Nhạc nềnCyber_Noir

Đao Phong Đối Lập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa rỉ sắt trút xuống vách đá biên giới Hải Phòng ngày càng nặng hạt, những hạt bụi kim loại nung đỏ đập vào giáp thép phát ra tiếng rào rào khô khốc. Sương mù điện từ xám xịt cuộn xoáy dữ dội xung quanh mỏm đá dốc đứng của Chốt gác số 9, nuốt chửng mọi ánh sáng quang học thông thường. Nhưng ngay giữa màn sương ấy, họng pháo plasma gắn trên vai trái của bộ giáp Titan-05 đang rực sáng.


Luồng năng lượng ion hóa màu lam rít lên chói tai, tụ tụ thành một khối cầu điện từ rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt góc cạnh bám đầy bụi than của Hoàng Bách. Khóa mục tiêu màu đỏ của bộ giáp cơ khí khóa chặt vào lồng ngực anh, nơi lớp quân phục biên phòng xám tro đang bốc lên một làn khói trắng lượng tử mỏng manh.


"Hoàng Bách!" Giọng nói của Trịnh Phong vang lên qua bộ khuếch âm của Titan-05, ầm ầm như tiếng sấm rền rĩ qua các vách đá rỉ sét. "Tao hỏi lại lần cuối. Cánh tay bọc chitin đen tởm lợm kia của mày là từ đâu ra? Đám lính biên phòng tầng đáy tụi mày lấy đâu ra công nghệ cấy ghép sinh học chịu lực cực hạn này? Nói, hoặc tao sẽ nung chảy lồng ngực mày ngay tại chỗ!"


Trịnh Phong đứng sừng sững trong bộ giáp Titan-05 màu vàng kim kiêu ngạo. Lớp vỏ hợp kim mạ crom sáng loáng của hắn đối lập hoàn toàn với sự rách nát, bẩn thỉu của mỏm đá biên giới. Pháo plasma trên vai hắn rít lên, báo hiệu dòng năng lượng đã nạp đầy 90%. Chỉ cần một cái nháy mắt của gã thiên tài giáp máy đầy ngạo mạn này, tia chớp nhiệt lượng 5000 độ C sẽ bốc hơi toàn bộ da thịt của Bách.


Bách không lùi bước. Anh đứng im, đôi chân lún sâu vào lớp cát rỉ sét. Mắt phải của anh – thấu kính sinh học phát quang màu lam lục vĩnh viễn – co rút nhẹ dưới vành mũ bảo hộ rách nát. Qua góc nhìn lượng tử của Nhận thức Chiều thứ 4, anh không nhìn vào họng pháo đang rực sáng kia. Ánh mắt anh đang khóa chặt vào khớp gối trái của chiếc Titan-05.


Tại đó, một luồng hơi nóng mờ nhạt đang rò rỉ ra ngoài qua các kẽ hở tản nhiệt bám đầy bụi mạt sắt rỉ. Trận bão điện từ Vùng 4 bùng nổ vừa rồi đã quét qua đây, cuốn theo hàng tấn bụi kim loại nặng. Bộ giáp Titan-05 bóng bẩy của tập đoàn Vạn Niên được thiết kế cho các đặc khu vô trùng, hệ thống lọc khí của nó hoàn toàn không thích ứng nổi với môi trường khắc nghiệt của biên giới xám. Mạt sắt rỉ đã bám đầy vào lưới lọc tản nhiệt ở khớp gối trái của Phong, làm nghẽn chu kỳ làm mát lò phản ứng.


Bách âm thầm tính toán. Bàn tay phải của anh khẽ buông thõng, ngón tay chạm nhẹ vào vách đá rỉ sét bên hông. Cát rỉ sắt ở đây chứa mật độ cesium-137 cực cao. Nếu Trịnh Phong nổ súng, anh chỉ cần lách người sang phải nửa mét, dùng lực gen gián thích nghi ném mạnh nắm cát mạt sắt này thẳng vào kẽ hở tản nhiệt khớp gối trái của Titan-05. Dòng mạt sắt siêu dẫn sẽ lập tức gây ngắn mạch hệ thống tản nhiệt lượng, buộc AI của Titan-05 phải kích hoạt giao thức ngắt lò phản ứng khẩn cấp để tránh phát nổ. Khi đó, pháo plasma sẽ tự động tắt lịm.


Nhưng đó là phương án cuối cùng. Bởi vì lúc này, sống lưng của Bách đang nóng rực như bị đổ chì nung. Bộ giáp sinh học Obsidian-03 ký sinh sâu trong tủy sống anh đang điên cuồng hút canxi để duy trì Lớp giáp Chitin Obsidian ở cánh tay trái. Những cơn co thắt cơ tủy sống dữ dội dội lên thùy trán khiến anh phải cắn chặt răng đến bật máu để giữ vững lý trí.


"Trịnh... Trịnh Chuẩn úy!"


Một tiếng hét run rẩy vang lên từ phía sau bệ đá. Nguyễn Lâm, tân binh mười tám tuổi của Tiểu đội 9, đang cố gắng gượng dậy. Gương mặt đầy tàn nhang của cậu trắng bệch vì sợ hãi, hai cánh tay bị bỏng axit nhẹ run bần bật khi nâng khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến lên, chĩa thẳng vào tấm ngực mạ crom của Titan-05. "Anh Bách vừa cứu mạng tôi khỏi đá đè! Anh ấy không phải là dị thể lây nhiễm! Anh không được nổ súng!"


Trịnh Phong thậm chí không thèm quay đầu lại. Chiếc mũ bảo hộ mạ vàng của hắn vẫn hướng thẳng vào Bách. Hắn chỉ khẽ nhấc ngón tay cơ khí phải, kích hoạt xung kích từ trường cực tiểu từ lõi giáp.


*UỲNH!*


Một luồng áp suất từ trường vô hình, nặng nề như một bức tường thép, đột ngột giáng xuống từ đỉnh đầu Nguyễn Lâm. Sức ép từ trường cực lớn khiến đầu gối của cậu tân binh khuỵu xuống, nện mạnh vào nền đá rỉ sét phát ra tiếng rắc kinh hoàng. Khẩu súng Sét-9 tuột khỏi tay cậu, văng ra xa. Lâm nằm rạp xuống đất, lồng ngực phập phồng nghẹt thở dưới áp lực từ trường của chiếc giáp máy thế hệ mới.


"Lũ rác rưởi biên phòng tụi mày không có tư cách chĩa súng vào tao," Trịnh Phong lạnh lùng nói, giọng nói đầy sự tàn nhẫn của giới tinh hoa. "Tao đang thực thi quân luật của Hội đồng chính trị. Bất kỳ binh sĩ nào mang dị biến gen cấm không rõ nguồn gốc đều phải bị thanh lọc ngay tại chỗ để bảo vệ an ninh phân khu."


Bách nhìn Nguyễn Lâm đang đau đớn dưới đất, vạt áo khoác kaki của anh khẽ lay động, che giấu cánh tay trái bọc chitin đen đang bốc khói trắng. Anh biết mình không thể kéo dài thời gian thêm nữa. Dưới lớp quân phục, các sợi thần kinh của Obsidian-03 đang bò dọc bả vai, đòi hỏi thêm huyết sắc tố. Nếu anh không hành động, bộ giáp sẽ tự động bộc phát dã tính để tự vệ.


Anh âm thầm vận lực vào chân phải, chuẩn bị cú bứt tốc sinh tử.


Đúng lúc khối cầu plasma trên vai Titan-05 rực sáng đến mức cực hạn, chuẩn bị phóng ra luồng chớp nhiệt lượng hủy diệt, thì một tiếng rít kinh hoàng xé toạc màn sương mù xám từ phía sau.


*VÚT... UỲNH!!!*


Một vệt sáng màu cam rực lửa dài hơn hai mét lao vút qua sương mù, mang theo một động năng khủng khiếp. Một thanh đại đao nhiệt lượng khổng lồ bọc trong luồng nhiệt lượng cao tần cắm phập xuống đất cát rỉ sét, ngay giữa Hoàng Bách và Trịnh Phong.


Lực va chạm mạnh đến mức làm nứt toác mỏm đá bazan, tạo ra một làn sóng xung kích nhiệt lượng thổi bay lớp sương mù xám xung quanh. Luồng từ trường nhiệt lượng tỏa ra từ thanh đại đao lập tức làm nhiễu loạn tần số khóa mục tiêu của Titan-05. Khối cầu plasma trên vai Trịnh Phong chớp nháy liên tục rồi tắt lịm với những tiếng xẹt điện từ hỗn loạn.


"Đứa nào dám dùng danh nghĩa Hội đồng chính trị để hành quyết lính của tao ngay trên phòng tuyến?"


Một giọng nói trầm khàn, uy nghiêm và tràn đầy sát khí dã chiến vang lên từ trong sương mù.


Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện lên nền đá rỉ sét. Đại tá Trần Long bước ra từ màn sương xám. Người đàn ông năm mươi lăm tuổi sừng sững như một ngọn núi thép, mái tóc bạc trắng cắt ngắn bám đầy bụi than, chiếc áo măng tô quân đội cũ nát dính vệt mỡ máy bay bay trong gió bão bức xạ. Đôi mắt sắc lạnh của vị Chỉ huy trưởng phòng tuyến Hải Phòng quét qua Trịnh Phong, rồi dừng lại trên người Hoàng Bách.


Trần Long bước đến, một tay nắm lấy chuôi thanh đại đao nhiệt lượng, nhẹ nhàng rút nó lên khỏi mặt đất như thể thanh vũ khí nặng năm mươi ký kia chỉ là một món đồ chơi. Luồng nhiệt lượng màu cam trên lưỡi đao tắt dần, nhưng uy áp của một cựu binh cường hóa thể chất cấp cao vẫn khiến không khí xung quanh đặc quánh lại.


"Đại tá Trần Long!" Trịnh Phong khẽ lùi lại một bước, chiếc Titan-05 phát ra tiếng xì hơi áp suất từ hệ thống khớp hông. Dù kiêu ngạo, hắn vẫn biết người đàn ông trước mặt là con quái vật dã chiến đã thủ vững Hải Phòng suốt ba mươi năm qua. "Tôi đang thanh lọc một dị thể mang công nghệ cấm Kỷ Thứ Ba. Tên tân binh này vừa đỡ khối bazan hai tấn bằng cánh tay biến dị bọc chitin đen. Đây là bằng chứng thép!"


Trần Long không nhìn Trịnh Phong. Ông bước đến trước mặt Bách, cúi xuống nhìn cánh tay trái đang được che giấu dưới vạt áo kaki sờn rách. Khứu giác nhạy bén của một chiến binh cường hóa giúp ông ngửi thấy mùi dịch nhầy sinh học của bọ đất và mùi máu đen rỉ ra từ gáy Bách. Nhưng ông cũng nhìn thấy đôi mắt của Bách – đôi mắt mang thần thái cương nghị của Hoàng Minh, người đồng đội cũ đã hy sinh để cứu ông trong bão điện từ năm năm trước.


Trần Long quay lại chĩa thẳng mũi đại đao vào tấm kính bảo hộ mạ vàng của Titan-05.


"Bằng chứng thép cái đầu mày!" Trần Long gầm lên, giọng nói đầy sự bộc trực dã chiến. "Trịnh Phong! Mày chỉ là một thằng nhóc ranh vừa tốt nghiệp học viện đặc khu, lái một con bù nhìn sắt mạ crom mà dám đến đây dạy tao thế nào là công nghệ cấm sao?"


"Nhưng cánh tay của hắn..." Trịnh Phong cố cãi.


"Đó là kỹ thuật phòng ngự dã chiến bằng Dịch nhầy Chitin lỏng!" Trần Long cắt ngang lời Phong bằng một giọng điệu không thể tranh cãi. "Lính biên phòng Tiểu đội 9 chiến đấu cận chiến với bọ đất suốt đêm qua. Việc chúng dùng dịch nhầy của bọ cánh cứng bôi lên giáp da để hóa cứng bề mặt chặn đá sập là quy trình sinh tồn cơ bản ngoài biên giới xám. Mày chưa từng ngửi thấy mùi máu bọ thì câm miệng lại cho tao!"


"Đại tá! Ông đang bao che cho kẻ lây nhiễm!" Trịnh Phong tức giận, chiếc Titan-05 nâng hai cánh tay cơ khí lên, các khớp nối rít lên chói tai. "Tập đoàn Vạn Niên có quyền giám sát an toàn sinh học toàn bộ phân khu Hải Phòng. Cha tôi – Giám sát viên Trịnh Đăng – sẽ không bỏ qua chuyện này!"


Trần Long bước lên một bước, thanh đại đao nhiệt lượng khẽ rung động phát ra tiếng o o tần số thấp. Ông dí sát khuôn mặt sẹo đầy vẻ tàn bạo dã chiến vào chiếc mũ bảo hộ của Phong.


"Bảo thằng cha Trịnh Đăng của mày mang hiến binh đến đây gặp tao!" Trần Long gằn từng chữ. "Dưới thiết quân luật biên giới của Lực lượng Biên phòng Vùng 3, bất kỳ kẻ nào dám chĩa súng vào binh sĩ đang trực chiến phòng thủ rào chắn đều bị coi là phản quốc và có thể bị hành quyết ngay tại chỗ. Mày muốn thử xem pháo plasma của mày nhanh hơn, hay đao của tao nhanh hơn khi lò phản ứng của mày đang bị quá nhiệt khớp gối?"


Trịnh Phong giật mình. Hệ thống cảnh báo bên trong Titan-05 bất ngờ nhấp nháy đèn đỏ: *Cảnh báo: Nhiệt độ khớp gối trái vượt ngưỡng 85 độ C. Hiệu suất tản nhiệt giảm 40% do bụi mạt sắt xâm nhập. Nguy cơ ngắn mạch lò phản ứng nếu phóng pháo plasma.*


Hắn cắn răng, nhận ra Đại tá Trần Long không hề nói đùa. Vị Chỉ huy trưởng này hoàn toàn có đủ điên cuồng và quyền lực để chém đôi chiếc Titan-05 của hắn ngay tại vách đá biên giới này mà không cần báo cáo lên đặc khu.


"Được... Được lắm, Đại tá Trần Long," Trịnh Phong hằn học nói qua bộ đàm, chiếc Titan-05 từ từ hạ hai cánh tay xuống, họng pháo plasma vai tắt hẳn nguồn sạc. "Tôi sẽ rút quân theo đúng quân kỷ dã chiến. Nhưng sự việc đêm nay... tập đoàn Vạn Niên sẽ có câu trả lời thích đáng cho ông."


Titan-05 xoay người, tiếng động cơ servo hạng nặng gầm rú đầy giận dữ khi hắn di chuyển ngược lên vách đá, hướng về phía chiếc xe bọc thép tuần tra đang đợi sẵn trong sương mù.


Ngay khi bóng dáng chiếc giáp vàng kim biến mất vào màn mưa rỉ sắt, Trần Long khẽ thở dài. Ông quay lại nhìn Bách, thanh đại đao nhiệt lượng cắm mạnh xuống đất.


"Đỡ thằng Lâm dậy, rồi theo tao về sở chỉ huy," Trần Long trầm giọng nói, đôi mắt ông chứa đựng một sự lo âu sâu sắc mà ông cố che giấu. "Mày đã gây ra một rắc rối cực lớn rồi, con trai của Hoàng Minh ạ."


Bách cúi đầu, vội vàng đỡ Nguyễn Lâm đang rên rỉ dậy. Anh khẽ gõ ngón tay trái bọc chitin dưới áo khoác vào báng súng Sét-9 rỉ sét, một thói quen mỗi khi phải đưa ra quyết định liên quan đến sinh tử. Anh biết, Trần Long đã nhận ra điều gì đó bất thường trên cánh tay anh, nhưng ông đã chọn cách nói dối để bảo vệ anh.


Tuy nhiên, sự cứu viện của Trần Long chỉ là một sự hạ nhiệt tạm thời.


Phía trên vách đá, bên trong buồng lái tối tân của Titan-05, Trịnh Phong không hề cam chịu thất bại. Gương mặt điển trai của hắn vặn vẹo vì sỉ nhục và đố kỵ. Hắn không tin vào lời giải thích của Trần Long về dịch nhầy bọ cánh cứng. Bản năng của một thiên tài giáp máy cho hắn biết cánh tay của Bách mang một cấu trúc sinh học lượng tử hoàn mỹ vượt xa công nghệ hiện tại của tập đoàn.


"AI, kích hoạt cảm biến quét hồng ngoại tầm xa," Trịnh Phong ra lệnh bằng giọng run rẩy vì giận dữ. "Khóa mục tiêu ngầm vào tên binh nhì Hoàng Bách phía dưới. Quét sâu vào cấu trúc tủy sống của hắn."


*Tít... Tít...*


Màn hình HUD bên trong mũ bảo hộ mạ vàng của Phong lập tức chuyển sang chế độ quét nhiệt lượng đa chiều. Dù sương mù điện từ xám xịt làm nhiễu loạn 30% tín hiệu, nhưng cảm biến hồng ngoại hiệu suất cao của Titan-05 vẫn bắt được một hình ảnh chấn động.


Dọc theo tủy sống của Hoàng Bách, một chuỗi các sợi thần kinh sinh học màu đen bóng đang co bóp nhịp nhàng như một loài ký sinh trùng cổ xưa, phát ra những xung bức xạ nhiệt lượng cực mạnh màu xanh lục nhạt. Cấu trúc ấy bám rễ sâu vào hệ thần kinh trung ương của Bách, tạo thành một mạng lưới carbon-mesh hoàn mỹ bọc quanh cột sống của anh.


"Đây... đây không phải là cấy ghép sinh học thông thường," Trịnh Phong lẩm bẩm, đôi mắt hắn trợn tròn trước những con số phân tích mật độ xương đang sụt giảm nghiêm trọng của Bách hiển thị trên màn hình. "Nó đang ăn mòn xương của hắn để tự tiến hóa... Đây là công nghệ sinh học tự trị Kỷ Thứ Ba!"


Một nụ cười tàn nhẫn và tham lam dần hiện lên trên môi Trịnh Phong. Hắn biết mình vừa tìm thấy một báu vật vô giá – thứ có thể giúp cha hắn lọt vào đặc khu Vùng Lõi Thí Nghiệm và giúp hắn đè bẹp mọi đối thủ trong tập đoàn.


"AI, đóng gói toàn bộ dữ liệu quét hồng ngoại này," Trịnh Phong gõ nhanh trên bảng điều khiển ảo của Titan-05, kích hoạt một băng tần truyền tin bảo mật cấp cao. "Gửi bản báo cáo mật này trực tiếp về văn phòng của Giám sát viên Trịnh Đăng. Ghi rõ: Phát hiện dị thể mang ký sinh chiến giáp sinh học cổ đại tại Chốt gác số 9."


*Vút...*


Một dải sóng lượng tử cực tiểu, mang theo bản báo cáo mật chứa toàn bộ hình ảnh quét tủy sống rỉ máu đen của Hoàng Bách, xé toạc màn sương mù mưa rỉ sắt biên giới, truyền thẳng về phía trung tâm thành phố Hải Phòng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!