Nhạc nềnCyber_Noir

Lưới Lọc Hồng Ngoại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xe rỉ sét của chiếc giường đẩy dã chiến nghiến rít trên nền thép tấm của Bệnh viện dã chiến Hải Phòng, tạo ra những âm thanh ken két buốt tai. Hoàng Bách nằm ngửa, hai mắt nhắm nghiền dưới vành mũ bảo hộ rách nát cố tình kéo sụp xuống. Khí lạnh từ các container composite lắp ghép luồn qua lớp quân phục biên phòng sờn rách, mang theo mùi nồng nặc của carbolic acid, mùi máu khô đóng vảy và cả vị ngọt lợm giọng của khí ozone phát ra từ các máy lọc lượng tử cũ kỹ hoạt động quá công suất.


Sống lưng anh đang nóng rực như bị đổ chì nung. Vết mổ gáy bục chỉ nhẹ rỉ máu đen phát quang đang rát buốt tột tột độ. Lớp mỡ máy trộn lẫn mạt sắt rỉ mà anh bôi tạm bợ ngoài vách đá biên giới chỉ có thể che mắt cảm biến quét hồng ngoại tầm xa của Trịnh Phong trong chốc lát, nhưng ở cự ly gần và dưới ánh sáng vô trùng của phòng thí nghiệm y tế này, nó đang bắt đầu chảy ra do thân nhiệt tăng cao, để lộ vệt máu đen sẫm phát sáng xanh lục nhạt dọc theo các đốt sống.


"Nằm yên, binh nhì Hoàng Bách," một giọng nói lạnh lùng, đều đều vang lên bên tai anh.


Y tá Vy đứng sừng sững bên cạnh giường đẩy, tà áo blouse trắng của cô ta phẳng phiu một cách tàn nhẫn giữa không gian đầy bụi bặm rỉ sét của phòng ngoại khoa lâm sàng. Đôi mắt Vy sau lớp kính bảo hộ lượng tử phát ra ánh sáng đỏ mờ ảo, sắc lẹm và tràn đầy sự hoài nghi. Ngón tay cô ta gõ nhẹ trên màn hình máy tính bảng quân sự, nơi dải sóng lượng tử cực tiểu chứa bản báo cáo mật của Trịnh Phong đang hiển thị một biểu đồ quét tủy sống dị thường.


"Chuẩn bị đưa đối tượng vào buồng quét áp suất âm lượng tử," Vy ra lệnh cho hai robot cứu thương đứng cạnh. Giọng cô ta không có một chút dao động cảm xúc nào của con người. Cô ta là điệp viên ngầm của Tập đoàn Vạn Niên, kẻ chuyên thực hiện các vụ thanh lọc sinh học đối với những Tân Nhân Loại mang dị biến gen lỗi bị nghi ngờ lây nhiễm công nghệ cấm.


Bách cảm nhận được hai cánh tay cơ khí thô ráp của robot nâng cơ thể anh lên, đặt mạnh xuống tấm nệm composite lạnh ngắt bên trong buồng quét lượng tử. Chiếc buồng hình trụ bọc thép chì dày, trông không khác gì một chiếc quan tài cơ khí dùng để cách ly phóng xạ. Ngay khi nắp buồng trượt đóng lại với một tiếng xì hơi áp suất nặng nề, không khí xung quanh anh lập tức bị rút cạn, áp suất giảm đột ngột khiến màng nhĩ anh đau nhức.


*"Bắt đầu khởi động hệ thống quét hồng ngoại đa chiều lượng tử. Mục tiêu: Xác định mật độ carbon-mesh sinh học dọc tủy sống."*


Tiếng nói tổng hợp của AI máy quét vang lên. Ngay sau đó, một dải tia laser hồng ngoại mỏng như sợi chỉ đỏ rực bắt đầu quét từ đỉnh đầu Bách xuống dưới.


Bên trong không gian tối tăm của buồng quét, Bách cảm nhận được một mối đe dọa sinh tử đang cận kề. Nếu dải laser kia quét qua sống lưng, cấu trúc sợi thần kinh bọc carbon của bộ giáp Obsidian-03 đang đồng bộ 15% với tủy sống của anh sẽ bị phơi bày hoàn toàn trên màn hình hiển thị của Vy. Khi đó, không chỉ anh mà cả Hoàng An và cả Tiểu đội 9 đều sẽ bị đưa vào lò thiêu sinh học của tập đoàn.


"Vật chủ, hệ thống quét đang thâm nhập vào tần số sinh học của tôi. Nguy cơ lộ tẩy: 99.8%," giọng nói máy móc của Bóng Ma vang lên bên trong thùy trán Bách, kéo theo một cơn đau nhói như kim châm dọc thấu kính mắt phải đang phát quang lam lục nhạt.


*Ta phải giấu nó đi,* Bách gầm gừ trong nhận thức.


Anh thử vận dụng một chiến thuật thô sơ nhất: gồng chặt các thớ cơ lưng và cơ bả vai trái bọc chitin đen để ép chặt các sợi carbon của giáp nằm sát dưới da, hy vọng mật độ cơ bắp dày đặc sẽ cản trở tia laser.


Nhưng đó là một sai lầm chết người. Ngay khi anh gồng cơ, bộ giáp Obsidian-03 hiểu lầm đó là lệnh kích hoạt chiến đấu. Nó lập tức phản ứng bằng cách cắm sâu thêm các sợi vòi thần kinh vào tủy sống gáy để hút canxi duy trì Lớp giáp Chitin.


*"Rắc... Rắc..."*


Một cơn co thắt cơ tủy sống dữ dội dội thẳng lên não bộ Bách. Cơn đau thấu xương tủy, nóng rát như có hàng vạn mũi khoan sắt nung đỏ đang xoáy sâu vào các đốt sống lưng. Vết mổ gáy bục chỉ rộng hơn, dòng máu đen phát quang rỉ ra đẫm bả vai. Màn hình HUD trong mũ bảo hộ của anh nhấp nháy cảnh báo đỏ rực: *Mật độ xương đùi sụt giảm 5%. Quá tải thần kinh trung ương.* Cơ lưng của anh co giật liên tục, không những không giấu được bộ giáp mà còn khiến biểu đồ năng lượng tối trên màn hình của Vy vọt lên một cột sáng đỏ rực.


"Dữ liệu sinh học đang dao động bất thường," Vy nhíu mày bên ngoài phòng điều khiển, đôi mắt sắc lạnh của cô ta dán chặt vào màn hình hiển thị. "Cấu trúc carbon dọc tủy sống của hắn đang tự động co bóp. Tăng công suất quét hồng ngoại lên mức tối đa. Quét sâu vào cấu trúc xương."


Tia laser hồng ngoại trong buồng quét bỗng nhiên rực sáng hơn, phát ra tiếng vo vo chói tai. Luồng ánh sáng đỏ rực chỉ còn cách sống lưng Bách chưa đầy mười centimet.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Bách biết mình không thể dùng lực lượng vật lý để chống lại thuật toán của máy móc. Anh phải sử dụng bảo mệnh riêng của dòng gen gián thích nghi kết hợp công nghệ Kỷ Thứ Ba: **Giả Chết Lượng Tử (Quantum Feign Death)**.


Anh hít một hơi thật sâu khí carbolic, nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ sóng não thùy trán vào bộ điều biến sóng não lậu cấy sau gáy. Anh ra lệnh cho hệ thần kinh tự chủ triệt tiêu hoàn toàn nhịp tim và nhịp thở.


Nhịp tim của anh bắt đầu tụt dốc không phanh. 60... 40... 20... rồi dừng hẳn ở mức 0. Thân nhiệt của anh giảm mạnh từ 37 độ C xuống bằng với nhiệt độ đóng băng của buồng áp suất âm. Các dải tủy phát sáng xanh lục dọc lưng lập tức tắt lịm ánh sáng. Toàn bộ cơ thể anh đi vào trạng thái chết lâm sàng hoàn toàn, các tế bào sinh học rơi vào trạng thái sóng xác suất lượng tử tĩnh lặng.


Trên màn hình hiển thị của Vy, hình ảnh quét tủy sống bỗng nhiên nhạt nhòa đi. Các sợi carbon-mesh đen bóng đang hiển thị rõ nét đột ngột mờ phân rã thành các pixel xám xịt, không thể định dạng được cấu trúc vật lý. Máy quét lượng tử phát ra tiếng bíp kéo dài báo động tử vong.


"Cái gì?" Vy kinh ngạc bước lên một bước, ngón tay cô ta gõ liên tục vào bảng điều khiển. "Nhiệt độ cơ thể của hắn đang sụt giảm về mức đóng băng? Nhịp tim bằng không? Hắn đã chết lâm sàng?"


Cô ta không tin. Bản báo cáo mật của Trịnh Phong rõ ràng ghi nhận đối tượng có khả năng tự phục hồi thần tốc và mang dị biến chịu lực cực hạn. Vy định chạm vào nút cưỡng chế mở nắp buồng quét để trực tiếp dùng dao mổ laser rạch gáy Bách kiểm tra tủy sống.


Đúng lúc ngón tay Vy chỉ còn cách nút cưỡng chế vài milimet, một bàn tay mập mạp bọc trong găng tay y tế vô trùng đột ngột giữ chặt lấy cổ tay cô ta.


"Vy, cô đang làm cái trò gì thế?"


Giọng nói điềm tĩnh, thông thái nhưng mang theo uy áp nặng nề của một bậc trưởng bối vang lên.


Bác sĩ quân y Trịnh Lực bước vào phòng ngoại khoa từ cửa phụ. Ông đeo chiếc kính gọng tròn màu vàng cổ điển, chiếc áo blouse trắng hiếm hoi sạch sẽ khoác trên thân hình mập mạp dường như mang lại chút hơi ấm cho căn phòng lạnh lẽo này. Ánh mắt ông sau thấu kính dày cộm nhìn thẳng vào Vy, lạnh lùng và đầy cảnh cáo.


"Bác sĩ Trịnh Lực," Vy khẽ giật tay ra, giọng cô ta dịu đi một chút nhưng vẫn giữ vẻ cứng rắn. "Tôi đang thực hiện lệnh kiểm tra sinh học bắt buộc đối với binh nhì Hoàng Bách theo yêu cầu của hiến binh quân sự. Mẫu quét hồng ngoại của hắn có dấu hiệu dị biến carbon-mesh Kỷ Thứ Ba."


"Lệnh kiểm tra sinh học bắt buộc phải có chữ ký phê duyệt của tôi – Trưởng khoa y tế phòng tuyến dã chiến Hải Phòng," Trịnh Lực thong thả bước đến bên bàn điều khiển chính, rút thẻ an ninh mạ bạc cấp cao của mình quét qua khe đọc. "Cô chỉ là một y tá lâm sàng tập sự do tập đoàn gửi xuống, không có quyền vận hành buồng quét áp suất âm ở công suất tối đa khi chưa có kết quả xét nghiệm máu lâm sàng. Cô muốn giết chết bệnh nhân ngay trên bàn mổ của tôi sao?"


"Nhưng máy quét vừa báo động nhịp tim của hắn bằng không!" Vy chỉ vào màn hình hiển thị đang nhiễu sóng xám xịt.


"Đó là do cô đã quá tải tần số quét lượng tử, gây ngắn mạch hệ thống cảm biến nhiệt của buồng áp suất âm," Trịnh Lực lạnh lùng giải thích, ngón tay ông di chuyển cực nhanh trên bàn phím phụ mà Vy không thể nhìn thấy từ góc đứng của cô ta.


Trịnh Lực đã nhận ra Bách đang vận hành Giả Chết Lượng Tử để che giấu bộ giáp. Ông biết mình phải hành động ngay lập tức trước khi Vy phát hiện ra sự thật. Ông lén lút kích hoạt một tệp mã độc lậu được giấu sẵn trong ổ cứng di động của mình, truyền thẳng vào hệ thống máy chủ phụ của buồng quét.


*XẸT... XẸT...*


Một loạt tia lửa điện nhỏ đột ngột bắn ra từ bảng mạch điều khiển phía dưới màn hình của Vy. Màn hình hiển thị hình ảnh quét hồng ngoại chớp nháy liên tục rồi tối đen hoàn toàn với một tiếng nổ cực tiểu của cầu chì lượng tử bị nung chảy.


"Hệ thống máy chủ phụ đã bị ngắn mạch do quá tải công suất quét," Trịnh Lực điềm nhiên tuyên bố, ông nhanh tay rút thẻ an ninh của mình ra, đồng thời ghi đè hồ sơ máu của Bách trên hệ thống dữ liệu lâm sàng thành nhóm máu Tân Nhân Loại thông thường bị nhiễm độc phóng xạ và hoại tử tủy xương nhẹ. "Bây giờ, tránh ra để tôi cứu chữa cho hắn trước khi hiến binh quân sự khép cô vào tội hủy hoại tài sản quân y dã chiến."


Vy nhìn bảng điều khiển bốc khói đen nghi ngút, rồi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Trịnh Lực. Cô ta biết vị bác sĩ già này có tầm ảnh hưởng cực lớn đối với Đại tá Trần Long và Hội đồng chính trị, cô ta không thể đối đầu trực diện lúc này.


"Tôi hiểu rồi, Bác sĩ Trịnh," Vy lùi lại một bước, ánh mắt sắc lạnh của cô ta sượt qua thân hình bất động của Bách trong buồng quét. "Tôi sẽ báo cáo sự cố ngắn mạch hệ thống này lên Giám sát viên Trịnh Đăng. Nhưng đợt quét thứ hai sẽ diễn ra ngay khi máy chủ được khôi phục."


Vy xoay người bước nhanh ra khỏi phòng ngoại khoa, tiếng gót giày da cứng nện lên nền thép phát ra những âm thanh dứt khoát đầy đe dọa.


Ngay khi cánh cửa bọc chì trượt đóng lại và tiếng bước chân của Vy biến mất hẳn ngoài hành lang, Trịnh Lực lập tức nhấn nút xả áp suất khẩn cấp. Nắp buồng quét trượt mở.


Ông vội vàng bước đến, dùng hai tay vỗ mạnh vào lồng ngực lạnh ngắt của Bách.


"Bách! Tỉnh lại ngay! Cô ta đi rồi!"


*HỰ...*


Lồng ngực Bách đột ngột phập phồng trở lại. Anh bật dậy, thở dốc đứng dữ dội, phổi anh điên cuồng hút lấy khí carbolic để bù đắp lượng oxy bị thiếu hụt. Đôi mắt phải phát quang màu lam lục của anh co rút mạnh dưới vành mũ bảo hộ bám đầy mỡ máy bẩn thỉu.


Cơn đau từ tủy sống lại ập đến như một trận bão lửa. Sự co thắt cơ tủy sống dữ dội dọc sống lưng khiến anh không thể đứng vững, hai chân run bẩy bẩy quỳ sụp xuống cạnh bàn mổ kim loại. Da vùng lưng của anh, dưới lớp quân phục rách nát, đang thâm đen lại và xuất hiện các sợi carbon rỉ sét nhỏ đâm xuyên qua da thịt rỉ máu đen.


"Cậu đang bị **Hoại tử tủy sống cấp độ 1** rồi, Bách ạ," Trịnh Lực đỡ lấy vai Bách, giọng ông run lên vì lo lắng và bàng hoàng khi nhìn thấy vết thương hoại tử tủy sống của anh. "Bộ giáp Obsidian-03 đang ăn mòn xương tủy của cậu để tự duy trì sự sống cộng sinh. Mật độ xương đùi của cậu đã sụt giảm nghiêm trọng. Nếu không có chất trung hòa sinh học, cậu sẽ liệt hoàn toàn nửa thân dưới trong vòng ba ngày tới."


Bách nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt dọc sống lưng, bàn tay phải bọc găng rách ngón siết chặt lấy cạnh bàn mổ đến mức thanh thép mỏng biến dạng nhẹ.


"Tôi... tôi vẫn chịu được, Bác sĩ," Bách khàn giọng nói, mồ hôi hột trộn lẫn bụi than chảy dài trên trán. "Tôi phải bảo vệ Hoàng An..."


Trịnh Lực thở dài. Ông nhanh chóng bước đến tủ thuốc bảo mật ở góc phòng, dùng mã vân tay của mình để mở một ngăn kéo ẩn sâu nhất. Ông rút ra một ống nén thủy tinh chứa dung dịch màu vàng óng đậm đặc – một liều **Canxi hữu cơ đậm đặc** cực kỳ khan hiếm được tuồn lậu từ đặc khu vô trùng của tập đoàn Vạn Niên.


Ông lén lút nhét ống thuốc vào lòng bàn tay lạnh ngắt của Bách, cúi sát người thì thầm vào tai anh bằng một giọng điệu khẩn cấp tột cùng:


"Đây là Canxi hữu cơ đậm đặc... Nó sẽ giúp cậu bù đắp lượng xương bị hao hụt tạm thời và xoa dịu cơn co thắt tủy sống. Nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế. Vy đã nghi ngờ cậu và hệ thống máy chủ sẽ được khôi phục trong vòng hai giờ nữa. Khi đợt quét thứ hai diễn ra, tôi không thể làm ngắn mạch máy lần nữa mà không bị hiến binh bắt giữ."


Trịnh Lực siết chặt bả vai Bách, ánh mắt ông nghiêm nghị và đầy sự kiên quyết dã chiến:


"Cậu phải tìm cách trốn khỏi Hải Phòng ngay lập tức, Hoàng Bách. Hãy ra ngoài biên giới xám, tìm kiếm hạch gen quái thú để tiến hóa bộ giáp này lên cấp độ mới. Đó là con đường sống duy nhất của cậu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!