Nhạc nềnCyber_Noir

Bụi Xám Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù điện từ xám xịt từ bức tường từ trường khổng lồ cao một trăm mét của Phân khu Hải Phòng luôn đổ xuống những hạt bụi rỉ sét li ti, phủ một lớp màu xám tro lên những mái tôn chắp vá của Khu hậu cần số 3. Ở nơi tận cùng của tầng đáy xã hội này, không khí lúc nào cũng nồng nặc mùi lưu huỳnh, dầu máy khét lẹt và vị kim loại độc hại bám vào cuống họng.


Trong căn lều rách nát dựng bằng các tấm composite phế liệu, Hoàng Bách đang quỳ trên nền đất lạnh, hai bàn tay bám đầy dầu mỡ đen kịt cố sức siết chặt khớp nối của chiếc màng lọc nước cũ kỹ. Chiếc máy lọc dã chiến này được chắp vá từ ba bộ lọc thải công nghiệp bỏ hoang, là thứ duy nhất ngăn hai anh em anh khỏi việc uống trực tiếp nguồn nước sông nhiễm xạ nặng nề bên ngoài.


"Khụ... khụ... khụ..."


Tiếng ho khan xé lòng vang lên từ góc tối của chiếc giường lò xo gỉ sét. Hoàng Bách giật mình, chiếc cờ-lê trượt khỏi tay gõ vào ống đồng phát ra tiếng kêu cọc cọc khô khốc. Anh vội vàng đứng dậy, bước nhanh về phía góc giường.


Hoàng An, đứa em gái mười bốn tuổi của anh, đang co rúm người dưới chiếc chăn bông sờn rách loang lổ. Gương mặt cô bé nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh sáng mờ ảo của bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ dán đầy những sticker hình cỏ bốn lá đã bạc màu liên tục phập phồng theo từng nhịp thở dốc đứng, đứt quãng của cô bé.


"An, đừng tháo mặt nạ ra. Để anh rót nước."


Bách đỡ em gái dậy, một tay vuốt nhẹ tấm lưng gầy gò đang run rẩy của cô bé. Anh quay lại chiếc máy lọc tự chế, mở van xả. Dòng chất lỏng chảy ra có màu vàng nhạt, sủi bọt nhẹ và tỏa ra mùi đồng rỉ nồng nặc. Màng lọc đã rách nát hoàn toàn. Chất lượng lọc nước của chiếc máy này đã chạm đến giới hạn đào thải từ ba ngày trước.


An run rẩy đón lấy chiếc cốc nhựa, nhưng ngay khi dòng nước chạm vào môi, cô bé lập tức ho sặc sụa. Từng tia máu sẫm màu rỉ ra từ kẽ chiếc mặt nạ lọc khí, thấm đỏ cả lớp vải lọc bụi. Căn bệnh xơ hóa phổi do hít bụi phóng xạ rào chắn từ trường của cô bé đã chuyển sang thể nhị cấp cực kỳ nguy hiểm.


"Nước... nước đắng quá... anh hai..." Giọng An thào thào, yếu ớt như một sợi tơ sắp đứt.


Lồng ngực Hoàng Bách thắt chặt lại. Anh biết rất rõ, nếu không có Nước cất vô trùng phân khu Hải Phòng và thuốc phổi chính quy của Tập đoàn Vạn Niên, các phế nang bị xơ hóa của An sẽ hoàn toàn đông cứng trong vòng một tuần nữa. Nhưng một lít nước cất vô trùng ở chợ đen có giá tới năm mươi Thẻ tín dụng năng lượng Hải Phòng — một con số khổng lồ đối với một kẻ mồ côi chuyên nhặt rác phế liệu cơ khí như anh.


Bách hít một hơi sâu, luồng khí lạnh nồng mùi lưu huỳnh tràn vào phổi dấy lên một cơn ngứa ngáy quen thuộc, nhưng cơ thể anh tự động thích nghi và dập tắt cơn ho ngay lập tức. Đó là nhờ Gen Gián Thích Nghi Cấp 1 đang tiềm ẩn sâu trong huyết quản của anh, thứ di sản sinh học duy nhất mà bố mẹ để lại trước khi qua đời trong các lò phản ứng từ trường Hải Phòng. Cơ thể anh dẻo dai hơn người thường, tế bào tự phục hồi nhanh hơn, nhưng sức mạnh đó không thể chia sẻ cho em gái, cũng không thể đổi lấy thuốc men.


Anh thò tay vào túi quần quân phục sờn rách nhặt được từ bãi rác, lôi ra chiếc ví da cũ. Bên trong chỉ còn vỏn vẹn ba mươi lăm thẻ tín dụng năng lượng — toàn bộ số tiền anh tích lũy được sau một tháng ròng rã bới rác ngoài biên giới xám.


"Đợi anh một lát, An. Anh sẽ mang thuốc và nước sạch về ngay."


Bách siết chặt chiếc ví, kéo lại tấm chăn cho em gái rồi bước nhanh ra khỏi lều. Anh không thể chần chừ thêm nữa.


***


Chợ đen Khu hậu cần số 3 nằm sâu dưới những vòm móng cầu cảng rỉ sét của sông Hải Phòng cũ. Nơi đây không có luật pháp, chỉ có mùi cồn hóa chất khử trùng, tiếng động cơ rầm rì của các thiết bị khai thác lậu và ánh sáng xanh lam nhạt từ những khối quặng Aegium thô được bày bán công khai.


Bách đi qua những dãy sạp chắp vá bằng tôn rỉ, hướng thẳng đến quầy thuốc lậu của Lão Sáu — một gã trung gian chợ đen khét tiếng chuyên tuồn sản phẩm lỗi của Tập đoàn Vạn Niên ra ngoài.


"Lão Sáu, tôi cần một liều thuốc phổi thô sơ và nửa lít nước cất vô trùng," Bách nói, giọng lầm lỳ, đặt chiếc ví da lên mặt bàn gỗ bám đầy vết ố dầu.


Lão Sáu, một gã đàn ông trung niên có khuôn mặt bóng nhẫy, đôi mắt híp tịt đầy gian xảo, liếc nhìn đống thẻ tín dụng mỏng dính của Bách rồi khẩy móng tay dài bẩn thỉu cười khẩy:


"Ba mươi lăm thẻ? Nhóc con, cậu đang đùa tôi đấy à? Giá nước cất vô trùng phân khu Hải Phòng hôm nay đã vọt lên sáu mươi thẻ một lít. Còn thuốc phổi? Tập đoàn vừa siết chặt kiểm soát kho dược phẩm lậu. Một liều thô sơ bây giờ không dưới bốn mươi thẻ."


"Bình thường chỉ có hai mươi lăm thẻ!" Bách nghiến răng, hai bàn tay siết chặt lại đến mức các khớp xương kêu răng rắc. "Em gái tôi đang hấp hối. Lão hãy bớt đi một chút, lần sau tôi nhặt được quặng Aegium thô ngoài biên giới xám sẽ bù lại cho lão."


"Không có quặng thì không có thuốc. Chợ đen không làm từ thiện," Lão Sáu nhún vai đầy thờ ơ, thò tay định thu lại chai nước cất vô trùng bọc trong màng polymer bảo vệ.


Nhưng ngay khi ngón tay Lão Sáu vừa chạm vào chai nước, võng mạc của Bách bỗng giật nảy một cái. Nhờ đặc tính cảm nhận bức xạ nhạy bén của Gen Gián Thích Nghi Cấp 1, Bách nhận thấy một luồng sáng xanh lục nhạt, cực kỳ mờ nhạt dao động bên trong chai nước cất vô trùng dưới ánh đèn neon.


Anh vươn tay trái ra, nhanh như chớp ấn chặt lấy chai nước trước khi Lão Sáu kịp rút về.


"Nước này bị nhiễm độc bức xạ từ trường," Bách lạnh lùng nói, mắt khóa chặt vào khuôn mặt đột ngột biến sắc của gã buôn lậu. "Tạp chất xê-si-137 vượt ngưỡng an toàn ba mươi phần trăm. Lão Sáu, lão đang dùng nước xả thải từ lò phản ứng của nhà máy Vạn Niên để giả làm nước cất vô trùng bán cho dân nghèo."


Lão Sáu giật mình, nhưng ngay lập tức vẻ mặt gã trở nên hung tợn. Gã đập mạnh bàn tay béo múp xuống mặt gỗ:


"Mẹ kiếp! Thằng nhóc ranh này dám ngậm máu phun người! Người đâu, ném nó ra ngoài cho ta!"


Ba gã tay chân bậm trợn mang khung xương trợ lực dã chiến rỉ sét từ trong bóng tối bước ra, tay lăm lăm những thanh sắt chịu lực phát ra tiếng rít điện từ nhẹ. Bách đứng bất động, cơ thể anh căng lên. Anh biết mình dẻo dai, nhưng đối đầu trực diện với ba gã mang khung xương cơ khí trong không gian hẹp này là tự sát. Anh cần phải nhẫn nhịn.


"Khoan đã," Bách lùi lại một bước, giọng trầm xuống đầy tính toán. "Tôi không muốn gây rối. Ba mươi lăm thẻ này, tôi chỉ lấy liều thuốc phổi thô sơ. Còn chuyện chai nước nhiễm xạ, tôi sẽ giữ im lặng."


Lão Sáu nhìn chằm chằm vào đôi mắt sắc lạnh, không một chút dao động sợ hãi của Bách. Gã thừa biết nếu tin đồn nước cất nhiễm xạ lan ra, các băng nhóm khác sẽ lập tức nuốt chửng sạp hàng của gã. Gã hừ lạnh một tiếng, ném một ống tiêm chứa dung dịch màu lam nhạt lên bàn:


"Cầm lấy rồi cút! Đừng để ta thấy mặt mày ở đây nữa!"


Bách nhanh chóng thu lấy ống tiêm thuốc phổi thô sơ. Toàn bộ tài sản tích lũy của anh đã sạch bách. Nhưng ngay khi anh vừa quay lưng định bước ra khỏi chợ đen, một tiếng bước chân dồn dập, đều đặn vang lên từ lối vào cầu cảng.


"Hiến binh! Lực lượng Biên phòng Vùng 3 càn quét!"


Tiếng hét thất thanh vang lên khiến toàn bộ khu chợ đen náo loạn. Các chủ sạp cuống cuồng thu dọn hàng hóa, tiếng la hét dẫm đạp lên nhau hỗn loạn dưới sương mù rỉ sét.


Bách định lách người vào một đường ống thải quen thuộc để chạy trốn, nhưng hai họng súng trường laser Sét-9 sáng rực ánh đỏ đã chặn đứng lối thoát của anh.


"Đứng im! Tất cả giữ nguyên vị trí!"


Một nhóm binh sĩ mặc quân phục dã chiến màu xám tro, giáp ngực bọc thép tấm sờn cũ nhanh chóng phong tỏa toàn bộ khu vực. Dẫn đầu họ là một sĩ quan trung niên có dáng người trung thước, khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị với đôi mắt sắc lạnh như dao cạo.


Thiếu tá tuyển quân Hoàng Sơn.


Lão Sáu và đám tay chân lập tức quỳ sụp xuống đất, giơ hai tay lên đầu. Hoàng Sơn không thèm liếc nhìn lũ buôn lậu chợ đen, ánh mắt ông quét qua đám đông hỗn loạn rồi dừng lại ngay trên người Hoàng Bách. Ông bước từng bước vững chãi bằng bốt quân sự nặng nề tiến về phía anh.


"Hoàng Bách, con trai của cựu Đại úy Hoàng Minh đúng không?" Giọng Hoàng Sơn vang lên trầm ấm nhưng đầy uy lực quân sự.


"Phải, Thiếu tá," Bách đứng thẳng người, dù mặc đồ rách rưới nhưng tư thế của anh vẫn giữ được sự nghiêm trang dã chiến do bố rèn luyện từ nhỏ.


Hoàng Sơn nhìn ống tiêm thuốc phổi thô sơ trong tay Bách, rồi liếc nhìn về phía Khu hậu cần số 3 phía xa. Ông khẽ thở dài, hạ giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:


"Em gái cậu lại phát bệnh phổi đúng không? Thuốc lậu của Vạn Niên chỉ kéo dài sự sống của nó thêm vài ngày, rồi tế bào phổi của nó cũng sẽ hóa đá dưới lớp bụi rỉ sét kia."


Bách mím chặt môi, không trả lời. Anh biết ông nói đúng.


"Tôi có một chiếc phao cứu sinh cho cậu," Hoàng Sơn lôi từ trong túi măng-tô quân đội ra một tờ văn bản điện tử phát sáng xanh lam nhạt. "Lực lượng Biên phòng Vùng 3 đang tuyển quân đặc cách cho các chốt gác tiền tuyến sát rào chắn từ trường. Bố cậu từng là một chiến binh quả cảm. Tôi thấy được dòng máu dẻo dai của ông ấy trong người cậu."


Ông đặt tờ văn bản lên mặt bàn gỗ rỉ sét trước mặt Bách:


"Ký vào đây. Cậu sẽ gia nhập Tiểu đội Biên phòng số 9 tại Chốt gác số 9. Đổi lại, em gái cậu sẽ được đặc cách cấp nước cất vô trùng chính quy và điều trị phổi bằng liệu pháp lượng tử tại bệnh viện dã chiến Hải Phòng miễn phí suốt thời gian cậu tại ngũ."


Bách nhìn vào bản hợp đồng. Chốt gác số 9 — tiền đồn nguy hiểm nhất sát biên giới Vùng 4, nơi bầy côn trùng khổng lồ luôn rình rập vượt rào chắn. Gia nhập nơi đó nghĩa là chấp nhận bán mạng cho thần chết.


Nhưng anh nhìn lại ống thuốc phổi thô sơ nghèo nàn trong tay mình, rồi nghĩ đến gương mặt thoi thóp của Hoàng An trong căn lều dột nát.


Anh không có sự lựa chọn nào khác.


"Tôi ký," Bách lạnh lùng nói.


Anh ấn ngón tay cái lên màn hình sinh trắc học của văn bản. Bản hợp đồng nhấp nháy ánh đỏ, chính thức khóa chặt vận mệnh của anh vào lực lượng biên phòng tàn khốc.


***


Nửa giờ sau, tại văn phòng tuyển quân dã chiến của Phân khu Hải Phòng.


Mùi cồn sát trùng nồng nặc lấp đầy căn phòng hẹp bọc chì chống bức xạ. Hoàng Bách đứng trần trụi nửa thân trên trước chiếc máy phân tích sinh học lượng tử "Gene-Scan-04". Một nữ y tá quân y lạnh lùng cắm mũi kim tiêm siêu vi vào tĩnh mạch cánh tay anh để rút máu xét nghiệm bắt buộc trước khi cấp phát quân phục biên phòng.


"Quá trình phân tích nhóm gen Tân Nhân Loại bắt đầu. Thời gian dự kiến: ba mươi giây," tiếng còi báo hiệu cơ khí của máy quét vang lên đều đều.


Hoàng Sơn đứng bên cạnh, tay cầm bộ quân phục màu xám tro sờn rách và khẩu súng trường laser Sét-9 cũ kỹ đặt lên bàn dã chiến:


"Mặc quân phục vào, binh nhì Hoàng Bách. Sáng mai cậu sẽ di chuyển ra Chốt gác số 9. Hãy nhớ kỹ quân luật: tuyệt đối không vượt rào chắn, bảo vệ phòng tuyến đến hơi thở cuối cùng."


"Rõ, Thiếu tá," Bách đón lấy bộ quân phục, mặc vào người. Chất vải thô ráp cọ sát vào da thịt sần sùi bám đầy bụi rỉ sét của anh.


Bíp! Bíp! Bíp!


Đột nhiên, chiếc máy phân tích sinh học phát ra những tiếng còi báo động dồn dập, chói tai. Đèn tín hiệu trên đỉnh máy chuyển từ màu xanh lam an toàn sang màu đỏ rực rỡ nhấp nháy liên tục.


Nữ y tá đang gõ bàn phím bỗng khựng lại. Đôi mắt cô ta mở to đầy kinh hoàng khi nhìn vào biểu đồ chuỗi xoắn kép ADN đang hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng. Chuỗi ADN của Hoàng Bách không phải là cấu trúc Tân Nhân Loại thông thường, mà các liên kết hydro đang liên tục tự tái cấu trúc với tốc độ chóng mặt, mô phỏng hoàn hảo mô hình thích nghi cực hạn của loài gián cổ đại — một dị biến gen cấm chưa từng được ghi nhận trong hồ sơ chính quy.


"Cái gì thế này..." Nữ y tá run rẩy lùi lại một bước, tay cô ta run run định nhấn nút báo động an ninh sinh học toàn phân khu.


Hoàng Bách đứng sững người giữa phòng. Dưới lớp quân phục mới nhận, lồng ngực anh đập thình thịch dữ dội, một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên dọc sống lưng khi bí mật lớn nhất của cơ thể anh đang phơi bày ra trước ánh sáng lượng tử lạnh lùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!