Báo Cáo Giả Mạo
Tiếng sấm sét từ biển khơi Hải Phong dội vào những bức tường bọc cao su dày của Phòng thẩm vấn số 4, để lại một dư âm trầm đục, rung rẩy. Tuệ Lâm đứng chôn chân trên sàn nhà lạnh lẽo, hơi thở cô khẽ nghẹn lại trong lồng ngực. Lời thì thầm của Lục Đình Phong vẫn còn như văng vẳng bên tai cô, nóng hổi và đầy rẫy mùi tử khí.
Cô rất thông minh, bác sĩ. Nhưng cô có biết tại sao quy tắc im lặng tuyệt đối của phòng kính này lại bị phá vỡ không? Lục Vĩnh Hải đang đứng ngay sau tấm kính đó... và ông ta biết cô đã nhận ra tôi không điên. Nếu cô viết điều đó vào bản báo cáo gửi Viện kiểm sát, ông ta sẽ tiêm cho tôi một liều Haloperidol đủ để biến tôi thành gã điên thật sự ngay đêm nay. Và cô... cô nghĩ mình có thể sống sót rời khỏi hòn đảo sương mù này sao?
Đình Phong từ từ rụt người lại, xích sắt trên cổ tay anh kêu lên những tiếng lách cách khô khốc khi anh tựa lưng ra sau ghế. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào cô, sâu thẳm, lạnh lùng và chứa đựng một sự kiên định tàn nhẫn của một kẻ đã chấp nhận đi vào cõi chết. Đó không phải là ánh mắt của một bệnh nhân hoang tưởng phân liệt; đó là ánh mắt của một kỳ thủ tài chính đang nhìn quân cờ cuối cùng của mình bị dồn vào góc chết.
Tuệ Lâm hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén nhịp tim đang có xu hướng tăng vọt lên mức 90 nhịp/phút. Cô không được phép lộ ra bất kỳ sự dao động nào trước bức kính một chiều kia. Cô biết Lục Vĩnh Hải đang đứng đó, quan sát từng chuyển động cơ gò má, từng nhịp chớp mắt của cô thông qua hệ thống camera độ phân giải cao. Cô chậm rãi gập cuốn sổ ghi chép da đen lại, đứng dậy và thu hồi chiếc gương Kintsugi dán keo vàng trên bàn.
"Buổi giám định hôm nay kết thúc ở đây, anh Lục," Tuệ Lâm nói, giọng nói của cô được giữ ở tông giọng phẳng lặng, chuyên nghiệp của một chuyên gia lâm sàng. "Tôi sẽ ghi nhận các phản xạ sinh học của anh vào hồ sơ độc lập."
Đình Phong không trả lời, anh chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai ẩn hiện trong bóng tối của mái tóc đen rủ xuống trán.
Khi Tuệ Lâm bước ra khỏi Phòng thẩm vấn số 4, cánh cửa sắt dày khép lại sau lưng cô với một tiếng bang nặng nề. Hành lang của khoa giám định đặc biệt trải dài dưới ánh đèn huỳnh quang trắng muốt, lạnh lẽo và không một bóng người. Sương mù Hải Phong lọt qua những khe cửa kính, tạo thành một lớp màng mỏng ẩm ướt trên sàn đá hoa cương.
Nhưng cô chưa kịp đi hết hành lang thì một bóng người mập mạp đã chặn lối đi của cô. Phó viện trưởng Tiêu Quốc Bảo đứng đó, chiếc áo blouse trắng của ông ta khoác hờ bên ngoài bộ suit đắt tiền, gương mặt bóng dầu rịn ra những giọt mồ hôi dù hệ thống điều hòa đang chạy ở mức lạnh nhất. Bên cạnh ông ta là một người đàn ông trẻ tuổi hơn, dáng người cao ráo, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng và đeo một cặp kính gọng vàng thời thượng.
"Bác sĩ Tuệ Lâm," Tiêu Quốc Bảo lên tiếng, nụ cười giả tạo thường ngày của ông ta biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm nghị đầy áp lực hành chính. "Giám định viên độc lập của chúng ta làm việc thật chăm chỉ. Nhưng tôi e rằng cô không cần phải tốn thêm thời gian cho những buổi thẩm vấn vô ích này nữa."
Tuệ Lâm dừng bước, hai tay cô siết chặt lấy chiếc vali chuyên dụng chứa máy ghi âm Zoom H8. Cô khẽ nheo mắt, đọc vị biểu cảm của Bảo: cơ chân mày co thắt nhẹ, khóe môi giật ngược về phía sau – đó là biểu hiện của sự lo lắng tột độ đang được che đậy bằng sự hung hãn hành chính.
"Ý của Phó viện trưởng là gì?" Tuệ Lâm hỏi, giọng điệu điềm tĩnh.
Tiêu Quốc Bảo khẽ tránh đường, giới thiệu người đàn ông bên cạnh bằng một giọng điệu đầy tự hào: "Giới thiệu với cô, đây là Tiến sĩ Vương Quốc Anh, Trưởng phòng Nghiên cứu Lâm sàng của Bệnh viện Quốc tế Lục Gia. Cậu ấy vừa hoàn thành bản báo cáo giám định tâm thần chuyên sâu cho bệnh nhân Lục Đình Phong dưới sự ủy quyền của Hội đồng quản trị tập đoàn."
Vương Quốc Anh bước lên một bước, chìa bàn tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh ra trước mặt cô. Khóe môi hắn nở một nụ cười lịch sự nhưng ánh mắt sau gọng kính vàng lại lạnh lẽo, đầy vẻ trịch thượng của một kẻ coi y khoa là công cụ để leo lên nấc thang danh vọng hào môn.
"Rất vui được gặp đồng môn khóa dưới xuất sắc của Viện nghiên cứu, bác sĩ Tuệ Lâm," Vương Quốc Anh nói bằng một giọng trầm ấm đã qua rèn luyện ngoại giao. "Tôi đã nghe danh tiếng của cô thời còn ở Paris. Nhưng ca bệnh của Lục Đình Phong là một trường hợp đặc biệt nguy hiểm. Bản báo cáo của tôi, dựa trên mười năm hồ sơ điều trị cũ của bác sĩ Trịnh Khánh Minh và các xét nghiệm thực thể mới nhất, đã kết luận: Lục Đình Phong bị hoang tưởng phân liệt thể bạo lực vĩnh viễn (organic schizophrenia with persistent violent tendencies). Anh ta hoàn toàn mất năng lực hành vi dân sự và cần phải bị cách ly điều trị cưỡng bức vô thời hạn."
Hắn đưa ra một tập tài liệu dày cộp, bìa bọc da xanh nhã nhặn, trên đó có đóng dấu đỏ của Bệnh viện Tâm thần Hải Phong và chữ ký của Tiêu Quốc Bảo.
"Hội đồng chuyên môn của bệnh viện đã phê duyệt bản báo cáo này," Tiêu Quốc Bảo xen vào, giọng nói của ông ta nặng trĩu sự đe dọa. "Quyết định đã được gửi lên Viện kiểm sát và Tòa án thành phố. Bây giờ, chỉ cần chữ ký đồng thuận của cô với tư cách là Giám định viên độc lập của tòa án, chúng ta có thể hoàn tất thủ tục, đưa Đình Phong đến khu cách ly đặc biệt của tập đoàn tại biên giới để điều trị chuyên sâu. Cô sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, nhận đầy đủ ngân sách giám định khổng lồ và có thể rời khỏi hòn đảo này ngay ngày mai."
Tuệ Lâm nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trên tay Vương Quốc Anh. Từng lời nói của Tiêu Quốc Bảo như những tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu cô. Đây chính là cái bẫy mà Đình Phong đã cảnh báo. Một bản báo cáo giả mạo được chuẩn bị sẵn để hợp thức hóa việc giam giữ và hủy hoại hệ thần kinh của anh vĩnh viễn.
Cô không vội vàng đón lấy tập tài liệu. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách lâm sàng tiêu chuẩn.
"Tôi là Giám định viên độc lập do Viện kiểm sát trưng cầu," Tuệ Lâm nói, từng chữ của cô sắc lạnh như dao mổ. "Theo Luật tố tụng hình sự và quy chuẩn y tế pháp lý, bản báo cáo của tôi phải được xây dựng dựa trên các thực nghiệm lâm sàng độc lập do chính tôi thực hiện trong vòng mười lăm ngày. Tôi không có nghĩa vụ và cũng không có quyền ký đồng thuận vào một bản báo cáo do một đơn vị tư nhân như Bệnh viện Quốc tế Lục Gia lập ra."
Gương mặt điển trai của Vương Quốc Anh khẽ biến sắc. Hắn thu tay lại, khẽ đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, nụ cười trên môi hắn trở nên lạnh lùng hơn.
"Bác sĩ Tuệ Lâm, cô đang quá cứng nhắc rồi," Vương Quốc Anh mỉa mai. "Tôi tốt nghiệp Tiến sĩ thủ khoa tại Sorbonne, có năm năm kinh nghiệm lâm sàng tại các bệnh viện tâm thần tối cao ở Pháp. Bản báo cáo của tôi được xây dựng dựa trên các chỉ số sinh học thực tế và lịch sử bệnh án mười năm của bác sĩ Trịnh Khánh Minh – người thầy cũ của cả hai chúng ta. Cô nghĩ một thạc sĩ trẻ tuổi như cô, chỉ với vài buổi trò chuyện ngắn ngủi trong phòng kính, có thể đưa ra một kết luận chính xác hơn hội đồng chuyên môn của cả một bệnh viện sao?"
Tuệ Lâm nhìn thẳng vào mắt hắn. Cô sử dụng kỹ thuật đọc vị vi biểu cảm: khóe mũi hắn khẽ hếch lên, hai bả vai hơi nhướn – đó là sự khinh miệt sâu sắc của một kẻ vĩ cuồng đang bị chạm tự ái chuyên môn.
"Tiến sĩ Vương," Tuệ Lâm lạnh lùng đáp trả. "Uy tín học thuật của anh không thể thay thế cho quy chuẩn pháp lý. Tôi đã đọc qua tóm tắt báo cáo của anh gửi Viện kiểm sát trước đó. Anh kết luận Lục Đình Phong bị hoang tưởng phân liệt thể bạo lực dựa trên các hành vi đập phá và ảo giác của anh ta. Nhưng tôi muốn hỏi: Tại sao trong toàn bộ hồ sơ của anh, tôi không hề thấy bất kỳ dữ liệu nào về điện não đồ EEG thời gian thực? Tại sao các bài kiểm tra phản xạ thùy trán bị bỏ qua? Và quan trọng nhất, các chỉ số sinh học về điện trở da và nhịp tim của bệnh nhân trong các cơn kích động có được ghi nhận bằng máy đo đa ký chuyên dụng không? Hay anh chỉ viết báo cáo dựa trên những quan sát cảm tính và những gợi ý tâm lý cũ của bác sĩ Trịnh Khánh Minh?"
Những câu hỏi dồn dập của Tuệ Lâm như những nhát búa bổ thẳng vào kẽ hở chuyên môn của Vương Quốc Anh. Hắn khựng lại, đôi mắt sau gọng kính vàng lóe lên một tia bối rối cực ngắn – chỉ diễn ra trong vòng một phần hai mươi lăm giây trước khi hắn kịp ngụy trang bằng một nụ cười ngạo nghễ.
"Đó là những bài kiểm tra không cần thiết đối với một bệnh nhân đã có triệu chứng lâm sàng quá rõ ràng," Vương Quốc Anh lấp liếm. "Sự kích động bạo lực của anh ta đã được camera an ninh ghi lại nhiều lần. Việc bắt một bệnh nhân kích động mạnh phải chịu đựng các cực cảm biến EEG là hành vi thiếu nhân đạo và có thể gây nguy hiểm cho nhân viên y tế."
"Thiếu nhân đạo?" Tuệ Lâm khẽ cười lạnh. "Hay là vì anh sợ rằng nếu quét sóng não EEG, các chỉ số sẽ cho thấy sự đồng điệu nhận thức hoàn toàn tỉnh táo của thùy thái dương, chứng minh rằng anh ta không hề bị hoang tưởng phân liệt thực thể? Anh đang né tránh các chỉ số sinh học cụ thể, Tiến sĩ Vương. Bản báo cáo của anh chỉ là một sự cắt ghép lý thuyết suông để hợp thức hóa một mục đích phi y khoa."
"Cô!" Vương Quốc Anh tức giận, bước lên một bước, định dùng chiều cao của mình để áp chế Tuệ Lâm.
Nhưng Tiêu Quốc Bảo đã kịp thời can thiệp. Ông ta bước chắn giữa hai người, gương mặt mập mạp của ông ta giờ đây đã hoàn toàn lộ ra vẻ hung tợn của một kẻ quyền lực bị dồn vào đường cùng.
"Bác sĩ Tuệ Lâm! Cô nên nhớ đây là Bệnh viện Tâm thần Hải Phong, thuộc quyền quản lý hành chính của tôi!" Tiêu Quốc Bảo gầm lên trầm đục, cố ý giữ âm lượng vừa đủ để không lọt qua hệ thống camera hành lang. "Giấy phép tiếp cận đặc biệt cấp độ 5 của cô do Sở Tư pháp cấp, nhưng quyền phê duyệt thời gian và điều kiện tiếp xúc bệnh nhân hằng ngày lại nằm trong tay tôi. Nếu cô kiên quyết không hợp tác, tôi có quyền hạn chế thời gian giám định của cô xuống còn 45 phút mỗi ngày vì lý do bảo đảm an ninh bệnh viện. Để xem, với 45 phút ngắn ngủi đó, cô làm thế nào để hoàn thành bản báo cáo 100 trang nộp cho Viện kiểm sát đúng hạn định!"
Đòn đe dọa hành chính tàn nhẫn đè nặng lên vai Tuệ Lâm. 45 phút mỗi ngày là một khoảng thời gian hoàn toàn bất khả thi để thực hiện một cuộc giám định DID phức tạp. Tiêu Quốc Bảo đang muốn cô lập cô hoàn toàn, ép cô phải đầu hàng trước áp lực thời gian cực hạn.
Tuệ Lâm khẽ siết chặt tay, lòng bàn tay cô rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Cô biết mình đang đơn độc ngay trong hang ổ của kẻ thù. Nhưng bóng ma về cái chết của cha cô, Thẩm phán Tuệ Minh, và lời cảnh báo bằng máu của Đình Phong đã tiếp thêm cho cô một sự kiên định thép.
"Phó viện trưởng Tiêu," Tuệ Lâm nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng nói của cô trầm xuống nhưng đầy uy lực răn đe pháp lý. "Theo Quy trình giám định pháp y tâm thần độc lập của Bộ Y tế và quyết định trưng cầu của Viện kiểm sát, mọi hành vi cố ý cản trở, hạn chế thời gian hoặc thay đổi điều kiện giám định của cơ sở lưu giữ nghi phạm mà không có sự đồng ý bằng văn bản của Kiểm sát viên thụ lý đều bị coi là hành vi vi phạm pháp luật tố tụng hình sự. Tôi sẽ lập tức gửi biên bản ghi nhận sự việc này lên Kiểm sát viên Nguyễn Minh Đức. Hãy để xem, liệu chiếc ghế Phó viện trưởng của ông có đủ vững chắc trước lệnh thanh tra đặc biệt của Viện kiểm sát tối cao hay không!"
Lời nói của Tuệ Lâm như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tiêu Quốc Bảo. Gương mặt ông ta tái nhợt đi trong vòng một giây, khóe mắt ông ta giật mạnh liên tục. Ông ta biết rõ uy tín của Thẩm phán quá cố Tuệ Minh vẫn còn ảnh hưởng rất lớn trong giới tư pháp Hải Phong, và Kiểm sát viên Minh Đức là một kẻ liêm khiết nổi tiếng cứng rắn.
Không khí hành lang đông cứng lại trong một sự căng thẳng tột độ. Vương Quốc Anh đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh Tiêu Quốc Bảo bị một nhà trị liệu trẻ tuổi dồn vào thế bí pháp lý, đôi mắt hắn khẽ híp lại đầy nguy hiểm.
"Được rồi," Vương Quốc Anh lên tiếng, phá vỡ sự im lặng bằng một giọng điệu lạnh lùng, xa cách. "Bác sĩ Tuệ Lâm thực sự là một đối thủ tranh tụng xuất sắc. Nhưng tôi nghĩ chúng ta không cần phải làm căng thẳng mọi chuyện trước mặt các nhân viên y tế khác. Phó viện trưởng Tiêu, ông có thể ra ngoài chỉ đạo ca trực tối nay không? Tôi muốn có một cuộc trò chuyện riêng tư, mang tính đồng môn với bác sĩ Tuệ Lâm."
Tiêu Quốc Bảo khẽ liếc nhìn Vương Quốc Anh, rồi ông ta hậm hực gật đầu, quay lưng bước đi nhanh về phía cuối hành lang, tiếng bước chân nặng nề của ông ta vang vọng đầy giận dữ.
Chỉ còn lại Tuệ Lâm và Vương Quốc Anh trong không gian lạnh lẽo của hành lang. Ánh đèn huỳnh quang phía trên khẽ chớp tắt, phát ra những tiếng vo ve nhỏ rợn người.
Tuệ Lâm đứng yên, tay vẫn giữ chặt chiếc vali chuyên dụng. Cô biết cuộc đấu trí thật sự bây giờ mới bắt đầu.
Vương Quốc Anh chậm rãi bước đến gần cô, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Hắn khẽ cúi đầu xuống, ánh mắt sau gọng kính vàng nhìn thẳng vào mắt cô, không còn vẻ lịch sự giả tạo nữa, chỉ còn lại một sự tàn nhẫn, lạnh lùng của một kẻ săn mồi.
"Tuệ Lâm," hắn gọi tên cô bằng một giọng điệu thì thầm đầy ám ảnh. "Cô thực sự nghĩ mình có thể cứu được Lục Đình Phong sao? Cô có biết tại sao cha cô, Thẩm phán Tuệ Minh, mười năm trước lại phải chết thảm dưới gầm xe không?"
Trái tim Tuệ Lâm khẽ nhói lên một cơn đau nhức nhối. Cô mím chặt môi, cố gắng giữ vững sự tỉnh táo lâm sàng.
"Anh biết gì về cái chết của cha tôi?" cô hỏi, giọng nói khẽ run lên một nhịp cực nhỏ.
Vương Quốc Anh nở một nụ cười đầy xảo quyệt. Hắn từ từ rút từ trong túi áo blouse ra một chiếc máy tính bảng cầm tay, bật màn hình lên và quay về phía cô. Trên màn hình hiển thị một tập tài liệu pdf cũ kỹ, ố vàng, có tiêu đề: *Hồ sơ bệnh án tâm thần lâm sàng số 0912 – Bệnh nhân Tuệ Minh*.
Tuệ Lâm bàng hoàng nhìn vào màn hình. Tên của cha cô.
"Cha cô, Thẩm phán Tuệ Minh, trong những năm cuối đời đã phải chịu đựng hội chứng hoang tưởng tự sát do trầm cảm nặng sau khi mẹ cô qua đời," Vương Quốc Anh thì thầm, từng chữ của hắn như những mũi kim độc đâm thẳng vào màng nhĩ cô. "Bác sĩ điều trị trực tiếp cho ông ấy khi đó... chính là bác sĩ Trịnh Khánh Minh. Và cô có biết trong hồ sơ bệnh án gốc này có ghi chép gì không? Cha cô đã từng ký vào một quyết định sai lệch, bóp méo chứng cứ trong một vụ án kinh tế của Lục Gia mười năm trước dưới sự ảnh hưởng của thuốc an thần liều mạnh. Ông ấy không phải chết vì tai nạn giao thông... ông ấy đã chủ động lao đầu vào gầm xe tải trong một cơn hoảng loạn tự sát để che giấu tội lỗi của mình."
"Nói láo!" Tuệ Lâm gầm lên, lần đầu tiên cô mất đi sự điềm tĩnh lâm sàng. Đôi mắt cô đỏ ngầu, hai tay run rẩy dữ dội dưới áp lực của nỗi đau và sự phẫn nộ tột cùng. Cha cô là một thẩm phán liêm khiết cả đời, ông không bao giờ ký vào một văn bản bóp méo chứng cứ.
"Láo hay không, chỉ cần bản bệnh án gốc này được công bố rộng rãi trên truyền thông và Hiệp hội Tâm lý học Lâm sàng, danh tiếng cả đời của cha cô sẽ hoàn toàn tan thành mây khói," Vương Quốc Anh cười lạnh, giọng nói của hắn đầy sự đắc thắng tàn nhẫn. "Và cô, con gái của một thẩm phán điên loạn tự sát, sẽ bị tước giấy phép hành nghề ngay lập tức vì lý do di truyền tâm thần không bảo đảm năng lực giám định độc lập. Lúc đó, không chỉ Lục Đình Phong bị tống vào viện tâm thần vĩnh viễn, mà cả sự nghiệp, danh dự và cuộc đời của cô cũng sẽ bị chôn vùi dưới vũng bùn này."
Hắn tắt màn hình máy tính bảng, khẽ vỗ nhẹ vào vai cô, để lại một lời đe dọa tột cùng trước khi quay lưng bước đi:
"Tôi cho cô 24 giờ để suy nghĩ, Tuệ Lâm. Hoặc là cô ký vào bản báo cáo đồng thuận của tôi để cùng chia chác ngân sách và rời khỏi đây an toàn... hoặc là ngày mai, toàn bộ hồ sơ điên loạn của cha cô sẽ xuất hiện trên trang nhất của tất cả các tờ báo lớn ở Hải Phong. Lựa chọn nằm trong tay cô, bác sĩ thông minh."
Tuệ Lâm đứng trơ trọi giữa hành lang lạnh lẽo, bóng tối từ cơn bão ngoài kia như đang tràn vào, bao phủ lấy toàn bộ tâm trí cô. Cô nắm chặt lấy mặt dây chuyền bạc cỏ bốn lá trên ngực, nước mắt cô khẽ rơi xuống sàn đá hoa cương ẩm ướt. Cô nhận ra, mình đã thực sự bước vào một địa ngục không lối thoát, nơi mỗi mảnh vỡ của chiếc gương quá khứ đều đang chực chờ để găm sâu vào tim cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!