Cánh Tay Biến Dạng
Cơn đau từ cánh tay trái bóp nghẹt lấy ý thức của Hoàng Bách, báo hiệu một sự biến dị sinh học không thể đảo ngược.
Dưới khe đá rỉ sét của Vùng biên giới xám, sương mù điện từ cuộn xoáy như những xúc tu khổng lồ nuốt chửng chút ánh sáng tàn dư của đêm muộn. Bách nằm co quắp, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu để ngăn những tiếng thét gào đau đớn thoát ra khỏi cổ họng. Cánh tay trái của anh – nơi vừa hấp thụ hạch gen của Hornet-X chúa – đang trải qua một cuộc đại cấu trúc tàn nhẫn. Dưới lớp da rách nát bốc khói xám nhạt, các thớ cơ sinh học của bộ giáp Obsidian-03 điên cuồng vươn dài, đâm sâu vào hệ xương khớp, hút cạn từng miligam canxi để dệt nên lớp chitin mới. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên âm u trong lòng đá. Anh cảm nhận được thớ thịt của mình bị xé rách, rồi được vá lại bằng những sợi carbon đen bóng, cứng cáp và lạnh lẽo.
*"Cảnh báo: Đồng bộ tủy sống đạt 20%. Quá trình dung hợp gen Hornet-X hoàn tất. Cánh tay trái đã bị biến đổi vĩnh viễn sang trạng thái Chitin hóa. Mật độ canxi toàn thân sụt giảm nghiêm trọng, yêu cầu bổ sung canxi hữu cơ dã chiến."*
Giọng nói máy móc của AI Bóng Ma vang lên trong thùy trán, lạnh lùng và vô cảm. Bách gượng dậy, mắt phải phát quang màu lam lục nhạt xuyên qua màn sương mù xám xịt. Cánh tay trái của anh giờ đây đã to hơn bình thường một vòng, bọc trong lớp vỏ chitin đen tuyền, bóng loáng như thép nguội, các khớp ngón tay nhọn hoắt đầy dã tính. Di chứng cơ thể này là vĩnh viễn. Anh không thể biến nó trở lại thành da thịt người được nữa.
Nhưng Bách không có thời gian để thương xót cho bản thân. Tay phải anh siết chặt hòm thuốc lọc phổi thế hệ mới – ba mươi liều thuốc vô giá, chiếc phao cứu sinh duy nhất của Hoàng An. Anh phải quay lại Phân khu Hải Phòng ngay lập tức.
Lợi dụng bóng tối và sương mù điện từ đang làm nhiễu loạn radar của hiến binh quân sự, Bách và Nguyễn Sơn lầm lũi băng qua những lối mòn rỉ sét, lách qua các chốt chặn biên thùy để trở về Khu hậu cần số 3. Mỗi bước đi đối với Bách là một cực hình khi hệ xương đùi bị loãng xương cấp tính liên tục phát ra những tiếng kêu đau buốt dọc sống lưng.
Khi ranh giới rào chắn từ trường của Hải Phòng hiện ra trước mắt, sương mù xám bắt đầu nhường chỗ cho mùi dầu mỡ và khói than quen thuộc của khu ổ chuột. Nhưng thay vì sự yên bình tĩnh lặng của đêm muộn, một bầu không khí tang thương và hỗn loạn đang bao trùm lấy những mái nhà tôn rách nát.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Từ trong một góc hẻm tối tăm bám đầy bụi than, chú robot bảo trì lỗi Rỉ Sét lao ra. Chiếc camera lồi trên đầu nó xoay tròn điên cuồng, đèn led đỏ nhấp nháy liên tục phát ra những tiếng kêu rè rè đầy hoảng loạn. Nó dùng cánh tay kẹp bọc băng keo đen kéo mạnh gấu áo khoác của Bách, hướng về phía xưởng hàn xì cơ khí của chú họ Hoàng Quốc.
"Rỉ Sét? Có chuyện gì?" Bách hốt hoảng, một điềm báo chẳng lành dâng lên trong lòng.
Robot phát ra một đoạn âm thanh ghi âm đứt quãng, xen lẫn tiếng đổ vỡ của kim loại và tiếng thét của Hoàng An. Bách không chần chừ thêm một giây nào, anh lao thẳng vào căn lều tôn của gia đình.
Cảnh tượng bên trong khiến máu trong người Bách như đông cứng lại. Toàn bộ xưởng hàn xì nhỏ bé bị đập phá tan hoang. Chiếc máy thở oxy dã chiến của Hoàng An bị giẫm nát, các ống dẫn khí đứt lìa nằm vương vãi trên nền đất sét bẩn thỉu. Trên vũng máu loang lổ, chú họ Hoàng Quốc đang nằm co quắp bên cạnh chiếc đe sắt rỉ sét, tạp dề da bò bám đầy vết cháy xém và bụi than đen kịt. Lồng ngực của ông hóp lại dị thường, xương sườn bên trái đã bị đánh gãy hoàn toàn dưới một lực tác động cơ học khủng khiếp.
"Chú Quốc! Chú ơi!" Bách quỳ sụp xuống, đỡ lấy bả vai run rẩy của người chú họ.
Hoàng Quốc ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu đen dính đầy muội than. Đôi mắt chột của ông trợn trừng, bàn tay thô ráp bám chặt lấy vai Bách, giọng nói thều thào đứt quãng:
"Bách... cứu... cứu con An... Gã... gã thợ săn... Rex... Hai cánh tay sắt... Hắn cướp con bé đi rồi..."
"Rex?" Nguyễn Sơn thốt lên đứng phía sau, gương mặt láu cá thường ngày bỗng trở nên trắng bệch. "Tên đồ tể săn lậu của Tập đoàn Vạn Niên! Hắn chuyên bắt cóc Tân Nhân Loại mang gen lỗi để bán cho các lò mổ di truyền! Sao hắn lại tìm tới đây?"
"Hắn... hắn tìm thằng Bách..." Hoàng Quốc rên rỉ, cơn đau từ xương sườn gãy khiến ông suýt ngất đi. "Hắn nói... có người trả tiền để dụ con chuột mang giáp Obsidian ra ngoài... Bách... cứu em..."
Cơn giận dữ tột cùng bùng lên trong lồng ngực Hoàng Bách, nóng bỏng và tàn bạo hơn cả luồng lửa plasma của Phan Hùng. Lõi năng lượng tối của Obsidian-03 dọc tủy sống anh như cảm nhận được nộ hỏa của vật chủ, đột ngột co bóp mạnh mẽ, phát ra những luồng mạch xung điện từ màu xanh lục rực rỡ chạy dọc sống lưng. Ý thức của AI Bóng Ma gầm rú trong đầu anh, đòi hỏi sự tàn sát.
Bách đặt hòm thuốc phổi vào tay Nguyễn Sơn, giọng nói trầm khàn lạnh lẽo như băng tuyết hoang mạc:
"Sơn, giữ lấy thuốc. Chăm sóc chú Quốc. Rỉ Sét, ở lại bảo vệ họ. Tôi sẽ mang con An về."
"Bách! Đừng kích động! Rex mang khung xương trợ lực cơ khí hạng nặng, hai cánh tay của hắn có lực đập mười tấn!" Sơn cố hét lên gọi lại, nhưng Bách đã lao vút ra ngoài cửa lều.
Mắt phải phát quang màu lam lục vĩnh viễn của Bách co rút tối đa. Nhờ **Cảm biến điện từ Insectoid** vừa được nâng cấp sau khi hấp thụ gen Hornet-X, tầm nhìn của anh xuyên qua sương mù xám, bắt giữ được những gợn sóng từ trường rò rỉ từ bộ pin năng lượng của Rex. Vết xích cơ khí bám đầy dầu mỡ bẩn thỉu để lại trên những mái nhà tôn rỉ sét chỉ rõ hướng chạy trốn của gã thợ săn lậu.
Bách nhảy vọt lên mái lều, gót chân giáp phát ra hai luồng chớp sáng màu xanh lam rực rỡ. Anh kích hoạt **Lướt từ trường dã chiến**, tận dụng đường sức từ rò rỉ từ rào chắn biên giới để bứt tốc cự ly ngắn. Thân hình anh như một bóng ma đen mờ lướt đi trên những mái nhà tôn của khu ổ chuột, phát ra những tiếng rít xé gió chói tai.
Cách đó ba trăm mét, trên những dãy nhà xưởng bỏ hoang của cảng rỉ sét Hải Phòng, Rex đang sải bước rầm rập. Gã đàn ông thô kệch mặc áo khoác da báo rách rưới cười sằng sặc, vai gã đeo một chiếc lưới điện từ khóa chặt Hoàng An bên trong. Cô bé mười bốn tuổi đang khóc nấc lên, chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ dán sticker cỏ bốn lá đã bị lệch sang một bên khiến cô bé liên tục ho sặc sụa vì hít phải bụi phóng xạ.
Rex di chuyển bằng hai chân bọc trong khung xương cơ khí kiểu cũ cồng kềnh, nhưng đáng sợ nhất là hai cánh tay hoàn toàn bằng sắt rỉ thô to, xích động cơ lộ thiên rò rỉ dầu mỡ đen kịt dọc theo khuỷu tay.
"Buông tôi ra! Anh trai tôi sẽ giết ông!" An hét lên trong tuyệt vọng.
"Anh trai mày? Con chuột cống mang giáp lỗi đó sao?" Rex cười lớn, tiếng cười ồm ồm phát ra qua bộ đàm lọc âm bẩn thỉu. "Tao đang đợi nó đến đây để mổ lấy cái lõi Obsidian bán cho tập đoàn đây!"
*VÙUUU!*
Một luồng gió rít điện từ xé toạc sương mù xám phía sau. Rex giật mình quay lại, đôi mắt đỏ rực của kính tầm nhiệt quét qua bóng đêm. Gã chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen bọc trong giáp rỉ sét đang lao tới với tốc độ kinh hoàng dọc theo vách đá rỉ sét.
"Đến nhanh đấy, con chuột nhắt!" Rex gầm lên.
Gã quay ngoắt người, vung cánh tay cơ khí thô to bọc thép đập mạnh xuống mái nhà xưởng bằng bê tông cốt thép bên dưới.
*ẦM!!!*
Mái nhà xưởng bị lực đập mười tấn của Rex đập sập hoàn toàn. Những khối bê tông nặng hàng tạ và những tấm tôn rỉ sét bắn tung tóe vào không trung, tạo thành một cơn mưa mảnh vỡ chắn ngang đường đi của Bách.
Bách đang bay lướt trên không trung, buộc phải điều chỉnh tần số giáp phản lực để lách qua các khối bê tông đang rơi xuống. Anh cố ngắm bắn bằng khẩu súng trường laser Sét-9 dắt sau lưng, nhưng ngón tay anh khựng lại trên cò súng. Hoàng An đang bị xích chặt ngay trên lưng Rex làm lá chắn sống. Nếu anh nổ súng, tia laser xuyên giáp hoàn toàn có thể đâm xuyên qua người em gái trước khi chạm đến gã thợ săn lậu.
"Chết tiệt!"
Bách thét lên, thả súng trường bám lại sau lưng. Anh nhảy qua một tấm tôn rách đang bay tới, dồn toàn lực vào gót chân để thực hiện một cú nhảy cao hai mươi mét, vượt qua đống đổ nát sập đổ và đáp xuống ngay trước mặt Rex trên đỉnh tháp nước bỏ hoang của cảng rỉ sét.
Tháp nước bằng thép rỉ rung bần bật dưới sức nặng của hai chiến binh. Sương mù xám cuộn xoáy xung quanh họ như một võ đài dã chiến không lối thoát.
"Khôn hồn thì giao con An ra, Rex!" Bách gầm lên, mắt phải phát quang lam lục rực rỡ, cánh tay trái biến dạng bọc chitin đen bóng đang bốc lên những làn khói trắng lượng tử do quá nhiệt.
"Tao sẽ giao xác nó cho mày sau khi tao mổ xong lồng ngực mày!" Rex hét lớn.
Gã thợ săn lậu bứt tốc lao tới. Hai cánh tay cơ khí khổng lồ của gã phát ra tiếng rít thủy lực chói tai, các pittông áp lực cao co bóp liên tục đẩy hai nắm đấm thép rỉ nặng nề đấm thẳng vào ngực Bách.
Bách không tránh né. Sự phẫn nộ tột cùng đã xóa sạch nỗi sợ hãi cái chết trong tâm trí anh. Anh gồng mình kích hoạt **Lớp giáp Chitin Obsidian** ở tay trái, vung cánh tay biến dạng lên chống đỡ trực diện.
*BOONG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chấn động cả tháp nước rỉ sét. Sức mạnh động năng mười tấn từ cú đấm của Rex truyền qua cánh tay trái bọc giáp của Bách, dội thẳng vào hệ xương sườn rạn nứt của anh. Bách bị đánh văng lùi lại năm mét, gót chân giáp cày nát lớp tôn rỉ trên sàn tháp nước. Lồng ngực anh thắt lại, máu tươi trào ra từ khóe môi. Nhưng cánh tay bọc chitin đen của anh vẫn nguyên vẹn, không hề có một vết nứt vỡ.
Rex kinh ngạc nhìn nắm đấm thép của mình bị móp méo một mảng lớn: "Cái gì? Thớ cơ sinh học của mày có thể đỡ được lực thủy lực của tao?"
*"Cảnh báo: Mật độ canxi xương cánh tay trái sụt giảm thêm 15%. AI Bóng Ma đề xuất kích hoạt biến dị cực hạn để dứt điểm mục tiêu."*
Bách nghe tiếng xương cánh tay trái kêu răng rắc dưới lớp chitin. Anh biết mình không thể kéo dài trận chiến tiêu hao này. Anh nhìn thấy Hoàng An đang khóc ngất đi trong lưới điện từ sau lưng Rex, lồng ngực cô bé phập phồng yếu ớt do thiếu oxy.
Anh phải dứt điểm ngay lập tức!
Bách nhắm mắt, tập trung toàn bộ sóng não thùy trán vào cánh tay trái biến dị. Dòng máu mang gen gián thích nghi cấp 1 điên cuồng dồn về phía tay trái, kích hoạt một đợt biến dị bạo lực thứ hai.
*Rắc... Rắc... RẮC!!!*
Thịt da trên cánh tay trái của Bách nứt toác, máu đen rỉ ra dọc theo các khe khớp giáp. Lớp vỏ chitin đen bóng đột ngột phình to, hóa cứng cực hạn và vươn dài ra ngoài đầu ngón tay thành một chiếc móng vuốt sinh học Chitin Đen sắc nhọn dài năm mươi centimet, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực đầy dã tính như một lưỡi đao quỷ mị.
"Chết đi, đồ quái vật!" Rex hoảng sợ hét lớn, vung cả hai cánh tay cơ khí đập mạnh từ trên cao xuống đầu Bách.
Nhờ **Cảm biến điện từ Insectoid**, thấu kính mắt phải của Bách nhìn thấy rõ rệt dòng chảy dầu mỡ đen kịt đang rò rỉ dọc theo xích động cơ khuỷu tay trái của Rex. Đó chính là kẽ hở tản nhiệt và điểm yếu chịu lực của bộ khung xương cơ khí dã chiến.
Bách lách người sang phải một nhịp cực nhanh nhờ tốc độ phản xạ của gen gián thích nghi. Hai nắm đấm thép của Rex đập sụt sàn tháp nước ngay sát bên chân anh.
Không bỏ lỡ cơ hội, Bách vung cánh tay trái biến dị, vạch ra một đường cong ánh sáng đỏ rực trong sương mù xám.
*PHẬP!!!*
Chiếc **Móng vuốt sinh học Chitin Đen** sắc nhọn đâm thẳng vào khớp khuỷu tay cơ khí trái của Rex, ngay tại điểm rò rỉ dầu mỡ. Lực đâm sinh học cực mạnh kết hợp với độ cứng của chitin hóa thép dễ dàng xuyên thấu qua các bánh răng đồng và pittông thủy lực.
*XOẠC... XOẠT... CRẮC!!!*
Bách gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, dồn lực bẻ gập cánh tay trái bọc chitin, dùng sức mạnh cơ bắp cường hóa xé toạc cả khối thép rỉ sét của cánh tay cơ khí ra khỏi bả vai của Rex.
Dầu máy đen kịt trộn lẫn với máu đỏ tươi bắn tung tóe lên mặt Bách, bốc lên mùi khét lẹt của động cơ bị ngắn mạch. Rex thét lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, thân hình khổng lồ của gã quỳ sụp xuống sàn tháp nước, cánh tay cơ khí bên trái chỉ còn trơ lại những sợi dây điện chập mạch liên tục phóng ra những tia chớp màu xanh lam.
Bách không dừng lại. Anh vung vuốt chitin đen chém đứt sợi xích của lưới điện từ, kéo Hoàng An ra khỏi lưng Rex và ôm chặt cô bé vào lồng ngực bọc giáp rỉ sét của mình.
"An! An ơi! Anh đây!" Bách tháo chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ của em gái ra, nhanh chóng đeo cho cô bé chiếc mặt nạ dã chiến M-02 mới tinh mà anh luôn giữ bên hông.
Hoàng An hít sâu một hơi dưỡng khí tinh khiết, cơn ho sặc sụa dần lắng xuống. Cô bé run rẩy bám chặt lấy áo khoác của anh trai, nước mắt nhạt nhòa chảy dọc đôi gò má nhợt nhạt. Nhưng khi cô bé nhìn xuống cánh tay trái của Bách – chiếc móng vuốt chitin đen khổng lồ bám đầy máu và dầu máy đang phát ra ánh sáng đỏ rực đầy dã tính – cô bé bỗng co rúm người lại, đôi mắt tròn ngơ ngác lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
"Anh... anh Bách... tay của anh..." An run rẩy hỏi, giọng nói đầy sợ hãi.
Bách tim nhói đau như bị dao cắt. Anh vội vàng giấu cánh tay biến dị ra sau lưng, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo để trấn an em gái:
"Không sao... An đừng sợ... Chỉ là lớp giáp bảo vệ thôi... Anh sẽ đưa em về nhà..."
Dưới đất sàn tháp nước, Rex đang nằm thoi thóp trong vũng máu và dầu máy. Gã nhìn cánh tay bọc chitin đen của Bách bằng ánh mắt đầy thù hận, miệng phun ra từng ngụm bọt máu, cười khàn khàn đầy tàn nhẫn:
"Mày... mày tưởng cứu được nó là xong sao? Con chuột mang giáp lỗi... Giám sát viên tập sự... Sơn Đỏ... chính hắn đã thuê tao... bắt cóc con bé... để dụ mày vào bẫy... Toàn bộ hiến binh Hải Phòng... đang phong tỏa... khu hậu cần rồi... Mày... mày không thoát được đâu..."
Tiếng cười của Rex tắt lịm khi gã ngất đi vì mất máu.
Hoàng Bách đứng sững người trên đỉnh tháp nước lộng gió điện từ, tiếng còi báo động của hiến binh bắt đầu vang vọng dồn dập từ phía xa ngoài khu ổ chuột Hải Phòng. Cánh tay trái bọc chitin đen của anh run rẩy, những sợi thần kinh Obsidian-03 dọc sống lưng rít lên chói tai, chuẩn bị cho một cuộc càn quét đẫm máu sắp đổ ập xuống đầu hai anh em.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!