Nhạc nềnShizima4

Khúc Vĩ Cầm Qua Sóng Nhiễu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban mai của ngày thứ ba sau vụ tai nạn không hẳn là ánh sáng. Nó chỉ là một dải màu xám đục, lờ mờ xuyên qua những lớp tuyết xốp đang đóng băng dày đặc ngoài cửa hang đá vôi ở độ cao ba ngàn mét. Cơn bão tuyết thế kỷ sườn Tây đã dịu bớt tiếng gầm rú điên cuồng, nhưng cái lạnh âm bốn mươi độ ngoài trời vẫn luồn lách qua từng khe đá hẹp, biến hơi thở của con người thành những hạt bụi băng li ti bám đầy trên cổ áo bay.


Trịnh Phương Vy khẽ động đậy hàng mi nặng trĩu. Cảm giác đầu tiên dội vào đại não cô không phải là cơn đau buốt từ vết sẹo khâu móc xích trên bả vai phải, mà là một mùi rỉ sắt nồng nặc xen lẫn vị máu khô ấm nóng bám chặt trên bờ môi nứt nẻ. Cô mút nhẹ môi, vị mặn chát của huyết tương lập tức đánh thức mọi giác quan đang ngủ đông.


Cô đang nằm gọn trong vòng tay của Phó Nhật Nam. Thân nhiệt mạnh mẽ của vị chỉ huy không quân Bắc Dạ – người vốn là đối thủ truyền kiếp của cô trên bầu trời – vẫn đang bao bọc lấy cơ thể mảnh mai của cô dưới lớp áo phao hàng hải dã chiến. Nhưng khi Vy khẽ rướn người, cô bàng hoàng phát hiện ra lồng ngực của Nam không còn phập phồng mạnh mẽ như đêm qua. Nhịp tim của anh đập chậm, cực kỳ chậm, và gương mặt góc cạnh vốn lạnh lùng kiêu hãnh của anh giờ đây tái nhợt, xám ngoét đi dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa.


Vy khẽ xoay người, bắp tay trái cô bám chặt lấy vai Nam để giữ thăng bằng. Bả vai phải của cô – nơi vừa được khâu dã chiến bằng chỉ tự tiêu – cứng đờ và hoàn toàn mất lực, đau nhói lên mỗi khi cô cử động ngón tay. Nhưng nỗi đau thể xác ấy lập tức bị dập tắt khi ánh mắt cô chạm vào bắp tay trái của Nam.


Lớp vải áo bay tối màu của anh đã được kéo lên sát vai. Trên làn da rám nắng săn chắc xuất hiện một vệt rạch dài mới tinh, sâu hoắm, máu đỏ thẫm đã đóng bánh lại thành một dải sẫm màu, nhưng vẫn có những giọt máu tươi mới rỉ ra, thấm đẫm lớp gạc băng bó lỏng lẻo.


Vy sững sờ. Ký ức mơ hồ từ cơn sốt hoại tử đêm qua đột ngột dội về như một thước phim quay chậm. Trong bóng tối lạnh lẽo âm bốn mươi độ, khi chiếc lò sưởi dầu dã chiến cạn kiệt hoàn toàn, cô đã mê sảng vì hạ thân nhiệt. Cô đã khóc, đã gọi cha, và đã cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng, ngọt chát được bôi liên tục lên bờ môi đang đóng băng của mình.


"Anh... đã dùng máu của mình..." Vy thều thào, giọng nói khản đặc nghẹn ngào trong cổ họng.


Nước mắt cô trào ra, nóng hổi, nhỏ giọt xuống vệt máu khô trên bắp tay Nam. Anh đã tự rạch bắp tay mình để lấy dòng máu nóng sưởi ấm vùng miệng và hầu họng cho cô, ngăn chặn hoại tử đóng băng mô tế bào và truyền hơi ấm sinh học giữ mạng cho cô suốt đêm bão. Một khế ước sinh mệnh bằng máu đã được thiết lập giữa hai kẻ đối địch, một mối nợ mạng tình cảm cấm kỵ mà cô biết mình vĩnh viễn không bao giờ có thể rũ bỏ.


Nam khẽ động đậy hàng mi dưới sức nặng của những giọt nước mắt ấm áp của Vy. Đôi mắt sâu hoắm, sắc bén như chim ưng của anh hé mở, nhưng dường như đã mất đi tiêu cự thường ngày. Anh lờ đờ nhìn cô, hơi thở đứt quãng và yếu ớt:


"Cô... tỉnh rồi à... Trung úy?"


"Đừng nói nữa, Nam. Anh đang mất máu quá nhiều. Thể trạng của anh đang tụt dốc," Vy vội vã dùng tay trái bám lấy ngực anh, cố gắng truyền chút sức lực yếu ớt của mình sang cơ thể đang lạnh dần của vị chỉ huy.


*Tích tắc... tích tắc...*


Chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling trên cổ tay trái của Vy khẽ phát ra những tiếng tích tắc cơ học đều đặn. Nhưng tiếng động ấy nhanh chóng bị đè nặng bởi một âm thanh khác từ phía ngoài vách đá sườn Tây. Trên mặt đất lạnh ngắt, chiếc thiết bị định vị dã chiến dẹt – vốn đã bị Nam ngắt kết nối định vị GPS của chiếc áo phao để tránh bị phát hiện – đột ngột nhấp nháy một chấm sáng hồng ngoại đỏ rực.


Đó là tín hiệu quét dải rộng tầm ngắn.


"Yuri..." Nam khẽ lẩm bẩm, nỗ lực gượng dậy nhưng bắp tay trái bị thương khiến anh lập tức đổ sụp xuống nền đá vôi. "Toán tuần tra tuyết Bắc Dạ... đang dùng thiết bị dò tìm nguồn nhiệt hồng ngoại cầm tay. Chúng đang quét sát sườn núi... cách đây không quá một hải lý."


Vy cắn chặt môi, tay trái cô nắm chặt lấy khẩu súng lục phòng thân Makarov đang đặt trên nền đá lạnh. Cơ thể cô đã hạ sốt hoàn toàn nhờ dòng máu ấm của anh, nhưng thể lực vẫn chưa phục hồi, và bả vai phải mất lực hoàn toàn khiến cô không thể tham gia một cuộc cận chiến súng đạn dã chiến nào lúc này. Nam thì đang lờ đờ, kiệt sức tinh thần tột độ và có nguy cơ rơi vào trạng thái hôn mê sâu nếu anh nhắm mắt ngủ.


Cô phải giữ cho anh tỉnh táo. Bằng mọi giá.


"Nam, nhìn tôi này. Đừng nhắm mắt," Vy ghé sát gương mặt mình vào mặt anh, hơi thở ấm nóng của cô phả lên làn da nhợt nhạt của anh. "Chúng ta phải tìm cách đánh lạc hướng sóng quét của chúng. Tôi sẽ không để anh bị bắt vì tội phản quốc, và anh cũng không được phép chết ở đây."


Vy dứt khoát buông Nam ra, dùng tay trái bám vào vách đá vôi để đứng dậy. Cô men theo góc tối của hang đá, tiến sâu vào khu vực kho quân sự cũ bỏ hoang từ thời chiến tranh trước. Dưới ánh sáng dạ quang xanh rực của chiếc đồng hồ Breitling, cô lùng sục khắp các hòm gỗ mục nát ngập đầy bụi bặm và mạng nhện đóng băng.


Sau vài phút tìm kiếm điên cuồng, tay trái cô chạm vào một vật thể kim loại nặng nề, rỉ sét nằm khuất dưới đống vải bạt mục.


Đó là một chiếc máy vô tuyến tầm ngắn quân sự cũ nát của Nam Dương, kiểu dáng từ thập kỷ trước, các núm xoay tần số đã bị kẹt cứng bởi bụi chì và rỉ sét. Vy lôi chiếc máy ra ngoài ánh sáng nhạt nhòa của lòng hang chính, đặt nó xuống cạnh Nam.


"Một chiếc máy vô tuyến tầm ngắn hỏng," Vy nói nhanh, đôi mắt cô rực sáng một niềm hy vọng dũng cảm. "Nếu chúng ta có thể sửa chữa nó, tôi có thể thiết lập một dải tần số nhảy tần tự chế để phát sóng nhiễu từ. Sóng nhiễu từ công suất lớn từ hang này sẽ làm mù hoàn toàn các thiết bị dò tìm hồng ngoại và radar cầm tay của Yuri trong vòng bán kính năm trăm mét."


Nam khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa, kiêu hãnh xuất hiện trên gương mặt mệt mỏi: "Cô định... bẻ khóa tần số quân sự bằng tay trái sao, Trung úy?"


"Tôi có tay trái, và anh có bộ óc chiến thuật của một chỉ huy trưởng. Chúng ta sẽ làm cùng nhau," Vy dứt khoát đáp.


Vy ngồi thụp xuống bên cạnh chiếc máy vô tuyến. Nam gượng sức tựa lưng vào vách đá, tay phải anh rút khẩu dao găm dã chiến bọc carbon ra khỏi bao súng bên hông đùi, trao cho cô.


"Dùng đầu mũi dao để nạy bạt lớp vỏ thép bảo vệ phía sau," Nam hướng dẫn, giọng nói khàn đặc nhưng rành mạch. "Cẩn thận các bóng bán dẫn cũ. Chúng rất dễ bị nứt vỡ do lạnh."


Vy nhận lấy con dao bằng tay trái. Do bả vai phải bị hạn chế lực, cô phải dùng chân tỳ chặt vào thân máy vô tuyến rỉ sét, tay trái dùng lực mũi dao nạy mạnh vào bốn chốt sắt góc. *Két... két...* Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên giữa không gian ẩm ướt của hang đá vôi. Sau ba lần thử nghiệm thất bại do lưỡi dao bị trượt trên bề mặt đóng băng, Vy nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào tay trái, nạy phăng tấm vỏ thép bảo vệ ra ngoài.


Bên trong máy là một đống dây truyền dẫn hỗn loạn, nhiều sợi cáp đồng đã bị oxy hóa thành màu xanh lục và đứt gãy hoàn toàn.


"Chúng ta cần một nguồn điện dự phòng chịu được nhiệt độ âm cực hạn," Nam nói, mắt anh nhìn về phía xác chiếc ghế phóng thoát hiểm khẩn cấp K-36D đang nằm chênh vênh sát cửa hang dưới lớp tuyết dày. "Pin dự phòng của máy vô tuyến này đã chết từ lâu. Nhưng pin lithium hàng không chịu nhiệt cực âm gắn dưới đệm ghế phóng của cô vẫn còn hoạt động."


Vy hiểu ý anh lập tức. Cô đứng dậy, lết từng bước nặng nề ra phía cửa hang. Gió tuyết sườn Tây lập tức quất mạnh vào gương mặt cô, buốt nhói như hàng ngàn mũi kim châm. Vết sẹo khâu trên vai phải co rút kịch liệt dưới cái lạnh đột ngột, khiến cô suýt ngã quỵ xuống lớp tuyết xốp. Nhưng Vy cắn chặt môi, dùng tay trái bám vào vách đá vôi để giữ thăng bằng, lết đến bên xác chiếc ghế phóng K-36D.


Cô cúi xuống, dùng tay trái bóc lớp đệm da bọc ngoài, để lộ hộp chứa nguồn điện dự phòng bằng titan siêu nhẹ. Bằng tất cả sức lực còn lại của cánh tay trái lành lặn, cô dùng mũi dao găm dã chiến cắt đứt sợi dây cáp dù bảo vệ, giật mạnh khối pin lithium chịu nhiệt cực âm ra khỏi khung ghế. Khối pin hình hộp dẹt màu xám tro nằm gọn trong bàn tay tê cóng của cô.


Vy quay trở lại hang, cơ thể cô run rẩy dữ dội vì lạnh. Cô đặt khối pin lithium xuống cạnh chiếc máy vô tuyến.


"Bây giờ đến lượt anh hướng dẫn tôi nối dây, Nam," Vy nói, hơi thở cô dồn dập.


Nam dùng tay phải cầm lấy con dao găm, khéo léo dùng mũi dao sắc bén để gọt giũa lớp nhựa bọc ngoài của các sợi cáp đồng truyền dẫn tín hiệu trên máy vô tuyến cũ. Từng thớ cơ trên bắp tay phải của anh gồng lên, để lộ những vết sẹo cũ của những trận tải lực G-force cao trong quá khứ. Anh làm việc một cách tỉ mỉ, dù bắp tay trái bị thương vẫn đang rỉ máu thấm qua lớp gạc dán.


"Nối sợi cáp màu xanh lục của bộ vi xử lý radar vào cực dương của pin lithium," Nam trầm giọng chỉ dẫn. "Sợi cáp đồng trần còn lại nối trực tiếp vào bảng điều khiển nhảy tần. Chúng ta phải tạo ra một giao thức bảo mật vô tuyến nhảy tần tự chế trên dải tần số mật 121.5 MHz."


Vy dùng tay trái khéo léo xoắn hai đầu sợi cáp đồng nhỏ như sợi tóc vào cực pin. Ngón tay cô tê buốt, mất cảm giác do tiếp xúc trực tiếp với kim loại lạnh ngắt dưới nước đá. Sau hai lần sợi cáp bị tuột ra do tay cô run rẩy, Vy đưa đầu sợi dây đồng lên miệng, dùng răng cắn chặt để giữ cố định, rồi dùng tay trái siết chặt mối nối.


*Xẹt... xẹt...*


Một tia lửa điện nhỏ màu xanh lam bùng lên từ bảng mạch điện tử cũ. Bảng điều khiển vô tuyến tự chế bỗng nhiên nhấp nháy một ánh đèn xanh lá cây nhạt nhòa, dải sóng nhiễu từ rít lên những tiếng rè rè chói tai qua chiếc loa rỉ sét.


"Thành công rồi," Vy khẽ reo lên, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui chiến thắng kỹ thuật dã chiến.


"Chưa xong đâu, Trung úy," Nam lắc đầu, gương mặt anh càng lúc càng mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu như muốn sụp xuống. "Chúng ta phải kéo sợi cáp đồng truyền dẫn anten ra ngoài vách đá sườn Tây để tăng cự ly phát sóng nhiễu từ. Nếu không, sóng phát ra sẽ bị địa hình đá vôi của hang này chặn lại hoàn toàn."


Vy nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bão tuyết sườn Tây vẫn đang thổi giật mạnh từng cơn cực đoan. Cô biết, việc bò ra ngoài vách đá dựng đứng lúc này là một thử thách sinh tử đối với thể trạng kiệt sức của cô. Nhưng nhìn thấy Nam đang lờ đờ, đầu anh khẽ ngoẹo sang một bên do mất máu và hạ thân nhiệt, Vy hiểu cô không còn lựa chọn nào khác.


Cô cầm sợi cáp đồng anten dài khoảng mười mét, quấn chặt vào cổ tay trái lành lặn.


"Giữ tỉnh táo, Nam. Tôi sẽ quay lại ngay," Vy thì thầm bên tai anh, rồi dứt khoát quay người bò ra phía cửa hang.


Cái lạnh buốt xương lập tức kẹp chặt lấy cơ thể Vy ngay khi cô lết ra ngoài vách đá dựng đứng ở độ cao 3000m. Gió bão tuyết giật mạnh sườn Tây thổi bay mái tóc đen buộc đuôi ngựa của cô, những hạt tuyết sắc nhọn găm thẳng vào mắt cô qua bộ thấu kính kính lọc phân cực phi công đang đeo lệch trên trán. Vy phải dùng tay trái và hai chân bám chặt vào các khe nứt đá vôi đóng băng trơn trượt, lết từng centimet trên vách đá dựng đứng.


*Rắc...*


Sợi cáp đồng anten đột ngột bị gió bão tuyết giật mạnh, đứt gãy ngay sát mép cửa hang. Vy bàng hoàng nhìn đầu sợi dây đồng bị cuốn bay trong gió. Cô nghiến răng, phớt lờ cơn đau buốt thấu xương từ bả vai phải rách nhẹ vết khâu, rướn người hết cỡ ra phía vách đá sườn Tây. Tay trái cô chụp lấy đầu sợi cáp đồng đang bay lơ lửng, kéo mạnh nó về phía một rặng thông đen nhọn hoắt sát mép vực sâu.


Cô quấn chặt sợi cáp đồng quanh gốc thông đen đóng băng để cố định anten, rồi dùng tuyết xốp phủ đầy lên mối nối để ngụy trang thực địa khỏi tầm mắt quân tuần tra. Khi hoàn thành, hai bàn tay Vy đã hoàn toàn tê dại, mất đi mọi cảm giác cơ học, các đầu ngón tay thâm tím lại vì lạnh.


Vy lết trở lại vào trong hang, đổ sụp xuống cạnh chiếc máy vô tuyến tự chế. Hơi ấm của lòng hang đá vôi dường như không còn đủ sức sưởi ấm cho cơ thể đang run rẩy kịch liệt của cô.


Nam nhìn thấy cô trở về an toàn với sợi anten đã được thiết lập, đôi mắt anh hiện lên một sự thấu cảm nhạy cảm lãng mạn sâu sắc. Anh khẽ rướn người, dùng tay phải ấm áp của mình bọc chặt lấy bàn tay tê cóng của Vy, truyền chút thân nhiệt dẻo dai cuối cùng của mình sang cô.


"Cô làm tốt lắm, Vy," Nam khẽ nói, giọng anh dịu dàng lạ thường.


"Kích hoạt máy đi, Nam," Vy thều thào, đầu cô tựa sát vào bả vai rộng lớn của anh.


Nam gạt công tắc nhảy tần trên máy vô tuyến tự chế. Dải sóng nhiễu từ lập tức rít lên một tiếng dài tần số cao, phát đi dải sóng điện từ dải rộng trên tần số mật 121.5 MHz. Trên màn hình thiết bị định vị dã chiến dẹt dưới đất, chấm sáng hồng ngoại đỏ rực của Yuri đột ngột nhấp nháy liên tục rồi biến mất hoàn toàn dưới tác động của xung nhiễu từ công suất lớn phát ra từ hang.


Toán tuần tra tuyết Bắc Dạ ngoài kia đã bị làm mù hoàn toàn thiết bị dò tìm hồng ngoại dã chiến trong vòng bán kính năm trăm mét. Sự im lặng vô tuyến tuyệt đối đã được bảo vệ một cách khéo léo bằng giao thức nhảy tần vô tuyến tự chế để tránh bị tình báo hai bên định vị tọa độ.


Căng thẳng tạm thời được giải tỏa, nhưng bóng tối lạnh lẽo của hang đá vôi vẫn đang đe dọa sinh mệnh của hai người. Nam bắt đầu lờ đờ hơn, nhịp tim anh đập yếu ớt dồn dập dưới lớp áo bay mỏng. Vy biết, nếu cô để anh chìm vào giấc ngủ lúc này, anh sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.


"Nam, kể cho tôi nghe về mẹ anh đi," Vy khẽ nói, tay trái cô vuốt nhẹ lên vệt máu khô trên bắp tay anh để giữ cho anh tập trung ý thức. "Anh từng nói mẹ anh chơi vĩ cầm rất giỏi."


Nam khẽ giật mình, dường như câu hỏi của Vy đã chạm vào một góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn vị chỉ huy lạnh lùng Bắc Dạ. Anh khẽ thở hắt ra một hơi dài, mắt nhìn vào khoảng không vô định của trần hang đá vôi:


"Mẹ tôi... Diệp Tư. Bà là một nghệ sĩ vĩ cầm người Nam Dương. Mười lăm năm trước, bà đã qua đời trong một vụ tai nạn bí ẩn tại thủ đô Bắc Dạ... sau khi bị gia tộc quân phiệt của cha tôi tước bỏ hoàn toàn quyền tự do biểu diễn nghệ thuật."


Vy sững người. Hóa ra, vị chỉ huy không quân Bắc Dạ xuất sắc nhất, đối thủ truyền kiếp của cô, lại mang trong mình một nửa dòng máu Nam Dương của người mẹ quá cố. Đó là lý do tại sao anh lại sở hữu một tâm hồn lãng mạn, nhạy cảm ẩn giấu sâu sắc sau vẻ ngoài sắt đá, lạnh lùng của một quân nhân đế quốc.


Nam khẽ rướn người về phía chiếc hòm dã chiến dẹt đi kèm ghế phóng thoát hiểm Su-57 của anh đặt trong góc hang. Bằng những động tác cẩn thận tột độ, anh mở nắp hòm, nhấc ra một chiếc hộp gỗ phong đỏ có khắc họa tiết lông vũ tinh xảo bám đầy bụi băng.


Bên trong hộp gỗ phong đỏ là một chiếc vĩ cầm cổ điển bằng gỗ phong đỏ có khắc họa tiết lông vũ. Chiếc vĩ cầm cổ của mẹ Diệp Tư truyền lại, kỷ vật thiêng liêng duy nhất mà Nam luôn mang theo bên mình trong buồng lái chiến cơ tiêm kích mỗi khi cất cánh bay lên bầu trời biên giới.


"Đây là kỷ vật duy nhất của bà," Nam khẽ nói, ngón tay anh vuốt nhẹ lên những dây đàn bằng thép rỉ sét nhẹ do lạnh. "Bà đã dạy tôi chơi đàn từ thuở nhỏ, và dạy tôi rằng bầu trời không có đường biên giới vẽ bằng mực đỏ của các chính trị gia. Chỉ có những cánh chim tự do mới hiểu được vẻ đẹp của gió sườn núi."


Nam đưa chiếc vĩ cầm lên bả vai trái bị thương của mình. Dù bắp tay trái bị rách cơ sâu đang nhói đau kịch liệt mỗi khi nâng lên, vị chỉ huy Bắc Dạ vẫn kiêu hãnh giữ thẳng lưng, tay phải cầm cây vĩ kéo đặt nhẹ lên bốn dây đàn gỗ phong đỏ.


*Két... u u...*


Tiếng đàn vĩ cầm đầu tiên vang lên giữa lòng hang băng tử thần, hòa quyện vào tiếng gió bão tuyết gầm rú ngoài cửa hang sườn Tây. Đó là bản nhạc cổ điển mang tên "Cánh Chim Lưu Vong" – khúc nhạc lãng mạn, da diết mà mẹ Diệp Tư đã viết tặng cho bầu trời tự do năm xưa.


Tiếng đàn của Nam du dương, trầm bổng, lúc réo rắt như tiếng động cơ phản lực gầm rú xé toạc màn sương mù, lúc êm dịu, sâu lắng như cánh chim lướt đi mượt mà qua các khe gió hẻm núi sườn Đông. Từng nốt nhạc vang lên dội vào vách đá vôi ẩm ướt, xua tan đi cái lạnh chết chóc và sự ngột ngạt của chiến tranh lạnh đang bao trùm lấy biên giới.


Vy nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng đàn của Nam. Trái tim cô rung động kịch liệt trước sự thăng hoa nghệ thuật lãng mạn giữa lòng tử địa biên giới. Dòng máu Nam Dương từ người mẹ giải thích lý do tại sao Nhật Nam lại luôn hướng về một bầu trời tự do không biên giới, thấu cảm sâu sắc với nỗi cô độc phía sau buồng lái của một nữ phi công quả cảm như cô.


Nam chơi đàn bằng tất cả sinh mệnh và linh hồn của mình, dùng tiếng nhạc để giữ cho đại não không bị chìm vào trạng thái hôn mê do mất máu dã chiến.


Vy khẽ đưa tay trái lên bảng điều khiển máy vô tuyến tự chế. Bằng một trực giác thiên bẩm nhạy bén, cô khéo léo điều chỉnh núm xoay tần số mật 121.5 MHz, kết nối trực tiếp micro thu âm của máy vô tuyến cũ vào thùng đàn gỗ phong đỏ của Nam.


Khúc vĩ cầm lãng mạn "Cánh Chim Lưu Vong" lập tức được phát sóng trực tiếp qua dải sóng vô tuyến mật nhảy tần tự chế, bay vượt qua bão tuyết biên giới, lan tỏa vào không trung sương mù dày đặc của vùng xám biên thùy.


Tiếng đàn du dương vang lên qua dải sóng nhiễu từ vô tuyến dã chiến, như một lời tuyên ngôn kiêu hãnh của hai cánh chim lưu vong đang tự do bay lượn ngoài vòng pháp luật quân sự của cả hai quốc gia.


*Vút... u u...*


Khúc nhạc kết thúc bằng một nốt cao réo rắt, kéo dài rồi lịm dần vào tiếng gió tuyết rít khẽ ngoài cửa hang.


Nam hạ chiếc vĩ cầm xuống, lồng ngực phập phồng thở dốc, bắp tay trái của anh rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực thấm đẫm vạt áo lót giữ nhiệt. Nhưng đôi mắt anh đã khôi phục lại sự tinh anh, sắc bén thường ngày, khóa chặt vào gương mặt đẫm nước mắt của Vy.


"Cảm ơn cô, Vy," Nam khẽ nói, giọng anh trầm ấm dã chiến.


Vy khẽ mỉm cười, tay trái cô nắm chặt lấy bàn tay anh, ranh giới thù địch quốc gia hoàn toàn bị nhòa đi dưới chân tháp đá vôi hoang dã sườn Tây.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi ấy, chiếc loa rỉ sét của máy vô tuyến tự chế bỗng nhiên phát ra những tiếng rít từ trường cực mạnh.


*Xoẹt... xẹt... bíp...*


Bảng điều khiển vô tuyến nhảy tần tự chế nhấp nháy đèn đỏ liên tục, báo hiệu nguồn pin lithium chịu nhiệt cực âm đã bị tiêu tốn mất 40% công suất cho phi vụ phát sóng nhiễu từ kéo dài.


Tiếng đàn vĩ cầm vừa dứt, một tín hiệu vô tuyến nhiễu từ lạ từ phía Bắc đáp lại bằng ba nhịp gõ mã Morse ngắn ngủi qua dải sóng mật 121.5 MHz.


*Bíp... bíp... bíp...*


Ba nhịp gõ đanh gọn, lạnh lùng vang lên giữa lòng hang băng tối tăm, báo hiệu một sự hiện diện nguy hiểm mới đang tiến sát sườn cửa hang từ phía bên kia chiến tuyến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!