Bản Hòa Tấu Của Sấm Sét
Vy lao mình vào màn sương mù dày đặc của thị trấn Sapa, hơi lạnh buốt xương lập tức vây lấy cô như một bầy sói đói. Đêm vùng biên thùy tối tăm và khắc nghiệt, sương mù dày đến mức mỗi bước chân lội trong tuyết xốp đều giống như đang dò dẫm trên hư không. Bả vai phải của cô nhói lên từng cơn buốt nhức từ vết khâu dã chiến cũ, thỉnh thoảng lại co rút kịch liệt mỗi khi cô sảy chân trên những tảng đá bám băng trơn trượt. Nhưng Vy không cho phép mình dừng lại. Tay trái cô ghì chặt hộp thuốc kháng sinh phổ rộng đặc hiệu vào sát lồng ngực, cảm nhận lớp vỏ kim loại lạnh ngắt của nó như một chiếc phao cứu sinh duy nhất có thể giật lại mạng sống của Phó Nhật Nam từ tay tử thần.
Càng lên cao, gió bão sườn Tây càng rít lên điên cuồng qua những rặng thông đen. Trực giác đọc hướng gió thiên bẩm giúp cô nhận biết những dòng khí đối lưu cực đoan đang cuộn xoáy quanh vách đá 3000m để lách người tránh né. Vy phải dùng tay trái bám vào những khe nứt đá vôi đóng băng, rướn người leo lên từng mét một. Bả vai phải hoàn toàn mất lực, rủ xuống bất động dưới lớp áo bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn. Mỗi lần trọng tâm cơ thể bị lệch, Vy lại phải cắn chặt môi đến rỉ máu để không bật ra tiếng khóc đau đớn. Chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling trên cổ tay trái rực sáng dạ quang xanh nhạt nhòa, kim giây cơ học vẫn nhích từng nhịp lạnh lùng, nhắc nhở cô rằng thời gian của Nam đang cạn kiệt theo từng phút.
Khi Vy lách được qua bức tường băng ngụy trang cửa hang, lòng hang đá vôi tối tăm lập tức bao trùm lấy cô. Mùi dầu hỏa dã chiến kerosene nồng nặc dùng để át khứu giác đàn chó săn lúc trước vẫn chưa tan hết, quyện cùng mùi ẩm mốc của đá cổ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Vy vội vã quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế phóng thoát hiểm K-36D.
Nam đang nằm co rúm dưới chiếc áo phao hàng hải dã chiến. Gương mặt góc cạnh vốn lạnh lùng, kiêu hãnh của vị chỉ huy không quân Bắc Dạ giờ đây xám ngoét, đôi môi nứt nẻ rỉ máu khô bốc mùi rỉ sắt dã chiến. Cơn sốt cao do vết rách cơ bắp tay phải bị nhiễm trùng đá vôi đang thiêu đốt cơ thể anh. Anh lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa bằng tiếng Bắc Dạ trong cơn mê sảng, đôi bàn tay săn chắc co quắp lại đầy bất lực.
"Nam... anh nghe thấy em nói không? Em về rồi." Vy khẽ lay bả vai anh, tay trái cô vội vã mở hộp kim loại đựng thuốc kháng sinh.
Cô rút ống tiêm dã chiến liều cao, dùng răng cắn chặt nắp bảo vệ để tháo ra bằng một tay. Vy áp bắp tay trái của mình vào trán Nam; nhiệt độ nóng rực như một buồng đốt phản lực đang quá tải. Không thể chần chừ thêm nữa, Vy dùng khuỷu tay trái giữ chặt bắp tay phải đang sưng tấy đỏ lựng của Nam, định vị thớ cơ rồi dứt khoát đâm mũi kim tiêm kháng sinh phổ rộng đặc hiệu vào sâu trong cơ delta của anh.
Nam khẽ co rút người lại theo bản năng, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ bờ môi nứt nẻ. Vy lập tức tỳ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người anh, áp sát lồng ngực mình vào ngực anh để giữ anh nằm yên, tay trái từ từ đẩy pít-tông bơm dòng thuốc kháng sinh liều mạnh vào cơ thể anh.
Khi mũi tiêm hoàn tất, Vy kiệt sức đổ sụp xuống bên cạnh anh. Cô kéo chiếc áo phao hàng hải đắp kín cho Nam, rồi ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của anh dưới lớp đồ bay kháng áp. Phương pháp sưởi ấm cộng sinh nhiệt độ âm là cách duy nhất giúp cơ thể Nam không bị sốt rét run đột ngột sau khi tiêm thuốc. Vy áp má mình vào hõm cổ nóng rực của Nam, lắng nghe nhịp tim đập dồn dập, hỗn loạn của anh dần dần ổn định lại sau mười lăm phút đầy căng thẳng. Dòng máu nóng trong người Nam như dịu đi, hơi thở của anh bớt gấp gáp, bắt đầu nhịp nhàng đồng bộ với nhịp thở của cô.
Khi dạ quang xanh của chiếc đồng hồ Breitling chỉ đúng hai giờ sáng, Nam khẽ mở mắt. Ánh mắt sâu hoắm của anh dần khôi phục lại tiêu cự, nhìn thẳng vào gương mặt đầy mệt mỏi và dính bụi than của Vy đang áp sát bên cạnh.
"Vy..." Giọng Nam khản đặc, nhỏ như tiếng gió rít qua khe đá. "Em... đã xuống thị trấn?"
Vy khẽ mỉm cười, tay trái cô vuốt nhẹ mái tóc đen rối bời của anh. "Em đã lấy được thuốc. Anh sẽ ổn thôi, sốt đang hạ rồi."
Nam nhìn hộp thuốc rỗng trên nền đá, rồi nhìn bả vai phải đang run rẩy nhẹ của cô. Anh hiểu cô đã phải đánh đổi những gì, vượt qua những rào cản quân cảnh nào để mang mạng sống về cho anh. Sự kiêu hãnh lạnh lùng của vị chỉ huy Bắc Dạ hoàn toàn sụp đổ trước sự dâng hiến sinh mệnh tuyệt đối của cô. Anh khẽ rướn người, bắp tay trái bị thương nhẹ ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng ngực ấm áp của mình.
"Em điên rồi," Nam thì thầm, giọng nói chứa đựng một nỗi dằn vặt lãng mạn sâu sắc. "Nếu bị bắt... em sẽ bị khép vào tội phản quốc."
"Em không quan tâm," Vy áp mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập kiên định của người đàn ông đã dùng chính máu của mình để giữ ấm cho cô trong đêm bão đầu tiên. "Em nợ anh một mạng sống, Nhật Nam. Và bầu trời của em không có đường biên giới vẽ bằng mực đỏ của các chính trị gia."
Khoảnh khắc bình yên hiếm hoi bị dập tắt đột ngột khi chiếc bộ đàm vô tuyến tầm ngắn nhảy tần tự chế đặt trên nền đá vôi bỗng phát ra những tiếng rè rè lạnh ngắt. Ánh đèn led xanh lá nhấp nháy liên tục, báo hiệu có một dải tần số lạ đang quét mạnh qua khu vực.
Vy giật mình ngồi dậy. Cô khéo léo dùng tay trái gạt công tắc nguồn của máy vô tuyến tự chế để kiểm tra. Từ màn hình hiển thị tần số, một dòng mã quét dải rộng đang liên tục nhảy số.
"Có chuyện gì vậy?" Nam trầm giọng hỏi, anh cố gắng ngồi dậy, tựa lưng vào vách đá buốt giá.
"Rò rỉ sóng vô tuyến lạ từ hang băng," Vy nói, gương mặt cô trở nên nghiêm nghị dưới ánh sáng nhạt nhòa của bộ đàm. "Pin lithium của ghế phóng K-36D bị chập mạch cực âm lúc nãy, nó tự động phát ra một dải xung điện từ ngắn trước khi em tắt nguồn dã chiến. Sĩ quan truyền tin Bắc Dạ - Phó Nhật Anh đã bắt được tần số này. Và Olga... nữ sĩ quan không ảnh Bắc Dạ... đang điều phối vệ tinh hồng ngoại quét tìm nguồn nhiệt lạ quanh vách đá 3000m."
Nam nhíu mày, trực giác chiến thuật siêu việt của anh lập tức hoạt động. "Thẩm Cao và quân tuần tra của Yuri sẽ định vị được tọa độ này trong vòng một giờ nữa. Quân cảnh Nam Dương của Lâm Thế cũng sẽ không bỏ qua dải sóng lạ này. Thời gian sinh tồn cộng sinh yên bình của chúng ta đã kết thúc rồi, Vy."
Vy nhìn Nam, nỗi buồn dằn vặt trước giờ chia ly định mệnh dâng lên nghẹn ngào trong cổ họng. Họ là hai phi công đối địch. Nếu quân đội một trong hai bên ập vào đây và thấy họ bên cạnh nhau, đó sẽ là dấu chấm hết cho danh dự quân nhân và cả mạng sống của cả hai. Họ buộc phải rời hang băng, quay trở lại chiến tuyến của mỗi người trước khi vòng vây khép chặt.
"Nhưng làm sao chúng ta có thể liên lạc lại?" Vy hỏi, giọng cô run lên. "Nếu em phá hủy chiếc bộ đàm tự chế này để xóa dấu vết, chúng ta sẽ mất kết nối vĩnh viễn."
Nam im lặng trong giây lát. Ánh mắt anh nhìn sâu vào màn sương mù ngoài cửa hang, rồi quay lại nhìn cô. "Em có nhớ ngọn hải đăng cổ bằng đá nằm trên đỉnh núi đá vôi giữa ranh giới hai nước không? Lão tiền bối Tạ Hoài từng nói, sự tồn tại của ngọn hải đăng bỏ hoang đó nằm ngoài vùng phủ sóng của tất cả các trạm radar mới nhờ địa hình đá vôi thẳng đứng chắn sóng sườn Đông."
Vy lập tức hiểu ý anh. "Vùng mù radar sườn Đông... Đó là nơi an toàn duy nhất để chúng ta gặp lại."
"Đúng vậy," Nam nói, ánh mắt anh rực sáng quyết tâm. "Nhưng chúng ta cần gửi một mật lệnh hẹn gặp cuối cùng trước khi phá hủy hoàn toàn thiết bị này, để đảm bảo cả hai đều hiểu rõ tọa độ mà không bị cục tình báo Lâm Thế hay Thẩm Cao nghe lén."
Vy gật đầu. Cô kéo chiếc máy vô tuyến cũ rỉ sét của trạm liên lạc quân sự bỏ hoang trong hang ra giữa nền đá. Chiếc máy này đã bị khóa cơ học bằng một ổ khóa đồng thau kiên cố từ thời chiến tranh trước. Vy rút chiếc bút ký tên kim loại của cha Trịnh Minh cài trong túi ngực áo bay kháng áp. Cô tháo ngòi bút máy bằng thép không gỉ, khéo léo luồn phần đuôi kim loại sắc nhọn của bút vào khe ổ khóa cơ học.
Bằng trực giác cơ khí thừa hưởng từ người cha quá cố, Vy nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gõ lạch cạch của các bánh răng cơ học bên trong ổ khóa dưới sự hướng dẫn của Nam.
*Cạch.*
Tiếng kim loại giòn giã vang lên, ổ khóa đồng thau rỉ sét bật mở. Vy nhanh tay gạt bảng điều khiển, kết nối nguồn pin lithium dự phòng còn lại vào bộ phát sóng của trạm vô tuyến cũ.
"Tần số định mệnh 121.5 MHz nhảy tần dải rộng," Vy thông báo, ngón tay trái cô nhanh nhẹn tinh chỉnh các núm xoay tần số. "Em sẽ kích hoạt hệ thống phát sóng. Anh có 30 giây trước khi trạm radar Bắc Dạ của Igor định vị được nguồn phát."
Nam gật đầu. Anh mở hộp gỗ phong đỏ, lấy chiếc vĩ cầm cổ của mẹ Diệp Tư ra. Dây đàn thép đã bị rỉ nhẹ do lạnh cực hạn, nhưng khi Nam đặt vĩ kéo lên bốn dây đàn, một âm thanh du dương, u uất bỗng vút lên, phá vỡ sự im lặng lạnh lẽo của hang đá vôi.
Nam chơi bản nhạc dạo của khúc "Cánh Chim Lưu Vong". Tiếng đàn vĩ cầm qua dải sóng vô tuyến nhảy tần 121.5 MHz được truyền đi, mang theo mật mã tọa độ của ngọn hải đăng bỏ hoang sương mù. Bản nhạc cổ điển thanh tao vang lên giữa lòng hang băng, hòa cùng tiếng sấm sét nổ vang rền rĩ ngoài vách đá sườn Tây, tạo nên một bản hòa tấu đầy bi tráng và lãng mạn của tình yêu cấm kỵ.
Trên màn hình radar đối phương của Igor, chấm sáng định vị nguồn phát bắt đầu nhấp nháy đỏ liên tục. Sóng quét radar mảng pha của Bắc Dạ đang dần khép chặt tọa độ.
"Ba mươi giây! Vy, ngắt sóng!" Nam hét lên khi nốt nhạc cuối cùng vừa dứt.
Vy không hề do dự. Cô dùng báng súng lục phòng thân Makarov đập mạnh liên tiếp ba phát vào bảng bóng bán dẫn của bộ đàm tự chế và trạm vô tuyến cũ.
*Xoảng! Xoảng!*
Những bóng thủy tinh vỡ tan tành, những tia lửa điện nhỏ xẹt ra rồi tắt ngấm. Kênh truyền tin vô tuyến mật duy nhất nối liền hai người chính thức bị tiêu hủy hoàn toàn. Từ nay, họ phải thực thi quy tắc im lặng vô tuyến tuyệt đối trên bầu trời.
Bản hòa tấu của sấm sét và tiếng vĩ cầm dừng lại, lòng hang chỉ còn tiếng thở dốc của hai người và tiếng gió rít gào bên ngoài. Sự chia ly đã cận kề. Tiếng cánh quạt trực thăng cứu hộ Mi-17 của Nam Dương bắt đầu gầm rú vang dội từ phía sườn núi phía Nam, xé toạc màn sương mù dày đặc để tiếp cận tọa độ rơi máy bay.
Nam từ từ đặt chiếc vĩ cầm vào hộp gỗ, rồi quay lại nhìn Vy. Đôi mắt anh chứa đựng một nỗi buồn dằn vặt khôn nguôi. Anh biết, khi bước ra khỏi hang băng này, họ sẽ lại là kẻ thù trên radar của nhau.
Nam nắm chặt lấy tay trái của Vy, kéo cô sát vào ngực mình một lần cuối. Anh tháo chiếc mặt nạ dưỡng khí phi công bọc titan của mình ra, đặt vào tay cô. Vy nhìn xuống lớp kính kháng áp của mặt nạ, nơi góc dưới có khắc hai chữ cái đầu của hai người lồng vào nhau bằng nét dao găm sắc sảo: "V & N".
"Hãy giữ lấy chiếc mặt nạ này, Vy," Nam trầm giọng, ánh mắt anh rực lửa tự do kiên định. "Nếu một ngày chúng ta phải đối đầu nhau trên bầu trời, em sẽ biết anh luôn ở bên cạnh em. Và chúng ta sẽ gặp lại nhau tại ngọn hải đăng sương mù."
Vy ôm chặt chiếc mặt nạ vào lòng, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng rơi xuống, đóng băng tức thì trên lớp vỏ titan lạnh ngắt của kỷ vật tình yêu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!