Khế Ước Máu Ấm
Cái lạnh ở độ cao ba ngàn mét không có hình thù, nhưng nó có răng nanh. Khi ngọn lửa xanh lét cuối cùng của chiếc lò sưởi dầu dã chiến quân dụng chập chờn rồi tắt ngấm, bóng tối và sương lạnh lập tức ập vào lòng hang băng tử thần như một bầy sói đói. Tiếng gió bão tuyết thế kỷ gầm rú ngoài cửa hang vang lên những tiếng rít buốt óc, dội vào vách đá vôi những chấn động run rẩy.
Trịnh Phương Vy khẽ động đậy hàng mi nặng trĩu. Cơn sốt cao tàn phá cơ thể cô suốt đêm qua đã tạm thời hạ nhiệt nhờ ca khâu dã chiến thô bạo nhưng kịp thời của Phó Nhật Nam. Vai phải cô, nơi có vết sẹo khâu móc xích bằng chỉ y tế tự tiêu, giờ đây tê dại dưới lớp băng gạc dính máu. Nhưng cảm giác ấm áp ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn rùng mình kịch liệt từ tận sâu trong xương tủy. Hơi lạnh âm bốn mươi độ đang đóng băng từng ngụm khí thở của cô, biến chúng thành những làn sương trắng xóa rồi đông cứng thành hạt bụi băng li ti ngay trên cổ áo bay.
Vy khẽ run rẩy định ngồi dậy, nhưng hơi lạnh thấu xương từ chiếc lò sưởi tắt ngấm ập đến kẹp chặt lấy hai người. Cánh tay phải hoàn toàn mất lực, co rút kịch liệt khiến cô khẽ rên rỉ một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Chấn thương cột sống nhẹ từ cú phóng ghế thoát hiểm K-36D càng làm cơn đau tăng lên gấp bội, khiến cô không thể tự mình nhấc nổi nửa thân người.
Phía đối diện, Phó Nhật Nam đang lặng lẽ lau những vệt máu đỏ thẫm trên bắp tay trái của mình bằng một mảnh gạc sờn. Dưới ánh sáng dạ quang xanh rực của chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling trên cổ tay Vy, gương mặt góc cạnh của vị chỉ huy không quân Bắc Dạ lộ rõ vẻ nhợt nhạt vì kiệt sức. Vết thương rách cơ bắp tay trái của anh – hậu quả từ vụ va chạm cơ học khi hai chiếc tiêm kích bắn hạ nhau – đã bị rách rộng hơn trong quá trình anh rướn người khâu vết thương cho cô. Máu đỏ thẫm thấm đẫm sườn cabin áo bay tối màu của anh, tỏa ra mùi rỉ sắt nồng nặc.
Nam ngước mắt lên, đôi mắt sâu hoắm sắc bén như chim ưng khóa chặt vào gương mặt đang dần xám ngoét vì thiếu oxy của Vy. Anh quăng mảnh gạc bẩn xuống đất, lầm lì đứng dậy bước về phía chiếc lò sưởi dầu dã chiến.
Anh rút từ trong túi áo phao hàng hải ra một hộp diêm chống nước dã chiến. Ngón tay bọc trong găng da phi công của Nam khẽ quẹt mạnh đầu diêm vào dải ma sát. Một tia lửa đỏ bùng lên, soi sáng gương mặt nghiêm nghị của anh trong một phần mười giây. Nhưng ngay khi anh định đưa ngọn lửa vào họng đốt của lò sưởi, một luồng gió bão tuyết rít qua khe đá vôi hẹp sườn Tây lập tức thổi tắt ngấm tia sáng non nớt.
Nam kiên nhẫn quẹt que diêm thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi lần ngọn lửa vừa nhen nhóm, dòng khí lưu cực đoan ngoài cửa hang lại tràn vào dập tắt nó không thương tiếc. Anh ném que diêm cháy dở xuống đất, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng vang lên trong khoảng không tối tăm:
"Hết dầu sưởi rồi. Gió xoáy sườn Tây đang thổi ngược áp suất. Lò sưởi không thể khởi động lại."
Vy khẽ run lên, hai hàm răng va vào nhau lập cập: "Nhiệt độ... đang giảm bao nhiêu?"
"Âm bốn mươi độ ngoài trời. Trong hang này là âm hai mươi và đang giảm nhanh. Nếu không giữ được thân nhiệt, trong vòng mười lăm phút nữa, tuần hoàn máu trung ương của cô sẽ ngừng hoạt động. Cô sẽ rơi vào trạng thái chết lâm sàng trước khi trời sáng," Nam lạnh lùng phân tích, giọng nói phẳng lặng như đang đọc một bảng thông số kỹ thuật bay.
Vy nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở đứt quãng. Cô cảm nhận được cái lạnh đang bắt đầu làm tê liệt các đầu ngón tay của mình. Quy tắc sinh tồn ba-three-three cực địa hiện lên rõ mồn một trong đại não: ba phút không có không khí, ba ngày không có nước, ba tuần không có thức ăn. Nhưng trong cái lạnh cực hạn này, quy tắc đó bị rút ngắn lại chỉ còn tính bằng phút.
Nam bước đến bên cạnh Vy, dứt khoát giật phăng sợi dây cáp dù phi công đang quấn quanh người cô. Anh cúi xuống, cầm lấy chiếc áo phao hàng hải tích hợp định vị GPS tần số thấp của cô. Bằng những động tác cơ khí thuần thục, anh dùng mũi dao găm dã chiến nạy bạt lớp vỏ nhựa bảo vệ bên ngoài của bộ phát tín hiệu định vị.
"Anh đang làm gì thế?" Vy thều thào hỏi, mắt nhìn theo bóng dáng cao lớn của anh.
"Ngắt định vị GPS," Nam đáp, tay không ngừng thao tác cắt đứt sợi dây truyền dẫn tín hiệu. "Tần số thấp của chiếc áo phao này đang phát tín hiệu cứu hộ khẩn cấp về trung tâm Mi-17 của Nam Dương. Nhưng sóng quét dải rộng của Yuri phía Bắc Dạ cũng có thể bắt được nó trong vòng bán kính năm hải lý. Nếu để quân tuần tra tìm thấy hang này trước khi bão tan, cả hai chúng ta đều sẽ bị bắn bỏ vì tội phản quốc."
Nói rồi, Nam vứt bộ phát định vị đã bị vô hiệu hóa xuống đất, nhưng anh giữ lại lớp lót bông giữ nhiệt đặc biệt của chiếc áo phao. Anh trải lớp lót bông xuống nền đá vôi lạnh ngắt, rồi quay sang Vy, đôi mắt anh hiện lên một vẻ quyết đoán sắt đá.
"Cởi áo bay ngoài ra, Trung úy."
Vy sững người, đôi mắt trợn tròn nhìn anh qua bóng tối: "Cái gì?"
"Bộ đồ bay kháng áp của cô đã bị thấm nước tuyết tan trong chuyến lết đi dã chiến. Lớp vải dù bên ngoài đã đóng băng cứng đờ. Nếu cô tiếp tục mặc nó, hơi lạnh từ lớp vải ẩm sẽ vắt kiệt chút thân nhiệt cuối cùng của cô," Nam lạnh lùng giải thích, bàn tay anh đã bắt đầu tháo các khóa kéo kim loại trên áo bay kháng áp của chính mình, để lộ lớp áo lót mỏng ôm sát lồng ngực vạm vỡ chịu tải lực 9G dẻo dai của anh. "Chúng ta phải áp dụng phương pháp sưởi ấm cộng sinh nhiệt độ âm. Đây là quy tắc sinh tồn bắt buộc, không phải lúc để cô giữ thể diện quân nhân Nam Dương."
Vy nhìn bả vai rộng lớn và lồng ngực phập phồng của vị chỉ huy đối địch. Sự dằn vặt kịch liệt diễn ra trong tâm trí cô. Người đàn ông trước mặt này là đối thủ truyền kiếp của cô trên bầu trời, kẻ đã bắn hạ chiếc Su-35 của cô ở chương một, nhưng cũng chính là người đã dùng kim khâu dã chiến cứu mạng bả vai phải của cô vài giờ trước. Ranh giới giữa lòng trung thành quốc gia và bản năng sinh tồn lãng mạn cấm kỵ chưa bao giờ mong manh đến thế.
Cơn lạnh buốt ập đến như một nhát dao chém vào da thịt, Vy khẽ rên rỉ, cơ thể cô bắt đầu co rút kịch liệt do hạ thân nhiệt đột ngột. Nhìn thấy Vy bắt đầu mất đi ý thức kiểm soát cơ thể, Nam không đợi cô đồng ý. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát cởi bỏ lớp áo bay ngoài đóng băng của cô, chỉ giữ lại lớp áo lót mỏng giữ nhiệt.
Anh kéo cô sát vào lồng ngực ấm áp của mình, ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai đang run rẩy dữ dội của nữ phi công Nam Dương. Nam đắp lớp lót bông giữ nhiệt của áo phao lên lưng cô, dùng đôi tay to bản bọc chặt lấy bả vai trái lành lặn của cô để tạo thành một lá chắn nhiệt sống động.
*Sột soạt…*
Tiếng vải áo lót ma sát vào nhau khẽ khàng vang lên giữa tiếng gió bão gầm rú ngoài kia. Vy khẽ rúm người lại khi làn da cô tiếp xúc trực tiếp với lồng ngực nóng rực của Nam qua lớp vải mỏng. Thân nhiệt dẻo dai của một phi công chịu tải lực 9G đỉnh phong từ cơ thể Nam truyền sang cô như một dòng điện ấm áp, đẩy lui cái lạnh chết chóc đang bao vây. Vy khẽ run rẩy bám chặt lấy bả vai rộng lớn của anh, đầu tựa vào hõm cổ anh, hít hà mùi rỉ sắt lẫn mùi khói dầu dã chiến nồng nặc trên người anh. Nhịp tim đập dồn dập, yếu ớt của cô dần đồng bộ với nhịp tim đập mạnh mẽ, đều đặn của vị chỉ huy Bắc Dạ.
"Nam..." Vy khẽ lẩm bẩm trong cơn mê sảng, bờ môi nứt nẻ rỉ máu của cô chạm nhẹ vào làn da cổ ấm nóng của anh. "Tại sao... anh lại cứu tôi? Chúng ta... là kẻ thù mà."
Nam giữ im lặng, bàn tay anh siết chặt cô hơn vào lòng ngực mình, cằm tỳ nhẹ lên mái tóc đen đọng sương băng của cô. Giọng nói của anh trầm ấm vang lên bên tai cô, át đi tiếng bão tuyết:
"Trên bầu trời, chúng ta là vũ khí của quốc gia. Nhưng ở dưới mặt đất này, giữa cái lạnh âm bốn mươi độ, chúng ta chỉ là hai sinh mệnh phàm trần đang cố gắng không bị đóng băng. Tôi không cứu một trung úy Nam Dương, tôi chỉ đang bảo vệ một phi công xuất sắc không đáng phải chết mục nát trong hang đá này."
Vy khẽ mỉm cười nhạt nhòa, ý thức cô từ từ chìm vào làn sương mù ấm áp của thân nhiệt cộng sinh. Sự nghi kỵ, đề phòng ban đầu hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một lòng tin phó thác sinh mệnh tuyệt đối giữa hai kẻ đối địch.
Nhưng cơn bão tuyết thế kỷ sườn Tây không dễ dàng buông tha cho họ. Đến nửa đêm, nhiệt độ trong hang đá vôi tiếp tục tụt dốc thảm hại. Hơi lạnh buốt giá bắt đầu đóng băng bề mặt đá vôi sườn Tây, tạo thành những dải nhũ băng nhọn hoắt rủ xuống từ trần hang.
Vy bắt đầu lên cơn sốt cao trở lại do vết thương vai phải rách nhẹ khi cô run rẩy. Cô bắt đầu thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, bờ môi trắng bệch nứt nẻ rỉ ra những vệt máu đỏ tươi rồi đông cứng lại tức thì do thiếu độ ẩm và nhiệt độ tuần hoàn. Cơn mê sảng khô môi khiến cô không ngừng lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa, cơ thể cô bắt đầu lạnh dần từ các đầu cực ngoại biên.
Nam nhận ra tình thế nguy kịch cực độ. Nếu không giữ được độ ẩm và nhiệt độ cho vùng tuần hoàn máu trung ương của Vy, cô sẽ rơi vào trạng thái chết lâm sàng trong vòng mười lăm phút nữa. Anh nhìn quanh hang đá tối tăm, bình dưỡng khí nén dự phòng gắn trên ghế phóng Su-35 dã chiến chỉ còn lại một lượng oxy tinh khiết ít ỏi. Anh nhanh chóng với tay lấy chiếc mặt nạ thở oxy phi công, áp nhẹ lên mũi Vy để hỗ trợ hô hấp cho cô.
"Hít sâu vào, Vy. Đừng nhắm mắt," Nam trầm giọng ra lệnh, đôi mắt anh hiện lên một sự lo lắng hiếm hoi.
Nhưng lượng oxy nén chỉ giúp lồng ngực cô bớt co thắt, bả vai phải được khâu chỉ tự tiêu của cô vẫn run rẩy kịch liệt, bờ môi nứt nẻ đã bắt đầu chuyển sang màu xám xịt của sự đóng băng mô tế bào. Nam biết, nếu không cung cấp một nguồn nhiệt sinh học trực tiếp và độ ẩm ấm nóng cho vùng miệng của cô, các tế bào môi của cô sẽ bị hoại tử hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, vị chỉ huy Bắc Dạ đưa ra một quyết định điên rồ và dũng cảm tột cùng.
Anh rút khẩu dao găm dã chiến bọc carbon dắt bên hông đùi ra. Ánh sáng dạ quang xanh rực của chiếc đồng hồ Breitling trên tay Vy phản chiếu lên lưỡi thép lạnh ngắt. Nam không hề do dự, anh đặt lưỡi dao sắc bén lên vết thương rách cơ cũ trên bắp tay trái của mình.
*Xoẹt…*
Một vệt rạch dài dứt khoát trên bắp tay trái khiến máu tươi đỏ rực, nóng hổi lập tức trào ra xối xả, thẫm đẫm sườn cabin áo bay của anh. Cơn đau tột cùng từ vết rách cơ sâu khiến Nam nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, các thớ cơ vai co rút kịch liệt dưới áp lực chịu tải lực 9G dẻo dai của cơ thể anh. Anh không hề rên rỉ một tiếng, phớt lờ cơn đau buốt thấu xương của chính mình.
Nam dùng ngón tay cái thấm đẫm dòng máu ấm nóng rực của mình, nhẹ nhàng bôi lên bờ môi nứt nẻ, đông cứng của Vy.
*Xèo…*
Hơi ấm sinh học từ dòng máu tươi nóng hổi của anh lập tức làm tan chảy những hạt sương băng nhỏ li ti trên môi cô, truyền một nguồn năng lượng sinh mệnh trực tiếp vào các mô tế bào đang đóng băng. Nam kiên nhẫn bôi từng dòng máu ấm lên môi Vy, ép cô phải nuốt lấy vị rỉ sắt nồng nặc để giữ ấm cho vùng hầu họng và hệ tuần hoàn trung ương.
"Uống đi, Vy. Đây là hơi ấm duy nhất còn lại," Nam thì thầm, giọng nói của anh đã bắt đầu khàn đi vì mất máu và kiệt sức.
Vy khẽ động đậy bờ môi, bản năng sinh tồn nguyên thủy khiến cô mút lấy dòng chất lỏng ấm nóng rực truyền từ ngón tay anh. Vị rỉ sắt nồng nặc và hơi ấm sinh học từ máu của Nam chạy dọc xuống cuống họng cô, tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp sưởi ấm toàn bộ lồng ngực đang đông cứng. Cơn co giật dịu đi nhanh chóng, sắc hồng hào từ từ quay trở lại trên gương mặt nhợt nhạt của nữ phi công.
Nam nhìn thấy Vy đã vượt qua cơn nguy kịch hạ thân nhiệt, anh thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Anh dùng mảnh gạc sạch băng bó tạm thời vết rạch trên bắp tay trái của mình, rồi tiếp tục ôm chặt lấy cô trong vòng tay rộng lớn, che chở cô suốt đêm bão tuyết thế kỷ tàn phá vách đá sườn Tây.
Cả đêm ấy, hai kẻ đối địch ôm chặt lấy nhau giữa lòng hang băng tử thần, dùng da thịt, hơi ấm và cả máu sinh mệnh để viết nên một khế ước sinh tồn cấm kỵ vượt lên trên mọi ranh giới chiến tranh lạnh.
Sáng hôm sau.
Cơn bão tuyết thế kỷ sườn Tây bắt đầu tan dần, tiếng gió rít ngoài cửa hang dịu đi thành những tiếng thở dài khẽ khàng. Ánh sáng ban mai nhạt nhòa, lạnh lẽo rọi qua những khe đá vôi hẹp, chiếu sáng lòng hang đá ẩm ướt.
Vy khẽ mở mắt. Cảm giác đầu tiên của cô là một sự ấm áp bao bọc lấy toàn bộ cơ thể. Cô nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay rộng lớn, rắn rỏi của Phó Nhật Nam. Đầu cô tựa sát vào lồng ngực ấm áp của anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của vị chỉ huy Bắc Dạ.
Vy khẽ ngước đầu lên nhìn gương mặt nghiêng của Nam. Anh vẫn đang nhắm nghiền mắt, gương mặt góc cạnh của anh nhợt nhạt, xám ngoét đi vì mất máu và kiệt sức sau đêm dài chống chọi với cái lạnh cực hạn.
Vy khẽ động đậy cánh tay trái, định vuốt nhẹ lên bả vai anh. Nhưng ngay khi cô vừa rướn người dậy, ánh mắt cô đột ngột khựng lại, dán chặt vào bắp tay trái của Nam.
Lớp áo bay tối màu của anh đã được kéo lên, lộ ra bắp tay săn chắc dính đầy những vệt máu đỏ thẫm đã khô cong. Trên bắp tay anh, ngoài vết thương rách cơ cũ sưng tấy, xuất hiện một vệt rạch dài mới tinh, sâu hoắm, vẫn còn rỉ ra những giọt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp gạc băng bó lỏng lẻo.
Vy bàng hoàng nhìn vệt máu khô bám trên bờ môi của chính mình, rồi nhìn lại vết rạch sâu hoắm trên bắp tay Nam. Trí nhớ mơ hồ từ cơn mê sảng đêm qua ập về, cô nhận ra vị rỉ sắt nồng nặc và hơi ấm sinh mệnh cứu mạng cô đêm qua thực chất là gì.
Vy khẽ run rẩy, nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má rồi nhỏ giọt xuống bắp tay rỉ máu của Nam. Cô nhận ra, vị chỉ huy không quân đối địch này đã dùng chính máu ấm sinh mệnh của mình để cứu sống cô khỏi cái chết đóng băng.
Đột ngột, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling trên cổ tay Vy khẽ tích tắc một nhịp lớn. Cùng lúc đó, từ phía bên kia vách đá sườn Tây, một chấm sáng hồng ngoại nhấp nháy liên tục xuất hiện trên màn hình hiển thị của thiết bị định vị dã chiến dẹt bị ném dưới đất, báo hiệu các toán tuần tra tuyết biên giới Bắc Dạ của Yuri đang bắt đầu hoạt động rà soát sát sườn cửa hang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!