Nhạc nềnMemories6

Chỉ Số Sinh Học Bất Thường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão Hải Phong đập vào những khung cửa kính cường lực của bệnh viện tâm thần biệt lập nghe rầm rập như tiếng gõ cửa của tử thần. Đêm đã về khuya, nhưng trong căn phòng làm việc lâm thời của Tuệ Lâm, ngọn đèn bàn vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, cô độc. Cô ngồi im lặng trước bàn làm việc, hai tay đan chặt vào nhau, ngón cái khẽ miết lên mặt dây chuyền bạc khắc hình cỏ bốn lá ẩn dưới cổ áo sơ mi lụa trắng.


Lời đe dọa của Vương Quốc Anh vào chiều muộn hôm nay vẫn như một khối đá nặng đè chặt lên lồng ngực cô. Bản bệnh án tâm thần mang số hiệu 0912 của cha cô – cựu Thẩm phán Tuệ Minh – chính là một quả bom hẹn giờ mà Lục Vĩnh Hải đã chôn giấu suốt mười năm qua, chỉ chờ cô bước sai một bước để kích nổ, hủy hoại danh dự của người cha quá cố và tước đoạt giấy phép hành nghề lâm sàng của chính cô.


"Cha không thể là một kẻ điên loạn tự sát..." Tuệ Lâm thì thầm, giọng cô nghẹn lại trong bóng tối. Nhưng lý trí của một nhà trị liệu tội phạm học lâm sàng buộc cô phải nhìn thẳng vào sự thật: Trịnh Khánh Minh là một thiên tài thao túng tâm lý. Nếu hắn đã ra tay từ mười năm trước, bản bệnh án đó chắc chắn được ngụy tạo một cách hoàn hảo đến mức không một hội đồng y khoa nào có thể phát hiện ra kẽ hở bằng mắt thường. Cô cần thời gian. Nhưng Tiêu Quốc Bảo và Vương Quốc Anh chỉ cho cô đúng 24 giờ.


Một tiếng sấm lớn nổ vang ngoài khơi xa, làm rung chuyển cả hệ thống cửa kính của tòa nhà giám định đặc biệt. Cơn bão số 5 đang đổ bộ vào đất liền, sương mù từ biển cuộn theo gió tràn qua các hành lang lạnh lẽo. Trực giác của Tuệ Lâm đột ngột reo lên một hồi chuông cảnh báo. Cô nhớ lại lời thì thầm đầy rẫy tử khí của Lục Đình Phong lúc trưa: "Nếu cô viết điều đó vào bản báo cáo... ông ta sẽ tiêm cho tôi một liều Haloperidol đủ để biến tôi thành gã điên thật sự ngay đêm nay."


Tuệ Lâm đứng bật dậy. Cô không thể ngồi chờ cho đến khi thời hạn 24 giờ kết thúc. Cô phải hành động. Cô với lấy chiếc vali chuyên dụng chứa Máy đo đa ký (Polygraph) cầm tay chuyên dụng, kiểm tra nhanh các cực cảm biến, rồi bước nhanh ra khỏi phòng.


Hành lang bệnh viện lúc 11 giờ 45 phút đêm tối tăm và ẩm ướt. Ánh đèn huỳnh quang chớp tắt liên tục do dòng điện bị ảnh hưởng bởi bão. Tuệ Lâm bước đi nhanh nhưng không hề phát ra tiếng động. Khi đi qua phòng trực của y tá, cô khẽ dừng bước. Cửa phòng hé mở một khe nhỏ. Bên trong, y tá Phạm Thị Liên đang đứng quay lưng lại phía cửa, tay cầm một ống xi-lanh lớn, lén lút rút một loại dung dịch trong suốt từ một lọ thủy tinh không có nhãn mác.


Tuệ Lâm nheo mắt quan sát hành vi của Liên. Vai của Liên khẽ nhún lên, hơi thở dồn dập, chốc chốc lại ngoái đầu nhìn ra cửa phòng trực với vẻ cảnh giác tột độ. Đây là biểu hiện kinh điển của phản xạ tự vệ khi thực hiện một hành vi phạm pháp (defensive deception posture). Tuệ Lâm khẽ lùi lại vào bóng tối của góc tường, để cho Liên bước ra ngoài trước. Liên cầm khay thuốc đi về phía Phòng thẩm vấn số 4 – nơi Lục Đình Phong đang bị giam lỏng hằng đêm.


Tuệ Lâm lặng lẽ bám theo. Khi bước qua cửa an ninh của khu cách ly đặc biệt, cô trình ra Giấy phép tiếp cận cấp độ 5 của Sở Tư pháp. Hai nhân viên bảo vệ của Công ty An ninh Hắc Phong nhìn cô với vẻ hoài nghi, nhưng trước con dấu đỏ quyền lực của cơ quan tư pháp và sự chứng kiến của Sĩ quan giám sát Huỳnh Ngọc Lan đang trực đêm tại phòng giám sát, chúng buộc phải để cô bước qua.


Khi Tuệ Lâm bước vào Phòng thẩm vấn số 4, không khí bên trong lạnh lẽo và nồng nặc mùi thuốc sát trùng loại mạnh. Lục Đình Phong đang ngồi im lặng trên chiếc ghế sắt gắn chặt xuống sàn. Hai cổ tay anh bị xích vào vòng kim loại trên bàn, vết bầm rớm máu nhẹ từ buổi trưa đã khô lại, tạo thành những vệt đỏ sẫm bám vào làn da tái nhợt của anh.


Nhưng điều khiến Tuệ Lâm kinh hoàng chính là thể trạng hiện tại của Đình Phong. Đầu anh rủ xuống, mái tóc đen ẩm ướt bết vào trán. Toàn thân anh đang run rẩy một cách cơ học – những nhịp run giật rất nhẹ nhưng đều đặn ở đầu ngón tay và cơ gò má. Khóe môi anh khô khốc, nứt nẻ, và một dòng mồ hôi lạnh đang chảy dài từ thái dương xuống cằm.


"Anh Lục," Tuệ Lâm bước nhanh đến, giọng cô mất đi vẻ phẳng lặng thường ngày, thay vào đó là một sự lo lắng dồn dập.


Đình Phong khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh giờ đây đờ đẫn, thiếu đi sự sắc bén lạnh lùng của buổi trưa. Đồng tử của anh co rút lại nhỏ như đầu đinh ghim (miosis) dưới ánh đèn halogen sáng rực của phòng giam.


"Bác... sĩ..." Giọng anh khàn đặc, đứt quãng. "Tôi đã nói... cô không nên... quay lại đây..."


"Đừng nói gì cả." Tuệ Lâm lập tức mở vali chuyên dụng, lấy các cực cảm biến của Máy đo đa ký dán vào đầu ngón tay và cổ tay của anh. Cô cần các số liệu sinh học chính xác để xác chứng tình trạng của anh trước khi quá muộn.


Ngay khi máy đo được kích hoạt, các đường đồ thị trên màn hình lập tức nhảy vọt một cách phi tự nhiên. Đường biểu diễn nhịp tim (heart rate) vọt thẳng lên con số 130 nhịp/phút dù Đình Phong đang ngồi hoàn toàn bất động. Đường điện trở da (GSR) dao động liên tục với những bước sóng cực ngắn và sắc nhọn, biểu thị một trạng thái kích thích thần kinh giao cảm cực hạn nhưng không phải do phản ứng tâm lý tự nhiên. Ngưỡng chịu đựng căng thẳng thần kinh (STT) của anh đang bị kéo tụt xuống mức báo động đỏ.


"Nhịp tim 130, điện trở da sụt giảm mạnh, đồng tử co rút..." Tuệ Lâm lẩm nhẩm, đầu óc cô hoạt động với tốc độ tối đa của một chuyên gia lâm sàng. "Đây không phải là một cơn hoảng loạn tinh thần thông thường. Đây là hội chứng ngoại tháp cấp tính (acute extrapyramidal syndrome) do ngộ độc hóa chất hướng thần. Độc tính thần kinh đang phá hủy khả năng kiểm soát cơ học của anh ta."


Đúng lúc đó, tiếng cửa sắt trượt mở vang lên khô khốc. Y tá Phạm Thị Liên bước vào phòng, khay thuốc trên tay khẽ rung lên tạo ra những tiếng va chạm kim loại lách cách. Nhìn thấy Tuệ Lâm đang đứng bên cạnh Đình Phong với các thiết bị đo đa ký, gương mặt Liên biến sắc trong tích tắc. Cơ gò má của Liên giật nhẹ, hai cánh mũi phập phồng – biểu hiện của sự chột dạ tột độ khi bị bắt quả tang.


"Bác sĩ Tuệ Lâm?" Liên lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng cố tỏ ra cứng rắn. "Bây giờ là giờ cấp thuốc và tiêm tĩnh mạch định kỳ cho bệnh nhân Lục Đình Phong. Yêu cầu cô tránh ra ngoài để tôi thực hiện ca trực theo chỉ thị của Phó viện trưởng Tiêu Quốc Bảo."


Tuệ Lâm đứng thẳng dậy, chắn giữa y tá Liên và Đình Phong. Ánh mắt cô sắc lẹm như một lưỡi dao mổ hướng thẳng về phía Liên.


"Y tá Liên," Tuệ Lâm lạnh lùng nói. "Bệnh nhân đang có các biểu hiện của hội chứng ngộ độc thần kinh cấp tính. Nhịp tim của anh ta đã vượt quá 130 nhịp/phút, đồng tử co rút cực hạn và xuất hiện các cơn run giật cơ học ngoại tháp. Tôi yêu cầu cô cho tôi kiểm tra nhãn mác và thành phần của ống thuốc tiêm mà cô đang cầm trên tay."


Liên khẽ lùi lại một bước, tay cô ta siết chặt lấy khay thuốc, cố tình dùng thân người che khuất ống xi-lanh đã được rút đầy dung dịch trong suốt.


"Đây là thuốc bổ não và an thần thế hệ mới được phê duyệt trong phác đồ điều trị của bệnh viện," Liên nói dối, giọng cô ta run lên ở những âm tiết cuối. "Bác sĩ chỉ là giám định viên độc lập của tòa án, cô không có quyền can thiệp vào quy trình điều trị lâm sàng của bệnh viện chúng tôi. Nếu cô cản trở tôi thực hiện ca trực, tôi sẽ báo cáo với Trưởng phòng an ninh Đỗ Văn Nam cưỡng chế trục xuất cô khỏi khu cách ly ngay lập tức!"


Tuệ Lâm bước lên một bước, ép sát Liên vào vách tường bọc cao su. Kỹ năng đọc vị vi biểu cảm của cô lập tức phân tích: thanh quản của Liên khẽ di chuyển lên xuống liên tục khi trả lời, ngón tay cái bên tay trái khẽ gập vào trong lòng bàn tay – đó là những mỏ neo hành vi không thể chối cãi của sự dối trá và nỗi sợ hãi tột cùng.


"Cô đang sợ hãi, y tá Liên," Tuệ Lâm thì thầm, giọng nói của cô trầm xuống nhưng đầy sức nặng đe dọa pháp lý. "Cô biết rõ trong ống tiêm đó không phải là thuốc bổ não. Đó là Haloperidol-X – một loại biệt dược an thần cực mạnh chưa qua kiểm duyệt lâm sàng của Bộ Y tế, loại thuốc mà Tiêu Quốc Bảo đã dùng để lén lút hủy hoại hệ thần kinh của Đình Phong suốt nhiều tuần qua. Nếu cô tiêm liều thuốc này vào người anh ta trong tình trạng nhịp tim hiện tại, anh ta sẽ bị tổn thương não vĩnh viễn hoặc suy hô hấp cấp tính dẫn đến tử vong. Lúc đó, cô không chỉ là một y tá vi phạm quy trình, cô sẽ là đồng phạm trực tiếp của tội mưu sát cấp độ 1 trước pháp luật!"


Từng chữ của Tuệ Lâm như những nhát búa bổ thẳng vào tâm lý yếu ớt của y tá Liên. Liên run rẩy dữ dội, chiếc khay thuốc trên tay cô ta suýt rơi xuống sàn. Cô ta biết rõ uy tín của Tuệ Lâm và sự nghiêm khắc của Viện kiểm sát. Nhưng nỗi sợ hãi đối với Tiêu Quốc Bảo và thế lực của Lục Vĩnh Hải vẫn lớn hơn.


Trong một khoảnh khắc hoảng loạn, Liên bất ngờ đẩy mạnh Tuệ Lâm ra, lao về phía Đình Phong với ống xi-lanh giơ cao. Cô ta muốn nhanh chóng tiêm liều thuốc độc này để tiêu hủy chứng cứ và hoàn thành mệnh lệnh của Tiêu Quốc Bảo.


"Dừng lại!" Tuệ Lâm hét lên. Cô không hề do dự, lao thẳng đến giật lấy cổ tay của Liên.


Hai người phụ nữ giằng co kịch liệt ngay bên cạnh chiếc ghế sắt của Đình Phong. Sự yếu ớt thể xác của một nhà trị liệu không cho phép Tuệ Lâm áp đảo được Liên ngay lập tức. Nhưng bằng một động tác mưu trí, Tuệ Lâm khẽ dùng chân gạt mạnh vào khay thuốc trên bàn. Chiếc khay rơi xuống sàn tạo ra một tiếng động chói tai. Ống xi-lanh trên tay Liên bị chệch hướng, dung dịch độc chất bắn tung tóe lên bức tường bọc cao su, và ống thủy tinh rỗng của lọ thuốc độc rơi thẳng vào sọt rác y tế ở góc phòng.


Liên bàng hoàng nhìn ống xi-lanh trống rỗng trên tay. Biết rằng âm mưu đã thất bại, cô ta hoảng loạn thu dọn khay thuốc, không thèm nhặt lại ống thuốc rỗng trong sọt rác, vội vã quay lưng chạy ra khỏi phòng thẩm vấn để báo cáo với Tiêu Quốc Bảo.


Tuệ Lâm thở dốc, lòng bàn tay cô bị xước một vết dài do va chạm với cạnh sắc của chiếc khay kim loại, máu khẽ rỉ ra thành những giọt đỏ tươi. Nhưng cô không có thời gian để bận tâm đến vết thương của mình. Cô lập tức cúi xuống sọt rác, dùng một chiếc khăn giấy y tế bọc kín lấy ống thủy tinh rỗng của lọ thuốc độc vừa bị Liên vứt bỏ, cẩn thận nhét nó vào sâu trong ngăn bí mật của chiếc vali đa ký. Đây chính là vật chứng độc lý học đắt giá nhất chứng minh thủ đoạn mưu hại y khoa của Tiêu Quốc Bảo.


Nhưng niềm vui chiến thắng ngắn ngủi lập tức bị dập tắt bởi một tiếng rên rỉ đau đớn từ phía sau.


Lục Đình Phong bất ngờ đổ gục người về phía trước, hai tay bị xích sắt kéo căng ra trên bàn kim loại. Cơ thể anh co giật dữ dội, từng thớ cơ trên lưng và cổ căng cứng lên như những sợi dây đàn bị kéo căng quá mức. Khóe miệng anh sủi bọt mép trắng xóa, đôi mắt trợn ngược lên, chỉ còn lại lòng trắng đờ đẫn dưới ánh đèn halogen tàn nhẫn.


"Đình Phong!" Tuệ Lâm lao đến bên anh. Cô áp tay vào cổ anh – nhịp tim lúc này đã vượt quá ngưỡng chịu đựng căng thẳng thần kinh (STT), nhảy vọt lên con số 155 nhịp/phút. Cơn co giật thùy trán do độc tính Haloperidol-X tích lũy chạm ngưỡng cực hạn đã chính thức bộc phát.


"Nguyễn Thị Thắm! Gọi hộ lý khẩn cấp!" Tuệ Lâm hét lớn về phía camera giám sát ở góc phòng. Nhưng không có một tiếng trả lời nào phát ra từ hệ thống loa nội bộ.


Tuệ Lâm lập tức rút chiếc điện thoại cá nhân từ túi áo ra để gọi cho Đội trưởng cảnh sát Phan Thanh Sơn ở ngoài đất liền. Nhưng màn hình điện thoại hoàn toàn trống rỗng – không có một vạch sóng nào. Cô bàng hoàng nhận ra toàn bộ hệ thống liên lạc vô tuyến tại khu vực phòng giam đặc biệt này đã bị Trưởng phòng an ninh Đỗ Văn Nam dùng thiết bị phá sóng vô hiệu hóa hoàn toàn từ trước. Tiêu Quốc Bảo và Đỗ Văn Nam muốn cô lập hòn đảo này hòng dồn Đình Phong vào cái chết thầm lặng giữa đêm bão.


Cơn bão ngoài khơi bắt đầu đổ bộ vào hòn đảo Hải Phong với một sức mạnh khủng khiếp. Một tiếng sét xé rách bầu trời đêm, ánh chớp xanh loét chiếu qua ô cửa thông gió nhỏ của phòng giam, ngay sau đó là tiếng nổ đùng đoàng làm rung chuyển cả tòa nhà. Hệ thống điện của bệnh viện chớp tắt ba lần rồi hoàn toàn sụp đổ. Phòng thẩm vấn số 4 chìm vào một bóng tối tịch mịch, lạnh lẽo, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ màn hình pin của Máy đo đa ký cầm tay đang nhấp nháy những con số báo động đỏ chói.


Trong bóng tối u uất, tiếng thở rít rợn người của Đình Phong vang lên đều đặn. Anh đang bị ngạt thở do cơ hàm bị co thắt cứng ngắc (trismus). Nếu không được sơ cứu ngay lập tức, anh sẽ chết vì suy hô hấp trước khi chất độc được trung hòa.


Tuệ Lâm phải đưa ra một quyết định mạo hiểm nhất trong cuộc đời trị liệu của mình. Cô không thể chờ đợi đội ngũ y tế biến chất của bệnh viện đến giải cứu. Cô mở vali chuyên dụng, lấy ra một chiếc xi-lanh dự phòng dùng để lấy mẫu máu pháp y.


Cô quỳ xuống bên cạnh Đình Phong, dùng một tay bóp chặt hai bên khớp hàm của anh để giải phóng đường thở, tay kia nhanh chóng tìm kiếm tĩnh mạch trên cánh tay tái nhợt của anh dưới ánh sáng leo lét của màn hình máy đo đa ký.


"Hãy kiên trì, Đình Phong... Tôi sẽ không để anh chết ở đây..." Tuệ Lâm thì thầm, nước mắt cô khẽ hòa lẫn với những giọt mồ hôi lạnh trên trán anh. Cô cắm mũi kim vào tĩnh mạch của anh, rút ra một ống máu đầy màu đỏ thẫm – mẫu máu chứa dư lượng độc chất Haloperidol-X chưa bị chuyển hóa. Cô nhanh chóng giấu ống máu vào trong túi áo sơ mi của mình, ngay bên cạnh mặt dây chuyền cỏ bốn lá của mẹ.


Sau đó, cô áp dụng Kỹ thuật thở hộp (Box Breathing Technique) mà cô đã rèn luyện hằng năm. Cô áp sát gương mặt mình vào tai anh, dùng giọng nói trầm ấm, đều đặn của mình để dẫn dắt nhận thức của anh đi qua cơn khủng hoảng:


"Hít vào... một... hai... ba... bốn... Giữ lại... một... hai... ba... bốn... Thở ra... một... hai... ba... bốn... Hãy nghe giọng nói của tôi, Đình Phong. Anh không đơn độc. Đừng để chất độc kiểm soát tâm trí anh..."


Nhưng mọi nỗ lực sơ cứu lâm sàng của Tuệ Lâm dường như đang đi vào bế tắc trước sức tàn phá tàn độc của hóa chất hướng thần. Thể xác của Lục Đình Phong đột ngột nảy mạnh lên một lần cuối cùng, xích sắt trên tay anh kêu lên một tiếng rít buốt óc trước khi anh hoàn toàn ngã quỵ xuống sàn phòng giam, bọt mép tràn ra khóe môi, cơ thể anh lạnh ngắt và co quắp lại trong trạng thái nguy kịch tột cùng dưới cơn bão dữ dội đang gào rú cắt đứt mọi liên lạc với đất liền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!