Nhạc nềnCyber_Noir

Sợi Dây Điệp Báo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng dịch lỏng màu vàng óng của ống Canxi hữu cơ đậm đặc trôi tuột xuống cuống họng Hoàng Bách, mang theo vị chát đắng của muối khoáng và cảm giác nóng rát như lửa đốt. Anh tựa lưng vào bức tường composite rỉ sét phía sau cánh cửa ngách của Bệnh viện dã chiến Hải Phòng, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Dưới lớp da gáy, bộ điều biến tần số sóng não lậu liên tục phát ra những xung lực rung động cực tiểu, cố gắng ép chặt các sợi thần kinh bọc carbon của bộ giáp Obsidian-03 đang rục rịch nổi loạn. Nhờ liều canxi đậm đặc mà bác sĩ Trịnh Lực vừa đánh cắp từ kho đặc khu, cơn co thắt tủy sống dữ dội tạm thời dịu đi. Những sợi cơ bọc chitin đen bóng dọc bả vai trái của anh từ từ co rụt lại, ẩn sâu dưới lớp quân phục biên phòng màu xám tro sờn rách, nhưng cảm giác râm ran rát buốt như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm dọc các đốt sống thì vẫn không hề biến mất.


"Cậu chỉ có hai giờ trước khi hệ thống máy chủ quét lượng tử được khôi phục," lời cảnh báo lạnh lùng của Trịnh Lực vẫn văng vẳng bên tai Bách. "Vy sẽ không bỏ qua chuyện này. Trịnh Đăng cũng vậy. Nếu cậu không trốn khỏi phân khu Hải Phòng trước khi đợt quét thứ hai bắt đầu, cả cậu và con bé An đều sẽ biến thành tro bụi trong lò thiêu sinh học."


Bách siết chặt khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến dắt sau lưng, kéo cao chiếc bình lọc khí độc dã chiến M-02 để che đi nửa khuôn mặt đang nhợt nhạt vì mất máu. Mắt phải của anh – thấu kính sinh học phát quang màu lam lục vĩnh viễn – co rút nhẹ trong bóng tối của hành lang bệnh viện dã chiến. Anh không thể trốn chạy ngay lập tức. Trước khi rời khỏi phân khu này, anh phải quay lại sở chỉ huy để tìm cách lấy lại thuốc lọc phổi cho Hoàng An, đồng thời cảnh báo cho Trung sĩ Trần Hải về những bất thường của rào chắn từ trường biên giới.


Sương mù điện từ xám xịt từ Vùng 4 rò rỉ qua các khe nứt rào chắn, bao phủ toàn bộ khu quân sự Hải Phòng trong một màn đêm ẩm ướt và bốc mùi rỉ sắt. Bách di chuyển như một bóng ma dọc theo các vách tường tôn rỉ sét, lợi dụng bóng tối và các đống phế liệu cơ khí chất cao để né tránh các toán hiến binh tuần tra trang bị súng laser mạ crom sáng loáng.


Khi đi ngang qua khu nhà tham mưu phụ thuộc sở chỉ huy phòng tuyến, thấu kính mắt phải của Bách bỗng nhiên giật mạnh. Anten cảm biến Insectoid tích hợp ngầm trên vành mũ bảo hộ quân sự của anh khẽ rung lên, bắt được một dải tần số sóng ngắn lượng tử cực kỳ quen thuộc. Đó không phải là tần số liên lạc quân sự chính quy của lực lượng biên phòng, mà là băng tần mã hóa bảo mật của Tập đoàn Sinh học Vạn Niên.


Bách khựng bước chân dã chiến, nép mình vào bóng tối bên dưới bệ cửa thông gió bằng thép rỉ của phòng tham mưu. Anh thò tay vào túi áo khoác, lôi ra một hộp kim loại nhỏ màu đen mờ gắn trên đai vai – thiết bị AI cầm tay Micro-01. Màn hình led mini của Micro-01 lập tức nhấp nháy, hiển thị biểu đồ sóng âm đang dao động liên tục từ phía bên trong căn phòng.


"Cảnh báo: Phát hiện luồng bức xạ từ trường nén dải hẹp. Tần số trùng khớp với thiết bị truyền tin của Giám sát viên Trịnh Đăng," giọng nói tổng hợp của Micro-01 vang lên cực nhỏ qua tai nghe áp xương của Bách.


Bách nheo mắt. Ai lại dám sử dụng thiết bị truyền tin của tập đoàn ngay trong phòng tham mưu của Đại tá Trần Long?


Để không đánh động hệ thống quét an ninh của tòa nhà, Bách không sử dụng la bàn lượng tử để hack trực tiếp sóng truyền tin. Anh biết tường lửa của tập đoàn Vạn Niên cực kỳ tàn nhẫn, chỉ cần một nỗ lực xâm nhập trái phép sẽ lập tức kích hoạt lệnh phong tỏa toàn khu vực. Thay vào đó, anh tháo một chiếc hộp nhỏ gắn bên hông thắt lưng dã chiến.


Bên trong hộp là **Kim** – chú drone trinh sát siêu nhỏ dạng muỗi dài vỏn vẹn hai centimet, được Bách lắp ráp lại từ phế liệu Kỷ Thứ Ba. Thân của Kim được dệt bằng sợi carbon đen mờ chống phản quang, đôi cánh màng mỏng di chuyển bằng động cơ tĩnh điện không tiếng động.


Bách tập trung sóng não thùy trán, kích hoạt liên kết thần kinh thông qua bộ điều biến lậu sau gáy. Mắt phải của anh nhấp nháy ánh sáng lam lục, đồng bộ hoàn toàn với camera quét hồng ngoại của drone Kim.


"Bay đi, Kim," Bách thì thầm trong nhận thức.


Chú robot muỗi khẽ vỗ cánh, lướt đi không một tiếng động qua khe lưới thép của cửa thông gió phòng tham mưu, thâm nhập vào không gian bên trong.


Qua góc nhìn hồng ngoại truyền về thấu kính mắt phải của Bách, căn phòng tham mưu ngập trong ánh sáng đỏ mờ của các thiết bị máy tính dã chiến bỏ hoang. Đứng cạnh chiếc bàn bản đồ ba chiều là một người đàn ông trung niên gầy gò, mặc quân phục chỉnh tề nhưng đôi vai hơi khom lại đầy vẻ cảnh giác. Đó là Chuẩn úy Hùng – sĩ quan tham mưu dưới quyền Đại tá Trần Long, kẻ luôn chịu trách nhiệm lập bản đồ tuần tra đêm cho Tiểu đội 9.


Hùng đang lén lút cắm một chiếc ổ cứng di động bọc da bọ vào cổng nạp dữ liệu của máy chủ phòng tuyến. Ngón tay gầy guộc của gã run rẩy di chuyển trên bàn phím ảo, sao chép toàn bộ bản đồ tần số rào chắn từ trường Hải Phòng. Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt gian xảo, đôi mắt hí liên tục đảo qua đảo lại phía cửa ra vào.


"Kẻ chỉ điểm..." Bách nghiến răng, lồng ngực nghẹn lại vì phẫn nộ.


Chính Chuẩn úy Hùng là kẻ đã sắp xếp lộ trình tuần tra đêm cho Tiểu đội 9 tại hẻm núi rỉ sét – nơi bầy bọ trinh sát luôn phục kích sẵn. Sự phản bội này không phải là ngẫu nhiên. Gã đang bán đứng mạng sống của những người lính biên phòng tầng đáy để phục vụ cho một âm mưu tàn độc hơn.


Sau khi rút ổ cứng ra, Hùng nhanh chóng xóa sạch lịch sử truy cập trên máy chủ, tắt đèn và bước nhanh ra cửa phụ của tòa nhà. Gã không di chuyển về phía khu biệt thự vô trùng của giới tinh hoa, mà rẽ xuống con đường mòn đất sét dẫn thẳng ra phía bờ sông – nơi có Trạm bơm nước thải phóng xạ hoang vắng.


"Bám theo hắn, Kim," Bách ra lệnh trong đầu, đồng thời lùi lại, di chuyển song song với Hùng trong bóng tối của những rặng cây dương xỉ khổng lồ bám đầy bụi rỉ sắt.


Cuộc truy vết diễn ra cực kỳ nghẹt thở. Chuẩn úy Hùng là một cựu binh dã chiến, gã di chuyển rất khôn ngoan, liên tục dừng lại dưới các bóng râm để kiểm tra xem có bị bám đuôi hay không. Hơn nữa, dọc theo đường sông có bố trí các cảm biến chống gián điệp tự động của tập đoàn Vạn Niên. Những chiếc camera quét nhiệt lượng liên tục lia qua lia lại trên mặt nước sông nhuộm màu xanh lục phát quang.


Bách buộc phải giữ khoảng cách an toàn tối thiểu 100m. Anh nép mình sau một xác xe bọc thép cũ nát, toàn bộ giác quan dồn vào việc điều khiển drone Kim bay bám đuôi Hùng. Đôi cánh màng mỏng tĩnh điện của Kim hoạt động hoàn hảo, lách qua các luồng quét nhiệt lượng của cảm biến nhờ lớp vỏ sợi carbon hấp thụ bức xạ.


Tuy nhiên, việc duy trì bộ lọc nhiễu liên tục trong môi trường sương mù điện từ dày đặc đang ngốn pin của drone Kim với tốc độ chóng mặt. Màn hình hiển thị của Micro-01 cảnh báo: *Năng lượng drone Kim còn 60%. Nhiệt độ mạch xử lý tăng cao.*


*Nhanh lên, Hùng,* Bách thầm nghĩ, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra dọc theo vết mổ gáy bục chỉ.


Chuẩn úy Hùng cuối cùng cũng dừng lại trước cửa Trạm bơm nước thải phóng xạ. Đây là một khu nhà lắp ghép ba tầng bỏ hoang, nửa chìm dưới dòng nước sông axit loãng. Mùi hóa chất ăn mòn da thịt bốc lên nồng nặc, kết hợp với hơi lưu huỳnh từ biên giới tạo thành một làn sương mù màu vàng nhạt độc hại. Dân thường và lính tuần tra thường tuyệt đối né tránh khu vực này vì sợ nhiễm độc bức xạ cấp tính.


Hùng bước vào bên trong sảnh chính của trạm bơm, nơi những chiếc tuabin khổng lồ gỉ sét đứng sừng sững như những con quái vật cơ khí đã chết.


Drone Kim lách qua khe hở của tấm cửa kính vỡ, bay lơ lửng trên một thanh dầm thép rỉ sát trần nhà để quan sát xuống dưới.


Từ trong bóng tối của trạm bơm, một bóng người bước ra. Kẻ đó mặc bộ đồ bảo hộ hóa chất màu xám tro phẳng phiu, đầu đội mũ bảo hiểm bọc kính gương một chiều chống phóng xạ của Tập đoàn Vạn Niên. Trên ngực áo của hắn có thêu logo hình chuỗi xoắn kép ADN phát sáng – biểu tượng đặc quyền của điệp viên ngầm dưới quyền Giám sát viên Trịnh Đăng.


"Mày đến muộn, Hùng," gã điệp viên lên tiếng, giọng nói được biến đổi qua bộ lọc âm thanh của mũ bảo hiểm nghe méo mó và vô cảm.


Chuẩn úy Hùng run rẩy rút chiếc ổ cứng di động ra, hai tay dâng lên như một kẻ nô bộc: "Tôi phải đợi Đại tá Trần Long đi kiểm tra chốt gác số 5 mới dám hành động. Đây là toàn bộ bản đồ tần số rào chắn từ trường của Vùng 3 trong tuần này. Tôi đã sao chép đầy đủ."


Gã điệp viên đón lấy chiếc ổ cứng, cắm vào một thiết bị quét cầm tay để xác thực dữ liệu. Sau vài giây, thiết bị phát ra tiếng bíp ngắn màu xanh lam.


"Tốt. Giám sát viên Trịnh Đăng sẽ rất hài lòng với sự hợp tác của mày," gã điệp viên lạnh lùng nói, ném cho Hùng một chiếc thẻ tín dụng năng lượng mạ vàng. "Đây là phần thưởng của mày. Đủ để mua một suất cư trú vô trùng tại đặc khu Vùng Lõi khi rào chắn từ trường Hải Phòng sụp đổ."


Hùng chụp lấy chiếc thẻ, ánh mắt gã lóe lên sự tham lam tột độ: "Cảm ơn... cảm ơn Giám sát viên! Nhưng... khi nào thì kế hoạch bắt đầu? Bão điện từ ngoài Vùng 4 đang mạnh lên từng giờ. Nếu các người không tắt rào chắn sớm, bầy bọ cánh cứng khổng lồ sẽ tự động tìm đường hầm khác để tràn qua, lúc đó tôi sợ Đại tá Trần Long sẽ phát hiện ra sự cố rò rỉ tần số."


Gã điệp viên ngầm cười nhạt, âm thanh rè rè phát ra từ bộ lọc nghe rợn người:


"Trịnh Đăng đã sắp xếp xong xuôi. Rào chắn từ trường biên giới sẽ 'vô tình' bị sập do quá tải bão từ vào đêm mai. Lực lượng hiến binh sẽ rút lui về đặc khu trước 30 phút. Đám lính biên phòng rách nát của Tiểu đội 9 sẽ làm bia đỡ đạn hoàn hảo để thu hút bầy bọ đất tràn vào. Sau khi thảm họa xảy ra, Trịnh Đăng sẽ đứng ra vá rào chắn để lập công lớn với Hội đồng Giám sát Thí nghiệm Kỷ Thứ Sáu."


Bách nấp sau xác xe bọc thép ngoài trạm bơm, hai tay siết chặt báng súng Sét-9 đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nộ hỏa trong lòng anh bùng lên như núi lửa phun trào.


Chính Trịnh Đăng và những kẻ này đã chủ mưu tắt rào chắn từ trường, chủ động dâng nộp Hải Phòng cho bầy quái thú Vùng 4 tàn sát. Chúng coi mạng sống của 50 vạn Tân Nhân Loại nghèo khổ và toàn bộ Tiểu đội 9 chỉ là những con số hiệu suất, những vật tế thần rẻ mạt để đổi lấy một suất định cư xa hoa ở chiều không gian khác.


"Vật chủ, nhịp tim của cậu đã vượt quá 110 nhịp/phút. Nguy cơ kích hoạt dã tính của giáp Obsidian-03: 85%," AI Bóng Ma đột ngột rít lên trong não bộ Bách. "Hãy để tôi thức tỉnh cánh tay trái bọc chitin đen. Chúng ta có thể xé xác hai kẻ yếu đuối kia trong vòng năm giây."


Cánh tay trái bọc giáp của Bách bắt đầu run rẩy, những thớ cơ chitin đen bóng dưới lớp tay áo sột soạt tự động hóa cứng, móng vuốt sinh học rục rịch muốn mọc dài ra.


*Không!* Bách nghiến răng tự ra lệnh trong nhận thức. *Bây giờ nổ súng giết chết Hùng chỉ làm đánh động Trịnh Đăng. Ta cần bằng chứng cụ thể hơn để vạch trần chúng trước toàn quân.*


Anh hít một hơi thật sâu khí thải độc hại, vận dụng kỹ năng **Ghi đè sóng não thùy trán** để cưỡng chế làm dịu hệ thần kinh tự chủ. Nhịp tim của anh từ từ hạ xuống, ép bộ giáp Obsidian-03 phải ngủ đông trở lại. Cánh tay trái biến dị dần mềm đi, thu hồi lớp chitin bọc ngoài.


Bên trong trạm bơm, cuộc giao dịch vẫn tiếp tục. Chuẩn úy Hùng vô tình cúi người sát lại gần gã điệp viên, hạ thấp giọng hỏi một câu đầy ám muội:


"Còn một chuyện nữa... Tôi nghe nói Tập đoàn Vạn Niên đang thu gom một lượng lớn vật mẫu Tân Nhân Loại cho dự án ghép gen tiếp theo của Tiến sĩ Lâm Hoài Nam?"


Gã điệp viên ngầm khựng lại một nhịp, đôi kính gương một chiều của hắn hướng thẳng vào khuôn mặt gầy gò của Hùng:


"Mày biết quá nhiều rồi đấy, Hùng. Nhưng đúng vậy, lần này Kẻ Kiến Tạo Elion yêu cầu một chỉ số tiến hóa sinh học lượng tử cao hơn. Trịnh Đăng cần ít nhất hai vạn mẫu vật Tân Nhân Loại mang gen thích nghi dẻo dai – đặc biệt là những kẻ sống sót ngoài biên giới xám – để tiến hành thí nghiệm cấy ghép gen côn trùng khổng lồ trực tiếp vào tủy sống. Đám dân nghèo khu hậu cần số 3 sau khi bị bọ tấn công sẽ là nguồn cung cấp vật mẫu hoàn hảo không ai nghi ngờ."


*Hoàng An!*


Cái tên của em gái vang lên trong đầu Bách như một tiếng sấm sét giữa trời quang.


An đang nằm thoi thóp tại giường bệnh khu hậu cần số 3, phổi con bé đã bị tổn thương nghiêm trọng do bụi phóng xạ rào chắn. Nếu rào chắn sụp đổ và hiến binh tiến hành thu gom vật mẫu, em gái anh – một Tân Nhân Loại thể nhị cấp yếu ớt – chắc chắn sẽ là mục tiêu hàng đầu bị đưa vào các bể ấp thí nghiệm lậu dưới lòng đất để mổ phanh lồng ngực.


Sự tàn bạo vô nhân đạo của tập đoàn Vạn Niên đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của một con người. Chúng không chỉ muốn giết họ bằng quái thú, chúng còn muốn biến thể xác của họ thành những ống nghiệm sinh học lỗi thời phục vụ cho thuật toán của thần linh.


"Tôi... tôi hiểu rồi," Hùng run rẩy nói, mồ hôi lạnh chảy dài trên cổ gã. "Tôi sẽ cung cấp tọa độ chính xác của các khu lều trú ẩn tập trung của Tiểu đội 9 và dân tị nạn cho các người."


"Tốt. Đêm mai, khi bão từ bùng nổ ở Khe nứt từ trường biên giới, hãy chuẩn bị sẵn sàng," gã điệp viên ngầm quay lưng, chuẩn bị bước ra lối thoát hiểm đường sông.


Bách ra lệnh cho drone Kim bay sát lại gần chiếc máy quét cầm tay của gã điệp viên để ghi lại mã bảo mật giao dịch. Nhưng đúng lúc đó, một sự cố kỹ thuật xảy ra.


Do phải vận hành bộ lọc nhiễu liên tục trong môi trường nồng độ lưu huỳnh và hơi nước axit cực cao của trạm bơm, mạch nguồn tĩnh điện của drone Kim bị ngắn mạch nhẹ. Một tia lửa điện nhỏ màu xanh lam xẹt ra từ cánh màng của drone, phát ra tiếng *xẹt* cực nhỏ trong không gian tĩnh lặng của trạm bơm.


"Cảnh báo: Drone Kim bị hỏng hóc vật lý mạch nguồn. Pin sụt giảm còn 20%," Micro-01 báo động gấp.


Gã điệp viên ngầm lập tức dừng bước chân. Với phản xạ cực nhanh của một kẻ cấy ghép gen thằn lằn biến dị, hắn ngửa đầu lên trần nhà, đôi kính gương một chiều khóa chặt vào thanh dầm thép rỉ nơi drone Kim đang đậu.


"Có thiết bị trinh sát lạ!" Gã điệp viên hét lớn, tay phải nhanh như chớp rút ra khẩu súng lục laser mạ crom bên hông, chĩa thẳng lên trần nhà nổ súng liên tiếp.


*HƯU... HƯU...*


Những tia laser đỏ rực xé toạc bóng tối trạm bơm, nung chảy thanh dầm thép rỉ sét thành những giọt sắt lỏng đỏ rực rơi xuống đất cát.


Bách lập tức điều khiển drone Kim bay zic-zắc lách qua làn đạn laser. Anh sử dụng kỹ năng phản xạ nhanh của gen gián thích nghi để điều phối quỹ đạo bay của drone siêu nhỏ trong không gian hẹp.


Nhưng một tia laser sượt qua cánh trái của Kim, nung chảy một phần sợi carbon bảo vệ. Drone bị mất thăng bằng, rơi tự do xuống đất.


*"Kích hoạt chế độ bứt tốc lượng tử khẩn cấp!"* Bách gầm lên trong nhận thức, ép thùy trán phát ra xung não mạnh mẽ qua bộ điều biến lậu.


Drone Kim bùng phát tia chớp điện từ màu xanh lam cuối cùng, dùng chút năng lượng cạn kiệt vỗ cánh bay vọt qua khe cửa kính vỡ, lao thẳng vào sương mù xám ngoài sông ngay trước khi một tia laser khác bắn nát vị trí nó vừa rơi xuống.


Chuẩn úy Hùng hoảng loạn rút súng lục laser của mình ra, mặt cắt không còn một giọt máu: "Ai... ai đang nghe lén chúng ta?"


"Câm mồm! Mau rút lui!" Gã điệp viên ngầm giật lấy ổ cứng, bứt tốc lao ra phía chiếc cano bọc thép neo đậu ngoài cửa sông.


Bách đón lấy drone Kim rơi rụng vào lòng bàn tay phải bọc găng rách ngón ngoài bờ sông. Chú robot muỗi lúc này đã bị cháy sém một nửa thân dưới, camera hồng ngoại tắt lịm hoàn toàn. Anh nhanh chóng nhét Kim vào túi áo khoác, lùi sâu vào rặng cây dương xỉ khổng lồ.


Micro-01 hiển thị thông báo: *Ghi âm cuộc đối thoại thành công 100%. Đã mã hóa bảo mật vào ổ nhớ lượng tử.*


Bách thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực anh nặng trĩu như có đá đè. Anh đã có bằng chứng thép về sự phản bội của Chuẩn úy Hùng và âm mưu tàn độc của Trịnh Đăng. Nhưng anh biết mình không thể công khai nó ngay lập tức. Với thân phận một binh nhì biên phòng vừa trốn khỏi bệnh viện dã chiến, tiếng nói của anh không có trọng lượng chính trị nào trước Hội đồng Quân sự Vùng 3. Nếu anh công khai lúc này, Trịnh Đăng sẽ dễ dàng dán nhãn anh là kẻ làm giả bằng chứng để bôi nhọ tập đoàn và ra lệnh hiến binh hành quyết anh ngay lập tức.


Anh phải quay lại doanh trại Tiểu đội 9 để bàn bạc với Trần Hải và chuẩn bị phương án phòng thủ khẩn cấp cho đêm mai.


Đột nhiên, mặt đất dưới chân Bách rung chuyển nhẹ.


Một tiếng rít trầm ấm, mang theo những luồng điện từ cao thế cực mạnh dội thẳng từ phía biên giới Vùng 4 qua rào chắn từ trường. Sương mù xám xịt trên bầu trời Hải Phòng bỗng nhiên cuộn xoáy dữ dội, chuyển sang màu đỏ gạch của mạt sắt rỉ bị nung nóng.


Thiết bị AI Micro-01 trên vai Bách liên tục phát ra tiếng bíp bíp dồn dập, màn hình hiển thị các chỉ số bức xạ từ trường đang tăng vọt theo chiều thẳng đứng:


"Cảnh báo: Phát hiện dao động dị thường cực đại của dòng năng lượng tối ngoài biên giới. Bão điện từ Vùng 4 bắt đầu có dấu hiệu bùng nổ sớm 24 giờ so với dự báo khí tượng lượng tử. Độ dày rào chắn từ trường Hải Phòng sụt giảm xuống mức nguy hiểm: 45%."


Bách ngước đầu nhìn lên bầu trời đỏ rực sấm sét lượng tử.


Cơn bão điện từ vĩ mô sắp bùng nổ sớm hơn dự kiến của Trịnh Đăng. Điều này đồng nghĩa với việc các rào chắn từ trường mỏng manh sẽ bị sụp đổ tự phát trước khi kế hoạch của tập đoàn bắt đầu, dọn đường cho làn sóng côn trùng khổng lồ tràn vào thành phố sớm hơn.


Thời gian của anh và Tiểu đội 9 không còn tính bằng ngày nữa, mà chỉ còn tính bằng từng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!