Đột Nhập Trạm Xá Sapa
Tiếng móng vuốt sắc nhọn của con chó béc-giê cào sột soạt vào lớp băng mỏng ngoài cửa hang vang lên mỗi lúc một gần. Trịnh Phương Vy khẽ áp sát ngón tay trỏ vào vòng cò súng Makarov, tay trái cô run lên nhè nhẹ không phải vì lạnh, mà vì một áp lực vô hình đang đè nặng lên lồng ngực. Ở khoảng cách chưa đầy ba mét bên ngoài vách đá, tiếng thở phì phò của con thú săn và giọng nói cộc cằn của Trung úy Yuri vang lên rõ mồn một qua màn sương lạnh.
Vy cảm nhận được lồng ngực của Phó Nhật Nam ép sát sau lưng cô. Anh đang run rẩy kịch liệt. Cơn sốt cao do vết thương bắp tay phải bị nhiễm trùng đá vôi đang tàn phá chút thể lực cuối cùng của vị chỉ huy Bắc Dạ. Hơi thở của anh nóng rực, phả vào gáy cô từng luồng khí ẩm ướt, nhưng hai cánh tay anh – vốn dũng dũng mãnh trên cần lái tiêm kích – giờ đây chỉ có thể rũ bỏ buông thõng đầy bất lực.
*Khịt... khịt...*
Con chó béc-giê bỗng ngừng cào. Nó hắt hơi mạnh hai tiếng liên tiếp. Mùi dầu hỏa dã chiến kerosene nồng nặc mà Nam tưới ngoài cửa hang lúc trước cuối cùng đã phát huy tác dụng. Chất lỏng hóa học nồng nặc bốc lên dưới sức gió bão sườn Tây, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của con vật, khiến nó hoàn toàn bị loạn mùi. Nó rên ư ử, quay đầu chạy vòng quanh chân Yuri.
"Mẹ kiếp, con thú ngu ngốc này!" Tiếng Yuri chửi thề vang lên, kèm theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng. "Mùi dầu hỏa nồng nặc thế này thì săn bắn cái gì nữa. Đi sang sườn Đông! Chắc chắn chiếc trực thăng cứu hộ của Nam Dương đã đáp xuống phía bên kia núi."
Tiếng ủng quân sự nặng nề dẫm trên tuyết xốp bắt đầu thưa dần, rồi mất hút hẳn về hướng sườn Đông núi tuyết.
Vy thở hắt ra một hơi dài, bờ vai phải co rút lại vì đau đớn. Cô lập tức xoay người lại, đỡ lấy Nam khi cơ thể anh đổ sụp xuống nền đá vôi lạnh ngắt. Dưới ánh sáng dạ quang xanh nhạt nhòa của chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling trên cổ tay trái, Vy bàng hoàng nhận ra bắp tay phải của Nam – vết rách mới do mảnh đá vôi sắc nhọn cứa sâu lúc nãy – đã sưng tấy lên một màu đỏ lựng khả nghi. Những hạt bụi đá vôi ẩm ướt bám vào thớ thịt rách hoác, bắt đầu gây ra hiện tượng nhiễm trùng hoại tử cực nhanh trong điều kiện cực lạnh.
"Nam... anh nghe thấy em nói không?" Vy khẽ lay bả vai anh, bả vai phải của cô nhói lên từng cơn buốt nhức từ vết khâu dã chiến cũ.
Nam khẽ mở mắt, đôi mắt sâu hoắm vốn lạnh lùng kiêu hãnh giờ đây lờ đờ, phủ một lớp màng đục của cơn sốt cao. Anh lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa bằng tiếng Bắc Dạ, đôi môi nứt nẻ rỉ máu khô bốc mùi rỉ sắt dã chiến. Vy áp lòng bàn tay trái lên trán anh; nhiệt độ nóng rực như một buồng đốt phản lực đang quá tải.
Quy tắc sinh tồn 3-3-3 cực địa hiện lên trong đầu Vy đầy lạnh lùng. Không có nguồn nhiệt sưởi ấm, không có thuốc kháng sinh đặc hiệu để hạ sốt tiêu viêm, Nam sẽ không thể sống sót qua đêm nay. Cánh tay phải cầm lái xuất sắc của anh sẽ bị hoại tử vĩnh viễn, hoặc tệ hơn, nhiễm trùng máu sẽ cướp đi sinh mệnh của anh trước khi bão tuyết tan dần.
Cô nhìn xuống khẩu Makarov còn đúng sáu viên đạn, rồi nhìn sang chiếc đồng hồ Breitling cổ của cha. Đã mười một giờ đêm. Vy đưa ra một quyết định điên rồ và mạo hiểm nhất trong cuộc đời quân ngũ của mình: Cô phải lẻn rời hang băng, vượt qua hàng rào kiểm soát quân sự để xuống thị trấn sương mù Sapa Biên Thùy, đột nhập vào trạm xá thú y của bác sĩ Trần Minh để lấy trộm thuốc kháng sinh phổ rộng đặc hiệu cứu Nam.
Vy đắp chiếc áo phao hàng hải dã chiến lên người Nam, lót chiếc ghế phóng thoát hiểm K-36D dưới đầu anh để giữ ấm tối đa. Cô cúi xuống, khẽ thì thầm bên tai anh: "Nam, giữ hơi thở đồng bộ. Đợi em trở về. Em nợ anh một mạng sống, và em sẽ không để anh chết ở đây."
Vy lách người qua bức tường băng cửa hang, lao thẳng vào màn đêm trắng xóa của rừng thông đen biên giới.
Cơn gió lạnh âm bốn mươi độ quật thẳng vào gương mặt mảnh mai của Vy, làm đông cứng những giọt nước mắt chưa kịp rơi trên má. Cô chạy băng qua những rặng thông đen rậm rạp, tay trái bám chặt vào các gốc cây để giữ thăng bằng vì bả vai phải mất lực hoàn toàn không thể vung vẩy để giữ trọng tâm. Trực giác đọc hướng gió thiên bẩm giúp cô nhận biết các dòng khí lưu xoáy sườn Tây để tránh các hố sụt địa chất hiểm trở.
Sau gần một giờ lội tuyết kiệt sức, Vy tiếp cận rìa ngoài của Trạm gác biên phòng Nam Dương số 4. Đây là con đường độc đạo dẫn vào thị trấn sương mù Sapa. Dưới ánh đèn pha công suất lớn quét qua quét lại liên tục, hàng rào kẽm gai sắc nhọn hiện lên như một lưới sắt khóa chặt biên thùy.
Vy ẩn nấp sau một bụi cây thông lớn, hơi thở cô dồn dập tạo thành những làn khói trắng xóa trong không khí. Cô biết mình không thể lách qua cổng chính dưới sự giám sát của chó nghiệp vụ và camera hồng ngoại. Ánh mắt cô dừng lại ở cổng phụ sườn Tây – nơi một lính gác trẻ tuổi đang co rúm người vì lạnh, tay cầm điếu thuốc lá nhấp nháy đỏ.
Vy hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi bóng tối với thường phục đã dính đầy tuyết bẩn và dầu máy. Cô tiếp cận người lính gác từ góc mù của tháp canh.
"Ai đó? Đứng lại!" Người lính gác giật mình, giương súng trường tự động lên, giọng nói run rẩy vì lạnh.
Vy không hề hoảng loạn. Cô từ tốn đưa tay trái vào túi áo, rút ra một xấp tín phiếu trao đổi hàng hóa biên giới – loại tiền tệ lưu thông ngầm không để lại dấu vết giao dịch số mà cô có được từ Trần Quốc trước chuyến bay.
"Tôi là nhân viên quân y dã chiến căn cứ số 9," Vy nói, giọng cô khản đặc nhưng kiên định, cô đưa xấp tín phiếu ra trước ánh đèn pin của người lính. "Mẹ tôi ở thị trấn đang lên cơn đau tim đột ngột. Tôi cần ra ngoài gấp để lấy thuốc trợ tim. Hãy giúp tôi, đây là chút lòng thành."
Người lính gác nhìn xấp tín phiếu dày cộp – có giá trị bằng cả ba tháng lương lính biên phòng của anh ta, rồi nhìn gương mặt nhợt nhạt dính đầy dầu máy nhưng vô cùng xinh đẹp và cương nghị của Vy. Anh ta khẽ nuốt nước bọt, nhanh tay giật lấy xấp tín phiếu nhét vào bao súng lục, rồi quay lưng đi.
"Năm phút. Lách qua khe lưới rách sườn Tây. Đừng để camera quét trúng," anh ta thì thầm, giả vờ như đang đi tuần tra hướng ngược lại.
Vy nhanh như một bóng ma, lách qua khe lưới kẽm gai rách nát, lao thẳng vào màn sương mù dày đặc của thị trấn Sapa.
Thị trấn sương mù Sapa Biên Thùy hiện lên dưới ánh đèn đường vàng nhạt nhòa, quanh năm bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc đến mức tầm nhìn không quá ba mét. Vy chạy dọc theo các con dốc đá đóng băng trơn trượt, hướng thẳng về phía bìa rừng thông nơi đặt Trạm xá thú y của bác sĩ Trần Minh. Ngôi nhà gỗ nhỏ nằm biệt lập hiện ra sau những rặng tre gai, ngụy trang hoàn hảo dưới danh nghĩa trạm cứu chữa thú nuôi để làm vỏ bọc cho các hoạt động quân y dã chiến ngầm.
Vy tiếp cận cửa sau trạm xá. Cô dùng tay trái bẻ nhẹ chốt sắt cửa sổ hông – một kỹ thuật bẻ khóa cơ học dã chiến mà cô từng được học. Chốt sắt rỉ sét phát ra một tiếng *két* nhỏ, Vy khéo léo lách thân hình mảnh mai vào trong phòng thuốc tối om, sực mùi cồn sát trùng và mùi thuốc kháng sinh.
Cô bật chiếc đèn pin siêu nhỏ dắt bên hông, ánh sáng vàng quét qua các tủ gỗ mục nát chứa đầy các lọ thủy tinh. Vy nhanh chóng tìm kiếm khu vực dán nhãn "Y tế dã chiến Nam Dương".
"Phương Vy? Là em phải không?"
Một giọng nói thì thầm đầy kinh ngạc bỗng vang lên từ phía cửa phòng thuốc. Vy giật mình quay lại, tay trái lập tức đưa xuống bao súng lục Makarov theo bản năng phản xạ không chiến.
Dưới ánh sáng nhạt nhòa của chiếc đèn pin, Trịnh Khánh An – chị họ của Vy, đồng thời là y tá quân y đang trực ban đêm – đứng chết lặng ở cửa. An đeo khẩu trang y tế trắng, mái tóc buộc gọn sau mũ y tá, đôi mắt cô mở to đầy bàng hoàng khi nhìn thấy cô em gái vốn được đơn vị báo cáo là đã mất tích sau vụ rơi máy bay ba ngày trước.
"Vy... em còn sống? Trời đất ơi, bấy lâu nay em ở đâu?" An lao đến, ôm chặt lấy Vy, nước mắt cô rỉ ra nóng hổi trên vai áo bay của Vy.
"Chị An, khẽ thôi!" Vy khàn giọng, cô dùng tay trái vỗ nhẹ lưng chị họ. "Em không có nhiều thời gian. Em cần thuốc kháng sinh phổ rộng đặc hiệu. Loại liều cao dùng cho chấn thương nhiễm trùng hoại tử."
Khánh An bàng hoàng buông Vy ra. Cô nhìn xuống bả vai phải đang cứng đờ của Vy, rồi nhìn những vết máu khô dính đầy trên đồ bay kháng áp của cô. Với kinh nghiệm của một y sĩ quân y dã chiến, An lập tức nhận ra vết sẹo khâu móc xích trên vai Vy được thực hiện bằng chỉ tự tiêu một cách thô bạo nhưng cực kỳ chính xác.
"Vy... em đang giấu ai đó phải không? Vết khâu trên vai em... đó không phải là kỹ thuật của quân y Nam Dương," An nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng cô run lên vì lo sợ. "Em có biết cục tình báo của Lâm Thế đang lùng sục khắp thị trấn này không? Đại úy Trần Hùng đang dẫn đầu đội quân cảnh rà soát mọi trạm xá để tìm kiếm dấu vết của em và... phi công đối phương."
"Em không thể nói, chị An," Vy nắm chặt lấy bả vai Khánh An, ánh mắt cô rực lửa kiên định. "Nhưng nếu không có thuốc kháng sinh, người đó sẽ chết. Hãy giúp em. Em xin chị."
Khánh An nhìn sự dứt khoát và nỗi dằn vặt tình cảm cấm kỵ trong mắt em gái. Cô hiểu rằng Vy đã lún quá sâu vào một khế ước sinh mệnh không thể quay đầu. An thở dài, quay người lại tủ thuốc đặc hiệu, rút ra một hộp kim loại chứa ba ống thuốc kháng sinh phổ rộng đặc hiệu liều cao cùng xi-lanh dã chiến.
"Đây là loại thuốc hạn chế lưu hành. Chị phải ngụy tạo hồ sơ bệnh án của một lính tuần tra bị tai nạn để hợp thức hóa số lượng hao hụt này," An vừa nhét hộp thuốc vào tay Vy thì đột ngột dừng lại.
*Rầm! rầm! rầm!*
Tiếng đập cửa thô bạo vang lên từ phía sảnh chính trạm xá, kèm theo tiếng ủng quân sự gõ vang dồn dập trên nền gạch đá. Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang vọng đầy đe dọa ngoài sân.
"Quân cảnh! Mở cửa kiểm tra hành chính đột xuất!" Giọng nói lạnh lùng, sắc bén của Đại úy tình báo Trần Hùng vang lên qua khe cửa gỗ.
Vy cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô nhìn Khánh An, tay trái cô siết chặt báng súng Makarov.
"Trốn sau tủ hồ sơ dã chiến nhanh lên!" An thì thầm đầy hốt hoảng. Cô đẩy Vy vào góc mù phía sau chiếc tủ gỗ mục nát chứa hàng vạn bệnh án cũ, ngay sát sườn bức tường đá vôi ẩm ướt.
Vy ép sát cơ thể vào góc tối. Bả vai phải của cô va chạm mạnh vào cạnh tủ gỗ, cơn đau buốt tột cùng từ vết khâu cũ dội lên đại não khiến cô suýt hét lên. Cô phải dùng răng cắn chặt vào mu bàn tay trái để ngăn tiếng rên rỉ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
*Rầm!*
Cánh cửa phòng thuốc bị đẩy mạnh ra. Đại úy Trần Hùng bước vào, gương mặt xương xẩu không chút cảm xúc dưới chiếc mũ nồi sẫm màu của cục tình báo. Đôi mắt ti hí sắc bén của hắn quét qua căn phòng như một con chim ưng đang tìm mồi. Phía sau hắn, hai lính quân cảnh dắt theo một con chó béc-giê đang hít ngửi liên tục dưới sàn nhà.
"Chào Đại úy," Khánh An cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, cô bước ra chắn trước lối đi dẫn về phía tủ hồ sơ. "Đêm hôm thế này, có chuyện gì mà các anh phải khám xét nghiêm ngặt vậy?"
Trần Hùng không đáp lời cô lập tức. Hắn chậm rãi đi vòng quanh phòng thuốc, ngón tay bọc găng da đen khẽ lướt qua các lọ thuốc thủy tinh trên bàn.
"Chúng tôi đang truy tìm một kẻ đào tẩu có vũ trang, Trung úy Trịnh Khánh An," Hùng trầm giọng, giọng nói hắn mang một áp lực dồn dập đầy đe dọa. "Người gác cổng gác số 4 báo cáo có một bóng người khả nghi lách qua hàng rào hướng về phía trạm xá này. Và con chó nghiệp vụ của tôi phát hiện có vết chân tuyết mới dẫn thẳng đến cửa sau phòng thuốc của cô."
Trong góc tối sau tủ gỗ, Vy nín thở hoàn toàn. Cô rút chiếc đồng hồ Breitling cổ ra trước mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào tiếng tích tắc cơ học của kim giây. Cô bắt đầu điều chỉnh nhịp thở của mình chậm lại, đồng bộ hoàn hảo với nhịp kim giây của đồng hồ để giảm thiểu tối đa tiếng động và sự rung động của không khí, giống như cách cô và Nam đã làm trong hang đá vôi.
Trần Hùng dừng lại ngay trước chiếc tủ hồ sơ gỗ mục nát nơi Vy đang ẩn nấp. Hắn cúi xuống, ánh mắt hắn khóa chặt vào một vệt nước ẩm ướt trên nền gạch đá sờn cũ – dấu vết tuyết tan từ ủng của Vy.
Hùng khẽ nhếch môi, hắn đưa tay xuống bao súng lục nòng titan bọc carbon bên hông.
Nhận thấy hiểm cảnh cận kề, Khánh An nhanh trí bưng khay y tế chứa các lọ thuốc sát trùng cồn nồng độ cao dã chiến dẫm mạnh chân xuống nền nhà, giả vờ trượt ngã.
*Xoảng!*
Khay y tế rơi sầm xuống đất, các lọ thủy tinh vỡ tan tành. Dung dịch cồn sát trùng và Lysol nồng nặc đổ tràn lan khắp sàn nhà, lập tức bốc lên mùi hóa học cực kỳ nồng nặc và nồng nồng, át hoàn toàn khứu giác của con chó béc-giê và xóa sạch vệt nước ẩm ướt của Vy trên nền gạch.
Con chó béc-giê hắt hơi liên tục, hoảng loạn lùi lại phía sau vì mùi cồn nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
"Ôi, tôi xin lỗi! Tôi bất cẩn quá," Khánh An hốt hoảng quỳ xuống, dùng khăn vải lau dọn đống đổ nát, khéo léo dùng thân mình che chắn góc nhìn của Hùng về phía gầm tủ hồ sơ.
Trần Hùng nhíu mày, hắn lùi lại một bước để tránh dung dịch cồn sát trùng đang tràn về phía ủng của mình. Ánh mắt hắn đầy nghi ngờ khóa chặt vào bả vai áo khoác y tế của Khánh An.
Hắn bước đến, dùng những ngón tay bọc găng da đen khẽ chạm vào lớp vải ẩm ướt trên vai áo cô.
"Vai áo của cô bị ướt, Trung úy An," Hùng híp mắt lại, giọng nói lạnh ngắt như băng tuyết sườn núi. "Cô vừa ra ngoài trời tuyết phải không? Hay cô đang che giấu một kẻ vừa lội tuyết từ rừng thông về đây?"
Vy trong góc tối nín thở hoàn toàn, tay trái cô đã mở khóa an toàn của khẩu Makarov. Cô biết, nếu Hùng phát hiện ra cô, cô sẽ buộc phải nổ súng tiêu diệt hắn ngay tại phòng thuốc này để bảo vệ chị họ và Nam, chấp nhận việc biến bản thân thành kẻ phản quốc vĩnh viễn.
Khánh An không hề nao núng. Cô ngước đầu nhìn thẳng vào mắt Trần Hùng, nở một nụ cười mệt mỏi đầy chuyên nghiệp của một y sĩ trực đêm:
"Đại úy Hùng, tôi vừa phải ra ngoài bể nước ngọt dã chiến phía sau trạm xá để đập băng lấy nước ngọt đun sôi khử trùng dụng cụ y tế. Nếu anh không tin, anh có thể ra sau nhà kiểm tra lỗ đập băng mới. Công việc của một y sĩ dã chiến trực đêm trong mùa bão tuyết này không hề nhàn hạ như ngồi văn phòng an ninh của các anh đâu."
Lời giải thích vô cùng logic và sắc sảo của Khánh An khiến Trần Hùng im lặng trong vài giây. Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt hiền hậu nhưng đầy kiên định của cô, cố gắng tìm kiếm một sự dao động nhỏ nhất của cơ mặt, nhưng An đã được rèn luyện tinh thần thép của một trung úy quân y thực địa.
Con chó béc-giê sủa vang một tiếng đầy khó chịu vì mùi Lysol, nó kéo mạnh sợi dây xích hướng về phía cửa chính phòng thuốc, không muốn ở lại trong căn phòng nồng nặc hóa học này thêm một giây nào nữa.
Trần Hùng từ từ rút tay lại khỏi vai áo An. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười giả tạo đầy nham hiểm:
"Cô giải thích rất hay, Trung úy An. Nhưng tôi cảnh báo cô, bất kỳ hành vi hỗ trợ hay che giấu kẻ đào tẩu nào đều bị khép vào tội phản quốc và xử lý bằng tòa án quân sự tối cao. Thu dọn đống đổ nát này đi."
Hùng quay người, ra lệnh cho lính quân cảnh dắt con chó béc-giê rời khỏi phòng thuốc để tiến hành rà soát vòng ngoài trạm xá dã chiến.
Tiếng bước chân nặng nề của quân cảnh xa dần sảnh chính. Khánh An thở phào một hơi dài, cô đứng dậy dọn dẹp đống mảnh chai vỡ, rồi nhanh chóng bước về phía sau tủ hồ sơ kéo Vy ra ngoài.
"Vy! Em phải đi ngay lập tức bằng lối cửa sau," An nói, giọng cô run rẩy đầy hối hả, cô nhét hộp thuốc kháng sinh và xi-lanh dã chiến vào trong lớp túi kháng áp giữ nhiệt của áo bay Vy. "Hùng sẽ cho chó nghiệp vụ ngửi mùi rác thải y tế xung quanh trạm xá để truy tìm nguồn gốc vết chân tuyết. Em không thể ở lại thị trấn này thêm một giây nào nữa."
Vy nhìn hộp thuốc kháng sinh đặc hiệu trong tay trái – phao cứu sinh duy nhất của Nam lúc này, lòng cô dâng lên một sự biết ơn tột cùng dành cho người chị họ dũng cảm.
"Cảm ơn chị, An. Em sẽ không bao giờ quên ơn này," Vy nghẹn ngào nói.
"Hãy giữ mạng sống của mình, Vy. Và cứu sống người đó," An khẽ mỉm cười u buồn, cô đẩy Vy về phía cửa sổ hông phòng thuốc.
Vy khéo léo lách qua cửa sau trạm xá, ôm chặt hộp thuốc kháng sinh chạy thẳng vào màn sương mù dày đặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!