Cơn Sốt Tuyết Và Vết Sẹo Khâu
Bóng tối trong lòng hang đá vôi ở độ cao ba ngàn mét kẹp chặt lấy hai sinh mệnh như một chiếc lồng sắt đông cứng. Gió bão tuyết thế kỷ ngoài kia vẫn gầm rú liên hồi, dội vào vách đá những tiếng hú dài lạnh buốt. Bên trong hang, ngọn lửa xanh lét từ chiếc lò sưởi dầu dã chiến cũ kỹ chỉ còn là một chấm sáng lay lắt, tỏa ra làn hơi ấm mỏng manh không đủ để đẩy lui cái lạnh âm bốn mươi độ đang không ngừng rò rỉ qua những khe đá hẹp.
Trịnh Phương Vy nằm co quắp trên nền đất đá lạnh buốt, cơ thể cô run lên từng đợt dữ dội. Dưới lớp áo bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn màu xám tro, lồng ngực cô phập phồng những nhịp thở đứt quãng, khò khè. Cơn sốt cao do vết thương bả vai phải bị nhiễm trùng nặng đang thiêu đốt toàn bộ hệ thần kinh của nữ phi công. Tuyết bẩn bám vào vết rách sâu hoắm trong chuyến lết đi dã chiến trước đó đã kích hoạt quá trình hoại tử tế bào. Máu đen lẫn dịch lỏng sẫm màu liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp bông lót giữ nhiệt bên trong áo bay, tỏa ra một mùi rỉ sắt nồng nặc và ẩm mốc.
“Lạnh… nóng quá… cha ơi…”
Vy khẽ lẩm bẩm trong cơn mê sảng, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài đọng những hạt sương băng nhỏ li ti. Đột ngột, một cơn co giật mạnh bóp nghẹt lấy cơ thể mảnh mai của cô. Cánh tay phải hoàn toàn mất lực, co rút kịch liệt khiến Vy thét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Chấn thương cột sống nhẹ từ cú phóng ghế thoát hiểm K-36D càng làm cơn đau tăng lên gấp bội, khiến cô run rẩy như một cánh chim gãy cánh bị vứt bỏ giữa thung lũng tuyết rơi.
Phó Nhật Nam ngồi đối diện, đôi mắt sâu hoắm sắc bén như chim ưng khóa chặt vào gương mặt xám ngoét vì thiếu oxy của cô. Vị chỉ huy không quân Bắc Dạ không hề dao động trước cơn co giật của Vy. Anh biết rất rõ, nếu không can thiệp y tế dã chiến ngay lập tức, cơn sốt hoại tử này sẽ vắt kiệt chút sinh mệnh cuối cùng của cô trong vòng một giờ tới.
Nam lầm lì quỳ xuống bên cạnh Vy. Bắp tay trái của anh, nơi có vết thương rách cơ rỉ máu nhẹ từ vụ va chạm, khẽ co rút đau nhói dưới lớp áo bay tối màu. Anh phớt lờ cơn đau của chính mình, đưa bàn tay phải bọc găng da phi công áp lên trán Vy. Nhiệt độ nóng rực như lửa đốt truyền qua lớp găng tay khiến chân mày Nam nhíu chặt lại.
Anh nhanh chóng mở hộp sơ cứu sinh tồn dã chiến dẹt gắn bên hông áo bay của Vy. Đây là chiếc hộp kim loại dẹt, phao cứu sinh cuối cùng của phi công khi rơi xuống thực địa. Nam dùng đầu ngón tay lật tìm những viên thuốc hạ sốt dã chiến. Tuy nhiên, khi ngón tay anh chạm vào vỉ thuốc, tim anh chùng xuống. Lớp vỏ bọc thiếc đã bị nứt vỡ do lực va đập khi tiếp đất, nước tuyết tan thấm vào bên trong khiến những viên thuốc nén bị ẩm mốc, mủn ra thành một thứ bột xám vô dụng.
“Chết tiệt,” Nam trầm giọng rủa thầm.
Anh ném vỉ thuốc hỏng xuống đất. Không còn thuốc hạ sốt, cách duy nhất để cứu Vy khỏi cơn co giật não bộ là hạ nhiệt độ cơ thể cô bằng phương pháp vật lý dã chiến, sau đó tiến hành phẫu thuật khâu kín vết rách sâu hoắm đang hoại tử trên vai phải.
Nam đứng dậy, bước nhanh về phía khe nứt vách đá sườn Tây, nơi tuyết xốp đang tràn vào hang tạo thành một đống băng nhỏ. Anh dùng hai bàn tay trần vốc một vốc tuyết lạnh buốt, nén chặt lại thành một khối băng dẹt. Quay trở lại bên cạnh Vy, Nam nhẹ nhàng nhưng dứt khoát mở khóa cổ áo bay của cô. Làn da cổ trắng ngần của nữ phi công giờ đây đỏ ửng lên vì sốt nóng, các mạch máu nhỏ nổi rõ dưới da.
Nam áp khối tuyết lạnh trực tiếp lên bắp tay trái và vùng động mạch cảnh bên cổ Vy.
“Á…!”
Vy rúm người lại, một luồng hơi lạnh tột cùng đột ngột áp sát khiến cơ thể cô phản ứng dữ dội. Cô cố gắng vùng vẫy bằng tay trái, nhưng Nam đã dùng bờ vai rộng lực lưỡng của mình đè chặt lấy hai chân cô, đồng thời dùng bàn tay phải giữ chặt bả vai trái lành lặn của cô xuống nền đá.
“Nằm im, Trung úy. Nếu cô muốn giữ lại cánh tay phải để cầm cần lái, thì phải nghe lệnh tôi,” giọng nói của Nam lạnh lùng, trầm ấm nhưng mang một uy lực sắt đá buộc người khác phải phục tùng.
Hơi lạnh từ tuyết bắt đầu làm co các mạch máu ngoại biên của Vy, giúp cơn co giật dịu đi phần nào. Nhịp thở của cô dần ổn định hơn, dù lồng ngực vẫn phập phồng dồn dập dưới lực ép của cơn sốt. Khi cơn co giật tạm thời lui bước, Nam lập tức bắt tay vào việc xử lý vết thương vai.
Anh dùng dao găm dã chiến bọc carbon cắt phăng lớp vải áo bay kháng áp quanh bả vai phải của cô, để lộ vết rách sâu hoắm dài hơn mười phân. Vết thương sưng tấy đỏ mọng, rỉ ra thứ máu đen hoại tử bám đầy tuyết bẩn sườn núi. Nam biết, vi khuẩn cực địa đang ăn mòn các thớ cơ vai phải của cô. Nếu không sát trùng sâu, vết thương sẽ hoại tử toàn bộ bả vai.
Nam lấy từ trong túi sinh tồn của mình ra một chai cồn y tế sát trùng nồng độ cao chín mươi độ. Đây là dung dịch cồn sát trùng mạnh dã chiến, cực kỳ khan hiếm trong điều kiện sinh tồn cực địa. Anh nhìn Vy, đôi mắt sâu hoắm hiện lên một vẻ nghiêm nghị tột cùng.
“Cơn đau này sẽ rất khủng khiếp. Đừng cắn vào lưỡi.”
Nói rồi, Nam không đợi cô trả lời, anh mở nắp chai cồn, đổ trực tiếp dòng chất lỏng trong suốt lên vết rách sâu hoắm bả vai phải của Vy.
“A…!!!”
Một tiếng thét xé lòng vang dội khắp lòng hang đá vôi chật hẹp, át cả tiếng gió bão tuyết gào rú ngoài cửa hang. Toàn thân Vy co rúm lại, uốn cong người lên như một cánh cung bị kéo căng quá mức dưới cơn đau tột cùng tột độ. Cồn chín mươi độ ngấm sâu vào từng thớ thịt rách nát, thiêu đốt các đầu dây thần kinh cảm giác, tạo ra một cơn đau kinh hoàng vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.
Bàn tay trái của Vy cào mạnh vào lớp vải áo bay tối màu trên vai Nam, móng tay cô găm sâu vào bả vai anh như muốn tìm kiếm một điểm tựa sinh mệnh duy nhất giữa cơn bão đau đớn. Nam nghiến chặt răng chịu đựng lực cào xé của cô, bắp tay trái bị thương rách cơ của anh rỉ thêm một dòng máu ấm thẫm đẫm sườn cabin áo bay, nhưng anh không hề buông tay.
Sau cú sốc đau đớn tột đỉnh, cơ thể Vy hoàn toàn kiệt sức. Đôi mắt cô trợn ngược lên rồi từ từ khép lại, cô lịm đi vào trạng thái vô thức phó thác hoàn toàn sinh mệnh cho vị chỉ huy đối địch.
Trong lòng hang tĩnh mịch chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Nam và tiếng gió rít qua khe đá. Ánh nến quân dụng chập chờn chiếu rọi gương mặt nghiêng góc cạnh đầy mồ hôi của Nam. Anh đặt chai cồn rỗng xuống, rút cuộn chỉ khâu vết thương y tế tự tiêu từ hộp sơ cứu dẹt của Vy. Đây là loại chỉ y tế chuyên dụng tự tiêu không cần cắt chỉ thực địa, báu vật sinh tồn duy nhất còn sót lại của cô.
Tuy nhiên, một rào cản kỹ thuật cực kỳ lớn xuất hiện: bắp tay trái của Nam đang bị thương rách cơ nghiêm trọng do vụ va chạm cơ học trước đó, khiến anh không thể dùng lực kéo của tay trái để giữ chặt nút thắt chỉ khâu. Trong điều kiện dã chiến cực đoan này, anh buộc phải áp dụng phương pháp khâu vết thương dã chiến bằng một tay.
Nam ngậm một đầu sợi chỉ khâu tự tiêu vào giữa hai hàm răng, siết chặt lấy đầu dây để tạo lực căng cơ học. Bàn tay phải của anh cầm chiếc kìm kẹp kim nhỏ, luồn sợi chỉ qua lỗ kim cong bằng thép không gỉ. Động tác của Nam cực kỳ khéo léo, chuẩn xác đến từng milimét như thể anh đang tinh chỉnh một vi mạch điện tử trên bảng điều khiển của chiếc tiêm kích phản lực tàng hình Su-57.
Anh bắt đầu đâm mũi kim đầu tiên vào rìa da thịt rách nát trên vai Vy.
*Sột soạt…*
Tiếng mũi kim thép xuyên qua lớp da thịt dai dẳng vang lên khẽ khàng nhưng đầy ám ảnh trong không gian chật hẹp. Nam dùng răng siết chặt một đầu chỉ khâu tự tiêu, tay phải khéo léo móc kim khâu xích theo quy trình phẫu thuật dã chiến của quân y. Mỗi mũi khâu được thực hiện, anh lại phải dùng lực cơ hàm để kéo căng sợi chỉ, giữ cho mép vết thương khép lại hoàn hảo.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán Nam xuống cằm, nhỏ giọt xuống bả vai Vy. Vết thương bắp tay trái của chính anh đang co rút kịch liệt mỗi khi anh phải cúi người xuống để thao tác khâu thủ công dưới ánh nến chập chờn. Áp lực tinh thần tột độ đè nặng lên vai vị chỉ huy Bắc Dạ. Anh biết, chỉ cần một mũi khâu lệch hướng, hoặc một mối thắt không đủ chặt, vết thương sẽ bị rách ra dưới áp lực G-force khi cô bay trở lại sau này, tước đi vĩnh viễn danh dự phi công của cô.
Vy khẽ run rẩy trong cơn vô thức, bả vai trái của cô vẫn bám chặt lấy vai áo của Nam như một bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất. Nhịp thở của cô dần hòa nhịp với nhịp thở dồn dập của anh trong không gian hẹp, tạo nên một sợi dây liên kết nợ mạng vô hình giữa hai kẻ đối địch.
Mũi khâu thứ mười hai hoàn thành. Nam dùng răng cắn đứt đầu chỉ tự tiêu cuối cùng, thắt nút chặt chẽ bọc kín bả vai phải của Vy. Vết rách sưng tấy hoại tử giờ đây đã được khâu kín hoàn hảo bằng những đường chỉ móc xích đều tăm tắp, ngăn chặn hoàn toàn sự xâm nhập của vi khuẩn hoại tử cực địa.
Nam thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Anh đặt chiếc kìm kẹp kim xuống đất, bả vai rộng lớn của anh khẽ khom xuống do kiệt sức tinh thần tột độ. Anh nhìn bả vai phải được khâu kín của Vy, một vết sẹo co rút nhỏ bắt đầu hình thành dưới lớp da thịt đỏ ửng—vết sẹo khâu định mệnh này sẽ là kỷ vật thực thể đi theo cô suốt cuộc đời, nhắc nhở cô về đêm sinh tồn biên giới đầu tiên.
Nam dùng một chiếc khăn dã chiến sạch, thấm nước tuyết tan để lau sạch những vệt mồ hôi và máu đỏ thẫm còn sót lại trên bả vai và cổ của Vy. Động tác của anh cực kỳ nhẹ nhàng, dịu dàng một cách thầm lặng, hoàn toàn đối lập với phong thái lạnh lùng, sắt đá thường ngày của vị chỉ huy không đoàn Hắc Phong.
Vy khẽ động đậy hàng mi. Cơn sốt cao tàn phá cơ thể cô bắt đầu hạ nhiệt ổn định nhờ tác dụng của việc sát trùng và khâu kín vết thương kịp thời. Nhịp tim cô đập chậm lại, đều đặn hơn.
Khi ý thức dần khôi phục qua màn sương mù mờ ảo của cơn sốt, Vy cảm thấy bả vai phải không còn cơn đau buốt thiêu đốt nữa, chỉ còn lại một cảm giác tê dại ấm áp. Cô từ từ mở mắt ra.
Ánh nến quân dụng đã tắt ngấm từ lâu, chỉ còn lại ánh sáng xanh lét nhạt nhòa từ chiếc lò sưởi dầu dã chiến cũ kỹ trong góc hang đang lụi tàn dần. Vy quay đầu sang bên sườn trái, nhìn qua làn sương mỏng trong hang đá vôi.
Vy tỉnh lại sau cơn đau tột cùng, nhìn thấy Nam đang lặng lẽ lau những vệt máu đỏ thẫm trên bắp tay mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!