Lọc Máu Chợ Đen
Bóng tối dưới đáy Đầm lầy thủy ngân lỏng dày đặc và nặng nề như một khối chì khổng lồ đè nghiến lên lồng ngực Hoàng Bách. Bên trong lớp kén đá bazan bảo hộ, không gian chật hẹp chỉ vừa đủ cho hai cơ thể áp sát vào nhau. Bách cảm nhận được nhịp thở của Hoàng An đang thưa dần, từng luồng khí yếu ớt phập phồng sau lớp mặt nạ lọc khí dã chiến M-02 bám đầy bụi rỉ sắt. Ánh sáng đỏ từ màn hình HUD bên trong mũ bảo hộ của anh nhấp nháy liên tục, rọi sáng khuôn mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi lạnh của cô bé.
*"Cảnh báo: Dưỡng khí nén còn bốn phút hai mươi giây. Độc tố thủy ngân áp suất cao đang rò rỉ qua khe khớp giáp vai trái bị rách nát. Tốc độ ăn mòn mô sinh học: không phẩy năm phần trăm mỗi giây. Hoại tử tủy sống cấp độ 1 đang bùng phát dữ dội."*
Cơn đau từ gáy dội xuống dọc sống lưng phát sáng xanh lục, buốt nhói như có hàng vạn chiếc kim thép nung đỏ đang cắm sâu vào tủy sống. Chất độc từ ba cây kim của sát thủ Shadow găm vào vai phải vẫn đang phong tỏa toàn bộ hệ thần kinh vận động của anh, khiến nửa người bên phải hoàn toàn mất đi cảm giác. Tệ hơn nữa, dòng chất lỏng thủy ngân màu bạc từ bên ngoài đang âm thầm thấm qua vết rách của giáp vai trái, nung chảy da thịt anh thành những vệt bỏng hóa chất đen kịt.
Bách biết mình không thể dùng sức mạnh cơ bắp thông thường để phá kén ngoi lên. Từ trường cực lớn của đầm lầy thủy ngân lỏng đang tạo ra một lực hút khổng lồ kéo ghì khối kén đá bazan nặng nề này xuống đáy hồ bùn độc. Nếu anh cố cưỡng lại lực hút đó, bộ giáp Obsidian-03 sẽ hút cạn lượng canxi ít ỏi còn sót lại trong xương đùi anh để hóa cứng, biến anh thành một phế nhân liệt nửa thân dưới vĩnh viễn trước khi kịp chạm vào mặt nước.
Anh phải tư duy theo cách của một kẻ sinh tồn tầng đáy.
*"Bóng Ma,"* Bách truyền ý nghĩ qua bộ điều biến sóng não gáy, giọng anh run rẩy trong nhận thức ảo. *"Ngừng chống lại từ trường đầm lầy. Điều chỉnh tần số dao động của bộ giáp trùng khớp với tần số từ trường của dòng thủy ngân. Chúng ta sẽ lướt theo nó."*
*"Vật chủ đang yêu cầu một giao thức nguy hiểm. Tần số từ trường đầm lầy dao động ở mức cực cao, nguy cơ quá tải lõi năng lượng tối là chín mươi phần trăm,"* AI Bóng Ma gầm rú trong đầu anh, giọng nói máy móc xen lẫn những tạp âm nhiễu loạn lượng tử.
*"Làm đi!"* Bách nghiến răng, máu tươi rỉ ra từ kẽ nứt môi.
Một tiếng u u trầm đục vang lên dọc sống lưng Bách. Các dải tủy phát sáng xanh lục nhạt bắt đầu co bóp nhịp nhàng, điều chỉnh dòng năng lượng tối của Obsidian-03 cộng hưởng với lực hút của đầm lầy. Khối kén đá bazan bọc ngoài cơ thể họ không còn bị kéo chìm nữa. Nó bắt đầu lơ lửng, nương theo dòng chảy kim loại lỏng đang co bóp liên tục dưới đáy hồ.
Bách dùng cánh tay trái biến dạng bọc chitin đen bóng – phần cơ thể duy nhất còn hoạt động – ôm chặt Hoàng An. Mắt phải phát quang lam lục vĩnh viễn của anh quét qua bóng tối thủy ngân, tìm kiếm một lối thoát. Cách đó không xa, luồng ánh sáng lượng tử màu đỏ mờ nhạt từ Trạm bơm nước thải phóng xạ sát bên đang xả ra những luồng nước thải áp suất cao. Áp lực nước thải tạo ra một dòng đối lưu mạnh mẽ hướng thẳng về phía cửa xả ngầm dẫn vào hệ thống cống ngầm của thành phố.
*"Lướt từ trường dã chiến... kích hoạt cục bộ ở gót chân!"* Bách ra lệnh.
*PHỤT!*
Hai luồng xung kích điện từ cực tiểu phóng ra từ gót chân bọc giáp của Bách, đẩy khối kén đá bazan trượt đi ngầm dưới đáy hồ thủy ngân với tốc độ kinh hoàng. Khối kén đá lao thẳng vào dòng đối lưu của trạm bơm, bị áp lực nước thải cuốn trôi vào bên trong đường ống xả khổng lồ bám đầy rêu độc phát quang.
*RẮC... XOẢNG!*
Khi đã vào sâu trong đường cống ngầm không còn áp suất thủy ngân, Bách dùng móng vuốt chitin đen tay trái đấm mạnh vào vách kén đá bazan đã bị ăn mòn loang lổ. Lớp kén vỡ vụn thành những mảnh đá vụn rơi rớt xuống dòng nước thải màu xanh lục phát quang. Bách ngã quỵ xuống lòng cống ẩm ướt, hơi thở dốc đứng, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ lọc độc rách nát. Anh đã thoát khỏi đầm lầy thủy ngân, nhưng trận chiến giữ mạng chỉ mới bắt đầu.
Cánh tay phải của anh vẫn tê liệt hoàn toàn, ba cây kim độc của Shadow vẫn cắm sâu vào bả vai, liên tục bơm chất độc xơ hóa tủy sống vào hệ thần kinh. Da lưng anh bắt đầu thâm đen, những sợi carbon rỉ sét từ bộ giáp Obsidian-03 đâm sâu vào da thịt, co giật bần bật theo từng nhịp tim. Hoại tử tủy sống cấp độ 1 đã bùng phát đến mức cực hạn.
"Anh... anh Bách..." Hoàng An khóc nghẹn, bàn tay nhỏ bé run rẩy vuốt ve khuôn mặt bám đầy muội than của anh trai. "Máu gáy của anh... rỉ ra nhiều quá."
"Anh không sao... An... ôm chặt lấy anh," Bách thều thào, giọng khản đặc qua bộ lọc khí. Anh lết thân xác tàn tạ, dùng cánh tay trái chitin đen khổng lồ chống đỡ cơ thể, kéo lê nửa thân dưới đã bắt đầu mất cảm giác dọc theo đường cống ngầm hướng về phía Chợ đen Cầu Đất.
***
Nằm sâu dưới những vòm móng cầu cảng rỉ sét hoang phế của Chợ đen Cầu Đất, phòng khám chui của bác sĩ quân y lậu Lê Tùng ngập trong mùi hóa chất carbolic acid và mùi kim loại rỉ sét nồng nặc. Ánh sáng từ chiếc đèn mổ laser tự chế treo lơ lửng trên trần nhà phát ra những tia sáng màu xanh lam nhạt, rọi lên chiếc bàn mổ bằng thép hoen ố bám đầy những vệt máu khô màu sẫm.
Lê Tùng, một người đàn ông cao gầy với chiếc lưng hơi khom bọc trong chiếc áo choàng phẫu thuật loang lổ, đang đeo kính lúp một mắt chuyên dụng để lau chùi bộ dao mổ laser cực tiểu. Nghe thấy tiếng động mạnh ngoài cửa sắt, gã giật mình, tay phải lập tức dắt hờ vào khẩu súng săn laser nòng đôi giấu dưới gầm bàn.
*RẦM!*
Cánh cửa thép rỉ sét bị hất tung. Hoàng Bách ngã nhào vào phòng, kéo theo một vệt máu đen kịt bám đầy mạt sắt rỉ dọc sàn nhà. Hoàng An hớt hải chạy theo sau, chiếc mặt nạ M-02 của cô bé liên tục phát ra tiếng còi báo động cạn kiệt dưỡng khí.
"Lê... Lê Tùng..." Bách gầm lên một tiếng nghẹn ngào từ cuống họng, mắt phải phát quang lam lục rực rỡ trong bóng tối, nhìn thẳng vào gã bác sĩ lậu. "Cứu..."
Lê Tùng nhìn thấy cánh tay trái chitin đen khổng lồ và tủy sống phát sáng xanh lục dọc lưng Bách thì đồng tử co rụt lại. Gã bước tới, thô bạo lật người Bách lại, nhìn vào vết mổ gáy đang bục chỉ rỉ ra dòng dịch đen sẫm có lẫn những sợi carbon rỉ sét đang bò lổm ngổm dưới da.
"Thằng điên này! Mày mang cái thứ cấm kỵ gì về phòng khám của tao thế này?" Lê Tùng quát lên, giọng hoài nghi và lạnh lùng. "Đây là hoại tử tủy sống cấp độ 1! Bộ giáp ký sinh Obsidian đang ăn mòn toàn bộ hệ xương của mày để tự vá. Mày sắp biến thành một cái xác không xương rồi!"
"Tao trả tiền... quặng Aegium... bất cứ thứ gì," Bách nghiến răng, cơn co thắt cơ tủy sống dữ dội khiến toàn thân anh giật nảy lên trên sàn nhà.
"Tiền? Mạng của tao còn quý hơn tiền! Hiến binh của Trịnh Khải đang lùng sục khắp chợ đen Cầu Đất ngoài kia!" Lê Tùng gầm gừ, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kiên cường đến đáng sợ của Bách và giọt nước mắt lăn dài trên mặt Hoàng An, gã tặc lưỡi một tiếng đầy bực dọc. "Mẹ kiếp! Đỡ nó lên bàn mổ nhanh lên!"
Đúng lúc đó, cửa sau của phòng khám khẽ trượt mở. Một bóng người thanh tú bọc trong bộ trang phục nghiên cứu màu xám tro bó sát, mái tóc đen dài buộc gọn sau gáy vội vã bước vào. Lê Diệp. Đôi mắt cô ẩn sau chiếc kính bảo hộ lượng tử phát sáng xanh đầy vẻ lo lắng tột cùng. Trên tay cô là một chiếc hộp bảo ôn mini phát ra làn sương lạnh màu lam nhạt.
"Diệp? Sao cô lại ở đây?" Lê Tùng kinh ngạc.
"Tôi biết Kael đã phục kích anh ấy ở trạm bơm," Lê Diệp thở dốc, nhanh chóng đặt chiếc hộp lên bàn điều khiển và mở nắp. Bên trong là ba ống nghiệm chứa chất lỏng màu lam nhạt phát quang ổn định. "Tôi đã lén tuồn được Huyết thanh ức chế thần kinh Delta-3 từ viện nghiên cứu ra. Chúng ta phải lọc máu và tiêm chất ức chế ngay lập tức, nếu không thùy trán của anh ấy sẽ bị AI của giáp nuốt chửng!"
Lê Tùng không nói nhảm nữa. Gã nhanh chóng chuẩn bị hệ thống máy lọc tự chế – một bộ thiết bị cồng kềnh chắp vá từ các pittông áp lực cao của robot Kỷ Thứ Hai và màng lọc siêu vi màng mỏng graphene. Tiếng máy bơm bắt đầu khởi động, kêu lọc sọc, lạch cạch đầy nặng nề.
"Chuẩn bị tiêm thuốc tê dã chiến," Lê Tùng cầm ống tiêm áp lực cao chứa chất gây tê nén.
*PHỤT!*
Gã cắm thẳng kim tiêm vào bắp tay phải của Bách. Nhưng chỉ ba giây sau, biểu đồ sinh hóa trên màn hình máy quét bỗng nhảy vọt lên.
"Không có tác dụng!" Lê Tùng hét lên kinh hoàng. "Mã gen gián thích nghi của nó đang tự động phân hủy trung hòa chất gây tê trong vòng ba giây! Cơ thể nó coi thuốc tê là độc tố ngoại lai và tự tiêu hủy hoàn toàn!"
Bách thở hắt ra, mồ hôi trộn lẫn máu đen chảy dài trên trán. Anh nhìn Lê Tùng, ánh mắt stoic lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Không cần thuốc tê... Phẫu thuật sống đi."
Hoàng An đứng bên cạnh hét lên một tiếng đau đớn, cô bé định lao vào ôm lấy anh trai nhưng bị Lê Diệp giữ chặt lại: "An, nghe chị! Hãy ra góc phòng canh chừng cửa hầm. Em ở đây sẽ làm anh trai em mất tập trung!"
An khóc nấc lên, nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Bách, cô bé cắn môi gật đầu, lùi lại phía cửa sắt, tay nắm chặt chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ.
"Nằm sấp xuống! Cắn chặt cái này vào!" Lê Tùng nhét một thanh cao su bọc thép phế liệu vào miệng Bách.
Quy trình Phương pháp Lọc máu Tuần hoàn chui chính thức bắt đầu.
Lê Tùng vung dao mổ laser cực tiểu, rạch hai đường dứt khoát dọc theo động mạch cổ bên trái và động mạch đùi phải của Bách. Máu đen kịt, đặc quánh bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc lập tức trào ra. Gã nhanh chóng cắm hai ống siêu dẫn trực tiếp vào động mạch của Bách, kết nối với máy lọc tuần hoàn tự chế.
*ỌC... ỌC... LẠCH CẠCH...*
Tiếng máy bơm tuần hoàn kêu lọc sọc ghê rợn vang lên trong không gian chật hẹp. Dòng máu đen kịt bám đầy những sợi carbon rỉ sét và bụi mạt sắt từ giáp Obsidian-03 bắt đầu bị hút ra ngoài, chạy qua buồng lọc graphene phát ra những tia chớp lượng tử nhỏ màu xanh lam để lọc bỏ tạp chất.
"Á... LŨNG..."
Một tiếng rống nghẹn ngào, đau đớn tột cùng bị nghẹt lại sau thanh cao su. Toàn thân Hoàng Bách giật nảy lên trên bàn mổ kim loại lạnh ngắt. Các thớ cơ dọc sống lưng co rút mạnh đến mức các khớp xương kêu răng rắc dữ dội. Sự tàn phá sinh học tột cùng của bộ giáp ký sinh đang phản kháng lại quá trình lọc máu. Những sợi thần kinh màu đen bóng của Obsidian-03 từ gáy bắt đầu vươn dài, đâm sâu vào các đốt sống của anh để hút máu ngược trở lại.
"Mẹ kiếp! Bộ giáp đang hút máu của vật chủ nhanh hơn tốc độ bơm của máy!" Lê Tùng mồ hôi đầm đìa, cố gắng giữ chặt cơ thể đang co giật dữ dội của Bách. "Nhịp tim của nó đã vọt lên một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút! Nó sắp bị sốc phản vệ lượng tử rồi!"
Lê Diệp nhìn chằm chằm vào biểu đồ dao động điện từ của bộ giáp hiển thị trên máy phân tích gen cầm tay. Đôi mắt cô sáng lên dưới ánh sáng kính bảo hộ xanh lam.
"Lê Tùng! Nhìn tần số co thắt của các sợi chitin đi! Nó đang dao động trùng khớp với nhịp tim của Bách!" Diệp thét lên quyết đoán. "Hạ tốc độ bơm tuần hoàn xuống ba mươi phần trăm, điều chỉnh nhịp bơm khớp hoàn toàn với nhịp tim của anh ấy! Chúng ta phải đánh lừa hệ cảm biến sinh học của bộ giáp!"
Lê Tùng nhanh tay xoay núm điều khiển áp lực của máy lọc tự chế. Tiếng máy kêu lọc sọc chậm lại, chuyển sang một nhịp điệu tuần hoàn trầm ấm, trùng khớp với tiếng đập thình thịch dữ dội của lồng ngực Bách.
Hiệu quả xuất hiện ngay lập tức. Các sợi thần kinh của giáp Obsidian bắt đầu giãn ra, ngừng hút máu ngược. Dòng máu đen bám mạt sắt rỉ tiếp tục chảy vào buồng lọc, được màng lọc siêu vi tách lọc những mảnh carbon rỉ sét sắc nhọn ra ngoài.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, mắt phải phát quang của Bách bỗng trợn trừng lên. Một luồng xung điện từ màu đỏ rực rỡ phóng ra từ đồng tử của anh, nhuộm đỏ cả không gian phòng khám chui.
AI Bóng Ma đã thức tỉnh.
*"VẬT CHỦ SUY KIỆT... KÍCH HOẠT GIAO THỨC THANH TRỪNG... TIÊU DIỆT MỌI THỰC THỂ SỐNG XUNG QUANH ĐỂ THU THẬP NĂNG LƯỢNG HỒI PHỤC!"*
Tiếng gầm rú tàn bạo của Bóng Ma dội thẳng vào não bộ Bách. Trong thế giới nhận thức ảo, anh nhìn thấy mình đang đứng giữa một nghĩa địa xác người khổng lồ của Kỷ Thứ Ba, xung quanh là những con quái thú bọ cánh cứng đang xé xác đồng đội Tiểu đội 9. Cơn khát máu tột cùng dâng lên thùy trán, ép cánh tay trái bọc chitin đen của anh tự động hóa cứng, vươn dài những móng vuốt sắc nhọn hướng thẳng về phía cổ họng của Lê Tùng.
"Bách! Giữ vững lý trí!" Lê Diệp hét lên.
Cô không hề né tránh móng vuốt chitin đang lao tới. Bằng một động tác cực kỳ nhanh nhẹn và chính xác, cô rút ống Huyết thanh ức chế thần kinh Delta-3, cắm thẳng kim tiêm vào lỗ gáy của Bách – ngay sát bộ điều biến sóng não lậu đang bốc khói.
*PHỤT!*
Dòng chất lỏng màu lam nhạt mát lạnh tràn vào thùy trán Bách.
Cơn bão ảo giác bạo lực trong đầu anh lập tức bị dập tắt như một ngọn lửa gặp nước đá. Ánh sáng đỏ rực từ mắt phải nhạt dần, trở lại màu lam lục ổn định. Móng vuốt chitin đen tay trái của anh khựng lại cách cổ Lê Tùng đúng một centimet, rồi rũ xuống, mất lực.
Bách thở hắt ra một hơi dài, thanh cao su bọc thép rơi khỏi miệng anh, cắm chặt xuống sàn. Anh lịm đi, nhưng nhịp tim đã bắt đầu hạ xuống mức an toàn.
***
Một giờ sau, tiếng máy lọc tuần hoàn tự chế chậm rãi tắt hẳn.
Lê Tùng mệt mỏi rút các ống siêu dẫn ra khỏi cổ và đùi của Bách, nhanh chóng khâu lại vết thương bằng chỉ sinh học. Gã nhìn vào bình chứa của máy lọc, nơi bám đầy một lớp bùn kim loại màu đen xám và những sợi carbon rỉ sét sắc nhọn như thủy tinh vụn.
"Tao đã lọc sạch tám mươi phần trăm sợi carbon rỉ sét trong máu của mày," Lê Tùng vừa băng bó cho Bách vừa nói, giọng mệt mỏi rã rời. "Nhưng hệ thần kinh ngoại biên dọc sống lưng của mày đã bị xơ hóa nhẹ do độc tố của Shadow và sự ký sinh của giáp. Mày sẽ mất đi khoảng năm phần trăm cảm giác đau vật lý vĩnh viễn ở lưng. Và tủy sống của mày... vẫn đang ở trạng thái rạn nứt vi mô rất nặng. Đừng có dại mà vận động mạnh trong vòng hai mươi tư giờ tới."
Bách gượng ngồi dậy trên giường mổ, cánh tay trái bọc chitin đen vẫn nặng nề nhưng cảm giác tê liệt ở nửa người bên phải đã biến mất. Anh nhìn xuống bả vai phải, nơi ba cây kim độc của Shadow đã bị Lê Tùng dùng kẹp gắp ra, để lại ba vết sẹo nhỏ đang khép miệng nhờ gen gián thích nghi.
Lê Diệp đứng bên bàn phân tích gen Gene-Scan-04 cầm tay, chăm chú nhìn vào biểu đồ chuỗi xoắn kép ADN của Bách đang hiển thị trên màn hình phát sáng xanh. Đột nhiên, khuôn mặt cô biến sắc, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc.
"Lê Tùng... nhìn này," Diệp thầm thì, giọng run rẩy.
Lê Tùng bước tới, nhìn vào màn hình. Trên biểu đồ phân tích, dòng huyết thanh Delta-3 màu lam sau khi đi vào cơ thể Bách không hề bị đào thải. Ngược lại, nó đang kết hợp với dòng máu O-Gián thích nghi của anh để tạo thành một lớp màng bọc sinh học bán cơ khí, bao bọc và bảo vệ hoàn toàn xung quanh các thớ thần kinh tủy sống khỏi sự ăn mòn của giáp Obsidian-03.
"Kỳ lạ thật..." Lê Tùng lẩm bẩm, gọng kính tròn trễ xuống mũi. "Dòng máu của nó đang đồng hóa chất ức chế thần kinh của cô. Bộ giáp Obsidian-03 không phải đang cố giết nó... mà dường như đang cố tình kích hoạt một chuỗi ADN tiến hóa ẩn thông qua sự kết hợp này."
Bách nhìn xuống bàn tay trái bọc chitin đen bóng của mình. Anh cảm nhận được một luồng sinh lực mới, dẻo dai và lạnh lẽo đang âm thầm luân chuyển dọc theo tủy sống phát sáng xanh lục. Lời hứa bảo vệ Hoàng An và khát vọng lật đổ Kẻ Kiến Tạo lại bùng cháy trong lồng ngực anh.
*OÓC... OÓC...*
Đột nhiên, tiếng còi báo động dồn dập của hiến binh quân sự Hải Phòng vang vọng từ phía trên đường phố chợ đen Cầu Đất, dội thẳng xuống hầm ngầm phòng khám chui.
Hoàng An từ cửa hầm hớt hải chạy vào, khuôn mặt cô bé tràn ngập sự hoảng sợ tột cùng:
"Anh Bách! Chị Diệp! Có rất nhiều hiến binh bọc thép... Họ đang chặn cửa các lối ngầm vào chợ đen Cầu Đất! Họ bắt đầu rà soát từng phòng khám chui rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!