Chó Săn Và Sương Lạnh
Ba tiếng bíp khô khốc, đanh gọn phát ra từ chiếc loa rỉ sét của máy vô tuyến tự chế đột ngột chém đôi bầu không khí ẩm ướt trong hang đá vôi. Trịnh Phương Vy nín thở, tay trái cô siết chặt báng khẩu súng lục Makarov, ngón trỏ đặt hờ lên vòng cò kim loại lạnh ngắt. Kim giây chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling trên cổ tay cô nhích thêm một vạch, phát ra tiếng tích tắc nhỏ bé nhưng dồn dập như nhịp tim của chính cô lúc này.
Bên ngoài vách đá sườn Tây, tiếng bão tuyết gầm rú đã dịu đi, để lộ ra những âm thanh đáng sợ hơn gấp nhiều lần: tiếng tuyết lún sột soạt dưới những đôi ủng quân sự nặng nề, và tiếng thở phì phò, gầm gừ đặc trưng của đàn chó săn béc-giê nghiệp vụ. Đội tuần tra tuyết Biên giới số 4 của Bắc Dạ, do Trung úy Yuri dẫn đầu, đang càn quét khu vực rừng thông đen sát vách đá 3000m này.
"Tắt máy vô tuyến đi, Vy," Phó Nhật Nam khẽ thì thầm bên tai cô. Hơi thở của anh nhạt nhòa, mang theo mùi rỉ sắt nồng nặc từ vết rạch cơ bắp tay trái đang rỉ máu. Gương mặt vị chỉ huy Bắc Dạ xám ngoét, đôi môi nứt nẻ vì mất máu và cái lạnh âm bốn mươi độ, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự sắc bén lạnh lùng của một con chim ưng đầu đàn.
Vy khéo léo dùng tay trái gạt công tắc nguồn của máy vô tuyến tự chế. Ánh đèn xanh lá nhạt nhòa phụt tắt, lòng hang lập tức chìm vào bóng tối u uất. Cô khẽ rướn người, cố gắng không động vào bả vai phải đang cứng đờ bởi vết sẹo khâu móc xích dã chiến. Cơn đau buốt từ vết thương vai phải cứa sâu khiến cô khẽ rùng mình, nhưng cô biết mình không được phép bộc lộ bất kỳ sự yếu đuối nào vào thời khắc sinh tử này.
"Đàn chó săn của Yuri rất nhạy mùi," Nam lầm lì nói, giọng anh nhỏ đến mức chỉ đủ cho Vy nghe thấy. Anh tựa lưng vào vách đá vôi buốt giá, tay phải ôm lấy bắp tay trái đang quấn gạc đẫm máu đỏ thẫm. "Chúng ta đã lội tuyết từ xác máy bay về đây. Dù tuyết rơi dày đã lấp bớt dấu chân, nhưng mùi máu tươi rò rỉ từ bắp tay của tôi và vai của cô sẽ dẫn đàn béc-giê thẳng tới cửa hang này trong vòng mười phút nữa."
Vy nhìn ra cửa hang. Bức tường băng mỏng mà Nam ngụy trang trước đó chỉ có thể che mắt những người lính tuần tra bằng mắt thường, nhưng trước khứu giác nhạy bén của đàn chó săn béc-giê, nó chỉ là một tấm màn vô dụng. Cô định đứng dậy, nỗ lực dùng tay trái để thu dọn đống gạc bẩn dính máu, nhưng Nam đã giữ chặt lấy cổ tay cô.
"Cô không thể ra ngoài với bả vai phải mất lực hoàn toàn như thế," Nam nhìn cô, ánh mắt kiên định không cho phép tranh cãi. "Gió đang thổi từ hướng Tây sang hướng Đông sườn núi. Nếu tôi tưới dầu sưởi dã chiến cũ ở phía Tây cửa hang, gió sẽ thổi mùi dầu hỏa nồng nặc át hoàn toàn mùi hơi ấm con người và mùi máu rò rỉ ra ngoài. Chúng sẽ bị mất phương hướng."
"Anh đang mất máu quá nhiều, Nam!" Vy nghẹn ngào, tay trái cô bám chặt lấy vai áo bay của anh. "Nếu anh ra ngoài lội tuyết lúc này, nhiệt độ âm bốn mươi độ sẽ làm đông cứng vết thương của anh, anh sẽ ngất đi trước khi kịp quay lại."
"Nếu tôi không đi, cả hai chúng ta sẽ cùng bị bắt," Nam khẽ nhếch môi, nụ cười nhợt nhạt nhưng kiêu hãnh. "Và tôi không có thói quen đầu hàng trước thuộc cấp của mình."
Không đợi Vy trả lời, Nam gượng sức đứng dậy. Từng thớ cơ trên cơ thể dẻo dai của vị chỉ huy Bắc Dạ run lên bần bật khi anh phải rời bỏ hơi ấm cộng sinh dã chiến của Vy. Anh cầm lấy thùng dầu sưởi ấm dã chiến quân dụng còn sót lại một chút nhiên liệu kerosene đặc chủng ở góc hang, lầm lì bước ra phía bức tường băng cửa hang.
Vy nhìn theo bóng lưng anh khuất sau làn sương mù đóng băng, lòng dấy lên một nỗi dằn vặt tột cùng. Người đàn ông này, kẻ vốn là đối thủ truyền kiếp của cô trên bầu trời, vừa mới đêm qua đã dùng chính dòng máu nóng rực từ bắp tay mình để cứu cô khỏi cái chết hoại tử. Giờ đây, anh lại tiếp tục đánh cược mạng sống của mình để bảo vệ nơi ẩn náu của hai người. Sợi dây liên kết nợ mạng tình cảm cấm kỵ giữa họ đang thắt chặt lại, kéo cô ra ngoài vòng pháp luật quân sự của chính quốc gia mình.
Vy lén lách người sát vách đá vôi, đưa mắt qua một khe nứt nhỏ của bức tường băng để quan sát thực địa phía ngoài.
Dưới ánh sáng xám xịt của ngày bão tuyết sườn Tây, rừng thông đen biên giới hiện lên như những bóng ma khổng lồ đang rũ rượi dưới sức nặng của băng giá. Cách cửa hang khoảng ba trăm mét, ba bóng người mặc áo khoác phao rằn ri tuyết dày cộp của quân đội Bắc Dạ đang chậm rãi di chuyển. Dẫn đầu là Trung úy Yuri, một gã sĩ quan vạm vỡ với bộ râu quai nón rậm rạp bám đầy tuyết trắng. Tay hắn xích chặt sợi dây thép nối với một con chó béc-giê lớn. Con vật liên tục sục sạo mõm xuống tuyết xốp, phát ra những tiếng khịt mũi dồn dập.
Phía ngoài vách đá, Nam đang quỳ rạp dưới đất. Anh dùng tay phải đổ từng giọt dầu hỏa dã chiến nồng nặc lên các vệt máu xám nhạt đã bị tuyết phủ một phần. Mùi kerosene bốc lên nồng nặc, lập tức bị gió bão sườn Tây cuốn phăng về phía Đông, tạo ra một bức tường mùi hóa học dày đặc ngăn cách khu vực hang đá với rừng thông.
Nhưng tai biến đã xảy ra. Khi Nam đang cố gắng dùng một gậy thông đen để xóa sạch các dấu chân lội tuyết dã chiến hướng về phía Tây đầm lầy đóng băng biên thùy, một cơn gió giật mạnh bất ngờ thổi tung lớp tuyết xốp ngụy trang trên vách đá sườn Tây. Nam bị mất thăng bằng, trượt chân ngã chúi về phía trước. Để tránh bị rơi xuống vực sâu 3000m, anh buộc phải dùng tay phải bám chặt lấy một gờ đá vôi nhô ra.
*Xoẹt...*
Mảnh đá vôi sắc nhọn như dao cạo cứa sâu vào bắp tay phải của Nam. Vết rách rộng hoác, máu tươi đỏ rực lập tức phun ra, thấm đẫm lớp tuyết trắng xóa bên dưới. Nam nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, gương mặt anh co rút lại vì đau đớn tột cùng. Anh nhanh chóng dùng tuyết lạnh áp chặt vào vết rách bắp tay phải để co mạch máu theo phương pháp sơ cứu dã chiến, rồi lết người quay trở lại hang đá vôi.
Ngay khi Nam vừa lách qua bức tường băng, Vy lập tức đỡ lấy cơ thể đang run rẩy của anh. Máu từ bắp tay phải của anh chảy ròng ròng, nhỏ giọt xuống nền đá lạnh ngắt.
"Nam! Anh bị thương thêm rồi!" Vy lo lắng tột độ, tay trái cô vội vã kéo anh vào góc tối sâu nhất của hang đá vôi ẩm ướt.
"Yuri... đang đến sát sườn..." Nam thở dốc, giọng nói lờ đờ vì kiệt sức. "Đừng lo cho tôi... Trốn đi..."
Vy cắn chặt môi để ngăn tiếng khóc nấc. Cô biết mình không được phép hoảng loạn. Cô nhanh tay kéo chiếc mũ bảo hiểm phi công tích hợp kính nhìn đêm xuống, kích hoạt hệ thống hiển thị vệt hồng ngoại tầm ngắn. Qua kính lọc tối màu, cô bàng hoàng phát hiện ra ba vệt hồng ngoại màu cam rực của toán tuần tra Yuri đang di chuyển thẳng về phía hồ băng vô danh sườn Tây, chỉ cách cửa hang chưa đầy năm mươi mét.
Tiếng chó béc-giê sủa vang dội, dội vào lòng hang đá vôi ẩm ướt tạo nên những âm thanh vang vọng, nhức nhối bên tai.
"Chúng ta phải nín thở, Nam," Vy thì thầm, cô kéo Nam sát vào lồng ngực mình.
Trong góc tối chật hẹp của hang đá, Vy dùng tay trái ôm chặt lấy bả vai rộng lớn của Nam, ép sát cơ thể mảnh mai của cô vào da thịt đang lạnh dần của anh dưới lớp áo bay giữ ấm cực hạn. Cô khẽ áp sát gương mặt mình vào cổ anh, cảm nhận nhịp đập đứt quãng của động mạch cảnh.
"Đồng bộ nhịp thở với tôi, Nam. Hít vào... thở ra thật chậm," Vy khẽ thì thầm bên tai anh, dùng hơi ấm từ bờ môi mình để sưởi ấm cho vành tai đang đông cứng của vị chỉ huy.
Nam khẽ gật đầu trong vô thức. Dưới sự dẫn dắt của Vy, anh bắt đầu điều chỉnh nhịp thở của mình chậm lại, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim của cô để giảm thiểu tối đa tiếng động và lượng khí carbon dioxide rò rỉ ra ngoài. Sự tiếp xúc da thịt ngột ngạt nhưng ấm áp giữa hai kẻ đối địch tạo nên một bầu không khí căng thẳng lãng mạn tột độ, nơi ranh giới thù địch quốc gia hoàn toàn bị xóa nhòa bởi khát vọng sinh tồn chung.
*Sột soạt... sột soạt...*
Tiếng ủng quân sự dẫm trên tuyết xốp vang lên ngay sát ngoài bức tường băng cửa hang. Vy nín thở hoàn toàn, mắt cô dán chặt vào vệt hồng ngoại của Yuri đang đứng cách cô chỉ qua một lớp băng mỏng. Cô có thể nghe thấy tiếng Yuri càu nhàu bằng tiếng Bắc Dạ dã chiến, giọng nói cộc cằn rợn người:
"Mùi dầu hỏa chết tiệt này ở đâu ra thế? Đàn chó bị loạn mùi rồi!"
Con chó béc-giê bỗng nhiên gầm gừ dữ dội. Nó không chịu di chuyển theo hướng Đông sườn núi nữa mà bắt đầu kéo mạnh sợi dây xích về phía bức tường băng cửa hang. Khứu giác nhạy bén của nó đã phát hiện ra một vệt hơi ấm nhỏ bé rò rỉ qua khe nứt đá vôi.
Vy cảm thấy tim mình như ngừng đập. Tay trái cô siết chặt khẩu súng Makarov, ngón tay đã đặt lên cò súng. Cô biết, nếu con chó vượt qua bức tường băng, cô sẽ buộc phải nổ súng tiêu diệt nó và Yuri, chấp nhận rủi ro làm lộ tọa độ cho cả hai căn cứ quân sự.
Con chó béc-giê dừng lại ngay trước bức tường băng cửa hang. Nó khịt mũi liên tục vào lớp băng mỏng, rồi đột ngột cào mạnh hai chân trước xuống lớp tuyết xốp bên ngoài, phát ra những tiếng sủa vang dội, chói tai dội thẳng vào lòng hang tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!