Mật Mã Kỷ Thứ Ba
Tiếng còi báo động của lực lượng hiến binh Hải Phòng rít lên ngoài cửa hầm, xé toạc màn sương mù điện từ xám xịt của Chợ đen Cầu Đất. Những luồng âm thanh dồn dập, chói tai dội xuống qua các khe hở của vòm móng cầu cảng rỉ sét, làm rung chuyển cả những ống nghiệm thủy tinh trong phòng khám chui của bác sĩ quân y lậu Lê Tùng.
Hoàng Bách gượng ngồi dậy trên giường mổ kim loại lạnh ngắt. Cơn đau từ gáy dội xuống dọc sống lưng phát sáng xanh lục nhạt vẫn âm ỉ như có hàng vạn mũi kim châm, nhưng màng bọc sinh học vừa hình thành từ sự kết hợp giữa huyết thanh Delta-3 và dòng máu O-Gián thích nghi đã tạm thời phong tỏa sự ăn mòn tủy sống của bộ giáp Obsidian-03. Anh thở hắt ra một hơi dài, siết chặt bàn tay trái biến dạng bọc chitin đen bóng vĩnh viễn dài năm mươi centimet.
"Chúng đến nhanh hơn tôi tưởng," Lê Tùng cằn nhằn, nhanh tay vứt bộ dụng cụ lọc máu vào thùng phế liệu chứa hóa chất tẩy rửa. Gã quay sang nhìn Bách với ánh mắt đầy cảnh giác. "Lối thoát hiểm duy nhất của mày là đường cống ngầm xả thải của Trạm bơm nước thải phóng xạ sát bên cạnh. Đi ngay đi, trước khi hiến binh của Trịnh Khải dùng máy quét nhiệt lượng phong tỏa toàn bộ khu vực này."
Lê Diệp nhanh chóng đeo chiếc balo dã chiến chứa hòm thuốc lọc phổi thế hệ mới của Hoàng An lên vai. Cô nhìn Bách, đôi mắt ẩn sau chiếc kính bảo hộ lượng tử phát sáng xanh đầy vẻ quyết đoán: "Tôi sẽ đưa Hoàng An lánh tạm vào khu vực vô trùng của viện nghiên cứu di truyền. Hiến binh sẽ không dám lục soát phòng thí nghiệm cấp cao của tập đoàn Vạn Niên mà không có lệnh của Giám sát viên tối cao. Anh phải đi một mình thôi, Bách."
Bách nhìn em gái Hoàng An đang run rẩy dưới chiếc mặt nạ lọc khí dã chiến M-02. Anh đưa bàn tay phải còn lành lặn xoa nhẹ lên mái tóc bết mồ hôi của cô bé: "An, nghe lời chị Diệp. Anh sẽ quay lại đón em."
"Anh Bách... anh phải cẩn thận," An khóc nghẹn, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo khoác kaki sờn rách bám đầy bụi than của anh.
Không chần chừ thêm một giây nào, Bách cúi người dắt theo chiếc balo chứa ngòi châm đuôi Hornet-X chúa bọc trong vải bạt dã chiến, rồi nhanh chóng trượt người xuống đường ống xả thải tối tăm dưới nền phòng khám. Dòng nước thải hóa chất màu xanh lục phát quang ngập đến ngang hông, bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc, nhưng gen gián thích nghi cấp 1 trong người anh lập tức kích hoạt cơ chế kháng độc, ngăn chặn sự ăn mòn da thịt của dòng nước độc.
***
Nửa giờ sau, Hoàng Bách trồi lên từ một cửa cống ngầm rỉ sét nằm sâu trong lòng Nhà kho trung tâm Hải Phòng.
Nơi đây là một bãi rác cơ khí khổng lồ rộng hàng vạn mét vuông, chứa hàng vạn tấn máy móc lỗi thời, những bộ khung xương robot chiến đấu từ các kỷ thí nghiệm trước bị vứt bỏ chồng chất thành những ngọn núi rỉ sét cao ngất ngưởng. Sương mù điện từ xám xịt từ rào chắn biên giới rò rỉ vào đây, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, âm u và lạnh lẽo.
Dưới chân một ngọn núi phế liệu làm từ những bánh răng đồng khổng lồ của Kỷ Thứ Hai, một bóng người già nua gù gập sát đất đang lúi húi nhặt nhạnh các đầu nối cáp siêu dẫn. Lão Thập. Nghe thấy tiếng động bước chân nặng nề của Bách, lão già giật mình quay lại, đôi mắt ti hí bỗng sáng rực lên khi nhìn thấy ánh sáng lam lục phát ra từ mắt phải của anh.
"Cậu Bách! Cậu vẫn sống sót sau đầm lầy thủy ngân sao?" Lão Thập thốt lên, giọng run rẩy đầy vẻ kính sợ. Lão lập tức quỳ sụp xuống lớp cát rỉ sét màu đỏ gạch. "Tôi biết mà... bộ giáp Obsidian đã chọn cậu, cậu không thể chết dễ dàng như vậy được."
"Đứng lên đi, Lão Thập. Tôi cần gặp Giáo sư Trần Anh," Bách khàn giọng nói, cánh tay trái chitin đen khổng lồ của anh khẽ cử động, phát ra tiếng rít cơ học khô khốc trong bóng tối.
Lão Thập vội vã dẫn Bách đi sâu vào một mật thất ngầm nằm dưới lòng đất nhà kho, ẩn sau một tấm thép bọc chì chống bức xạ dày nửa mét.
Bên trong căn phòng ngập tràn những cuốn sổ chép tay bằng giấy tre tự chế và các linh kiện điện tử lượng tử cổ xưa, Giáo sư mật mã Trần Anh đang ngồi trầm ngâm bên chiếc bàn gỗ mọt. Dáng người ông gầy gò, râu dài bạc phơ xơ xác, mặc chiếc áo khoác len sờn rách bám đầy muội than. Khi nhìn thấy Hoàng Bách bước vào với cánh tay biến dị và tủy sống phát sáng dọc lưng, đôi mắt u sầu, hoài cổ của ông lão bỗng co rụt lại.
"Di sản của Kỷ Thứ Ba..." Trần Anh thầm thì, giọng run rẩy đầy kinh ngạc. "Cuối cùng thì ngày này cũng đến. Cậu chính là binh nhì Hoàng Bách mà Lão Thập đã kể sao?"
"Chào Giáo sư," Bách đặt chiếc balo dã chiến xuống bàn, tháo lớp vải bạt để lộ tấm bản đồ da cổ bám đầy bụi rỉ sắt đỏ gạch mà anh đã đổi bằng một bình dưỡng khí nén từ Lão Thập. "Tôi cần ông giải mã tấm bản đồ này. Hiến binh đang truy lùng tôi gắt gao. Tôi cần một lối thoát chiến lược ngoài rào chắn từ trường."
Trần Anh vuốt ve bề mặt tấm da sinh học cổ xưa bằng những ngón tay run rẩy. Ông thở dài: "Tấm bản đồ này được dệt bằng sợi thần kinh lượng tử của người Kỷ Thứ Ba. Nó mang mật mã ký hiệu bảo mật tối cao của hạm đội phản kháng cổ xưa. Không có thiết bị hiện đại nào của phân khu Hải Phòng này có thể đọc được nó."
Bách nhíu mày, anh gõ nhẹ ngón tay phải vào thiết bị AI cầm tay Micro-01 gắn trên đai vai áo khoác: "Micro-01, quét phân tích cấu trúc ký tự trên bản đồ."
*TÍT... XOẢNG!*
Một luồng tia quét laser màu đỏ vừa chạm vào bề mặt tấm da cổ, chiếc Micro-01 bỗng nhiên phát ra những tiếng nổ tĩnh điện cực nhỏ, khói trắng bốc nghi ngút từ mạch nguồn. Giọng nói robot của AI vang lên rè rè đầy hỗn loạn: "Cảnh báo... Thuật toán mã hóa vượt quá băng tần xử lý của chip thế hệ sáu... Hệ thống quá tải... Ngắt kết nối khẩn cấp!"
Bách tặc lưỡi tắt thiết bị. Đúng như Trần Anh nói, công nghệ hiện tại của tập đoàn Vạn Niên hoàn toàn bất lực trước thuật toán cổ xưa của Kẻ Kiến Tạo.
"Để tôi thử," Bách nói, anh rút chiếc La bàn lượng tử đa chiều – di sản Kỷ Thứ Ba tìm thấy dưới Vực Rác – dắt bên hông ra.
Bách nhấn nút kích hoạt trên thân máy bằng titan siêu nhẹ của la bàn. Một luồng ánh sáng đa chiều màu lam nhạt, dịu mát phóng ra, bao phủ hoàn toàn lên bề mặt tấm bản đồ da cổ.
*U... U... U...*
Một tiếng ngân lượng tử trầm đục vang lên trong căn phòng kín. Ngay khi luồng ánh sáng đa chiều chạm vào tấm da sinh học, vết sẹo vai trái của Bách bỗng nhiên nóng rực lên, phát ra những ký tự lượng tử màu lam nhạt đồng bộ hoàn hảo với các đường vân trên bản đồ.
Trước sự chứng kiến kinh ngạc của Trần Anh và Lão Thập, những ký tự cổ xưa ẩn sâu dưới lớp da bắt đầu phát sáng rực rỡ. Chúng tự động chuyển động, co bóp và tự sắp xếp lại cấu trúc xếp hình giống như một ma trận toán học đa chiều chuyển động liên tục.
"Kinh ngạc thật... Đây chính là Mật mã ký hiệu Kỷ Thứ Ba!" Trần Anh thốt lên, đôi mắt u sầu của ông rực sáng lên một niềm đam mê học thuật mãnh liệt. Ông vội vàng mở cuốn từ điển ký hiệu học chép tay chứa hàng vạn ký tự cổ của mình ra, bắt đầu đối chiếu từng phân đoạn ma trận phát sáng.
"Giáo sư, ông nhìn ra điều gì không?" Bách hỏi, mắt phải phát quang lam lục nhạt của anh không rời khỏi những ký tự đang thay đổi liên tục.
Trần Anh đẩy nhẹ gọng kính lão, ngón tay dài di chuyển nhanh dọc theo các trang sổ chép tay: "Các ký tự này không được sắp xếp theo ngôn ngữ thông thường. Chúng được lập trình dựa trên chu kỳ toán học Fibonacci lượng tử – một thuật toán định hình không gian của Kẻ Kiến Tạo. Cậu Bách, xoay thấu kính của la bàn lượng tử sang góc độ khúc xạ bốn mươi lăm độ về phía bên trái!"
Bách tập trung ý chí sóng não thùy trán, khéo léo dùng ngón tay xoay nhẹ vành thấu kính la bàn đa chiều theo đúng hướng dẫn của Trần Anh.
*HÚT!*
Luồng ánh sáng lam nhạt khúc xạ, hội tụ lại thành một điểm sáng cực nét trên bản đồ. Các ký tự lượng tử chuyển động nhanh hơn, rồi đột ngột đứng im, định hình thành một sơ đồ kỹ thuật ba chiều khổng lồ lơ lửng giữa không trung căn phòng ngầm.
Trần Anh nhìn vào sơ đồ ba chiều, hơi thở của ông bỗng trở nên dốc đứng, gương mặt già nua trắng bệch đi vì kinh hoàng:
"Trời đất ơi... Đây không phải là bản đồ địa hình... Đây chính là Bản thiết kế rào chắn lượng tử của toàn bộ mười sáu vùng trên Trái Đất Lớn!"
"Bản thiết kế rào chắn?" Bách nheo mắt.
"Đúng vậy!" Trần Anh run rẩy chỉ vào những đường lưới năng lượng màu lam bọc quanh mười sáu phân khu trên sơ đồ. "Nhìn kỹ đi, Bách. Hệ thống rào chắn từ trường khổng lồ cao một trăm mét của Hải Phòng và các vùng khác không phải được dựng lên để bảo vệ con người khỏi bầy bọ khổng lồ... Nó thực chất là những bức tường ngăn cách lượng tử do Kẻ Kiến Tạo Elion thiết lập, nhằm cách ly hoàn toàn các mẫu vật thí nghiệm của từng vùng, không cho phép chúng ta lai tạp tự do với nhau! Chúng ta... toàn bộ nhân loại kỷ thứ sáu này... chỉ là những con chuột cống bị nhốt trong mười sáu chiếc ống nghiệm vĩ mô của một phòng thí nghiệm hành tinh!"
Lời nói của Trần Anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Hoàng Bách. Sự hy sinh anh dũng của bố anh, của Trung sĩ Trần Phong, của hàng vạn binh sĩ biên phòng suốt hàng trăm năm qua... tất cả chỉ là để bảo vệ một bức tường giam cầm của thần linh?
Lòng căm hận tột cùng đối với hệ thống thí nghiệm tàn bạo của Elion bùng cháy dữ dội trong lồng ngực Bách, khiến cánh tay trái bọc chitin đen của anh run lên bần bật, rỉ ra những giọt dịch đen nóng rực nung chảy một góc bàn gỗ.
"Bách, bình tĩnh lại! Nhìn vào góc dưới của sơ đồ đi!" Trần Anh vội vàng trấn an anh, ngón tay ông chỉ vào một đường hầm ngầm màu xanh lục phát quang chạy ẩn dưới chân hàng rào từ trường Hải Phòng.
"Đường hầm này là gì?"
"Đó là lối đi ngầm cổ xưa được xây dựng từ Kỷ Thứ Ba bằng hệ thống tàu đệm từ trường lượng tử cổ," Trần Anh giải thích, giọng đầy vẻ phấn khích. "Nó kết nối trực tiếp từ lòng đất Hải Phòng xuyên qua các rào chắn đến thẳng Vùng Lõi Thí Nghiệm – nơi Kẻ Kiến Tạo Elion điều hành thế giới này. Đây chính là con đường thoát hiểm chiến lược mà hạm đội phản kháng Kỷ Thứ Ba đã chuẩn bị sẵn trước khi họ bị xóa sổ dữ liệu!"
*OÓC... OÓC... OÓC...*
Đột nhiên, tiếng còi báo động hiến binh quân sự dồn dập vang lên ngay phía trên trần nhà kho trung tâm. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục hiến binh bọc thép bọc sắt rít lên kèn kẹt trên nền thép rỉ sét ngoài hành lang dội xuống.
"Có biến! Chúng tìm đến đây rồi!" Lão Thập kinh hoàng đứng bật dậy, chiếc bao tải phế liệu trên vai rơi sụp xuống đất.
"Làm sao chúng biết được tọa độ này?" Bách nghiến răng, mắt phải phát quang lam lục quét nhanh qua cửa hầm.
"Máy quét tầm nhiệt của trực thăng tuần tra!" Trần Anh vội vã thu dọn cuốn sổ chép tay. "Bức xạ năng lượng tối bộc phát từ la bàn lượng tử lúc nãy đã xé toạc màn sương mù điện từ của nhà kho, làm lộ diện tần số của chúng ta!"
Ánh đèn pin cực sáng của hiến binh bắt đầu quét qua các khe cửa hầm ngầm bọc chì, những tiếng quát tháo thô bạo vang lên dồn dập:
"Lực lượng hiến binh Hải Phòng đây! Mở cửa kiểm tra sinh học bắt buộc ngay lập tức! Bất kỳ ai phản kháng sẽ bị tiêu diệt tại chỗ!"
"Cậu Bách, Giáo sư Trần Anh! Hai người tiếp tục giải mã tọa độ kích hoạt tàu ngầm đi! Tôi sẽ ra ngoài chặn chúng lại!" Lão Thập bỗng nhiên nghiến răng, đôi mắt già nua của lão toát lên một vẻ quyết tuyệt phi thường.
"Lão Thập, nguy hiểm lắm!" Bách định ngăn cản.
"Tôi đã sống quá nửa đời người bằng rác rưởi của Kỷ Thứ Ba rồi, cậu Bách," Lão Thập cười khổ, rút từ trong bao tải ra một khẩu súng hàn nhiệt lượng tự chế chạy bằng pin Aegium. "Nếu cậu không sống sót để lật đổ cái thế giới thí nghiệm tàn bạo này, thì cái chết của chúng ta cũng chỉ là rác rưởi mà thôi!"
Nói rồi, Lão Thập lao ra ngoài cửa hầm. Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ lớn vang dội ngoài hành lang nhà kho phế liệu. Lão Thập đã chủ động kích nổ một kho phế liệu quý chứa đầy các bình nhiên liệu lỏng bỏ hoang và quặng Aegium thô để tạo ra một mồi lửa nghi binh khổng lồ. Ngọn lửa nhiệt lượng cao bùng lên rực rỡ, thiêu cháy các mạch điện của robot tuần tra và tạo ra một bức tường lửa ngăn chặn bước tiến của toán hiến binh bọc thép.
"Giáo sư! Nhanh lên!" Bách hét lớn, mồ hôi đầm đìa dọc gáy bục chỉ rỉ máu đen.
Trần Anh tập trung toàn bộ trí tuệ dịch thuật, ngón tay ông lướt nhanh trên tấm bản đồ da cổ đang co bóp mạnh dưới ánh sáng la bàn lượng tử.
*CẮC... RẮC...*
Tấm bản đồ bỗng nhiên tự động co rút lại thành một khối lập phương nhỏ phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, nhấp nháy liên tục ngay tại trung tâm của tọa độ hiển thị Vùng 4 – vùng đất của loài côn trùng khổng lồ.
"Xong rồi! Tọa độ lối đi ngầm đã được nạp vào la bàn đa chiều!" Trần Anh thét lên đầy hân hoan ngay khi ánh đèn pin của hiến binh quét qua khe nứt cửa hầm ngầm sập đổ. "Nhưng có một biến số cực kỳ nguy hiểm, Bách!"
"Biến số gì?" Bách siết chặt la bàn dắt vào hông.
Trần Anh nhìn vào điểm sáng đỏ rực rỡ đang nhấp nháy điên cuồng trên màn hình HUD khúc xạ:
"Lối đi ngầm dẫn đến tàu đệm từ cổ hiện tại đang bị khóa chặt bởi một ổ khóa sinh học lượng tử cấp S. Điểm sáng đỏ rực rỡ này nằm ngay tại trung tâm sào huyệt Vùng 4... Nó chính là hạch gen tiến hóa của siêu quái thú Bọ Cánh Cứng Gigan khổng lồ! Cậu phải tiêu diệt nó và dung hợp hạch gen của nó để nâng cấp giáp Obsidian lên Thể Chitin Thép, đó là chìa khóa duy nhất để kích hoạt hệ thống tàu cổ thoát khỏi Hải Phòng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!