Nhạc nềnMemories6

Bức Tường Kính Một Chiều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cánh cửa sắt dày của Phòng thẩm vấn số 4 khép lại bằng một âm thanh trầm đục, khô khốc của kim loại va chạm. Tiếng động ấy như một nhát dao dứt khoát, cắt phăng mọi sợi dây liên kết mỏng manh giữa Tuệ Lâm và thế giới bên ngoài. Căn phòng ngay lập tức rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến ngột ngạt. Đó không phải là sự yên bình của một không gian trị liệu thông thường, mà là sự im lặng căng thẳng trước một cơn bão, nơi không khí đậm đặc mùi hóa chất sát trùng nồng nặc pha lẫn vị mặn chát, ẩm ướt của sương muối từ biển Hải Phong lọt qua hệ thống thông gió.


Tuệ Lâm đứng yên tại chỗ trong vòng năm giây. Đôi mắt cô, ẩn sau gọng kính cận mỏng thanh lịch, khẽ quét qua cấu trúc của căn phòng. Tường phòng được bọc một lớp đệm cao su dày màu xám tro để triệt tiêu mọi khả năng tự hủy hoại thể xác của bệnh nhân. Ở trung tâm, chiếc bàn kim loại nặng được đóng vít chặt xuống sàn nhà bằng những con ốc lục giác rỉ sét. Và nổi bật nhất, chiếm trọn bức tường phía bên phải cô, là bức tường kính một chiều khổng lồ. Dưới ánh đèn halogen lạnh lẽo và tàn nhẫn dội thẳng từ trần nhà, bức tường kính phản chiếu gương mặt điềm tĩnh của chính cô, nhưng Tuệ Lâm biết rõ, đằng sau lớp thủy tinh tráng bạc tối tăm kia, Lục Vĩnh Hải đang đứng đó. Gã chú ruột dã tâm của nam chính đang ngầm theo dõi từng nhịp thở, từng biểu cảm nhỏ nhất của cô và đứa cháu trai mà gã muốn tống vào vũng bùn điên loạn vĩnh viễn.


Cô chậm rãi bước đến chiếc ghế đối diện với Lục Đình Phong. Tiếng gót giày cao gót nện lên sàn phòng nghe vang vọng một cách cô độc.


Lục Đình Phong vẫn ngồi im lìm. Bóng lưng anh gầy gò dưới lớp áo bệnh nhân màu trắng rộng thùng thình, nhưng khung xương vai rộng và thẳng thớm vẫn toát lên một vẻ kiêu ngạo, xa cách của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao của giới tài chính. Hai cổ tay anh bị xích chặt vào chiếc vòng kim loại cố định trên mặt bàn. Những vệt rỉ sét trên xích sắt tương phản gay gắt với làn da nhợt nhạt, gần như trong suốt của anh.


"Anh Lục," Tuệ Lâm lên tiếng, giọng nói của cô được giữ ở tần số 60 decibel – mức âm lượng tiêu chuẩn để thiết lập sự tin cậy lâm sàng mà không gây ra phản xạ phòng vệ của đối phương. "Tôi là Tuệ Lâm. Tôi đến đây để thực hiện giám định độc lập theo yêu cầu của Viện kiểm sát."


Lục Đình Phong khẽ cử động. Tiếng xích sắt rít lên một âm thanh chói tai khi anh từ từ quay đầu lại. Khoảnh khắc đôi mắt anh chạm vào ánh mắt cô, Tuệ Lâm cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó là một gương mặt đẹp đẽ nhưng tàn úa, với những đường nét góc cạnh sắc sảo như được tạc từ đá băng. Đôi mắt anh đen sâu thẳm, quầng thâm mệt mỏi bao bọc xung quanh thùy mắt, ẩn chứa một sự kiệt quệ thần kinh tột cùng do tác dụng phụ của những liều thuốc an thần liều mạnh mà Tiêu Quốc Bảo đã tiêm vào cơ thể anh hằng ngày.


Nhưng ngay sau đó, một tia sáng kỳ dị bùng lên trong mắt anh. Khóe môi Đình Phong giật mạnh, rồi anh bất ngờ cười lớn. Tiếng cười của anh khàn đặc, khô khốc và vang vọng đầy điên dại trong không gian bọc cao su khép kín.


"Giám định? Ha ha ha! Lại một kẻ nữa đến để đo lường mức độ điên loạn của tôi sao?"


Đình Phong bất ngờ nhổm dậy, hai tay bị xích đập mạnh xuống mặt bàn kim loại. Tiếng "rầm" chói tai vang lên khiến bụi bặm trong kẽ bàn bay lên dưới ánh đèn. Anh trợn trừng mắt nhìn Tuệ Lâm, cơ mặt co giật liên tục một cách hỗn loạn.


"Máu... cô có ngửi thấy mùi máu không? Nó đang chảy ra từ bức tường kính kia kìa! Tần Dao... cô ấy đang đứng ngay sau lưng cô! Cô ấy bị bóp cổ dưới hồ nước, mặt cô ấy xanh xao, mắt cô ấy lồi ra... Cô ấy nói chính tôi đã giết cô ấy! Đúng vậy, chính tay tôi đã siết chặt cổ cô ấy cho đến khi tiếng xương gãy vụn vang lên! Ha ha ha! Cô có muốn tôi biểu diễn lại không?"


Anh gào thét, hai bả vai run rẩy dữ dội, xích sắt căng chặt đến mức cào xước cả làn da cổ tay nhợt nhạt, để lại những vệt đỏ rớm máu.


Đối mặt với cơn cuồng loạn đột ngột ấy, Tuệ Lâm không hề lùi bước. Cô ngồi im trên ghế, hai tay đặt nhẹ trên cuốn sổ ghi chép da đen. Gương mặt cô không xuất hiện bất kỳ một nét hoảng sợ hay ghê tởm nào. Cô đang áp dụng "im lặng lâm sàng" (clinical silence) – một kỹ thuật cốt lõi trong trị liệu tâm thần tội phạm. Khi một bệnh nhân cố tình diễn xuất hoặc bộc phát ảo giác giả tạo để xua đuổi nhà trị liệu, việc không nhận được bất kỳ phản hồi cảm xúc nào từ người đối diện sẽ buộc hệ thần kinh của họ phải tự mệt mỏi và hạ nhiệt.


Đồng thời, đôi mắt cô tập trung quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trên gương mặt anh. *Đọc vị vi biểu cảm cơ mặt (Micro-expressions)* là vũ khí sắc bén nhất của cô. Hệ thống FACS (Facial Action Coding System) dạy rằng, một cơn hoảng loạn hoặc ảo giác thực sự sẽ kích hoạt cơ trán (frontalis) co thắt liên tục tạo nếp nhăn ngang, đi kèm với sự giãn nở đột ngột của đồng tử do adrenaline bộc phát. Nhưng ở Đình Phong, mặc dù anh đang gào thét và cơ mặt co giật, thùy mắt và cơ vòng mắt (orbicularis oculi) của anh hoàn toàn thư giãn. Đồng tử của anh không hề giãn nở dưới ánh đèn halogen trực diện.


Anh đang diễn. Một màn kịch điên loạn được dàn dựng hoàn hảo bằng trí tuệ của một thiên tài để đánh lừa người quan sát.


Tuệ Lâm chậm rãi mở vali chuyên dụng, rút ra *Chiếc gương vỡ đôi dán keo vàng Kintsugi* – biểu tượng trị liệu cá nhân của cô. Cô đặt nhẹ chiếc gương cầm tay lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo, ngay giữa khoảng cách của hai người. Những đường keo vàng lấp lánh phản chiếu ánh sáng halogen, chạy dọc theo vết rạn nứt chia đôi tấm thủy tinh.


"Anh Lục," Tuệ Lâm nói, giọng điệu điềm tĩnh như mặt hồ không gió. "Vết rạn nứt trên chiếc gương này không làm giảm đi giá trị của nó. Nó chỉ chứng minh rằng chiếc gương đã từng trải qua một chấn thương, và những đường keo vàng này là cách nó chấp nhận để tái sinh. Anh không cần phải gào thét để chứng minh mình điên loạn với tôi. Bởi vì tôi biết, anh đang dùng sự điên loạn này như một chiếc mặt nạ để bảo vệ một thứ khác."


Tiếng cười điên dại của Đình Phong đột ngột khựng lại. Nụ cười trên môi anh đông cứng trong vòng một phần mười giây. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc gương Kintsugi trên bàn. Những đường keo vàng phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh, khơi gợi một cái gì đó rất sâu, rất đau đớn trong tiềm thức. Cơ vai đang gồng cứng của anh khẽ chùng xuống.


Nhưng sự dao động ấy chỉ diễn ra trong chớp mắt. Đình Phong nhanh chóng thu hồi biểu cảm, thay thế bằng một nụ cười mỉa mai, lạnh lùng. Anh từ từ ngồi sụp xuống ghế, tựa lưng ra phía sau, xích sắt khẽ rên rỉ dưới chuyển động của anh.


"Một chiếc gương dán keo vàng? Thật là một liệu pháp lãng mạn và nực cười," Đình Phong mỉa mai, giọng nói của anh đột ngột chuyển sang tông trầm ấm, sắc sảo và đầy uy lực của nhân cách gốc. "Bác sĩ Tuệ Lâm, cô nghĩ cô là ai? Một thạc sĩ trẻ tuổi mới về nước, mang theo những lý thuyết sách vở để cứu rỗi một kẻ bị cả gia tộc ruồng bỏ? Cô đến đây vì công lý, hay vì muốn ghi danh tên tuổi mình vào lịch sử y khoa bằng ca bệnh đặc biệt này? Hay... cô cũng giống như những kẻ ngoài kia, được Lục Vĩnh Hải trả cho một cái giá hời để hợp thức hóa bản bệnh án điên loạn của tôi? Cô có biết cha cô, cựu Thẩm phán Tuệ Minh, mười năm trước cũng vì quá tự phụ vào cái gọi là công lý của mình mà phải chết thảm dưới gầm xe không?"


Nhát dao tâm lý đâm thẳng vào vết thương lòng lớn nhất của Tuệ Lâm. Ngón tay cô khẽ siết chặt lấy chiếc bút da đen dưới gầm bàn, mặt dây chuyền cỏ bốn lá trên ngực cô như nóng lên dưới lớp áo sơ mi. Anh biết về cha cô. Anh đang cố tình dùng nỗi đau của cô để bẻ gãy sự điềm tĩnh lâm sàng của cô, ép cô phải mất kiểm soát và rút lui.


Tuệ Lâm hít một hơi thật sâu theo kỹ thuật thở hộp 4-4-4-4 để giữ nhịp tim ở mức 70 nhịp/phút. Cô khẽ mỉm cười nhìn thẳng vào mắt anh, ngón tay khẽ chạm vào nút kích hoạt trên *Máy ghi âm tần số cao Zoom H8* đặt trên bàn.


"Cảm ơn anh đã nhắc đến cha tôi. Nhưng sự công kích cá nhân này chỉ càng chứng minh cho giả thuyết của tôi," Tuệ Lâm nói, giọng nói của cô không hề có một chút gợn sóng của sự giận dữ. "Khi anh gào thét về cái chết của Tần Dao và ảo giác máu chảy, tần số giọng nói của anh dao động ở dải 180Hz đến 210Hz – dải tần của sự kích động giả tạo có chủ đích. Nhưng khi anh nhắc đến cha tôi, nhắc đến Lục Vĩnh Hải và cố tình mỉa mai tôi... tần số giọng nói của anh đột ngột sụt giảm xuống mức 110Hz. Thanh đới của anh co thắt một cách tự nhiên, lồng ngực ép chặt. Đó là phản xạ sinh học của một người đang tỉnh táo cực hạn và đang chịu áp lực tâm lý rất lớn. Anh không hề có ảo giác thực thể. Anh đang dùng sự giả điên để che giấu một cơ chế tự vệ phân ly sâu sắc."


Đình Phong khựng lại hoàn toàn. Gương mặt anh trở nên lạnh lùng đến đáng sợ. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn nghe tiếng máy ghi âm Zoom H8 khẽ chạy ghi nhận từng dao động âm thanh vi mô.


Tuệ Lâm muốn tiến thêm một bước để thiết lập liên kết xúc giác – một kỹ thuật giúp xoa dịu và kéo nhân cách gốc trở lại thực tại. Cô từ từ đứng dậy, khẽ đưa bàn tay về phía cổ tay đang bị xích của anh.


"Đình Phong, anh không cần phải đơn độc chiến đấu..."


Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mép xích sắt lạnh lẽo, Đình Phong như bị điện giật. Anh giật mạnh tay lại, xích sắt va đập vào bàn kim loại tạo nên một tiếng "xoảng" chói tai vang dội khắp căn phòng. Anh co rúm người lại phía sau ghế, ánh mắt tràn ngập sự đề phòng và thù ghét tột cùng.


"Đừng chạm vào tôi!" anh gầm lên, hơi thở trở nên dồn dập. "Cô không biết mình đang đối đầu với cái gì đâu!"


Tuệ Lâm chậm rãi rụt tay lại, ánh mắt cô lướt qua màn hình hiển thị sinh học của bệnh viện treo trên tường góc phòng. Nhịp tim của anh, vốn vừa vọt lên 140 bpm trong cơn kích động giả tạo, giờ đây đang nhanh chóng tụt dốc và ổn định ở mức 78 nhịp/phút. Biểu đồ điện trở da cũng phẳng lặng.


Sự ngụy tạo điên loạn của anh đã hoàn toàn thất bại trước các chỉ số sinh học và sự im lặng lâm sàng của cô.


"Nhịp tim của anh đã trở lại bình thường," Tuệ Lâm nhẹ nhàng nói, chỉ tay lên màn hình. "Anh có thể lừa dối mắt tôi, lừa dối camera giám sát, nhưng anh không thể lừa dối các chỉ số sinh học của chính cơ thể mình. Anh mắc chứng rối loạn nhận dạng phân ly (DID) thực sự, nhưng nhân cách gốc của anh – Lục Đình Phong – hoàn toàn tỉnh táo về mặt nhận thức trong cuộc đối thoại này. Anh đang cố tình đẩy tôi ra xa. Không phải vì anh ghét tôi, mà vì anh đang muốn bảo vệ tôi khỏi một thứ gì đó... hoặc một ai đó."


Đôi mắt Đình Phong khẽ dao động. Bức tường phòng vệ kiên cố trong tâm trí anh suốt mười năm qua, lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ trước sự thấu cảm sắc bén của người phụ nữ đối diện.


Anh nhìn chằm chằm vào cô, sự lạnh lùng biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi và bất lực tột cùng của một linh hồn bị giam cầm. Ngoài kia, cơn bão Hải Phong bắt đầu đổ bộ, tiếng sấm sét nổ vang rền từ phía biển xa, làm rung chuyển cả những khung cửa sổ sắt của bệnh viện biệt lập. Ánh sáng halogen trong phòng thẩm vấn khẽ chớp tắt, tạo nên những khoảng tối sáng loang lổ trên bức tường kính một chiều.


Đình Phong khẽ thở dài. Anh chậm rãi rướn người về phía trước, xích sắt trên cổ tay căng ra đến giới hạn tối đa, phát ra những tiếng kêu ken két khô khốc. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn vài inch. Tuệ Lâm có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát pha lẫn mùi thuốc sát trùng nồng nặc phát ra từ cơ thể anh. Bóng tối từ vóc dáng cao gầy của anh bao phủ lấy cô dưới ánh đèn lờ mờ.


Anh ghé sát tai cô. Giọng nói của anh trầm thấp, khàn đặc nhưng rõ ràng đến từng âm tiết, thì thầm vào tai cô một câu nói khiến toàn bộ máu trong người Tuệ Lâm như đông cứng lại:


"Cô rất thông minh, bác sĩ. Nhưng cô có biết tại sao quy tắc im lặng tuyệt đối của phòng kính này lại bị phá vỡ không? Lục Vĩnh Hải đang đứng ngay sau tấm kính đó... và ông ta biết cô đã nhận ra tôi không điên. Nếu cô viết điều đó vào bản báo cáo gửi Viện kiểm sát, ông ta sẽ tiêm cho tôi một liều Haloperidol đủ để biến tôi thành gã điên thật sự ngay đêm nay. Và cô... cô nghĩ mình có thể sống sót rời khỏi hòn đảo sương mù này sao?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!