Họng Súng Trong Hang Đá Vôi
Bóng tối trong lòng hang đá vôi ở độ cao ba ngàn mét không phải là một màu đen thuần túy. Nó là một thứ khoảng không đặc quánh, xám xịt và nồng nặc mùi ẩm mốc của đất đá bị đóng băng lâu ngày, trộn lẫn với mùi rỉ sét của những mảnh sắt phế liệu từ thời chiến tranh trước.
Trịnh Phương Vy tỉnh dậy bởi một cơn rùng mình dữ dội. Toàn thân cô co rúm lại dưới lớp áo bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn màu xám tro. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là cái lạnh âm bốn mươi độ đang gào rú ngoài cửa hang, mà là một cơn đau buốt tận xương tủy truyền ra từ bả vai phải. Vết rách do mảnh kính buồng lái vỡ cứa sâu khi cô nhảy dù giờ đây đang nóng rực lên như có ai đó dí một thanh sắt nung đỏ vào da thịt. Tuyết bẩn bám vào vết thương dọc đường lết đi đã bắt đầu quá trình nhiễm trùng hoại tử, rỉ ra một thứ dịch lỏng màu đỏ sẫm lẫn máu đen khả nghi.
“Ưm…”
Vy khẽ rên rỉ, định đưa tay phải lên giữ lấy bả vai nhưng phát hiện toàn bộ cánh tay phải đã hoàn toàn mất đi lực lượng. Các thớ cơ co rút kịch liệt, cứng đờ và tê dại do mất nhiệt. Cô thở dốc, luồng hơi thở ấm nóng vừa thoát ra khỏi bờ môi nứt nẻ lập tức hóa thành một làn sương trắng mờ, rồi đóng băng thành những hạt bụi nước li ti bám trên cổ áo bay.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ý thức vừa khôi phục, trực giác nhạy bén của một phi công tiêm kích át chủ bài đã giật chuông báo động đỏ trong đại não cô.
Trong tiếng gió bão tuyết rít gào qua khe đá ngoài kia, có một âm thanh khác. Rất khẽ, rất nhịp nhàng, nhưng hoàn toàn lạc điệu so với thiên nhiên hoang dã.
Đó là tiếng thở.
Một tiếng thở trầm ấm, đều đặn, phát ra từ góc tối đối diện của hang đá vôi, chỉ cách cô chưa đầy bốn mét.
Toàn thân Vy lập tức căng thẳng như một dây cung bị kéo căng đến giới hạn. Bất chấp cơn đau thắt lồng ngực từ chấn thương cột sống nhẹ, cô dùng bàn tay trái run rẩy do cóng lạnh, l lặng luồn xuống bao súng da bên hông đùi. Khẩu súng lục phòng thân phi công Makarov lạnh ngắt như một cục băng đá. Những ngón tay tê dại của cô phải mất đến vài giây mới có thể bám chắc vào báng súng bọc nhựa cứng.
*Cạch.*
Tiếng kéo bệ khóa nòng lên đạn cơ học vang lên cực khẽ trong lòng hang tối. Dầu bôi trơn bên trong súng đã bắt đầu đông đặc lại dưới nhiệt độ âm cực hạn, khiến cơ chế lên đạn rít lên một âm thanh kim loại ghê rợn. Vy nghiến chặt răng để ngăn tiếng răng lập cập vào nhau, dùng hết sức lực của tay trái nâng khẩu súng lên, hướng thẳng họng nòng 9mm về phía bóng đen đối diện.
“Đứng im. Nhúc nhích là tôi bắn,” Vy khàn giọng ra lệnh. Giọng nói của cô yếu ớt, nhưng sát khí và sự kiên định của một quân nhân không quân Nam Dương vẫn hằn rõ trong từng âm tiết.
Bóng đen ở góc hang không hề giật mình. Từ trong khoảng tối xám xịt, có tiếng sột soạt nhẹ của vải áo bay cọ xát vào vách đá.
*Xoẹt.*
Một tia lửa nhỏ bùng lên từ chiếc bật lửa dã chiến chịu gió. Ánh sáng vàng cam nhạt nhòa đột ngột thắp sáng một góc hang đá vôi, xua đi phần nào bóng tối tịch mịch. Dưới ánh lửa bập bùng, một cây nến quân dụng nhỏ được thắp lên, đặt trên một hòm gỗ mục nát.
Vy nheo mắt lại dưới bộ thấu kính kính lọc phân cực phi công đang đeo dở trên trán. Khi tầm nhìn dần thích nghi với ánh sáng, tim cô như ngừng đập một nhịp.
Người đàn ông ngồi đối diện cô có một vóc dáng cao lớn phi thường, bờ vai rộng lực lưỡng dựng đứng tựa vào vách đá thẳng đứng. Anh ta mặc bộ đồ bay tối màu không mang phù hiệu quốc gia, nhưng trên bả vai áo bay có thêu một biểu tượng hình đầu sói màu đen nổi bật dưới ánh nến—ký hiệu đặc trưng của Không đoàn tiêm kích Hắc Phong, đơn vị không quân tinh nhuệ nhất của Đế quốc Bắc Dạ.
Là kẻ thù.
Nhưng điều khiến Vy bàng hoàng hơn cả là gương mặt của người đàn ông đó. Dưới ánh nến bập bùng, đường nét gương mặt anh ta góc cạnh như được tạc từ đá núi lửa, sống mũi cao thẳng kiêu hãnh và đôi mắt sâu hoắm, sắc bén như chim ưng đang nhìn thẳng vào cô không một chút dao động.
Phó Nhật Nam.
Chỉ huy trưởng xuất sắc của không đoàn đối địch, đối thủ truyền kiếp mà cô đã chạm trán hàng chục lần trên màn hình radar vùng xám biên giới, người sở hữu trực giác chiến thuật siêu việt từng khiến bao phi công Nam Dương phải khiếp sợ. Máy bay của anh ta cũng vừa bị bắn rơi trước cô vài giờ.
“Là anh…” Vy siết chặt báng súng Makarov bằng tay trái, họng súng chĩa thẳng vào khoảng giữa hai chân mày của Nam. “Phó Nhật Nam. Chỉ huy không đoàn Hắc Phong.”
Nam nhìn họng súng đang run rẩy nhẹ của cô, rồi từ từ chuyển ánh mắt lên gương mặt tái nhợt, đẫm mồ hôi lạnh của Vy. Dù đang đối mặt với họng súng tử thần ở cự ly chưa đầy bốn mét, phong thái của vị chỉ huy Bắc Dạ vẫn toát lên một vẻ kiêu hãnh, lạnh lùng đến đáng sợ. Anh ta khẽ nhếch môi, giọng nói trầm ấm nhưng khàn khàn vang lên qua không gian chật hẹp:
“Trung úy Trịnh Phương Vy. Át chủ bài biên đội 1 Nam Dương. Thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong tình cảnh này, ngoài tư thế đối đầu trên bầu trời.”
“Câm miệng!” Vy quát khẽ, bả vai phải co rút mạnh khiến cô suýt đánh rơi khẩu súng. “Anh có mặt ở đây làm gì? Đội tuần tra của các anh đang ở đâu?”
Nam không trả lời câu hỏi của cô. Anh ta chậm rãi đưa bàn tay trái bọc găng da phi công lên, chỉ vào vết thương vai phải đang rỉ máu đen của Vy.
“Cô nên lo cho bản thân mình trước đi, Trung úy. Vết thương của cô bị nhiễm trùng tuyết bẩn rồi. Nếu không được sát trùng và khâu kín trong vòng một giờ tới, vi khuẩn hoại tử cực địa sẽ phá hủy hoàn toàn các bó cơ vai của cô. Khi đó, cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể cầm lại cần lái của chiếc Su-35 nữa.”
“Đó không phải việc của anh!” Vy nghiến răng, ngón trỏ tay trái đặt trên cò súng khẽ siết nhẹ. “Danh dự của một quân nhân Nam Dương không cho phép tôi thỏa hiệp với kẻ thù. Tôi sẽ bắt giữ anh làm tù binh, hoặc chúng ta sẽ cùng nằm lại đây.”
Nam khẽ thở dài, một luồng hơi trắng thoát ra khỏi lồng ngực rộng lớn của anh ta. Anh ta đứng dậy. Vy lập tức giật mình, lùi sát lưng vào vách đá lạnh ngắt, họng súng nâng cao hơn.
“Đứng im! Tôi nói đứng im!”
Nhưng Nam vẫn bước tới một bước. Chiều cao gần một mét chín của anh ta tạo ra một áp lực tâm lý cực lớn trong không gian chật hẹp của hang đá vôi. Tuy nhiên, Vy nhận thấy bước đi của Nam có phần hơi gượng gạo, bắp tay trái của anh ta ép sát vào sườn cabin áo bay—anh ta cũng đang che giấu một vết thương rỉ máu để giữ vững vị thế đàm phán trước cô.
Nam dừng lại ở khoảng cách hai mét, chậm rãi phân tích với một giọng điệu lý trí lạnh lùng:
“Nhiệt độ ngoài trời hiện tại là âm bốn mươi độ, bão tuyết thế kỷ đang đổ bộ sườn Tây. Lối ra duy nhất của hang đá này nằm trên vách đá dựng đứng cheo leo. Cô nghĩ với một cánh tay phải phế thải và một cơn sốt nhiễm trùng hoại tử, cô có thể lết ra ngoài quá mười phút mà không bị đông cứng thành đá?”
Vy im lặng, ánh mắt phòng bị sắc sảo vẫn khóa chặt vào từng cử động của đối phương.
Nam nói tiếp, giọng nói trầm xuống đầy uy lực:
“Trong hang đá vôi này, lượng oxy chỉ đủ dùng cho hai người trong vòng hai mươi tư giờ nếu cửa hang bị tuyết bịt kín. Kho nhu yếu phẩm cũ ở ngách hang phụ chỉ còn lại một thùng lương khô nén dẹt và một lò sưởi dầu dã chiến cũ rỉ sét. Nếu cô nổ súng bắn tôi, tiếng nổ cực đại 9mm của khẩu Makarov sẽ kích hoạt một vụ sạt lở băng đá vôi sập trần hang lập tức. Cô muốn giữ danh dự của một xác chết đông cứng dưới đống đổ nát, hay muốn sống sót để tìm ra kẻ thực sự đã bắn hạ chúng ta trên bầu trời?”
Câu nói cuối cùng của Nam như một luồng điện xộc thẳng vào đại não Vy.
“Kẻ thực sự bắn hạ chúng ta? Anh nói vậy là có ý gì?” Vy nhíu mày, họng súng hơi hạ xuống một chút nhưng vẫn đầy cảnh giác.
“Cô nghĩ chiếc tiêm kích Su-35 của cô bị bắn hạ do lỗi quy trình bay hay do đụng độ thông thường?” Nam khẽ nheo mắt, đôi mắt sâu hoắm của anh ta lóe lên một tia sáng sắc bén. “Trước khi máy bay của tôi bị bốc cháy, hệ thống radar phòng không mảng pha của tôi hoàn toàn câm lặng. Không có cảnh báo khóa mục tiêu, không có tín hiệu nhiễu từ. Chỉ có một vệt khói tên lửa tàng hình phóng ra từ góc mù sườn Đông. Kẻ bắn hạ cô, và kẻ bắn hạ tôi… là cùng một người.”
Vy bàng hoàng. Gương mặt cô dưới ánh nến nhợt nhạt hiện rõ sự dằn vặt nội tâm dữ dội. Lời nói của Nam trùng khớp hoàn toàn với những gì cô nhìn thấy trên HUD quang học trước khi nhảy dù—một vệt khói tên lửa không nguồn phát radar.
“Anh… anh đang tự mình điều tra việc này?” Vy khàn giọng hỏi.
“Đúng vậy,” Nam trầm giọng đáp, ánh mắt anh ta lướt qua bả vai đang rỉ máu đen của cô. “Tôi có mặt tại vùng biên giới tranh chấp này không phải để khơi mào chiến tranh, mà để đi tìm câu trả lời cho cái chết bất thường của những phi công Bắc Dạ dưới quyền tôi mười năm qua. Và giờ đây, cả tôi và cô đều đã trở thành quân cờ thí mạng trong trò chơi bẩn thỉu của tập đoàn công nghệ quân sự Khải Nguyên đứng sau hai nước.”
“Khải Nguyên…” Vy lẩm bẩm cái tên đó. Lồng ngực cô thắt lại khi ký ức về người cha quá cố Trịnh Minh hiện về. Mười năm trước, cha cô cũng bị gán danh “kẻ hèn nhát” sau một vụ tai nạn bay bí ẩn liên quan đến hệ thống điều khiển của tập đoàn này.
Cơn sốt nhiễm trùng hoại tử đột ngột bùng phát mạnh mẽ, tàn phá hệ thần kinh của Vy. Đầu óc cô quay cuồng, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi dưới ánh nến chập chờn. Vy cố gắng bóp cò súng để tự vệ theo bản năng, nhưng ngón tay trỏ của cô hoàn toàn cứng đờ, run rẩy dữ dội do mất nhiệt độ cơ thể.
Nam quan sát thấy ngón tay của cô đang run rẩy nhẹ trên cò súng. Anh ta biết cô đang ở giới hạn cuối cùng của thể chất và tinh thần, chỉ cần một áp lực nhỏ nữa cô sẽ ngất đi hoặc bóp cò trong vô thức.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Đột ngột, một tiếng gầm rú kinh hoàng vang dội từ phía cửa hang. Cơn bão tuyết thế kỷ ngoài kia giật mạnh một cú phũ phàng sườn Tây, thổi sập một phần vách đá vôi sườn Tây sạt lở. Hàng tấn tuyết trắng và đá vôi đổ sập xuống, bịt kín lối ra duy nhất của hang đá bằng một bức tường băng dày đặc.
Luồng gió buốt giá âm bốn mươi độ xộc thẳng qua các khe đá hẹp còn sót lại, thổi tắt ngấm ngọn nến quân dụng nhỏ trên hòm gỗ. Hang đá vôi lập tức chìm vào bóng tối tịch mịch và cái lạnh chết chóc.
Nhiệt độ trong hang tụt dốc không phanh tức thì. Cái lạnh buốt xương ập đến như một lưỡi dao cứa vào da thịt, khiến cả Vy và Nam đều co rúm lại vì lạnh.
Vy loạng choạng, cánh tay trái rụng rời không thể giữ nổi khẩu súng Makarov nữa. Cô ngã quỵ xuống nền đá vôi lạnh ngắt, khẩu súng lục tuột khỏi tay, rơi cạch xuống đất.
Trong bóng tối dày đặc, cô cảm nhận được một hơi ấm lớn đang tiếp cận. Vy cố gắng lết lùi lại theo bản năng phòng vệ quân nhân, nhưng một bàn tay vạm vỡ, ấm áp bọc trong găng da đã giữ chặt lấy bả vai trái lành lặn của cô, kéo cô ngồi dậy tựa vào lồng ngực vững chãi của anh ta.
“Buông tôi ra…” Vy thều thào, cố gắng dùng chút lực tàn kháng cự.
“Im lặng và giữ sức đi, Trung úy,” Nam trầm giọng ra lệnh, hơi thở ấm nóng của anh ta phả vào tai cô giữa bóng tối buốt giá. “Lối ra đã bị bịt kín. Cơn bão tuyết thế kỷ chính thức đổ bộ rồi. Nếu cô còn muốn sống sót để giải oan cho cha mình, hãy chấp nhận phương pháp sưởi ấm cộng sinh này.”
Vy khẽ run lên. Dưới lớp áo bay kháng áp, cô cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của vị chỉ huy đối địch truyền qua lồng ngực anh ta. Sự dằn vặt giữa lòng trung thành quốc gia và bản năng sinh tồn dã chiến giằng xé dữ dội trong lòng cô. Nhưng cái lạnh chết chóc đang dần đóng băng các mạch máu của cô, buộc cô phải chấp nhận sự che chở từ kẻ thù truyền kiếp.
Vy khẽ buông lỏng cơ thể, đầu tựa vào vai Nam, hai mắt nhắm nghiền dưới cơn sốt cao đang thiêu đốt đại não.
Nam lạnh lùng dùng hai ngón tay đẩy họng súng của Vy ra xa khỏi tầm tay cô, rồi chỉ tay vào chiếc lò sưởi dầu dã chiến cũ trong góc hang đang cạn kiệt, ngọn lửa xanh lét bên trong đang lụi tàn dần từng chút một dưới làn gió lạnh buốt tràn vào khe đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!