Nhạc nềnCyber_Noir

Vách Đá Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng quét từ trường màu đỏ rực của thợ săn tiền thưởng Kael rọi dọc theo những vách tôn rỉ sét của doanh trại Tiểu đội 9, kéo theo một luồng áp lực vô hình rít lên u u trong không khí. Hoàng Bách đứng giữa võ đài đất nện, cơ thể anh căng cứng. Dưới lớp áo khoác kaki sờn rách, vết mổ sau gáy bục chỉ nhẹ đang rỉ ra một giọt máu đen sẫm, phát sáng xanh lục nhạt dọc theo sống lưng. Bộ điều biến tần số sóng não lậu cấy trên gáy anh đang hoạt động hết công suất, phát ra những rung động siêu vi để trấn áp sự thèm khát tàn sát của AI Bóng Ma.


"Mẹ kiếp, cái gì thế này?" Trịnh Khánh, hạ sĩ mang gen gấu xám đột biến, nheo mắt nhìn những vệt sáng đỏ đang quét qua khe cửa tôn. Cánh tay trái của gã vẫn còn tê dại sau đòn khóa khớp của Bách, nhưng bản năng dã thú đã khiến gã lập tức ngửi thấy mùi nguy hiểm. "Là sóng quét từ trường cực mạnh của đặc khu. Lũ chó săn Vạn Niên đang tìm cái gì ở đây?"


Bách không trả lời. Mắt phải của anh, thấu kính sinh học phát quang màu lam lục vĩnh viễn, đang co rút liên tục. Qua góc nhìn lượng tử, anh thấy luồng sóng quét của Kael đang len lỏi qua các kẽ hở vách tôn, chỉ còn cách võ đài chưa đầy ba mét. Lõi năng lượng tối của bộ giáp Obsidian-03 ký sinh trong tủy sống anh đang phát ra bức xạ nhiệt cực mạnh, giống như một ngọn đuốc rực sáng giữa đêm đen đối với máy quét của Kael. Anh phải làm nhiễu nó ngay lập tức.


Bách lùi lại một bước, giả vờ kiệt sức do dư chấn của trận đấu võ đài. Anh ngã người vào đống phế liệu cơ khí chất cao bên góc sân, cố tình dùng bả vai bôi quệt lớp mỡ máy đen kịt và mạt sắt rỉ dày đặc lên vết mổ gáy. Mạt sắt rỉ là chất khử từ tự nhiên tốt nhất ở phân khu Hải Phòng này. Ngay khi lớp bụi sắt bám vào vết máu đen phát quang, luồng quét từ trường màu đỏ của Kael sượt qua người Bách, hơi khựng lại một nhịp do nhiễu loạn khúc xạ, rồi lướt qua hướng khác.


Chưa kịp để Bách thở phào, tiếng còi báo động phòng không rách nát của doanh trại đột ngột rú lên chói tai.


*Ooooo... Ooooo...*


Âm thanh rú rít của còi báo động xé toạc màn đêm sương mù xám. Đèn tín hiệu của tháp canh Chốt gác số 9 chuyển sang màu đỏ nhấp nháy dồn dập. Tiếng loa phóng thanh rè rè của tổng đài thông tin dã chiến vang lên đầy hoảng loạn: "Báo động đỏ! Bão điện từ bùng nổ ngoài Vùng 4! Rào chắn từ trường tại Khe nứt từ trường biên giới bị mỏng đi nghiêm trọng! Làn sóng côn trùng nhỏ đang vượt biên! Tất cả các tiểu đội biên phòng lập tức xuất kích tái lập phòng tuyến dốc đứng!"


"Mẹ kiếp! Đúng lúc này sao?" Trung sĩ Trần Hải giật phăng tẩu thuốc tắt lửa khỏi miệng, khuôn mặt sẹo đầy vẻ tàn bạo dã chiến. Gã vung tay hét lớn: "Tiểu đội 9! Nhặt súng! Đeo bình lọc khí độc dã chiến! Di chuyển ra vách đá rỉ sét biên giới ngay lập tức!"


Sự hỗn loạn của còi báo động và tiếng bước chân dồn dập của binh lính biên phòng đã hoàn toàn bẻ gãy cuộc quét từ trường của Kael. Sóng quét màu đỏ ngoài cửa doanh trại lập tức tắt lịm, gã thợ săn tiền thưởng buộc phải rút lui để tránh bị cuốn vào hỏa lực của quân đội trực chiến. Bách nhanh chóng nhặt khẩu súng trường laser Sét-9 cải tiến của mình lên, siết chặt báng súng bám đầy bụi rỉ sét, lách người theo sau Trần Hải.


***


Mưa rỉ sắt trút xuống vách đá biên giới Hải Phòng như một cơn bão kim loại nung đỏ. Sương mù điện từ xám xịt cuộn xoáy dữ dội, che khuất tầm nhìn xuống dưới ba mét. Không khí nồng nặc mùi sulfur và đồng rỉ ăn mòn, khiến chiếc bình lọc khí độc dã chiến M-02 đã hỏng màng lọc của Bách liên tục phát ra những tiếng rít nghẹn ngào. Mỗi lần hít thở, lồng ngực anh lại bỏng rát như có tàn lửa thiêu đốt.


Tiểu đội 9 được lệnh phòng ngự dốc đứng tại một mỏm đá rỉ sét nhô ra sát Khe nứt từ trường biên giới. Phía dưới mỏm đá là vực sâu hun hút, nơi sương mù xám đậm đặc đến mức biến thành một chất lỏng nhớp nháp màu chì.


"Lâm! Đứng dịch ra phía sau bệ đá! Tay run thế kia thì bắn trúng cái gì?" Trịnh Khánh hét lớn, gã dùng bờ vai hộ pháp bọc giáp thép nặng nề tỳ chặt vào một khối đá bazan lớn để làm bia chắn hỏa lực dã chiến.


Nguyễn Lâm, tân binh mười tám tuổi, đang ôm chặt khẩu súng Sét-9, đôi bàn tay gầy gò run bần bật dưới làn mưa axit. "Hạ... Hạ sĩ... Máy quét radar của em bị bão từ làm chập mạch rồi! Em không thấy gì cả!"


"Không cần radar! Dùng tai mà nghe!" Trần Hải gầm lên, gã vác khẩu súng phun lửa sinh học đứng sát mép vực, đôi mắt sắc lạnh quét qua bóng tối. "Lũ bọ đất luôn đào khoét đá trước khi trồi lên. Đứa nào hoảng loạn nổ súng trước, tao sẽ ném thẳng xuống vực!"


Bách bước đến bên cạnh Nguyễn Lâm. Anh đội chiếc mũ bảo hộ quân sự cũ đã được nâng cấp bằng cách ghép nối anten sinh học của giáp Obsidian-03. Anh khẽ chạm vào Bộ điều biến tần số sóng não lậu sau gáy, thì thầm kích hoạt: "Khởi động cảm biến."


*Uu...*


Một luồng điện từ cực tiểu chạy dọc theo thùy chẩm của Bách. Hai sợi anten mỏng dính trên mũ bảo hộ bắt đầu rung động liên tục với tần số siêu cao. Ngay lập tức, thế giới xám xịt xung quanh anh biến mất, thay thế bằng Nhận thức Chiều thứ 4 (Dòng chảy hạt). Qua mắt phải phát quang màu lam lục, Bách nhìn thấy rõ ràng những dòng chảy năng lượng tối màu đỏ sậm đang co bóp dưới lòng đất cát rỉ sét của vách đá. Đó là nhiệt lượng và sóng rung động sinh học của bầy côn trùng.


"Mười hai con bọ đất trinh sát đang bò dọc theo vách đá hướng chín giờ," Bách trầm giọng nói, giọng anh truyền qua bộ đàm dã chiến của tiểu đội. "Lâm, hướng nòng súng Sét-9 sang trái ba mươi độ, ngắm vào khe nứt đá cao hai mét. Đợi lệnh của tôi."


Nguyễn Lâm giật mình, nhưng sự bình tĩnh kỳ lạ trong giọng nói của Bách khiến cậu vô thức tuân theo. Cậu xoay nòng súng, ngón tay đặt trên cò súng laser.


"Ba... hai... một... Bắn!" Bách ra lệnh.


*Xoẹt!*


Một tia laser màu đỏ rực xé toạc màn sương mù xám, bắn trúng chính xác vào khe nứt đá. Một tiếng rít chói tai vang lên, dịch xanh lục nhớp nháp phun ra từ bóng tối. Xác một con bọ đất trinh sát to bằng chiếc lốp xe tank, bọc lớp vỏ chitin xám xịt bám đầy mạt sắt, đổ nhào xuống vực sâu.


"Trúng rồi!" Lâm hét lên đầy phấn khích, nỗi sợ hãi trong mắt cậu vơi đi một nửa.


"Đừng mừng vội! Chúng tràn lên từ mọi hướng!" Bách gầm lên.


Áp dụng Chiến thuật Du kích Vách Đá Rỉ Sét, Bách chỉ huy tiểu đội rải những quả mìn từ trường bẫy quái bọ EMP dọc theo các khe đá hẹp. Khi bầy bọ đất trồi lên từ lòng đất cát, Nguyễn Sơn lập tức kích nổ mìn từ trường.


*Oành! Oành!*


Những luồng xung kích điện từ màu xanh lam rực rỡ bùng nổ, tạo ra một bức tường năng lượng làm tê liệt hoàn toàn hệ thần kinh vận động của bầy bọ đi đầu. Xác bọ chồng chất lên nhau, vô tình tạo thành một lớp lá chắn tự nhiên ngăn chặn đà tiến của những con bọ phía sau. Đặng Tiến ghìm chặt khẩu súng máy laser hạng nặng, liên tục xả đạn vào các điểm tụ gió. Nòng súng máy nóng rực, đỏ lựng như một thỏi sắt nung giữa cơn mưa rỉ sắt.


Trận chiến diễn ra kịch liệt dọc theo dốc đứng vách đá. Bách liên tục di chuyển, súng Sét-9 của anh bắn đỏ nòng, tiêu diệt từng con bọ trinh sát lẻn qua kẽ đá. Tuy nhiên, cái giá phải trả là tủy sống của anh bắt đầu nóng rực. Bộ giáp Obsidian-03 đang điên cuồng hút canxi từ hệ xương khớp của anh để duy trì lớp giáp chitin bọc ngoài bả vai trái. Cơn đau buốt dọc sống lưng dội lên khiến Bách suýt quỵ xuống sau mỗi cú giật của súng laser.


Đột nhiên, một tiếng rít tần số cao cực mạnh xé toạc không khí từ phía trên cao.


*Vo vo vo...*


Một con bọ bay Hornet-X khổng lồ – biến thể ong bắp cày dài hơn bốn mét với đôi cánh màng cứng như thép – bất ngờ không kích bổ nhào từ trên đỉnh sương mù xuống. Tốc độ bổ nhào hơn 150km/h tạo ra một luồng gió bức xạ cực mạnh thổi bay chiếc kính ngắm dã chiến của Nguyễn Lâm.


Con Hornet-X lao thẳng vào tháp gác tạm thời bằng thép rỉ sét của tiểu đội. Cú đâm với động năng cực lớn khiến toàn bộ cột đỡ thép của tháp gác bị gãy gập, kéo theo một khối đá bazan nặng hơn hai tấn đổ sụp xuống ngay vị trí Nguyễn Lâm đang quỳ ngắm bắn.


"Lâm! Tránh ra!" Trịnh Khánh hét lớn, nhưng gã quá cồng kềnh để có thể lao tới kịp.


Nguyễn Lâm trợn tròn mắt nhìn khối đá bazan khổng lồ đang sụp xuống đỉnh đầu. Cậu hoàn toàn bị đông cứng vì hoảng sợ.


Bách tính toán quỹ đạo rơi trong vòng 0.1 giây. Nếu dùng cơ thể người thường để đỡ, xương khớp anh sẽ bị nghiền nát vĩnh viễn. Nhưng nếu Lâm chết, mỏ neo nhân tính của anh tại tiểu đội này sẽ rạn nứt.


"Mẹ kiếp!"


Bách gầm lên, anh nhảy vọt lên vách đá. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh kích hoạt Giao thức Khởi Động Obsidian-03 khẩn cấp, dồn toàn bộ 30% năng lượng tối tích lũy vào cánh tay trái.


*Rắc... Rắc...*


Dưới lớp tay áo quân phục kaki sờn rách, các sợi thần kinh màu đen bóng của bộ giáp Obsidian-03 đột ngột vươn dài, cắm sâu vào thớ thịt tay trái Bách. Lớp giáp Chitin Obsidian tự động hóa cứng bề mặt với tốc độ chóng mặt, mọc ra những tấm vảy chitin đen tuyền bóng loáng bao bọc kín từ khuỷu tay đến lòng bàn tay Bách. Những tia chớp từ trường màu lam nhạt phóng ra liên tục từ các khe khớp giáp.


Bách đưa cánh tay trái bọc chitin đen đỡ trực diện khối đá bazan nặng hai tấn đang rơi tự do.


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ động năng kinh hoàng vang vọng khắp vách đá rỉ sét. Sức nặng của khối đá ép chặt cơ thể Bách xuống nền cát rỉ, khiến khớp gối trái của anh phát ra tiếng răng rắc khô khốc do loãng xương cấp tính. Nhưng cánh tay trái bọc chitin đen của anh vẫn đứng vững, hóa cứng hoàn hảo như một cột trụ thép chống trời. Khối đá bazan khổng lồ bị lực cản cực hạn chặn đứng ngay sát đỉnh đầu Nguyễn Lâm, nứt toác thành hai nửa rồi đổ nhào xuống vực sâu phía sau.


Bách thở dốc, tủy sống tay trái hoàn toàn tê dại do giáp hút máu hóa cứng. Anh nhanh chóng dùng áo khoác kaki che kín cánh tay trái bọc chitin đen đang bốc khói trắng lượng tử nghi ngút trước khi Lâm kịp nhận ra.


"Anh... Anh Bách..." Nguyễn Lâm run rẩy nhìn Bách, đôi mắt đầy vẻ bàng hoàng kinh ngạc.


Nhưng sự bình yên không kéo dài được lâu.


*Cọt kẹt... Kèm kẹt...*


Từ phía mỏm đá phía trên, tiếng động cơ servo hạng nặng nghiến rít tàn bạo vang lên. S sương mù xám bị xé toạc bởi luồng ánh sáng vàng kim sáng loáng phát ra từ bộ giáp cơ khí Titan-05 thế hệ mới.


Trịnh Phong lái chiếc Titan-05 đáp xuống vách đá với một tiếng động mạnh, làm rung chuyển cả mỏm đá rỉ sét. Đôi găng tay hợp kim mạ crom của gã bám đầy vết dầu máy, vai trái tích hợp họng pháo plasma đang liên tục rò rỉ những tia năng lượng màu lam rực rỡ.


Titan-05 quay ngoắt lại, thấu kính quang học quét hồng ngoại của chiếc mũ bảo hộ mạ vàng khóa chặt mục tiêu vào Hoàng Bách. Trịnh Phong nâng cánh tay cơ khí nặng nề lên, chĩa thẳng họng pháo plasma vai rực lửa vào ngực Bách.


"Hoàng Bách!" Giọng nói của Trịnh Phong vang lên qua bộ khuếch âm của giáp Titan-05, đầy vẻ kiêu ngạo, nghi ngờ và lạnh lùng tột độ. "Tao đã nhìn thấy hết rồi. Sức mạnh cơ bắp dị thường bọc chitin đen trên tay trái của mày... Thứ công nghệ biến dị tởm lợm đó từ đâu ra? Nói mau, nếu không tao sẽ nung chảy lồng ngực mày ngay tại chỗ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!