Nhạc nềnMemories6

Sắc Lệnh Phòng Số 4

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió mang theo vị mặn chát của muối biển Hải Phong quất mạnh vào tấm kính chắn gió của chiếc xe chuyên dụng, để lại những vệt nước mờ đục loang lổ. Ngoài kia, sương mù xám xịt dập dềnh như một tấm lụa khổng lồ nuốt chửng dải đất ven vịnh, chỉ để lộ ra bóng dáng mờ ảo của cây cầu độc đạo dẫn thẳng ra hòn đảo biệt lập. Nơi đó, sừng sững giữa những vách đá dựng đứng và những rặng thông u uất, là Bệnh viện tâm thần biệt lập Hải Phong – pháo đài giam lỏng Lục Đình Phong, vị tỷ phú trẻ tuổi đang là tâm điểm của vụ án mạng chấn động giới hào môn.


Tuệ Lâm ngồi ở băng ghế sau, khẽ điều chỉnh lại gọng kính cận mảnh mai. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng tối giản kết hợp với quần tây ống đứng sẫm màu, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh tú và gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh vô ái. Trên đùi cô, cuốn sổ ghi chép bọc da đen nằm im lìm bên cạnh chiếc vali chuyên dụng chứa các thiết bị đo đa ký.


Lúc này, ngón tay cô khẽ siết chặt lấy mặt dây chuyền bạc hình cỏ bốn lá ẩn dưới cổ áo sơ mi. Đó là kỷ vật duy nhất của mẹ cô, cũng là mỏ neo tinh thần giúp cô giữ vững sự tỉnh táo trước những làn sóng áp lực đang bủa vây. Cha cô, cựu Thẩm phán Tuệ Minh, đã dành cả đời để phụng sự công lý trước khi ra đi trong một vụ tai nạn đầy nghi vấn mười năm trước. Nhận nhiệm vụ giám định pháp y tâm thần độc lập lần này từ Viện kiểm sát không chỉ là một ca lâm sàng thông thường đối với Tuệ Lâm, mà còn là hành trình đi xuyên qua bóng tối để tìm kiếm câu trả lời cho những bí mật mà cha cô chưa kịp hé lộ.


Chiếc xe dừng lại trước cổng sắt khổng lồ bám đầy rỉ sét của bệnh viện. Tiếng xích sắt va chạm nặng nề vang lên trong không gian tĩnh mịch, cắt đứt dòng suy nghĩ của Tuệ Lâm. Hai nhân viên bảo vệ mặc đồng phục dã chiến màu đen của Công ty An ninh Hắc Phong bước đến, ánh mắt sắc lạnh quét qua kính xe với vẻ phòng bị cực cao. Một trong hai kẻ gõ mạnh vào cửa kính, giọng nói cộc lốc phát ra qua máy bộ đàm:


"Yêu cầu xuất trình giấy tờ. Khu vực này đang chịu lệnh phong tỏa đặc biệt của gia tộc Lục Gia. Không có phận sự miễn vào."


Tuệ Lâm hạ kính xe xuống một khoảng vừa đủ, đưa ra chiếc thẻ hành nghề giám định viên tư pháp và quyết định trưng cầu giám định của Viện kiểm sát. Gương mặt cô không một chút gợn sóng, giọng nói trong trẻo nhưng đều đặn, mang theo uy lực lạnh lùng của một chuyên gia:


"Tôi là Thạc sĩ Tuệ Lâm, người được Viện kiểm sát nhân dân chỉ định thực hiện giám định độc lập cho nghi phạm Lục Đình Phong. Yêu cầu mở cổng."


Hai tên bảo vệ nhìn nhau, một tên cầm điện thoại vệ tinh bước ra xa để báo cáo. Năm phút trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt. Tiếng sóng biển vỗ vào vách đá dưới chân đảo rì rầm như tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam giữ. Cuối cùng, cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra. Chiếc xe lăn bánh vào bên trong khuôn viên bệnh viện, nơi những tòa nhà bê tông xám xịt phong cách Gothic u ám hiện ra dưới những tán thông già rậm rạp.


Ngay tại sảnh chính của Khoa Giám định Đặc biệt, một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng khoác ngoài bộ suit đắt tiền đã đứng chờ sẵn. Đó là Tiêu Quốc Bảo, Phó viện trưởng bệnh viện. Ông ta có vóc dáng mập mạp, mái tóc hói chữ M chải chuốt bóng mượt, và một nụ cười giả tạo thường trực trên gương mặt bóng dầu sau lớp kính cận dày. Nhìn thấy Tuệ Lâm bước vào, ông ta không bước tới chào đón mà chỉ đứng khoanh tay, cằm khẽ hếch lên đầy ngạo nghễ:


"Chào bác sĩ Tuệ Lâm. Tôi đã nghe danh cô – chuyên gia trẻ tuổi xuất sắc nhất của Viện nghiên cứu. Nhưng tôi e rằng hôm nay cô đã cất công vô ích rồi. Bệnh nhân Lục Đình Phong đang trong trạng thái kích động cực hạn, hệ thần kinh trung ương suy sụp hoàn toàn. Ban Giám đốc chúng tôi, dưới sự đồng thuận của gia tộc Lục Gia, đã áp dụng quy chế an ninh nội bộ cấp độ đặc biệt. Mọi cuộc tiếp xúc bên ngoài đều bị nghiêm cấm để bảo đảm an toàn sinh học và bảo mật thông tin y khoa."


Tuệ Lâm dừng bước, đứng cách Tiêu Quốc Bảo đúng ba bước chân – khoảng cách tiêu chuẩn để quan sát hành vi vi mô mà không gây ra phản ứng phòng vệ vật lý của đối phương. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao không chạm tới đáy mắt:


"Phó viện trưởng Tiêu, quy chế an ninh nội bộ của bệnh viện tư nhân không thể đứng trên Luật tố tụng hình sự. Tôi đến đây theo quyết định trưng cầu của Viện kiểm sát, được bảo đảm bằng Ngân sách giám định pháp y đặc biệt của nhà nước. Bất kỳ hành vi cản trở nào cũng sẽ được ghi nhận vào biên bản tư pháp và gửi trực tiếp cho Kiểm sát viên thụ lý."


Gương mặt Tiêu Quốc Bảo khẽ giật nhẹ. Tuệ Lâm lập tức vận dụng kỹ thuật Đọc vị vi biểu cảm cơ mặt (Micro-expressions). Cô nhận thấy nhịp chớp mắt của ông ta đột ngột tăng nhanh lên khoảng 28 lần một phút, cơ vai gồng cứng dưới lớp áo blouse, và khóe môi hơi mím lại trong vòng một phần hai mươi lăm giây khi cô nhắc đến từ 'Viện kiểm sát'. Đây là biểu hiện kinh điển của sự chột dạ và nỗi sợ hãi áp lực tư pháp thực tế, dù ông ta đang cố ngụy trang bằng vẻ ngoài hống hách.


"Cô Tuệ Lâm, cô đừng dùng luật pháp ra để ép tôi!" Tiêu Quốc Bảo hắng giọng, cố lấy lại tông giọng trầm ấm giả tạo của mình. "Tôi là người chịu trách nhiệm cao nhất về mặt chuyên môn tại đây. Nếu tôi cho phép cô vào, và bệnh nhân bộc phát hành vi bạo lực gây nguy hiểm cho tính mạng của cô, hoặc nếu hồ sơ bệnh án bị rò rỉ làm ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Tập đoàn Lục Gia trên thị trường chứng khoán, ai sẽ là người gánh vác hậu quả? Hiệp hội Tâm lý học Lâm sàng Việt Nam chắc chắn sẽ không bỏ qua cho một nhà trị liệu tự ý phá vỡ quy trình an toàn chuyên môn đâu."


Đòn đe dọa đạo đức nghề nghiệp và uy tín cá nhân – một thủ đoạn quen thuộc của những kẻ quen dùng quyền lực hành chính để bóp nghẹt tiếng nói độc lập. Tuệ Lâm khẽ thở dài trong lòng. Cô biết rõ Tiêu Quốc Bảo đã nhận một khoản hối lộ khổng lồ từ Lục Vĩnh Hải để giam giữ và đầu độc hệ thần kinh của Đình Phong, nhằm biến vị tỷ phú trẻ tuổi thành một kẻ điên thực thụ trước mắt công luận.


Không một chút nao núng, Tuệ Lâm mở vali chuyên dụng, rút ra một văn bản đóng dấu đỏ chói và đặt thẳng lên bàn lễ tân trước mặt Tiêu Quốc Bảo.


"Đây là Giấy phép tiếp cận đặc biệt cấp độ 5 do Sở Tư pháp phối hợp với Viện Kiểm sát ban hành đặc cách cho ca giám định này. Văn bản này cho phép tôi tiếp cận phòng cách ly an ninh cấp độ 5 bất kể ngày đêm mà không cần thông qua sự phê duyệt của Ban giám đốc bệnh viện. Đồng thời, sĩ quan giám sát thi hành án – Thượng úy Huỳnh Ngọc Lan – đang chờ bên ngoài hành lang để ghi nhận quá trình bàn giao ca trực."


Đúng lúc đó, cánh cửa kính sảnh chính mở ra, Sĩ quan Ngọc Lan bước vào trong bộ cảnh phục nghiêm trang, dáng người mảnh khảnh nhưng tác phong nhanh nhẹn, tay đặt hờ trên bao súng ngắn bên hông. Sự xuất hiện của Ngọc Lan như một quả cân nặng ký đè bẹp hoàn toàn sự kháng cự hành chính của Tiêu Quốc Bảo.


Gương mặt Bảo xám xịt lại dưới ánh đèn neon lạnh lẽo của sảnh bệnh viện. Ông ta nhìn chằm chằm vào con dấu đỏ trên tờ giấy phép, các ngón tay khẽ run rẩy bám vào mép bàn. Sự im lặng kéo dài suốt một phút, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ kính.


"Được... được rồi," Tiêu Quốc Bảo nghiến răng, giọng nói trở nên khàn đặc. "Nếu cô đã có lệnh đặc cách, chúng tôi sẽ chấp hành. Nhưng tôi yêu cầu cô phải ký vào biên bản miễn trừ trách nhiệm hoàn toàn cho bệnh viện trước sự chứng kiến của Sĩ quan Ngọc Lan. Và theo quy định an ninh, toàn bộ thiết bị ghi âm phụ của cô phải bị tịch thu tại cổng kiểm soát này."


Tuệ Lâm khẽ nhíu mày. Đây là cái giá phải trả để bước qua cánh cổng sắt. Cô biết Tiêu Quốc Bảo muốn tịch thu máy ghi âm để ngăn cô thu thập dữ liệu giọng nói nguyên bản của các nhân cách khác nhau. Cô khẽ gật đầu, đưa chiếc máy ghi âm phụ trong túi xách cho nhân viên an ninh, nhưng bàn tay cô vẫn khéo léo giữ lại chiếc bút ghi âm ngụy trang cúc áo đang được cài kín đáo trên ngực áo sơ mi lụa.


"Tôi đồng ý ký biên bản miễn trừ," Tuệ Lâm nói, giọng điệu dứt khoát. "Nhưng tôi cũng yêu cầu được tiếp cận hồ sơ bệnh án giấy gốc mười năm trước của Lục Đình Phong ngay lập tức để đối chiếu lịch sử bệnh lý."


Tiêu Quốc Bảo lập tức nở một nụ cười lạnh lùng, nhún vai đầy đắc ý:


"Hồ sơ giấy mười năm trước đã bị niêm phong nghiêm ngặt trong kho lưu trữ tuyệt mật theo yêu cầu bảo mật của hội đồng quản trị Lục Gia. Ngay cả tôi cũng không có quyền mở nếu không có chữ ký của Quyền Chủ tịch Lục Vĩnh Hải. Cô có giấy phép tiếp cận bệnh nhân, chứ không có giấy phép lục lọi bí mật gia tộc của họ."


Thất bại trong việc tiếp cận hồ sơ gốc ngay lập tức là điều Tuệ Lâm đã dự tính từ trước. Cô không tranh cãi thêm để tránh làm ông ta cảnh giác cao độ hơn. Sau khi hoàn tất các thủ tục ký nhận biên bản bàn giao dưới sự giám sát của sĩ quan Ngọc Lan, Tuệ Lâm cầm lấy cuốn sổ ghi chép da đen và bước đi dọc theo hành lang dài, sâu hút dẫn vào khu vực cách ly đặc biệt.


Hành lang bệnh viện được sơn màu xám tro lạnh lẽo, không một bóng người, chỉ có tiếng bước chân của Tuệ Lâm và Ngọc Lan nện đều đặn lên nền gạch men vang vọng đầy cô độc. Ánh đèn tuýp trên trần nhà thỉnh thoảng lại chớp nháy, phát ra những tiếng kêu rè rè khó chịu. Không khí nơi đây nồng nặc mùi hóa chất sát trùng pha lẫn mùi ẩm mốc đặc trưng của một hòn đảo quanh năm sương mù bao phủ.


"Bác sĩ Tuệ Lâm," Sĩ quan Ngọc Lan khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy cảnh báo. "Tôi sẽ túc trực ngay bên ngoài phòng giám sát kính một chiều. Nếu bên trong xảy ra bất kỳ biến động bạo lực nào, tôi sẽ nổ súng cảnh cáo hoặc can thiệp vật lý ngay lập tức. Cô phải cực kỳ cẩn trọng. Lục Đình Phong không giống những nghi phạm tâm thần thông thường mà cô từng tiếp xúc. Anh ta là một thiên tài tài chính, nhưng cũng là một kẻ mang ba linh hồn hỗn loạn trong cùng một thể xác."


"Tôi biết, cảm ơn sĩ quan," Tuệ Lâm gật đầu, ánh mắt kiên định không hề dao động.


Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt dày bản lớn có gắn bảng đồng nhỏ khắc chữ: "Phòng Thẩm Vấn Số 4". Bên cạnh cửa là một bảng điều khiển quét vân tay và mống mắt bảo mật cao. Nhân viên kỹ thuật vận hành máy ghi âm ghi hình – Lê Văn Hùng – đã chờ sẵn bên trong phòng quan sát phía sau bức kính một chiều.


Tuệ Lâm hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi, xua tan đi chút mệt mỏi sau chuyến đi dài. Cô mở chiếc bút ghi âm ngụy trang trên ngực áo, khẽ gõ nhẹ vào cuốn sổ da đen như một thói quen neo giữ sự tập trung trước khi bước vào chiến trường đấu trí.


Cánh cửa sắt nặng nề từ từ mở ra với một tiếng rít khô khốc của bản lề thiếu dầu. Luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bóng đèn halogen treo trên trần phòng thẩm vấn dội thẳng vào mắt Tuệ Lâm, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, cô độc đến đáng sợ. Căn phòng hoàn toàn khép kín, tường được bọc đệm cao su dày màu xám để chống tự sát, ở giữa phòng là một chiếc bàn kim loại nặng được đóng chặt xuống sàn và hai chiếc ghế đối diện nhau.


Khoảnh khắc cánh cửa sắt của Phòng thẩm vấn số 4 khép lại với một tiếng 'rầm' nặng nề, cắt đứt hoàn toàn mối liên kết với thế giới bên ngoài, Tuệ Lâm nín thở.


Ở phía bên kia chiếc bàn kim loại, dưới ánh đèn lạnh lẽo và tàn nhẫn của phòng giam, cô đối diện với bóng lưng cô độc của Lục Đình Phong. Anh đang ngồi im lìm trên ghế, hai tay bị xích chặt vào vòng kim loại trên mặt bàn, mái tóc đen hơi rối rủ xuống che khuất một phần gương mặt góc cạnh tái nhợt vì thiếu nắng. Bóng lưng anh gầy gò nhưng thẳng thớm, toát lên một vẻ cô độc, kiêu ngạo đến lạnh lùng, như một chiếc gương vỡ sắc nhọn sẵn sàng đâm toác bất kỳ bàn tay nào dám chạm vào chấn thương của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!