Nhạc nềnCyber_Noir

Máu Lạnh Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm sét lượng tử rít lên chói tai từ phía biên giới Vùng 4, xé toạc bầu trời xám xịt của Phân khu Hải Phòng thành những vệt đỏ rực như máu rỉ. Cơn bão điện từ bùng nổ sớm hai mươi bốn giờ đã biến dải đất đệm ngoài biên ải thành một lò súp năng lượng hỗn loạn. Gió hoang mạc gầm rú, cuốn theo hàng vạn tấn mạt sắt rỉ đỏ gạch đập rầm rập vào mặt kính của chiếc kính bảo hộ dã chiến mà Hoàng Bách đang đeo. Dưới chân anh, lớp cát rỉ sét sụt lún liên tục, mỗi bước chạy như kéo ghì cả thân xác tàn tạ của người lính biên phòng xuống lòng đất độc.


Bách siết chặt khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến dắt sau lưng, kéo cao chiếc bình lọc khí độc dã chiến M-02 để ngăn những hạt bụi phóng xạ li ti lọt vào phế quản. Dưới lớp da gáy, bộ điều biến tần số sóng não lậu liên tục phát ra những xung điện rung động cực tiểu, cố gắng khống chế cơn co thắt tủy sống đang âm ỉ trỗi dậy. Liều Canxi hữu cơ đậm đặc anh uống cách đây vài giờ đang cạn dần tác dụng. Lõi năng lượng tối của bộ giáp Obsidian-03 ký sinh dọc sống lưng anh đang nóng lên, đòi hỏi một lượng dưỡng chất khổng lồ từ hệ xương khớp để duy trì trạng thái cộng sinh.


Bách không thể dừng lại. Anh phải chạy đua với tử thần. Thiết bị AI cầm tay Micro-01 gắn trên đai vai liên tục nhấp nháy đèn đỏ, phát ra những âm thanh cảnh báo rè rè bên tai áp xương:


"Cảnh báo: Dao động từ trường biên giới sụt giảm xuống mức 45%. Phát hiện nguồn năng lượng tối di động tần số cao đang áp sát tuyến đường vận tải số 9. Khoảng cách: 800 mét."


Đó là hướng di chuyển của đoàn xe vận tải y tế dã chiến đang chở thuốc lọc phổi của Hoàng An.


Khi Bách vượt qua một mỏm đá bazan nứt vỡ lớn, ánh đèn pha halogen màu vàng nhạt của chiếc xe tải quân sự bọc thép xuất hiện giữa màn sương mù điện từ xám xịt. Chiếc xe đang gầm rú vô vọng, bánh xích rít lên kèn kẹt trên dốc đá rỉ sét nghiêng bốn mươi lăm độ. Lớp lá chắn từ trường bao quanh xe đang chớp tắt liên tục, rò rỉ những tia lửa điện màu xanh lam do ảnh hưởng của bão bức xạ.


"Hoàng Bách? Sao cậu lại ở đây?"


Một giọng nói hào sảng nhưng khàn đặc vang lên qua tần số vô tuyến ngắn dã chiến. Từ trên mui xe bọc thép, một người đàn ông trung niên gầy gò, mặc áo giáp da bọ sờn cũ, tay cầm khẩu súng trường laser cải tiến có gắn lưỡi lê rung động cao tần bước xuống. Đó là Trung sĩ Trần Phong, chỉ huy tiểu đội tuần tra biên giới lân cận. Đôi mắt một mí sắc sảo của ông nheo lại đầy cảnh giác dưới làn sương mạt sắt.


"Trung sĩ Phong!" Bách lao đến bên hông xe, hơi thở dốc đứng nghẹn lại sau chiếc mặt nạ lọc độc. "Bão điện từ bùng nổ sớm đã làm sập một phần rào chắn từ trường phía Đông. Có biến động sinh học lớn từ Vùng 4 đang tràn qua Khe nứt biên giới! Chúng ta phải quay đầu ngay lập tức!"


Trần Phong nhìn Bách, môi ông nứt nẻ vì thiếu nước, khẽ lắc đầu đầy cay đắng: "Không quay đầu được nữa, Bách. Thùng hàng phía sau là ba mươi liều thuốc lọc phổi thế hệ mới dành cho khu hậu cần số 3. Trong đó có cả phần của em gái cậu. Nếu đêm nay không đưa thuốc qua được vách đá rỉ sét này, sương độc từ biên giới tràn vào sẽ giết chết con bé trước khi trời sáng. Cấp trên đã cắt toàn bộ viện binh chính quy để bảo vệ đặc khu vô trùng. Chúng ta chỉ có một mình thôi."


Sự thờ ơ tàn nhẫn của giới tinh hoa Tập đoàn Vạn Niên một lần nữa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Bách. Chúng sẵn sàng bỏ mặc những người lính biên phòng tầng đáy tự sinh tự diệt ngoài dải đất chết, dùng mạng sống của họ làm lá chắn sống để kéo dài thời gian rút lui cho đặc khu xa hoa.


Chưa kịp để Bách lên tiếng, bầu không khí xung quanh đột ngột rung chuyển dữ dội.


*U... U... U...*


Một tiếng vo vo kim loại nhức óc, trầm đục và dồn dập vang lên từ phía trên những đám mây điện từ màu đỏ gạch. Âm thanh ấy lớn đến mức làm rung chuyển cả những tấm tôn rỉ sét trên mui xe tải, khiến màng nhĩ của Bách đau nhói. Anten cảm biến Insectoid ngầm trên vành mũ bảo hộ của anh đột ngột dựng đứng, truyền về một luồng tín hiệu cảnh báo rung động cực hạn dọc theo tủy sống.


"Hornet-X! Săn mồi theo đàn! Số lượng: Năm cá thể!" Micro-01 gầm rú báo động.


Từ trong màn sương mù xám xịt, năm bóng đen khổng lồ dài hơn bốn mét lao vút xuống như những chiếc oanh tạc cơ bổ nhào. Thân bọc các đốt chitin vàng đen xen kẽ phát sáng lân quang dị hợm, đôi cánh màng mỏng vỗ với tần số siêu thanh tạo ra những luồng gió bức xạ nồng nặc mùi lưu huỳnh. Đầu của chúng là bộ hàm kẹp bằng thép rỉ và đôi mắt to tròn lồi ra phát ánh sáng đỏ rực.


"Vào vị trí phòng thủ! Bắn tự do!" Trần Phong gầm lên qua bộ đàm, lập tức quỳ một gối xuống bệ đá, chĩa súng trường laser lên trời nổ súng.


*HƯU! HƯU! HƯU!*


Những tia laser đỏ rực xé toạc sương mù, bắn thẳng vào đàn bọ bay đang lao xuống. Bách cũng nhanh chóng vào tư thế, kích hoạt kỹ năng **Bắn tỉa laser dốc đứng** mà Đại tá Trần Long từng dạy. Mắt phải của anh – thấu kính sinh học phát quang màu lam lục vĩnh viễn – co rút cực hạn, khóa chặt vào khớp cánh mỏng của con Hornet-X dẫn đầu.


Nhưng cơn bão điện từ ngoài hoang mạc quá tàn khốc. Những luồng gió bức xạ mang theo mật độ mạt sắt rỉ dày đặc đã bẻ cong các tia laser ngay khi chúng vừa rời khỏi nòng súng. Các phát bắn của Trần Phong và Bách liên tục bị lệch quỹ đạo, chỉ để lại những vệt cháy xém vô hại trên lớp vỏ chitin siêu cứng của bầy bọ.


Khẩu súng trường Sét-9 của Bách rít lên chói tai, phần ốp lót tay bằng nhựa composite bắt đầu nóng chảy, bốc khói khét lẹt do lò sạc pin Aegium nén bị quá nhiệt dưới tác động của bão từ.


"Không ổn! Súng bị rò rỉ nhiệt!" Bách hét lên.


Con Hornet-X dẫn đầu phát ra tiếng rít chói tai, đôi cánh màng cứng như thép của nó quét sượt qua đỉnh tháp canh dã chiến gần đó, cắt đứt đôi cột thép rỉ sét như cắt một cọng cỏ khô. Nó bổ nhào thẳng về phía thùng xe tải vận tải.


Trong tình thế tuyệt vọng, Bách tháo một quả **Mìn từ trường bẫy quái bọ EMP** tự chế từ thắt lưng, gạt ngòi nổ và ném mạnh lên không trung hòng làm tê liệt hệ thần kinh vận động của đàn bọ. Nhưng ngay khi quả mìn rời tay, một luồng gió bão bức xạ cực mạnh thổi ngược trở lại, đẩy quả mìn bay ngược về phía vị trí của tiểu đội.


"Nằm xuống!" Bách gầm lên, lao người đến đẩy ngã Nguyễn Lâm – cậu tân binh trẻ đang run rẩy ôm súng bắn mù quáng phía sau.


*OÀNG!*


Xung kích điện từ từ quả mìn tự nổ tung giữa không trung, phát ra một vòng sóng ánh sáng màu xanh lam rực rỡ. Luồng xung kích không trúng đàn bọ bay trên cao, mà dội ngược xuống làm chập mạch hoàn toàn hệ thống lá chắn từ trường của xe tải, đồng thời làm tê liệt tạm thời thiết bị định vị cầm tay của Trần Phong. Hệ thống liên lạc vô tuyến dã chiến của họ hoàn toàn tắt lịm, chỉ còn lại tiếng rè rè vô vọng.


Lợi dụng khoảnh khắc lá chắn xe tải bị tắt, con chúa Hornet-X khổng lồ bổ nhào xuống với tốc độ kinh hoàng một trăm năm mươi cây số một giờ. Nó dang rộng bộ chân bọc chitin bám chặt lấy nóc xe bọc thép, lồng ngực phình to, chuẩn bị phun dòng axit lưu huỳnh nung nóng thẳng vào thùng chứa thuốc phổi phía sau.


"Bảo vệ thùng thuốc!"


Trần Phong điên cuồng hét lên. Người cựu binh quả cảm không màng đến tính mạng, vác khẩu súng trường laser lao thẳng lên nắp capo xe, dùng lưỡi lê rung động cao tần đâm mạnh vào khớp cổ của con quái thú.


Nhưng lớp vỏ chitin của Hornet chúa quá dày. Lưỡi lê chỉ cắm sâu được vài centimet trước khi bị kẹt cứng trong thớ cơ bọc thép của nó. Con quái thú đau đớn gầm rú, cái đuôi dài bọc giáp của nó co rút lại như một chiếc lò xo thép, phóng ra chiếc ngòi châm đuôi dài một mét chứa đầy axit độc thẳng về phía trước.


*PHẬP!*


Tiếng xương thịt bị đâm xuyên vang lên ghê rợn giữa tiếng gầm của bão từ. Chiếc ngòi châm đuôi bọc thép của Hornet chúa đâm xuyên qua bả vai trái của Trần Phong, lực đóng mạnh đến mức găm chặt thân hình gầy gò của người cựu binh xuống nắp capo xe bọc thép. Axit lưu huỳnh đậm đặc từ ngòi châm bắt đầu rò rỉ, nung chảy bộ giáp da bọ sờn cũ của ông, phát ra tiếng xèo xèo và làn khói trắng bốc mùi khét lẹt của da thịt bị cháy sém.


"Trung sĩ Phong!"


Nguyễn Lâm hét lên trong tuyệt vọng, nhưng đôi chân của cậu tân binh hoàn toàn bị tê liệt vì sợ hãi trước cảnh tượng tàn khốc.


Trần Phong hộc ra một ngụm máu đen bám đầy mạt sắt rỉ, đôi mắt một mí của ông trợn trừng nhìn Bách, bàn tay run rẩy vẫn cố siết chặt lấy báng súng trường: "Bách... nhảy lên... cắt cánh... bảo vệ... thuốc của An..."


Dòng độc tố thần kinh cực mạnh từ ngòi châm đang nhanh chóng làm tê liệt hệ hô hấp của người cựu binh dũng cảm. Ông gục đầu xuống, hơi thở đứt quãng.


Chứng kiến người anh, người đồng đội quả cảm bị tàn sát ngay trước mắt, một luồng nộ hỏa tột cùng bùng lên trong lồng ngực Hoàng Bách, xé toạc mọi rào cản lý trí. Dưới lớp quân phục biên phòng sờn rách, sống lưng anh bỗng nhiên phát ra ánh sáng xanh lục nhạt rực rỡ vĩnh viễn. Các sợi thần kinh bọc carbon của bộ giáp Obsidian-03 ký sinh trong tủy sống anh như ngửi thấy mùi máu và dã tính, lập tức cắm sâu vào hệ thần kinh trung ương.


"Vật chủ! Đồng bộ sóng não đạt 18%! Kích hoạt phản lực từ trường gót chân dã chiến!" Giọng nói lạnh lùng của AI Bóng Ma vang dội trong thùy trán Bách.


Mắt phải của Bách co rút lại, thấu kính lượng tử phát quang màu lam lục rực rỡ trong bóng tối sương mù. Qua góc nhìn Nhận thức Chiều thứ 4, anh nhìn thấy dòng chảy năng lượng tối của con Hornet chúa đang dao động mạnh ở khớp cánh màng mỏng. Anh phát hiện ra một quy luật sinh học của loài bọ bay này: trước khi cắm ngòi châm xuống hoặc phun axit, đôi cánh màng của chúng luôn phải giảm tần số vỗ trong vòng đúng một giây để giữ thăng bằng cơ thể.


Đó chính là một giây sinh tử.


Bách ném khẩu súng Sét-9 đã bị quá nhiệt sang một bên, rút phăng con **Dao găm rung động cao tần dã chiến** dắt bên hông. Anh nhấn nút kích hoạt trên chuôi dao bọc da bọ. Lưỡi dao bằng hợp kim titan siêu cứng lập tức phát ra tiếng o o chói tai, rung động với tần số hai mươi nghìn lần một giây, tỏa ra một luồng nhiệt lượng mờ ảo.


Bách lấy đà, hai chân dốc sức đạp mạnh xuống mỏm đá rỉ sét. Luồng xung kích điện từ từ gót chân giáp Obsidian-03 phóng ra, đẩy thân hình gầy gò của anh bay vọt lên cao hơn ba mét, lao thẳng lên nóc xe vận tải dã chiến.


Con Hornet chúa phát hiện ra mối đe dọa, nó quay ngoắt đầu lại, cái miệng khổng lồ bọc chitin phun ra một luồng axit lưu huỳnh nung nóng tám trăm độ C thẳng vào mặt Bách.


Bách không né tránh. Anh kéo chặt mặt nạ M-02 bám bụi than, xoay người giữa không trung để tránh luồng phun trực diện. Một phần dịch axit bắn sượt qua vai trái anh, nung chảy lớp vải quân phục xám tro và ăn mòn một mảng xích sắt bọc ngoài của giáp Obsidian, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn dọc da thịt. Cơn đau rát buốt như bị nung đỏ không làm Bách chùn bước, ngược lại càng kích phát bản năng sinh tồn cực hạn của Gen Gián Thích Nghi Cấp 1 trong huyết quản anh.


Anh tiếp đất bằng cả hai chân trên nóc xe tải bọc thép, ngay bên cạnh tấm thân khổng lồ của con quái thú. Đúng vào khoảnh khắc đôi cánh màng mỏng của Hornet chúa giảm tần số vỗ để chuẩn bị rút ngòi châm ra khỏi vai Trần Phong, Bách lao lên.


Anh vung dao găm rung động cao tần, dùng toàn bộ lực cánh tay bọc giáp chém mạnh một nhát dứt khoát vào khớp cánh mỏng trái của con bọ.


*XOẸT!*


Lưỡi dao rung động phân tử dễ dàng cắt đứt lớp màng chitin mỏng bọc thép như cắt một tờ giấy. Một dòng dịch lỏng màu vàng nhạt, phát sáng lân quang phun ra xối xả từ vết cắt, nung chảy một mảng sơn xe tải. Con Hornet chúa rít lên đau đớn tột cùng, một bên cánh của nó bị đứt lìa, khiến tấm thân khổng lồ nặng hơn nửa tấn mất thăng bằng, đổ nghiêng sang một bên mui xe.


Không để con quái thú kịp phản ứng, Bách lao tới, dùng hai chân kẹp chặt lấy lồng ngực bọc chitin của nó. Anh dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp cường hóa của giáp Obsidian vào bàn tay phải, cắm ngập lưỡi dao găm rung động cao tần vào phần khớp nối mềm giữa đầu và ngực của Hornet chúa.


*RẮC!*


Tiếng khớp chitin bị bẻ gãy vang lên khô khốc. Bách nghiến răng, dùng cả hai tay bám chặt lấy chuôi dao, dùng lực ghì mạnh để lách lưỡi dao cắt đứt hệ thần kinh vận động trung ương của con quái thú. Con Hornet chúa giãy giụa điên cuồng, hàng chục chiếc chân nhọn hoắt như lưỡi dao của nó cào xé điên cuồng lên nóc xe bọc thép, để lại những vệt rách sâu hoắm trên vỏ thép.


Bách bị hất văng ra ngoài, đập mạnh lưng vào thành xe tải rỉ sét. Cú va đập động năng cực mạnh khiến hệ xương sườn của anh rạn nứt vi mô, tủy sống gáy rỉ ra một giọt máu đen sẫm phát sáng xanh lục nhạt. Nhưng nhờ khả năng tái sinh tế bào tốc độ cao của gen gián thích nghi, các thớ cơ bị rách của anh lập tức co bóp khép miệng, giữ cho anh không bị ngất đi vì chấn thương.


Anh gượng dậy, đôi mắt phải phát quang lam lục khóa chặt vào cái đuôi khổng lồ của con Hornet chúa đang nằm co giật trên mui xe. Chiếc ngòi châm đuôi dài một mét bọc chitin siêu hợp kim sắc bén vẫn đang cắm chặt vào vai Trần Phong.


Bách bước tới, dùng chân đạp mạnh lên đầu con quái thú đã chết não, hai tay nắm chặt lấy phần gốc ngòi châm đuôi bọc chitin siêu cứng. Anh gầm lên một tiếng, dùng toàn lực bẻ gãy hoàn toàn mối nối chitin cuối cùng, rút phăng chiếc ngòi châm đuôi khổng lồ ra khỏi xác con bọ chúa.


Bốn con Hornet-X còn lại trên bầu trời thấy con chúa đã bị tiêu diệt tàn bạo, tiếng vo vo của cánh màng bỗng trở nên hỗn loạn. Chúng lượn vòng hai lượt trên không trung rồi nhanh chóng vỗ cánh bay vút vào sâu trong sương mù đỏ gạch của Vùng 4, rút lui hoàn toàn ngoài biên giới.


Không gian hoang mạc biên giới xám xịt chỉ còn lại tiếng rít gào của gió bão điện từ và tiếng động cơ xe tải kêu lọc sọc.


Bách quỳ sụp xuống bên cạnh Trần Phong. Người cựu binh tuần tra biên giới lúc này da dẻ đã chuyển sang màu xám ngoét do độc tố axit ăn sâu vào tim phổi. Ông khẽ mở đôi mắt mờ đục nhìn Bách, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy cổ áo anh, giọng nói chỉ còn là tiếng thì thầm đứt quãng:


"Bách... thuốc... an toàn rồi... Đừng... đừng tin bọn chúng... Tập đoàn Vạn Niên... coi chúng ta... chỉ là... vật thí nghiệm... Hãy đưa... An... trốn đi..."


Hơi thở cuối cùng của người cựu binh dũng cảm tắt lịm giữa cơn bão cát mạt sắt rỉ.


Bách nhắm mắt lại, lồng ngực nghẹn ngào vì phẫn nộ và đau buồn. Trần Phong đã hy sinh, giống như bố anh năm năm trước, giống như hàng vạn người lính biên phòng tầng đáy khác đã ngã xuống dọc theo bức tường từ trường này chỉ để bảo vệ cho sự an nhàn giả tạo của giới tinh hoa đặc khu vô trùng.


Anh đứng dậy, dùng tấm bạt bọc thép che chở cho thi thể của Trần Phong trên nắp capo xe, sau đó di chuyển ra phía sau thùng xe vận tải. Anh cạy mở khóa từ trường bị hỏng của thùng xe. Bên trong là một chiếc hòm bảo ôn bằng titan siêu nhẹ chứa đầy những ống thuốc lọc phổi phát ra ánh sáng lam nhạt tinh khiết.


Thuốc phổi của Hoàng An vẫn an toàn.


Bách thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi cúi xuống nhìn chiếc ngòi châm đuôi bọc chitin siêu cứng của Hornet chúa đang cầm trên tay trái, thấu kính mắt phải của anh bỗng nhiên giật mạnh liên tục. Biểu đồ phân tích cấu trúc vật lý của giáp Obsidian-03 hiển thị lên màn hình HUD kính bảo hộ, nhấp nháy dòng chữ màu xanh lam:


*"Phát hiện vật liệu sinh học tương thích cao: Chitin siêu hợp kim Kỷ Thứ Tư. Độ cứng vật lý: Cấp S. Đề xuất: Dung hợp để chế tạo vũ khí cận chiến sinh học hiệu suất cao."*


Ý định tự chế một món vũ khí cận chiến sắc bén hơn súng laser Sét-9 rỉ sét nhen nhóm trong đầu Bách. Với món vũ khí này, anh sẽ không còn sợ hãi những tấm giáp bọc thép của hiến binh hay lớp vỏ chitin của bầy bọ khổng lồ nữa.


Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp định hình thì từ phía cuối con đường mòn đất sét biên giới, tiếng động cơ hạng nặng gầm rú dồn dập vang lên xuyên qua sương mù xám. Ánh đèn pha cực sáng màu đỏ quét dọc theo các vách đá rỉ sét.


Đó là đoàn xe bọc thép của Đội dọn dẹp hiện trường Vạn Niên do Đại úy Phan Hùng chỉ huy tối cao, đang tiến đến với trang bị súng phun lửa nhiệt lượng siêu cao để tiêu hủy toàn bộ xác quái thú nhằm xóa sạch dấu vết đột biến gen bất thường ngoài biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!