh lục nhạt cực kỳ mờ nhạt – dấu hiệu của Gen Gián Thích Nghi Cấp 1 đang phản ứng với nồng độ bức xạ ngày càng tăng ngoài rào chắn.
Anh siết chặt báng khẩu súng trường laser Sét-9. Nòng súng đã được anh dùng kìm dã chiến nắn lại cho thẳng, pin Aegium được cố định bằng ba vòng băng keo đen chịu nhiệt.
Trần Hải bước đến bên cạnh Bách, vỗ mạnh vào bả vai gầy gò của anh một cú đau điếng. Khuôn mặt đầy sẹo của người cựu binh lộ ra một vẻ phức tạp:
"Cậu nhóc, ban nãy cậu chấp nhận thử thách của tên khốn đó để giải vây cho tôi đúng không?"
"Nếu nổ súng lúc đó, tất cả chúng ta đều chết, và Hoàng An cũng sẽ chết trong bệnh viện," Bách lầm lỳ trả lời, mắt vẫn nhìn thẳng vào sương mù ngoài cửa.
Trần Hải im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu. Ông rút chiếc bật lửa xăng đồng cổ có khắc hình mỏ neo Hải Phòng ra, bật lửa châm một điếu thuốc lá sợi hóa chất rẻ tiền, nhả ra một ngụm khói khét lẹt:
"Khá lắm. Cậu có cái đầu lạnh của bố cậu. Nhưng đêm nay sẽ là địa ngục thực sự đấy. Hãy bám sát tôi. Quy trình Tuần tra Biên giới Hải Phòng: duy trì khoảng cách tối đa năm mươi mét, súng luôn mở khóa an toàn. Nếu thấy bất kỳ gợn sóng từ trường nào trong sương mù, nổ súng trước rồi hỏi sau."
Bách kiểm tra lại bình lọc khí độc dã chiến đeo trên mặt, siết chặt đai cao su chống rò rỉ.
Tiểu đội 9 lặng lẽ bước ra khỏi doanh trại tôn rỉ sét.
Bức tường từ trường khổng lồ phía sau họ đang phát ra những tiếng kêu kèn kẹt chịu tải nặng nề, những tia chớp màu lam nhạt phóng ra ngày càng thưa thớt. Phía trước họ, dải đất chết ngoài biên giới xám chìm trong sương mù xám dày đặc như một cái miệng khổng lồ đang há rộng, chờ đợi để nuốt chửng những kẻ dám bước vào.
Bách siết chặt báng súng Sét-9 rỉ sét, bước chân đầu tiên chạm vào dải đất chết ngoài rào chắn, nơi sương mù xám đang cuộn xoáy như muốn nuốt chửng cả tiểu đội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!